Chương 74: Tu Luyện
Ở thời kì thượng cổ, năng lượng thiên địa rất nồng đậm, Kim Ô Thần Ma từ sau khi sinh ra lấy các loại linh thảo ẩn chứa năng lượng làm thức ăn, đa phần sau khi ra đời đều đạt đến Thần Thể tầng thứ nhất, hơi tu luyện là có thể đến tầng thứ ba, thứ bốn.
Nhưng bây giờ, Tô Bình muốn tìm linh dược để phụ trợ tu luyện cho Kim Ô thần thể tầng thứ nhất lại phi thường khó khăn.
Nhiều người thịt ít, nhân loại tu luyện nhiều lắm, có linh dược thì đã bị khai thác từ sớm rồi, huống chi nồng độ năng lượng trên Lam Tinh hoàn toàn không thể sánh được với thời kỳ Thượng Cổ, linh dược được sinh ra rất ít, đại đa số đều được hái từ thế giới không biết tên trong vết rách tinh không.
Khiến Tô Bình vui mừng là trong kho hàng khai hoang vẫn có không ít bảo dược, trong đó còn có bảo dược giá trị hơn chục triệu công huân có thể khiến người ta phản lão hoàn đồng (trẻ lại).
Tô Bình còn thừa lại hơn 400 ngàn công huân, cậu chỉ có thể chọn ba bốn loại bảo dược cấp thấp trong đó thôi mà đã tiêu gần hết công huân rồi.
- Thử xem hiệu quả thế nào đã.
Một thời gian sau đó, trong khi Tô Bình ngồi đợi bảo dược vận chuyển đến cửa hàng, mỗi ngày cậu đều tu luyện kỹ bốn đại kỹ năng tăng phúc cơ bản.
Ngành Khai Hoang Giả làm việc nhanh ngoài ý liệu, ngay ngày thứ hai sau khi Tô Bình đặt đơn thì đã có một đám nhân viên mặc chế phục màu đen chuyên phục vụ Khai Hoang Giả vận chuyển bảo dược từ khu căn cứ tới, họ dùng một chiếc xe còn kiên cố hơn mười lần xe chở tiền, ven đường còn được bảy tám nhân viên bảo an hộ tống, trong đó còn có một vị Khai Hoang Giả!
Đây là một vị Khai Hoang Giả đã về hưu, so với việc ngày đêm mạo hiểm ở khu Khai Hoang thì việc làm nhân viên chuyển phát nhanh hiển nhiên dễ dàng nhiều.
- Ngài khỏe chứ, đây là ngàn năm Long Linh Thảo ngài đặt hàng, còn có Thần Hỏa Bách Mộc...
Vị Khai Hoang Giả này đã hơn năm mươi, ôm mấy cái rương được bịt kín đi vào trong cửa hàng, đây là valy được chế tạo từ hợp kim đặc thù, mật mã đã được gửi cho Tô Bình từ khi cậu đặt đơn, chỉ có cậu mới biết được.
Nếu như cưỡng ép mở cái rương ra sẽ khởi động trang bị nội bộ, phá hủy bảo vật trong rương.
Tô Bình gật gật đầu, nhận lấy rương, tùy ý chọn một cái rương trong đó rồi nhập mật mã, cái rương mở ra, một cỗ linh khí nồng nặc tràn ra ngoài, cậu nhanh chóng đóng cái rương lại, sau đó mời mấy vị nhân viên đi ra ngoài.
Khi mấy nhân viên bảo an cùng Khai Hoang Giả trung niên đi ra ngoài cửa hàng, mấy ông chủ cửa hàng chung quanh cùng với người dân đi ngang qua không khỏi ngừng chân quan sát, người gan lớn còn quay đầu nhìn vào trong cửa hàng của Tô Bình.
- Thấy không, hình như những người này là người của chính phủ liên bang.
- Đoán chừng là đến niêm phong, chậc chậc, tôi đã nói rồi, đây là một hắc điếm, anh xem, đến chính phủ còn không nhìn được!
- Tôi cũng đã xem qua đồ vật bên trong, cái nào cũng rất đắt, may mà tôi nhanh trí chạy nhanh, nếu không đã bị ép mua!
- Oa, đáng sợ như thế sao?
Tô Bình tai thính mắt tinh, nghe tiếng nghị luận bên ngoài, vẻ mặt đen lại, cậu không có cách nào giải thích, chỉ có thể đóng cửa hàng lại, cũng vừa vặn muốn kiểm nghiệm cùng sử dụng những bảo dược này, nên không cách nào mở cửa hàng kinh doanh.
- Đấy anh xem, quả nhiên là đóng cửa tiệm rồi.
- Đáng đời, hắc điếm nên bị chỉnh lý, nên như thế!
- Tản đi tản đi.
Quần chúng phía ngoài đường ai nấy đi, khôi phục lại vẻ quạnh quẽ.
Tô Bình cũng trở về trong phòng sủng thú, đóng cửa lại, lúc này mới từ từ mở bốn cái rương ra.
Bốn cái mật mã tất cả đều được nhập vào, không chút sai lầm.
Hương vị cùng linh khí nồng nặc của bảo dược ngay lập tức tràn ngập khắp toàn bộ phòng sủng thú, ngay cả tiểu Khô Lâu đang nghỉ ngơi trong “Nơi nuôi dưỡng” cũng tỉnh lại, ngơ ngác nhìn sang nơi này.
- Ngàn năm Long Linh Thảo!
Tô Bình nhìn thấy bảo dược trong rương thứ nhất, đây là vật tìm được từ thế giới bên trong vết rách tinh không, giá bán 120 ngàn công huân, dựa theo miêu tả nó mang theo một tia Long khí, ẩn chứa năng lượng sinh mệnh nồng đậm.
Tô Bình có thể cảm nhận được năng lượng ẩn chứa trong nó không phải tinh lực, mà là một loại linh lực cao hơn tinh lực.
Tu luyện Kim Ô Thần Thể vừa vặn cần rất nhiều bảo vật ẩn chứa linh lực, giống như “Nơi nuôi dưỡng” là dùng linh thạch cấu tạo thành, chỉ cần một chút linh khí tản ra từ trong đó đã có thể cải thiện thể chất của sủng thú, nếu như trực tiếp phục dụng bảo vật ẩn chứa linh lực, thể chất sẽ biến hóa long trời lở đất.
Tô Bình theo phương pháp tu luyện Kim Ô thần thể, ngưng luyện áp súc tinh lực trong cơ thể, để nó hóa thành một cỗ năng lượng đặc dính bao lấy Long Linh Thảo ngàn năm, chậm rãi dùng tinh lực ăn mòn, vò nát, sau đó để cho từng tia linh lực trong đó lẫn vào tinh lực của mình, chậm rãi thâm nhập vào cơ thể.
Dùng tinh lực làm cầu nối giữa thân thể của cậu cùng với Long Linh Thảo ngàn năm, vận chuyển toàn bộ linh lực trong đó vào cơ thể.
Khi những linh lực này tiến vào trong cơ thể, khi đó sẽ có thể bắt đầu rèn luyện thân thể, rèn luyện từng chút từng chút một.
Quá trình này rất khó, dù sao Tô Bình chỉ là thể phách của phàm nhân, không giống Kim Ô Thần Ma chân chính có thể trực tiếp nuốt linh thảo, hút linh lực vào cơ thể một cách thô bạo.
Khi linh lực được vận chuyển vào cơ thể, nó lập tức đi theo dòng xoáy của tinh lực trải rộng toàn thân, để Tô Bình kinh ngạc chính là, sau khi linh lực tiến vào vòng xoáy sẽ cùng tinh lực tiến hành xoay tròn, khiến cho vòng xoáy tinh lực hơi lớn mạnh một chút. Cùng lúc đó, theo vòng xoáy xoay tròn, linh lực cũng được dung nhập vào tế bào, từ tế bào bắt đầu tiến hành rèn luyện cùng cải tạo, tất cả bộ vị toàn thân đều đang hấp thu cùng biến hóa.
Trải qua nửa giờ ngắn ngủi, khi Tô Bình mở mắt ra mới phát hiện Long Linh Thảo ngàn năm đã khô nát, linh lực bên trong đã bị rút khô, mà mặt ngoài thân thể của cậu được bao phủ bởi một lớp vật chất đen sì, ngay cả trên mặt cùng tóc đều bị dính, mùi rất thối.
Tô Bình ngẩn người, đây là tẩy tủy hoán cốt?
Cậu lập tức vào chạy vào phòng tắm gột rửa toàn thân, khi những vật chất đen sì được loại bỏ, cậu cảm giác toàn thân nhẹ nhàng hơn rất nhiều, dường như mỗi cái lỗ chân lông cũng đang hô hấp, loại bỏ hết phiền muộn, cảm giác khoai khoái.
