Mọi người trong sân không nỡ nhìn Khương Tước bị ăn thịt, đồng loạt che mắt, có người nhát gan còn khóc hu hu.
Bạch hổ vẫy đuôi nhìn Khương Tước, con “chuột nhắt” này không đủ cho nó nhét kẽ răng.
Cái miệng hổ to như chậu máu từ từ tiến lại gần, đang chuẩn bị một miếng nuốt chửng con “chuột nhắt” này, thì răng hổ bên trái đột nhiên bị người ta nắm lấy.
Bạch hổ sững người, nhìn thấy người đầy máu đột nhiên mắt sáng rực lên nhìn nó, nhếch mép cười như một nhân vật phản diện.
“Bảo bối, hỏi ngươi một chuyện, ngươi có thể cưỡi được không?”
Bạch hổ: “Gầm!”
Nó là thần thú, không phải vật cưỡi, lại dám sỉ nhục nó, đáng chết!
Khương Tước siết chặt tay đang nắm răng nanh của nó, vừa hay nàng cũng đang muốn thử xem sức mạnh của nguyên chủ rốt cuộc lớn đến mức nào.
Tiếng gầm giận dữ của mãnh thú gần như muốn làm thủng màng nhĩ của nàng.
Khương Tước nghiến răng dùng sức, nắm chặt răng hổ gầm lên một tiếng: “Lên!”
Chúng đệ tử trong đệ tử cư đều trố mắt kinh ngạc: “Vãi chưởng, tình hình gì thế này, nàng ta quăng cả con bạch hổ lên rồi!”
Á á á!
Mọi người bắt đầu di chuyển ngang như cua, chỉ nghe thấy một tràng chửi thề.
Mau tránh mau tránh!
Thần thú sắp rơi xuống rồi!
Mọi người tán loạn như chim vỡ tổ, thần thú bạch hổ bay qua cổng và tường rào của đệ tử cư, vèo một tiếng! Rầm! Nện thật mạnh xuống khoảng đất trống trong sân.
Mặt đất lõm xuống, bụi bay mù mịt.
Bạch hổ mất hết thể diện tức giận mở mắt, một bóng người nhỏ bé gầy gò dần hiện rõ trong làn bụi.
Khương Tước ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Cho cưỡi không?”
Bạch hổ: “Gầm!”
“Bốp!” Một quyền nện xuống.
Khương Tước cười rạng rỡ: “Cho cưỡi không?”
“Gầm!”
“Bốp!”
Đám đông vây xem: “Sao cảm giác thần thú thảm quá vậy.”
“Khương Tước sao lại lợi hại thế, có phải đã lén chúng ta luyện công pháp gì không?”
“Nàng ta không có linh căn, luyện được cái gì chứ, hơn nữa, chiêu thức đơn giản gọn gàng mà hữu dụng thế này, không giống phong cách của tông môn chúng ta.”
Mọi người im lặng.
Đúng vậy.
Tông môn của bọn họ bất kể là kiếm quyết, trận quyết hay phù lục đều rất hoa mỹ và phức tạp.
Khương Tước lại một lần nữa giơ nắm đấm, nụ cười càng thêm quyến rũ: “Cho-cưỡi-không?”
Bạch hổ: “...... Gầmmmm~~~”
Cho.
Nữ nhân này đáng sợ quá.
Khương Tước thu tay lại, xoa đầu bạch hổ: “Biết điều đấy.”
“Kẻ thức thời là tuấn hổ, ta sẽ cưỡi ngươi thật tốt, Đại Bạch.”
Thần thú Tử Tinh tên Bạch Diệu run run bộ râu, vì không muốn bị ăn đòn, nó đành lặng lẽ chấp nhận cái tên này.
Trên cửa khắc tên các đệ tử sống bên trong, Khương Tước thuận lợi tìm được phòng của mình, vào trong thu dọn đồ đạc.
Khi nhìn thấy túi tiền, người phụ nữ kiêu hãnh như chim ưng kia bỗng vỡ vụn trong câm lặng.
Trong túi này vậy mà chỉ có mười viên linh thạch hạ phẩm.
Tương đương với một nghìn tệ.
Vì sao trong mắt nàng luôn ngấn lệ.
Là cái chết?
Là hôn nhân?
Không.
Là nghèo đói.