Ngoài ra, cậu phát hiện da thịt mình trở nên vô cùng bóng loáng, trắng nõn, lớp da ngoài đã còn không nhìn thấy một vết muỗi đốt.
Tô Bình soi gương, không ngừng cảm khái:
- Lại đẹp trai xuất sắc thêm mấy trăm lần rồi.
Tô Bình cảm giác thị giác cùng thính giác càng trở nên nhạy bén hơn, cậu biết đây là hiệu quả của luyện thể, sau khi trở lại phòng sủng thú, cậu lựa chọn rương bảo dược thứ hai, tiếp tục tu luyện.
Đây là một gốc dược liệu có linh lực hơi yếu hơn so với Long Linh Thảo ngàn năm, Tô Bình hấp thu rất nhanh, dùng vòng xoáy tinh lực mài nhỏ, hấp thu hoàn toàn.
Mà trong thân thể của cậu lần nữa chảy ra vật chất đen sì, nhưng lần này tương đối ít, chỉ có một lớp mỏng manh.
Tô Bình đi tẩy rửa lần nữa, lại phát hiện mình không có mang theo quần áo để thay, hai bộ quần áo đều bị làm bẩn.
Cậu chỉ có thể hong khô quần áo được thay trước đó, sau đó để thân trần trở về phòng sủng thú tiếp tục hấp thu bảo dược thứ ba.
Đây là một đoạn Hỏa Mộc đỏ thẫm, vô cùng nóng bỏng, giống như bàn ủi được nung đỏ, tinh lực của Tô Bình vừa tiếp xúc liền cảm giác được một cỗ lực lượng nóng bỏng truyền đến, giật nảy mình, cậu hấp thu hỏa linh lực bên trong thật chậm, sau khi hoả linh lực này nhập thể, nhiệt độ trên người cậu nhanh chóng tăng cao, giống như là toàn thân đang bị lửa cháy vậy.
Nhưng Tô Bình cũng không cảm thấy nóng, mà lại có loại cảm giác vô cùng thoải mái.
Linh lực thẩm thấu trong tế bào, khiến cho một ít tạp chất không bị bài tiết hết trước đó cũng bị mài nhỏ, đẩy ra ngoài.
Sau một tiếng.
Bốn cái rương đã rỗng tuếch, tất cả bảo dược đều bị Tô Bình hấp thu, chỉ còn lại vỏ không.
Bình thường Tô Bình không mấy khi rèn luyện cùng vận động thân thể, mà bây giờ lại có một loại cảm giác khỏe đẹp cùng cân đối, thân thể trở nên thẳng tắp, cánh tay cùng ngực đều có hình dáng bắp thịt, khiến người ta có cảm giác khỏe mạnh.
Hô!
Tô Bình khẽ nhả ra một ngụm trọc khí (khí bẩn), trọc khí thả ra như sương trắng, khiến cho vỏ rương đã rỗng tuếch bị phá nát thành từng mảnh.
Cậu đứng dậy, cảm giác toàn thân đều tràn ngập lực lượng, lúc trước thể chất của cậu đã không phải thường nhân có thể so sánh, nhưng bây giờ có cảm giác như siêu nhân vậy, giống như chỉ cần động nhẹ một cái là có thể bật lên hàng trăm mét, chớp mắt có thể chạy hơn ngàn mét.
Nhưng mà, từ mức độ rèn luyện các tế bào trong cơ thể cho thấy cậu vẫn còn xa mới có thể đạt tới tầng thứ nhất Kim Ô Thần Thể, chỉ mới hoàn thành 60% thôi.
Tô Bình điều động tinh lực chảy vào thân thể, ngoài da lập tức hiện ra tầng năng lượng nhàn nhạt, đao kiếm bình thường đã không cách nào làm bị thương cậu, trừ phi phải dùng rất nhiều sức lực, lưỡi đao phải là thép tốt, cực kỳ sắc bén mới được.
- Với thân thể bây giờ của mình, ngạnh kháng (đón đỡ) một kích từ sủng thú cấp 4 chắc cũng không có vấn đề gì.
Tô Bình chạm vào cơ thể mình, thầm đánh giá, trong Hỗn Độn Tử Linh giới cậu đã bị rất nhiều quái vật có cấp bậc khác nhau tập kích, cho nên hết sức quen thuộc đối với lực lượng của bọn chúng, từ đó có thể đưa ra phán đoán đúng tám chín phần mười.
Phải biết, Chiến Sủng Sư cũng là nhân loại, bên ngoài cũng chỉ có một lớp lông, hoặc là màng da đặc thù, nhưng không thể so với lân giáp của quái vật, cho dù là phong hào Chiến Sủng Sư, nếu như không dùng tinh lực để chống cự mà chỉ dựa vào thân thể, có lẽ chỉ cần một viên đạn cũng có thể nổ đầu!
Chẳng qua, một khi đã bước vào tầng lớp Chiến Sủng Sư, cho dù ngủ thiếp đi, tinh lực cũng sẽ tự động bao trùm toàn thân, không thể bị viên đạn bắn chết.
Dịch: Thiên Thiếu
Chương 75: Phong Trào Lôi Quang Thử
Tu luyện xong, Tô Bình thu dọn mấy mảnh rương vỡ trên mặt đất rồi ném vào thùng rác.
Bộ quần áo cậu mặc còn có chút ẩm ướt, mở cửa hàng ra, một bên đợi khách hàng, một bên tu luyện kỹ năng tăng phúc.
Vừa tu luyện, cậu nhất tâm nhị dụng (làm 2 thứ cùng lúc), mở máy vi tính lên xem tin tức gần đây.
Xem tin tức hot mỗi ngày là thói quen của cậu sau khi đi tới thế giới này.
- Nữ minh tinh này mắc bệnh trầm cảm, không ngờ lại làm “chuyện đó” với sủng thú của mình?
- Bãi biển ở Thiên Kình thị (thành thị) lại nổi lên gợn sóng, có đàn thú cấp cao ẩn hiện chung quanh...
- Ở một ngôi trường nổi tiếng ở Long Giang, xuất hiện thử triều (nạn chuột)...
Từng đề mục giật gân xuất hiện vô cùng hấp dẫn trí tò mò, như mời gọi người ta kích vào.
Lấy kinh nghiệm nhiều năm qua của Tô Bình, đối với mấy mánh lới đặt tiêu đề này sớm đã miễn dịch, tỉ như cái tin tức đầu tiên liên quan đến nữ minh tinh kia, nếu kích vào tất nhiên sẽ ra nguyên nhân khác, tuyệt không giống như tiêu đề ám chỉ là “chuyện đó”, nếu không cũng sẽ không sơ sài như vậy.
Vì kiểm nghiệm phán đoán của mình, Tô Bình không tiếc lãng phí thời gian tự mình xem một lần. (dịch giả: vậy mà nói đã sớm miễn dịch, ôi lạy main)
Còn về tin tức xã hội thì tạm thời gác lại xem sau.
- Quả nhiên!
Xem nội dung xong, Tô Bình cảm thấy đau lòng nhức óc.
Tin tức bây giờ, vì để kiếm lượt xem mà không thèm để tâm đến đạo đức nghề nghiệp!
Treo đầu dê bán thịt chó, vô sỉ!
Tô Bình tức giận đóng website lại, lúc này mới xem tin tức xã hội, nét mặt của cậu cũng từ từ ngưng trọng lên.
Khu căn cứ Khai Hoang ở Thiên Kình là một tòa căn cứ nằm ở ven biển, cũng là một tuyến phòng ngự, trong hải dương số lượng yêu thú càng nhiều, chúng thường xuyên thuận theo con sông tiến vào đất liền, tạo nên thiệt hại cực lớn cho bến cảng cùng ngư dân.
Sau khi yên lặng xem xong, Tô Bình lật xem tin tức kế tiếp.
- Thử triều (nạn chuột) tại trường học nổi tiếng ở Long Giang thị (thành thị)?
Tô Bình có chút kỳ quái, vừa ấn vào, chợt thấy một cái tên quen thuộc, tên trường học này đúng là học viên Phượng Sơn nơi Tô Lăng Nguyệt theo học.
Mà thử triều như tiêu đề nói cũng không phải là thử triều chân chính, chuyện là mấy ngày nay ở học viện Phụng Sơn bỗng nhiên thịnh hành Lôi Quang Thử, hiện tại khắp nơi trong học viện đâu đâu cũng có thể thấy được bóng dáng của nó, nhìn qua đúng thật không khác nào đang xuất hiện thử triều.
Mà nguyên nhân...
Là ở giải thi đấu hàng năm của học viện, một con Lôi Quang Thử yêu nghiệt không có đối thủ, giúp cho chủ nhân tiến vào trận chung kết!
Con Lôi Quang Thử kia một đường miểu sát (giết trong nháy mắt) rất nhiều yêu thú huyết thống trung cấp, cao cấp, thể hiện ra thiên phú cực kỳ yêu nghiệt, ngay cả Thập Đại Bí Kỹ của hệ Lôi cũng lĩnh ngộ được!
Phía dưới tin tức còn có video tranh tài của Lôi Quang Thử.
Tô Bình nhìn thấy kinh ngạc, thì ra là con vật nhỏ này?
Phía dưới tin tức còn có những bài viết liên quan, ví dụ như “So Lôi Quang Thử của ai cường hãn (mạnh mẽ và hung hãn) nhất, mời xem video này”, hoặc là “Bí mật động trời! Lôi Quang Thử không phải sủng thú cấp thấp!!”, lại hoặc là “Vương giả giấu ở trong sủng thú cấp thấp, nếu như bạn có một con, vậy bạn hãy tranh thủ thời gian bồi dưỡng chúng đi!!!”
...
Tô Bình cũng cạn lời, không nghĩ tới con vật nhỏ này lại nhấc lên gợn sóng lớn như vậy.
Cậu vẫn rất có hứng thú đối với việc tranh tài giữa các sủng thú, ấn mở video tranh tài trong tin tức, chỉ thấy trên võ đài xuất hiện bóng dáng của Tô Yến Dĩnh, ở trước mặt cô là một con Lôi Quang Thử nho nhỏ, trong video còn có miêu tả về con Lôi Quang Thử này!
Tặc mi thử nhãn, quả nhiên là vô cùng hèn mọn.
Một khắc sau, tranh tài bắt đầu, trong nháy mắt Lôi Quang Thử đã xông ra ngoài, bộc phát hai kỹ năng Lôi Thiểm và Lôi Ảnh Tàn Ảnh, trong nháy mắt đã đến sát bên địch nhân, hạ gục địch nhân!
Miểu sát!
Sau đó là một trận tranh tài khác...
Liên tục bốn, năm trận, đều là Lôi Quang Thử nhanh chóng đánh bại đối thủ, mà sủng thú bị hạ dưới lợi trảo của nó, gồm có sủng thú trung cấp rất được hoan nghênh, có sủng thú huyết thống cao cấp mà người dân bình thường ngưỡng vọng, chúng nó có tư thái hoa mỹ vô cùng, nhưng đều bị con chuột nhỏ xấu xí hèn mọn này đánh nốc ao.
Khán đài phía dưới sôi trào, các khẩu hiệu như “Thử gia uy vũ” có thể thấy rõ trong video.
Tô Bình không nghĩ tới trong mấy ngày ngắn ngủi mà Lôi Quang Thử lại được nhiều người chú ý như vậy, nếu như người ta biết con vật nhỏ này là cửa hàng của cậu đào tạo ra, chẳng phải sẽ thu hút được rất nhiều khách hàng sao?
Tô Bình lại lên mạng tra xét một tin tức giống như vậy, phát hiện có một số cửa hàng bồi dưỡng đã tuyên truyền ra ngoài, công bố Lôi Quang Thử là được cửa hàng bọn họ bồi dưỡng ra đấy, còn tung ảnh chụp chung với Tô Yến Dĩnh, nhưng Tô Bình liếc mắt đã nhìn ra cái ảnh đó là do cắt ghép mà thành.
Mặc dù như thế, nhưng vẫn có rất nhiều người qua đường vô tri chạy tới, giúp cửa hàng đó làm ăn bạo phát.
Vô sỉ!
Tô Bình tức giận, muốn lật tẩy, nhưng nghĩ lại lực lượng của mình quá yếu, rất dễ bị đè bẹp.
Cậu bỗng nhiên nghĩ đến mình có số điện thoại của Tô Yến Dĩnh, gọi điện thoại bảo cô ta tới quay một đoạn video ngắn với cô ta, được chính miệng cô ta nói ra chẳng phải có sức thuyết phục hơn cái ảnh ghép kia sao?
Nghĩ đến việc này, cậu lập tức vào trong quầy tìm kiếm tờ biên lai của Tô Yến Dĩnh đã để lại trước đó, rất nhanh đã tìm được số điện thoại của cô ta.
Cậu lập tức bấm gọi.
Ục ục vài tiếng.
- Alo?
Một giọng nữ trong trẻo vang lên, giọng điệu mang theo vẻ nghi hoặc.
- Là tôi, ông chủ của cửa hàng Tiểu Tinh Nghịch.
Tô Bình đè thấp giọng xuống, giữ giọng điệu lạnh lùng như mọi khi.
- Là ông chủ Tô?
Đầu điện thoại bên kia, Tô Yến Dĩnh kinh ngạc, cô cũng nhận ra thanh âm của Tô Bình, có chút kinh hỉ, không nghĩ tới Tô Bình lại chủ động gọi điện thoại cho cô, vội vàng nói:
- Ông chủ, có chuyện gì không?
Tô Bình nói:
- Có rảnh sao, muốn mời cô tới đây một chuyến, quay một đoạn video ngắn với cô.
“...”
Đầu điện thoại bên kia chợt im lặng.
Quay video? Tô Yến Dĩnh sửng sốt, cô hoài nghi lỗ tai của mình nghe nhầm.
Tô Bình không nghe được âm thanh truyền đến từ bên kia, cảm thấy kỳ quái, kêu alo alo mấy lần.
Tô Yến Dĩnh kịp phản ứng, gương mặt hơi đỏ lên:
- Ông chủ, anh muốn quay cái gì?
- Thì quay tôi với cô, a đúng rồi, thuận tiện mang theo con Lôi Quang Thử kia đến.
Tô Bình nói ra.
- Mang theo Lôi Quang Thử?
Tô Yến Dĩnh sửng sốt một chút, trong lòng hơi động, nhỏ giọng hỏi:
- Ông chủ muốn bồi dưỡng nó giúp tôi sao?
- Nếu muốn bồi dưỡng tiếp cô vẫn cần trả tiền.
Tô Bình nói ra:
- Con Lôi Quang Thử này nổi danh lắm ha, mời cô tới quay một đoạn video để chứng minh nó được cửa tôi bồi dưỡng ra.
- ách...
Tô Yến Dĩnh bừng tỉnh đại ngộ, gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ lên, cô nói:
- Vừa vặn tôi cũng muốn đến cửa hàng tìm anh, ông chủ, thật sự vô cùng vô cùng cảm tạ anh, nếu không phải anh bồi dưỡng Lôi Quang Thử giúp tôi, tôi đã không vào được trận chung kết rồi, mặc dù cuối cùng vẫn bị thua, nhưng có thể tiến vào trận chung kết đã là chuyện rất khó rồi, thật sự rất cảm tạ công bồi dưỡng của ông chủ!
- Ờ, không có gì to tát.
Đối với lời cảm ơn của đối phương, Tô Bình đối đáp qua loa, thuận miệng khách khí vài câu liền cúp điện thoại.
Chỉ là sau khi cúp máy, cậu mới kịp phản ứng, hình như lúc trước mình nghe cô ta nói là trận cuối cùng lại thua? Chỉ là dừng bước tại trận chung kết?
- Chỉ là học viện tranh tài mà thôi, rõ ràng còn có sủng thú trên cấp 7?
Tô Bình hơi kinh ngạc, có thể đánh bại Lôi Quang Thử thì ít nhất là sủng thú cao cấp đã trưởng thành mới được, thực lực như vậy dù là trong số Khai Hoang Giả cũng thuộc về đẳng cấp đội trưởng rồi, làm sao một học sinh của học viện có được?
Cậu nhanh chóng tìm kiếm video trận chung kết ở trên website học viện Phượng Sơn.
Mặc dù sủng thú tranh tài của học viện ít khi được ngoại giới chú ý tới, không được chú ý như giải thi đấu sủng thú tinh anh cùng thi đấu Vương Hạ, nhưng vẫn có một ít học viện quay lại rồi đưa lên mạng.
Chỉ hình ảnh lúc quay hơi lắc lư, không rõ ràng.
Dịch: Thiên Thiếu
Chương 76: Biểu Diễn Thi Đấu
Tô Bình chọn một đoạn video rõ nét nhất, vị trí người quay tụt lại phía sau, nhưng vẫn là có thể thấy rõ tình huống trên sàn thi đấu.
Lôi Quang Thử đứng bên cạnh Tô Yến Dĩnh, một bên khác là đối thủ của cô, một cậu thanh niên đẹp trai với tư thế thẳng tắp, trước mặt cậu ta là một con Ngân Xà Lôi Long Thú có huyết mạch cấp 9.