Không ngờ sống lại lần nữa vẫn là một con quỷ nghèo, Khương Tước lê bước chân nặng nề ra khỏi phòng.
Một nữ tu chặn ngoài cửa, mỉm cười, vừa mở miệng đã muốn ăn đòn: “Khương Tước, sao ngươi lại kết hôn khế vậy, không lẽ vì muốn mạnh lên mà tùy tiện tìm một gã đàn ông hoang dã nào đó…”
Khương Tước không dừng bước, lúc lướt qua vai tiện tay tát nàng ta một cái: “Cút.”
Ta đang rất buồn, đừng có kiếm chuyện.
Khương Tước vốn không dùng sức, nhưng nữ tu kia vẫn bị tát cho xoay ba vòng tại chỗ, bao lời lẽ hiểm độc trong bụng bị cái tát đó đánh cho tan thành mây khói.
Trận chiến kết thúc vô cùng nhanh chóng.
Khương Tước trèo lên lưng hổ, ung dung rời đi.
Văn Diệu đã đợi nàng ở cổng tông môn từ lâu.
Từ xa nhìn thấy Khương Tước cưỡi hổ tới, hắn dụi dụi mắt, rồi lại dụi mắt lần nữa.
Không biến mất, là thật.
Nàng cưỡi Tử Tinh Bạch Hổ Thú của Tiên Chủ?!
Đó là thần thú, nghe nói tính tình quái đản hung bạo, ngoài Tiên Chủ ra không ai có thể đến gần, chạm vào một cái thôi cũng phải chuẩn bị tinh thần bị cắn đứt cánh tay, một thần thú kiêu ngạo như vậy, vậy mà lại chịu để Khương Tước cưỡi.
Thế giới này rốt cuộc bắt đầu đảo điên từ khi nào vậy.
Khương Tước đi tới bên cạnh Văn Diệu: “Đi thôi.”
Văn Diệu không nhịn được hỏi: “Ngươi làm thế nào thuyết phục được nó vậy?”
Khương Tước giơ nắm đấm về phía hắn: “Dùng cái này.”
Cái gì? Nắm đấm cọng giá?
Văn Diệu nhìn chằm chằm như thể nhìn người chết: “Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?”
Khương Tước: “Ta mặc kệ ngươi tin hay không, Đại Bạch, chúng ta đi.”
Bạch hổ gầm nhẹ một tiếng, vài cú nhảy đã biến mất không tăm tích, Văn Diệu vội vàng cưỡi phi thiên mã: “Mau đuổi theo mau đuổi theo!”
Tốc độ của thần thú Kim Đan kỳ, linh thú Trúc Cơ kỳ của hắn nào có thể sánh bằng.
Chỉ miễn cưỡng không để mất dấu.
Tại đệ tử cư, Khương Tước không biết sau khi nàng đi, những đệ tử nhớ ơn cứu mạng của nàng đã thắp hương cúng bái ngoài cửa phòng nàng.
Ơn cứu mạng, khắc cốt ghi tâm.
Xả thân vì người, ân sâu như tái tạo.
Mà bên cạnh cửa phòng nàng, có hai người đang nói chuyện.
Một trong số đó chính là Xuân Sanh, người chịu trách nhiệm trông coi bạch hổ, hắn nhìn người đối diện, vẻ mặt như ăn phải phân: “Ngươi nói cái gì?!”
Người kia đáp: “Ta nói, thần thú bị Khương Tước cưỡi đi rồi.”
Xuân Sanh: “Đi thế nào?”
“Cưỡi đi rồi.”
Xuân Sanh: “Ai cưỡi đi?”
“Khương Tước.”
............
Hôm nay là mơ sao?
Đầu tiên là thần thú đi lạc, tiếp đó là Tiên Chủ đi ra ngoài một chuyến lại kết hôn khế một cách khó hiểu, khó khăn lắm mới tìm được tung tích thần thú thì lại bị một phế vật không có linh căn cưỡi đi mất.
Con hổ vô ơn mà hắn cho ăn mười năm còn không cho sờ, vậy mà lại ngoan ngoãn để người khác cưỡi?!
Xuân Sanh choáng váng quay về Phù Nhai Điện bẩm báo với Tiên Chủ.
“Ngươi nói lại lần nữa?” Vô Uyên, người chưa bao giờ nghi ngờ bản thân, lần đầu tiên ngờ rằng mình đã nghe nhầm.