Đây là một đầu sủng thú hệ Lôi cực kỳ hung hãn, có được huyết mạch cấp 9, tự nhiên sẽ có được truyền thừa sủng kỹ cấp cao.
Đây là trận chung kết, cũng là một trận tranh đấu giữa sủng thú hệ Lôi!
Chỉ là, một con là sủng thú hệ Lôi có tiềm năng trường thành đến cấp 9, một con khác lại là Lôi Quang Thử cấp thấp phổ thông, chênh lệch cách xa.
Nhưng tiếng cổ vũ bên sân lại nghiêng về phía Lôi Quang Thử nhiều hơn, hi vọng chứng kiến kỳ tích phát sinh lần nữa!
Mà vị trí người quay khá xa, trong video không thấy rõ số lượng sừng trên đỉnh đầu con Ngân Xà Lôi Long Thú này, nhưng từ thể tích thì Tô Bình đoán nó chỉ ở khoảng cấp 6 đến cấp 7 mà thôi, còn xa mới đạt đến thành niên kỳ (thời kỳ trưởng thành).
Nếu như là Ngân Xà Lôi Long Thú trưởng thành, chỉ riêng thể tích đã có thể chiếm cứ toàn bộ đấu trường rồi, căn bản không cần đánh nữa.
Ngay khi trận đấu bắt đầu, Tô Yến Dĩnh đã thi triển tứ đại kỹ năng tăng phúc cho Lôi Quang Thử, sau đó lại thi triển Ẩn Nặc Thuật để Lôi Quang Thử ẩn nấp khí tức, rất khó bị phát giác, chỉ có thể dùng mắt thường để nhìn.
Lôi Quang Thử nhanh chóng xông ra, dưới mệnh lệnh của Tô Yến Dĩnh, nó liên tục thi triển Lôi Thiểm, sau đó thi triển ra bốn đạo Lôi Ảnh Tàn Ảnh để tới gần đối thủ.
Trong quá trình này, tự nhiên cũng khiến cho mọi người phía ngoài phải thốt lên, mặc dù mọi người đã nhìn mấy lần nhưng vẫn làm người ta rung động.
Mà ở phần bình luận cũng hiện lên rất nhiều dấu “???”, có vẻ như mọi người rất kinh ngạc, còn có nhiều người chat khẩu hiệu “Thử Gia Uy Vũ”.
Tô Bình đóng phần bình luận lại, tránh việc bị nhiễu khi xem.
- Xem ra cô ta không hiểu kỹ năng của Lôi Quang Thử cho lắm.
Nhìn thấy Tô Yến Dĩnh trong video chỉ huy, Tô Bình khẽ gật đầu, sau đó quay sang phía đối thủ của cô, sau khi tranh tài bắt đầu, cậu thanh niên kia cũng bao trùm tinh văn tăng phúc cho Ngân Xà Lôi Long Thú của mình, tinh văn có cùng đẳng cấp với Tô Yến Dĩnh, lực lượng tăng phúc đã đạt đến cấp 5.
Đây đã vượt qua năng lực dạy bảo của học viện, có thể thấy được người này chẳng những là thiên tài mà còn rất thông minh, hơn nữa rất có bối cảnh.
Ngay khi Lôi Quang Thử vọt tới Ngân Xà Lôi Long Thú, thì toàn thân con thú này bộc phát lôi điện, là Lôi Điện Ngoại Y (áo giáp lôi điện), một kỹ năng phòng ngự hệ Lôi.
Mà ở phía đối diện, Lôi Quang Thử cũng thi triển Lôi Điện Giáp Y, đây là bản cường hóa của Lôi Điện Ngoại Y, cũng là sủng kỹ cao cấp, lực phòng ngự mạnh hơn, phản được sát thương nhiều hơn!
Hai con sủng thú đồng thời vọt lên, trên đấu trường bộc phát một trận đại chiến.
Điện quang va chạm vào nhau, làm cho đoạn video trắng xóa, trong đó thỉnh thoảng có điện quang chớp giật.
Khi điện quang dừng lại, Tô Bình nhìn thấy Lôi Quang Thử dùng Lôi Thiểm phóng tới, lại dùng Lôi Đoạn công kích Ngân Xà Lôi Long Thú, nhưng Ngân Xà Lôi Long Thú lại thi triển ra Lôi Ảnh Tàn Ảnh, mặc dù chỉ là một đạo tàn ảnh nhưng lại tránh được công kích của Lôi Quang Thử, cùng lúc đó nó dùng Lôi Giảo phản kích Lôi Quang Thử.
- Hả?
Tô Bình thấy vậy khẽ nhíu mày.
Trước khi dùng Lôi Đoạn, Lôi Quang Thử hẳn phải dùng Lôi Hống để phân phân biệt Lôi Ảnh Tàn Ảnh chứ, nhưng nó không dùng, nếu dùng thì công kích sẽ không thất bại.
Con Ngân Xà Lôi Long Thú này đang trong thời kỳ trưởng thành, hiển nhiên không nắm giữ bí kỹ như Lôi Thiểm được.
Khi Lôi Quang Thử để mất tiên cơ, Ngân Xà Lôi Long Thú nhanh chóng thi triển ra những kỹ năng như Lôi Chùy, Long Vỹ Quật, tất cả đều trúng đích, không lâu sau Lôi Quang Thử đã chồng chất vết thương.
- Lôi Thiểm, Lôi Đoạn, đa trọng Lôi Ảnh Tàn Ảnh, Lôi Điện Giáp Y, Thập Phương Lôi Ngục...nó chỉ dùng năm cái kỹ năng này?
Trong video, Tô Bình nhìn thấy Lôi Quang Thử đã bị thương, phải gian nan trốn tránh, ngẫu nhiên cũng thử dùng kỹ năng khác để phản kích, nhưng đi tới đi lui cũng chỉ có năm kỹ năng này, ngay cả Lôi Điện Bôn Đằng cũng không thể hiện ra.
Kỳ quái.
Tô Bình hơi nghi hoặc một chút, Lôi Quang Thử nắm giữ mười cái kỹ năng, tùy tiện kết hợp lại cũng có thể nhẹ nhõm nghiền ép con Ngân Xà Lôi Long Thú này mới phải.
Thông qua chiến đấu, Tô Bình cũng nhìn ra Ngân Xà Lôi Long Thú này chỉ là cấp sáu thượng vị mà thôi.
Cuối cùng, sau một lần Lôi Quang Thử dùng Lôi Thiểm bị Ngân Xà Lôi Long Thú tìm được sơ hở, bị một chiêu Long Vỹ Quật đánh ra khỏi sân khấu, tranh tài cũng tuyên bố kết thúc.
Thế mà thua...
Tô Bình thấy có chút im lặng, hắn xem như hiểu rõ rồi, Tô Yến Dĩnh chỉ biết là Lôi Quang Thử nắm giữ cái kỹ năng này, liền ra lệnh cho nó dùng những kỹ năng này đấy, mà sủng thú luôn ưu tiên mệnh lệnh của chủ nhân đấy, nên cũng không có cơ hội thi triển ra những kỹ năng khác.
- Đây chính là không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo mà...
Tô Bình không nói gì được, với thực lực của Lôi Quang Thử, coi như để nó tự chiến đấu cũng không đến nỗi thảm như vậy.
Tô Bình ấn mở phần bình luận, tranh tài đã kết thúc, mà trong phần bình luận có rất nhiều bình luận tiếc nuối, nhưng phần nhiều là reo hò, thán phục trước sự cường hãn của Lôi Quang Thử.
Năm cái kỹ năng, bốn cái là sủng kỹ cao cấp, còn có một cái là bí kỹ hệ Lôi!
Cái bí kỹ kia chỉ có sủng thú cấp cao và có ngộ tính cao mới có khả năng lĩnh ngộ ra được, chỉ có Vương Thú mới có thể tuỳ tiện thi triển.
Những kỹ năng này lại xuất hiện trên một đầu Lôi Quang Thử, điều này đủ để khiến người sợ hãi thán phục.
Chỉ là...
Tô Bình cười khổ không thôi.
Vong Linh Triệu Hoán đâu?
Hấp Hồn đâu?
Hấp Thu Sinh Mệnh đâu?
Những kỹ năng này đều không có một cái nào được dùng, cho dù dùng một chiêu Giả Chết cũng có thể tránh được một đợt tập kích, sau đó lại giết ngược trở về!
Trận đấu này cậu thấy rất biệt khuất.
Mặc dù có đạt được quán quân hay không cũng không có quan hệ gì với cậu, nhưng cảm giác này giống như là...đồ tốt bị chà đạp!
Tôi đưa cho cô trang bị cấp hoàng kim, cô lại đánh như một trang bị cấp thanh đồng!
Tô Bình rất là phiền muộn.
Không bao lâu.
Ngoài cửa hàng có người đến, Tô Bình ngẩng đầu nhìn lên, đúng là Tô Yến Dĩnh mà cậu gọi điện thoại khi nãy.
- Ông chủ!
Tô Yến Dĩnh nhìn thấy Tô Bình đang đứng trong quầy, hứng thú bừng bừng đi vào trong cửa hàng:
- Ông chủ, tôi xông vào trận chung kết! Toàn bộ nhờ Lôi Quang Thử mà anh giúp tôi bồi dưỡng mới đạt được đấy, tôi đã muốn tới cảm ơn anh rồi, thật sự rất cảm ơn!
Khóe miệng Tô Bình hơi co rúm, việc đã đến nước này, cậu nói thêm nữa cũng vô dụng, cậu cũng không thể nói cô ta vừa vứt đi danh hiệu quán quân trong tầm tay nha? Có nói ra thì quán quân cũng không lấy trở lại được.
Cậu thở dài, nói:
- Tới đi, quay video trước.
Gương mặt Tô Yến Dĩnh ửng đỏ, hiếu kỳ nói:
- Ông chủ, cửa hàng này của anh mà còn cần tuyên truyền sao? Lấy thủ đoạn bồi dưỡng sủng thú của các anh, chẳng lẽ không phải là chán ghét thành thị nên muốn sống một cuộc sống thanh nhàn ở đây sao?
Sắc mặt Tô Bình tối đen, mụ nó, ai nói cho cô tôi chán ghét thành thị rồi, không có tiền chẳng lẽ tôi dùng niềm tin để phát điện sao?
Tô Yến Dĩnh thấy Tô Bình xụ mặt không nói chuyện, hơi nghi hoặc một chút, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, đôi mắt sáng lên, nói:
- Đúng rồi ông chủ, anh có rảnh không, giải thi đấu hàng năm của học viện chúng tôi đã kết thúc, ngày mai là trận biểu diễn thi đấu cuối cùng, vô cùng náo nhiệt, tôi có thể đi đến trận chung kết đều là công lao của ông chủ, tôi đang nghĩ khi lên biểu diễn thi đấu, có thể mời anh cùng tôi tiến lên đài được không?
- Biểu diễn thi đấu?
Tô Bình nhíu mày:
- Nhưng tôi không phải học sinh của học viện các cô.
- Không có việc gì, thi đấu biểu diễn chủ yếu là làm màu thôi, học viên dự thi chúng tôi còn có thể mời người nhà của mình đến xem lễ đấy.
Tô Yến Dĩnh vui vẻ nói.
Dịch: Thiên Thiếu
Chương 77: Tuyên Truyền
Tô Bình suy nghĩ một lúc, khẽ gật đầu nói:
- Cũng được.
Đi vào học viện để tuyên truyền cũng là ý kiến hay, đám học viên này có thể vì một con sủng thú mà không để ý đến tiền bạc, không giống những người qua đường bình thường kia, họ chỉ nuôi sủng thú như nuôi chó mèo ở nhà, sẽ không dốc hết sức lực và tiền bạc để bồi dưỡng.
- Thật chứ?
Thấy Tô Bình đồng ý, đôi mắt Tô Yến Dĩnh sáng lên, cô rất là hưng phấn, ở trong mắt cô thì Tô Bình vô cùng thần bí, khẳng định phía sau cậu có một lão sư (thầy) cực kỳ lợi hại, rất có thể là những đại lão đã thoái ẩn từ lâu, có quan hệ với người như vậy tuyệt đối là việc trăm lợi vô hại.
- Vậy ngày mai tôi tới đón anh?
Tô Yến Dĩnh rèn sắt khi còn nóng nói.
Tô Bình khẽ gật đầu:
- Mấy giờ bắt đầu?
- Còn có mấy trận biểu diễn thi đấu nữa, tôi cùng Diệp Hạo đến buổi tối mới ra sân.
Tô Yến Dĩnh lập tức trả lời, đuôi lông mày lộ ra vẻ hơi đắc ý, dù sao cũng tiến vào trận chung kết rồi, mặc dù lúc trước cô từng mong đợi lấy được quán quân, nhưng trải qua một đường vượt mọi cửa ải cô mới phát hiện, nếu như không có Lôi Quang Thử, thành quả tốt nhất mà cô có thể đạt được cũng chỉ là lọt vào top 8, trong học viện có rất nhiều thiên tài giấu tài, bình thường họ sẽ không lộ ra trước mắt mọi người nên cô mới không lưu ý đến.
Nguyên nhân chính là như thế nên cô mới cực kỳ biết ơn Tô Bình, thành công tiến vào trận chung kết khiến cô đạt được chỗ tốt nhiều hơn tưởng tượng!
- Diệp Hạo?
- Chính là quán quân năm nay của học viện chúng tôi, cũng là người đã đánh bại tôi.
Tô Yến Dĩnh cười hì hì nói, không giận chút nào, cô thua tâm phục khẩu phục, dù sao đây chính là Ngân Xà Lôi Long Thú có huyết thống cấp 9, mà cấp 9 đã được coi là cấp bậc mạnh nhất dưới cấp Vương rồi!
Thấy bộ dáng không tim không phổi của cô ta, khóe miệng Tô khẽ nhếch lên.
- Vậy tối ngày mai tôi tới đón anh?
Tô Yến Dĩnh nháy mắt, vẻ mặt chân thành.
Tô Bình hơi suy tư một lúc, nói:
- Buổi chiều đi, khoảng bốn giờ.
- Ông chủ muốn tới sớm?
Đôi mắt Tô Yến Dĩnh sáng lên, có thể tiếp xúc với Tô Bình nhiều hơn, được hiểu rõ về sủng thú hơn, đây là điều cô cầu còn không được.
Tô Bình khẽ gật đầu:
- Đến lúc đó còn muốn làm phiền cô một số chuyện. À phải rồi, phát tờ rơi có vi phạm nội quy trường học của các cô không?
Phát tờ rơi?
Tô Yến Dĩnh kinh ngạc nhìn Tô Bình, chẳng lẽ mục đích anh muốn đi sớm là vì nhân lúc ban ngày còn thấy rõ để đi phát tờ rơi?
- Làm tuyên truyền, tôi thực sự nghiêm túc.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tô Bình, Tô Yến Dĩnh rốt cuộc vững tin cậu thật lòng muốn tìm cô để tuyên truyền, loại cao thủ thoái ẩn như anh ta mà cũng có lúc thiếu tiền?
- Ông chủ, tôi cảm thấy với thân phận của anh thực sự là không phù hợp với việc phát tờ rơi!
Tô Yến Dĩnh yếu ớt nói.
Tô Bình gật đầu:
- Đúng vậy.
Tô Yến Dĩnh nhẹ nhàng thở ra, tôi đã nói mà, cao thủ vẫn rất cần mặt mũi...
- Tôi không thích hợp, nhưng cô thì có thể.
Tô Bình nhìn cô ta nói:
- Thuận tiện kêu cô bạn thân lần trước cùng cô đến đây luôn, lát nữa tôi đi in tờ rơi, hai người các cô phụ trách đi phát, nhớ kỹ chọn học viên giàu có một chút, những người nghèo thì đừng tìm, tránh bị mất tình cảm.
- Được rồi...
Trước mắt Tô Yến Dĩnh biến thành màu đen, cô cảm giác như bị rơi vào ổ cướp, mình thật sự phải đi phát tờ rơi?
Để một hoa khôi của học viện đi phát tờ rơi giúp anh, anh không cảm thấy đau lòng sao?
- Thế nào?
Tô Bình hỏi, dường như đang trưng cầu ý kiến của cô.
Tô Yến Dĩnh rất muốn nói một câu chẳng ra sao cả, nhưng ngẫm lại Lôi Quang Thử của mình, ngẫm lại đại ân ông chủ này đối với mình...cô đành nhịn!
- Tôi hiểu rồi.
Tô Yến Dĩnh thất thần trả lời.
Tô Bình rất hài lòng gật đầu:
- Vậy giờ cô còn có chuyện gì không, hay là mua chút gì đi?
Tô Yến Dĩnh vô ý thức nhìn lướt qua kệ hàng, khi thấy một món hàng với giá bán 1 triệu 200 ngàn, cả người cô như bị điện giật, tranh thủ thời gian dời ánh mắt đi, âm thầm nuốt nước bọt, lúng túng mà nói:
- Nếu như không mua đồ, tôi có thể gửi sủng thú ở đây cho anh nuôi cùng bồi dưỡng được chứ?
Tô Bình thấy được bộ dáng khiếp đảm của cô ta, có chút kỳ quái, nói:
- Đương nhiên có thể, nhưng bây giờ chỉ bồi dưỡng bình thường mà thôi, chiến lực tăng lên bình thường.
Tô Yến Dĩnh ngẩng đầu nhìn cậu một cái.
- Bình thường là ý gì?
- Là một lần bồi dưỡng nhiều nhất chỉ lĩnh ngộ một loại kỹ năng, hoặc là chiến lực chỉ hơi tăng lên nửa cấp đến một cấp mà thôi.
Tô Bình tùy ý nói.
Tô Yến Dĩnh yên lặng.
Cái này còn gọi tăng lên bình thường?
Đổi thành một cửa hàng bồi dưỡng khác, có thể tăng chiến lực lên một phần mười đã tính là rất tốt rồi, về phần để cho sủng thú lĩnh ngộ ra kỹ năng mới, việc này còn muốn thu lệ phí ngoài định mức!
Nhưng mà nghĩ đến chiến lực yêu nghiệt của Lôi Quang Thử cùng với tốc độ tăng lên của nó, Tô Yến Dĩnh nhanh chóng hiểu rõ, mạnh trong mắt mình cùng với mạnh trong mắt ông chủ này là không phải một cái khái niệm.
Cái gì gọi là cao nhân, đây mới gọi là cao nhân!
Tầm mắt cao hơn người thường, không thể tính toán theo lẽ thường!
- Tôi hiểu rồi, ông chủ, tôi muốn gửi nuôi hết thảy sủng thú của mình ở đây để và nuôi dưỡng cùng bồi dưỡng.
Tô Yến Dĩnh lập tức nói, khó được cơ hội như vậy nên tranh thủ thời gian bắt lấy, may mắn là hiện tại nơi này làm ăn không tốt, nếu như về sau làm ăn tốt hơn, khi đó cô muốn mời ông chủ này chuyên tâm bồi dưỡng sẽ rất khó.
Nghĩ tới đây, bỗng nhiên cô có hơi hối hận vì đáp ứng Tô Bình đi tuyên truyền rồi.
Cao nhân thoái ẩn như này, chỉ mỗi mình biết mới là tốt nhất, đây chính là một kho bảo tàng!
Nhưng mà cô cũng biết giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì người khác cũng sẽ biết đến cửa hàng này, việc cô muốn làm là tranh thủ thời gian trước khi người khác biết đến gửi thêm mấy lần.
- Ông chủ, chỗ này của anh có làm thẻ thành viên hay không?
Tâm tư Tô Yến Dĩnh chuyển động.
Tô Bình nhíu mày lại, lườm cô ta một cái, cậu đã nhìn ra ý đồ nho nhỏ của đối phương:
- Không có.
Tô Yến Dĩnh có hơi mất mác.
- Phí bồi dưỡng vẫn như trước đó, cấp 1 đến cấp 3 là 10 ngàn, cấp 4 đến cấp 6 là 100 ngàn.
Tô Bình hỏi:
- Cô muốn bồi dưỡng mấy con?
Tô Yến Dĩnh nghe xong, lập tức nghĩ đến ví tiền rỗng tuếch của mình, có chút xấu hổ, dù sao cô cũng chỉ là học sinh, trước đó đã tiêu gần hết tiền rồi, hơn nữa còn thiếu tiền của cô bạn thân Lam Nhạc Nhạc chưa trả, đào đâu ra 100 ngàn nữa đây.
- Chuyện này...
Gương mặt Tô Yến Dĩnh ửng đỏ,
- Hôm nay tôi quên mang tiền, lần sau lại đến đi.
- Không mang tiền?
Tô Bình hoài nghi nhìn cô.
Tô Yến Dĩnh ngượng ngùng cười một tiếng, khoát tay nói:
- Ông chủ, ngày mai gặp lại, bái bai!
Nói xong cô lập tức quay người chạy ra khỏi cửa hàng.
Tô Bình im lặng nhìn bóng lưng cô rời đi, tôi cũng không phải ăn cướp, cô sợ tôi đến thế sao?
Tiếp tục nghỉ ngơi trong cửa hàng một ngày, vẫn không có cuộc làm ăn nào, đến tối thì về nhà.
Mới vừa vào cửa, Tô Bình đã nghe thấy Tô Lăng Nguyệt đang ở trong phòng khách xin tiền mẹ, cẩn thận nghe, cậu lập tức lộ vẻ mặt cổ quái, thế mà cũng đòi mua Lôi Quang Thử?
Cái trào lưu Lôi Quang Thử này vậy mà đã lan đến nhà mình rồi?
Cởi giày ra, Tô Bình tiến vào phòng khách, cô gái kia một giây trước còn nhõng nhẻo lắc lư cánh tay mẹ, một giây sau nháy mắt đã ngồi ngay ngắn, cũng khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như mây khói.
Tô Bình mí mắt run run, quay sang mẹ nói mình đói bụng.
Lý Thanh Như lập tức đứng dậy đi phòng bếp bưng cơm canh nóng ra cho cậu ăn.
Tô Bình rửa tay sạch sẽ rồi ngồi vào bàn cơm, nhìn xem Tô Lăng Nguyệt vẫn còn chưa đi, liền nói:
- Nghe nói học viện của em ngày mai có biểu diễn thi đấu?
Tô Lăng Nguyệt liếc mắt nhìn cậu:
- Làm sao anh biết?
- Nghe nói.
Tô Bình tùy ý nói:
- Vậy em có lên sân biểu diễn hay không?
Tô Lăng Nguyệt muốn hỏi là nghe ai nói, nhưng tính cách kiêu ngạo không để cho cô mở miệng hỏi Tô Bình, chỉ thản nhiên nói:
- Đương nhiên, “chị đây” là đại diện của học viện năm nay, ngày mai tự nhiên phải lên biểu diễn.
- Hả? không phải Diệp Hạo mới là quán quân năm nay sao?
Tô Bình nghi ngờ hỏi.
Tô Lăng Nguyệt lập tức giận dữ:
- “Chị đây” là đại diện cho năm nhất không được sao!
Dịch truyện: Thiên Thiếu
Chương 78: Tuyên Truyền (2)
“...”
Tô Bình nghẹn không nói được lời nào.
Rất nhanh, Lý Thanh Như bưng đồ đã hâm nóng tới, Tô Bình kinh ngạc phát hiện hôm nay đồ ăn chừa lại cho mình còn rất nhiều, ớt xanh xào thịt rốt cuộc có thịt rồi, hơn nữa còn không ít.
Tô Bình nhìn thoáng qua Tô Lăng Nguyệt bên cạnh, người sau hừ lạnh một tiếng, xoay người nghiêng đầu đi chỗ khác.
Tô Bình cũng không nghĩ nhiều, lập tức vùi đầu ăn cơm.
Chờ Lý Thanh Như dọn thức ăn lên hết rồi ngồi xuống, Tô Lăng Nguyệt lại nói tiếp:
- Mẹ, thật mà, mẹ mua cho con một con đi, mẹ không biết đâu, bây giờ Lôi Quang Thử giống như phát hỏa, tiềm lực của nó bị đánh giá thấp nghiêm trọng, ngoại trừ con Lôi Quang Thử biến thái ở học viện con thì nghe nói ở học viện Tương Nam cũng có một con Lôi Quang Thử cấp 3 đánh bại Hoa Đằng Thú cấp 4 thượng vị, đây tuyệt đối là một con thần thú tiềm ẩn!
Phụt!
Tô Bình bị sặc, ho liên tục.
Cậu bưng chén nước sôi để nguội bên cạnh lên uống một hơi cạn sạch, mới đỡ hơn một ít.
- Hôm nay chừa lại cho anh không ít, không thèm tranh với anh!
Tô Lăng Nguyệt trừng mắt nói.
Tô Bình cười ha ha, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, nhưng trong lòng có chút ngạc nhiên, Lôi Quang Thử phổ thông không có được sự bồi dưỡng của cậu mà cũng có thể vượt cấp chiến đấu, có thể thấy được con Lôi Quang Thử kia thật sự thiên tài.
Thế nhưng tình huống như vậy cũng chỉ là số ít, Lôi Quang Thử có ưu tú hơn nữa cũng chỉ là sủng thú cấp thấp mà thôi, tiềm lực huyết mạch có hạn.
Lý Thanh Như dù sao cũng là người trưởng thành, hơn nữa lại là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp, tầm nhìn cùng lý trí thành thục hơn, bà kiên nhẫn nói:
- Từ sự kiện này có thể thấy được, chỉ cần thiên phú đủ cao, ngộ tính thật tốt, liền xem như Lôi Quang Thử cũng có thể phát huy ra chiến lực kinh người như vậy, cũng giống Huyễn Diễm Thú trong tay con, nếu như vun trồng thật tốt, tự nhiên cũng có thể phát huy ra chiến lực mạnh hơn.
- Con hoàn toàn không cần phải đi mua sắm Lôi Quang Thử, thay vì đặt tâm tư vào Lôi Quang Thử, con nên tin tưởng Huyễn Diễm Thú của mình, như vậy mới có thể nhận được hồi báo lớn hơn.
Tô Bình cũng không nghĩ tới Lý Thanh Như lại có kiến giải sâu sắc như vậy, gật đầu nói:
- Đúng vậy, mẹ nói rất đúng.
Tô Lăng Nguyệt dùng ánh mắt giết người nhìn về phía cậu, nhưng khi quay mặt về phía Lý Thanh Như thì khuôn mặt sát khí biến mất trong nháy mắt, điềm đạm đáng yêu mà nói:
- Mẹ!!!!
- Mẹ không biết đâu, bây giờ lão sư trong học viện đánh giá một người thiên phú hay không đều sẽ hỏi bồi dưỡng Lôi Quang Thử kiểu gì, con lại không có Lôi Quang Thử, nếu lão sư hỏi như vậy, con phải trả lời làm sao?
Lý Thanh Như kinh ngạc nói:
- Lão sư con lại như vậy? Làm sao có thể, trên đời này có nhiều rất sủng thú, không thể bởi vì một con Lôi Quang Thử mà bỏ qua những sủng thú khác?
Tô Bình liếc mắt liền nhận ra được lời nói dối thấp kém này, vẻ mặt tràn đầy đồng cảm, gật đầu nói:
- Không sai, nếu thật như vậy thì học viện này sớm muộn cũng phải đóng cửa.
- Đồ ăn chưa đủ nhiều để chặn lại cái miệng của anh sao!
Tô Lăng Nguyệt quay mặt lại, biểu lộ đáng sợ như Ma Vương địa ngục, thiếu mỗi thất khiếu chảy máu là đủ làm cho người ta kinh hoảng.
- Hahaha...
Tô Bình không để ý cười lớn, cậu không nghĩ tới ngày bình thường Tô Lăng Nguyệt biểu hiện ra thông minh, nhưng vào lúc này lại không lý trí như thế...cũng không đúng, trào lưu Lôi Quang Thử đã được mấy ngày rồi, cô em gái này có thể nhịn đến bây giờ mới đòi mua, có thể nói là đã cố gắng kiềm chế rồi.
Nói cho cùng thì cô em gái của mình vẫn chỉ một đứa trẻ mà thôi.
Tầm nhìn cùng sức phán đoán chưa thể độc lập, khó tránh khỏi sẽ bị trào lưu cùng đại chúng làm lệch lạc.
Cuối cùng, Lý Thanh Như chịu thua trước sự nài nỉ của Tô Lăng Nguyệt, kỳ thật giá một con Lôi Quang Thử cũng không đắt, chỉ hơn ba ngàn một con, thành niên cũng chỉ tầm năm ngàn, loại sủng thú cấp thấp này có lợi nhuận cực thấp, chỉ có sủng thực dành cho chúng nó mới đắt tiền.
Lý Thanh Như chủ yếu là lo lắng nếu nuôi thêm một sủng thú nữa sẽ khiến Tô Lăng Nguyệt phân tâm, nhưng thấy con mình kiên trì như vậy, cũng chỉ có thể chấp thuận.
Được mẹ đồng ý, Tô Lăng Nguyệt tỏ ra hớn hở, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nói:
- Đúng rồi mẹ, ngày mai học viện có biểu diễn thi đấu, mẹ có muốn đi xem không?
Lý Thanh Như sớm đã nghe qua việc này, lắc đầu nói:
- Sức khoẻ mẹ không tốt, nên không có đi được.
Tô Bình nhìn Lý Thanh Như một chút,
Cậu đã sớm biết sức khoẻ mẹ không tốt, mà truy cứu nguyên nhân là vì cửa hàng từng nhận sủng thú hoang dại của khách hàng, chúng nó bị cưỡng ép ký kết khế ước, còn chưa hoàn toàn thuần hóa, kết quả một khi không có chủ nhân ở bên, thừa dịp Lý Thanh Như không đề phòng mà tập kích bà. Cũng may bà phản ứng rất nhanh nên mới có thể giữ được một mạng, nhưng thân thể đã lưu lại bệnh tật, không thể làm việc nặng, cũng không thể mệt nhọc quá độ.
Sau chuyện này, chủ nhân của mấy con sủng thú kia chẳng những không bồi thường, ngược lại chỉ trích Lý Thanh Như chăm sóc không kỹ, xúc phạm tới sủng thú của anh ta, cho nên mới bị sủng thú tập kích, hai bên tranh cãi mãi đến khi trình lên tư pháp mới được xử lý, mặc dù lấy lại được công đạo nhưng cũng chỉ được bồi thường mấy chục ngàn mà thôi.
So sánh giữa mấy chục ngàn với sức khỏe nửa đời sau, hiển nhiên rất là khập khiễng, nhưng chuyện đã đến nước này, không có cách nào truy đến cùng.
Tô Bình nghĩ đến một số kỳ dược trong nhà kho khai hoang, hình như có một ít dược vật có thể trị khỏi thương thế của Lý Thanh Như, cho dù gãy chân gãy tay cũng có thể khôi phục như lúc ban đầu, chỉ là kỳ dược như vậy rất quý, cần đến một triệu công huân.
- Xem ra, lúc nào đó mình lại phải đi khai hoang một lần nữa...
Tô Bình thầm nghĩ trong lòng, lần trước không nhớ tới việc này, sau đó công huân còn dư lại không nhiều lắm, nên chỉ có thể bỏ qua thôi.
Tô Lăng Nguyệt thấy Lý Thanh Như nói như vậy, đôi mắt ảm đạm đi mấy phần, có chút thất vọng, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường, cô nở nụ cười nói:
- Vậy con nhờ đồng học quay video giúp con, mang về cho mẹ xem.
- Ừ.
Lý Thanh Như cười nói.
Tô Lăng Nguyệt cười cười, lén nhìn dáng đứng không đươc tự nhiên của Lý Thanh Như, không có dừng lại quá lâu, cô quay người lên lầu, nhưng ngay khi quay người, lại thấy Tô Bình đang ở một bên, Tô Bình phát hiện nụ cười trên mặt cô đã không thấy đâu, chỉ còn lại có một mảnh bi thương.
Trong lòng cậu khẽ động một cái, im lặng không nói.
Hôm sau trời vừa sáng.
Tô Bình ngủ rất yên ổn, tỉnh lại cũng không có bị hù, chờ cậu xuống lầu thì Tô Lăng Nguyệt đang ăn điểm tâm.
Sau khi Tô Bình vệ sinh xong, quay lại bàn ăn đã thấy mấy nữ sinh đứng ở cửa gọi tên Tô Lăng Nguyệt.
- Này, vé xem trận biểu diễn thi đấu, nếu anh có hứng thú có thể đi xem, không hứng thú thì vứt đi, cũng không đáng tiền.
Trước khi đi, Tô Lăng Nguyệt đi ngang qua bên người Tô Bình, tiện tay buông xuống một tấm vé bên cạnh bát cơm của cậu.
Chờ Tô Bình lấy lại tinh thần thì Tô Lăng Nguyệt đã cùng đồng học rời đi.
Tô Bình nhìn thoáng qua tấm vé trên bàn. Lý Thanh Như đi từ phòng bếp ra cũng nhìn thấy, nói:
- Dù sao mấy hôm nay cửa hàng không có bao nhiêu khách, con cũng đi xem một chút đi, coi như là đi cổ vũ cho em con, con làm anh hai đấy, là phải biết bảo vệ em con.
Tô Bình thầm nghĩ, đứa em gái này không ăn hiếp người khác đã là cám ơn trời phật rồi, đâu cần cậu bảo vệ.
Nhưng mà hôm nay cậu cũng muốn đi học viện, ngược lại là tiện đường, chỉ là thời gian không phù hợp.
Tiện tay thu hồi tấm vé, Tô Bình cưỡi xe đi đến cửa hàng.
Tu luyện cả một ngày, hôm nay cậu vẫn giống như một đầu cá ướp muối, cũng không có con ma nào tới.
Đến buổi chiều, Tô Bình chuẩn bị tờ rơi thật kỹ càng, thời gian nhanh đến bốn giờ, hai bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trước cửa, chính là Tô Yến Dĩnh cùng cô bạn Lam Nhạc Nhạc đã ước hẹn từ hôm qua.
- Ông chủ, anh thật sự muốn chúng tôi đi phát tờ rơi?
Nhìn thấy một chồng tờ rơi thật dày trong tay Tô Bình, Lam Nhạc Nhạc trợn mắt líu lưỡi nói.
Tô Bình nói:
- Không thì muốn cô tới làm gì?
- Anh...
Lam Nhạc Nhạc lần nữa chán nản, cô phát hiện mỗi lần gặp nhau đều sẽ bị ông chủ này chọc tức chết.
Tô Yến Dĩnh vội vàng hoà giải, nói:
- Được rồi, mình đã đồng ý với ông chủ, Nhạc Nhạc mỹ nữ, cậu cũng đã đồng ý với mình đấy?
- Phi!
Lam Nhạc Nhạc trừng mắt cô bạn thân của mình một cái, nhưng vẫn tiến lên tiếp nhận tờ rơi trong tay Tô Bình, hai cô gái chia nhau cầm lấy.
- Thời gian không còn sớm, lên đường thôi
Tô Bình nhìn đồng hồ treo tường một cái rồi nói.
Mấy người ra khỏi cửa hàng, chờ Tô Bình khóa cửa hàng lại thì hai cô gái cũng đã gọi xe taxi đến.
Chương 79: Nổi Tiếng
Tô Bình ngồi vào ghế trước xe taxi, để hai cô học sinh ngồi ở đằng sau, sau đó xe chuyển hướng đến học viện Phượng Sơn.
Tài xế vừa lái xe vừa quan sát ba người, nhìn sơ qua tuổi tác của ba người liền biết đều là học sinh, trên đường đi cũng có nói đôi ba câu, lại ngóng về Chiến Sủng Sư, bởi vì là anh ta là người bình thường cho nên càng thêm hiếu kỳ thế giới Chiến Sủng Sư.
Tô Bình nói rất ít, sợ sẽ ảnh hưởng lái xe.
Nửa tiếng sau, bọn họ đã tới trước cổng học viện, đường trường rất rộng, ven đường đâu đâu cũng thấy những chiếc xe hàng hiệu đậu lại, từ trong xe bước ra đều là nam thanh nữ tú, tất cả đều là học viên của học viện Phượng Sơn.
Có thể thi được vào một trường học Tinh Sủng danh giáo, ngoại trừ phải đạt được thành tích tốt ra thì còn cần có kinh phí phong phú, thấp nhất cũng phải là gia đình khá giả, nếu không tốt nhất đừng vào nơi này, bởi vì ở đây học phí mắc hơn người bình thường gấp mười lần, riêng việc mua sủng thú và bồi dưỡng sủng thú, gia đình bình thường khó mà chu cấp nổi.
Xe lách sang bên rồi dừng lại, Tô Bình trực tiếp đẩy cửa xuống xe, phía sau Lam Nhạc Nhạc đưa tiền gửi xe, Tô Bình lướt mắt nhìn cổng học viện khí thế, cảm thấy tương đối hài lòng, sau đó cậu dẫn đầu bước vào.
Tô Yến Dĩnh và Lam Nhạc Nhạc vội vàng đuổi theo Tô Bình, Tô Yến Dĩnh nhìn thấy Tô Bình quen thuộc như vậy, kinh ngạc nói:
- Anh từng tới học viện chúng tôi sao?
- Không.
Tô Bình không quay đầu lại nói.
Tô Yến Dĩnh ngẩn người, chưa từng tới, mà sao nhìn bộ dạng của anh ta giống như về nhà vậy?
Phải biết, người bình thường vừa tới học viện Phượng Sơn các cô, sau khi nhìn thấy cổng học viện rực rỡ, ai nấy cũng cảm giác như Phượng Hoàng đang vươn cánh bay lên, con Phượng Hoàng này được khắc hoạ dựa theo Vương Thú “Tử Linh Thần Phượng”, tượng khắc từ thạch điêu, sinh động như thật, giống như Vương Thú quân lâm thiên hạ khí phách bức người.
Lúc trước cô vừa thi vào học viện Phượng Sơn, khi đó cô cũng như bao học sinh khác bị bức tượng điêu khắc Phượng Hoàng ở cổng làm cho rung động một thời gian, sau đó nhìn lâu dần mới quen, đây cũng là thắng cảnh đầu tiên ở học viện các cô, cũng là điều mà đám học sinh kiêu ngạo.
- Người này...
Tô Yến Dĩnh lẩm bẩm một câu, nhanh chóng đi theo bước chân Tô Bình.
Bởi vì hôm nay là ngày trổ tài thi đấu, cho nên không ít học viên ăn mặc duyên dáng sang trọng bước vào, còn dẫn theo người nhà, anh chị em tới.
- A, đây không phải là Tô Yến Dĩnh sao?
Bỗng nhiên, có một nữ sinh nhìn thấy Tô Yến Dĩnh đi sau lưng Tô Bình, lập tức kinh hô đưa tay che miệng, vẻ mặt tràn đầy khó tin và hớn hở.
Nghe được ba chữ “Tô Yến Dĩnh”, các học viên xung quanh cũng lập tức quay đầu lại nhìn, khi thấy rõ khuôn mặt Tô Yến Dĩnh, lập tức từng tiếng kinh hô vang lên, đám người rất nhanh xúm lại.
Dù là thường ngày Tô Yến Dĩnh cũng coi là danh nhân trong học viện, không chỉ là hoa khôi của trường, cô còn là nữ sinh có chiến lực xếp trong top 10, vừa xinh đẹp lại có thực lực, nam sinh nào mà không muốn chinh phục cô?
Hoặc là...đã bị cô chinh phục?
Hơn nữa, trong giải thi đấu năm nay, Tô Yến Dĩnh dựa vào Lôi Quang Thử lọt vào trận chung kết, càng khiến cho sự nổi tiếng của cô được nâng cao hơn, cho dù người giành giải quán quân là Diệp Hạo cũng không ảnh hưởng gì đến Tô Yến Dĩnh mấy.
Bởi vì cô nhận được giải á quân là dựa vào Lôi Quang Thử.
Một con Lôi Quang Thử cấp thấp lại có thể tranh đấu cùng sủng thú cấp 6, cho nên tất cả mọi người đều ấn tượng khó quên về cô.
- Đây chính là Tô Yến Dĩnh?
- Nghe nói là á quân ba năm.
- Ngoại hình không tệ nha.
Phía xa, một số học viên và phụ huynh nhìn thấy Tô Yến Dĩnh được các học viên vây quanh, có chút ghen tỵ và đỏ mặt, nếu con của mình cũng giống vậy thì thật là nở mày nở mặt biết bao?
Lúc này Lam Nhạc Nhạc hoá thân thành người bảo vệ, ngăn cách tất cả những người xông đến muốn xin ký tên và hỏi thăm Lôi Quang Thử, cô quay người nói với Tô Yến Dĩnh:
- Mọi người đi trước, đừng lo cho tôi, gặp ở chỗ cũ.
Giọng điệu này giống như dũng sĩ đi ra mặt trận.
Nhìn đám người cuồng nhiệt xông tới, Tô Bình nắm chặt Tô Yến Dĩnh nhanh chóng tiến vào học viện, thuận theo một con đường nhỏ chạy tới, đằng sau có mấy nam sinh lách vào được liền đuổi theo.
Nhưng đuổi theo không bao lâu liền từ bỏ rồi, dù sao đuổi theo như vậy cũng rất mất thể diện.
Chạy được nửa chừng, bỗng nhiên Tô Bình dừng lại, vỗ đầu một cái:
- Không phải chúng ta đến đây tuyên truyền sao?
Tô Yến Dĩnh không kịp suy nghĩ nói:
- Đúng rồi.
- Vậy chúng ta chạy làm gì?
- Ách, cũng phải nha?
Tô Yến Dĩnh và Tô Bình mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhưng bây giờ xoay người lại thì có chút kỳ quái.
- Được rồi, trước mắt cứ để số 2 tuyên truyền cho đám người kia, một đám tạp ngư thôi không cần cũng được, cô hiểu rõ học viện này hơn tôi, tìm những người có tiền đấy.
Tô Bình ngẫm nghĩ nói.
Tô Yến Dĩnh ngẩn người, trong lòng yên lặng thương tiếc thay cho Lam Nhạc Nhạc, dù sao cô bạn thân của mình cũng là một hoa khôi của trường, là thiên kim phú gia (con nhà có tiền), vậy mà giờ bị Tô Bình đặt tên là người tuyên truyền số 2… À khoan đã, cô ấy là người thứ hai, như vậy ai là số 1?
Bỗng nhiên Tô Yến Dĩnh sửng sốt, chờ cô định thần lại thì Tô Bình đã đi xa.
Cô há to miệng, cuối cùng cười khổ một tiếng, lập tức đuổi theo.
Cũng không lâu lắm, ba người đã tụ họp ở trong một đình mát, diện tích học viện Phượng Sơn cực
