Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn (Dịch FULL)

Chương 6: Đấu Hổ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Xuân Sanh chu đáo lấy ra tồn ảnh ngọc: “Tiên Chủ mời xem.”

Vô Uyên mặt không cảm xúc nhìn Khương Tước đánh đập thú cưng của mình, đuôi mày hơi nhướng lên: “Xuân Sanh, học hỏi đi.”

Xuân Sanh: “...... Có phải chủ nhân ruột không vậy?”

“Bạch Diệu năm ngày không ăn gì rồi, hôm nay khó khăn lắm mới tìm được Xích Hỏa Kê mà nó thích ăn, nó cũng chưa được ăn, ta sợ nó xuống núi sẽ tấn công người khác.”

“Nghe nói Khương Tước kia là người không có linh căn, đến lúc Bạch Diệu nổi giận nàng ta sẽ không khống chế được.”

Hàng mi dài của Vô Uyên hơi rũ xuống, phất tay áo hóa giải tồn ảnh ngọc, giọng nhàn nhạt: “Ta sẽ đi theo nàng.”

...

Chạy ròng rã cả ngày, bạch hổ đã kiệt sức, bụng kêu ùng ục.

Hành trình đã đi được hơn nửa, Khương Tước cũng đói đến mức bụng dính vào lưng, bèn dừng lại ở một thôn trấn gần đó để mua chút đồ ăn.

Trên chợ, bánh bao nóng hổi, thịt thơm nức mũi, một người một hổ không thể đi nổi nữa.

Khương Tước dừng lại trước một tiệm bánh bao: “Lão bản, cho mười cái bánh bao.”

Nàng ba cái, hổ con bảy cái.

“Được thôi, mười viên linh thạch hạ phẩm.”

Cái bụng đói meo của Khương Tước lập tức im bặt: “Làm phiền rồi.”

Vật giá kiểu gì thế này.

Nàng có thật sự sống sót được trong thế giới này không?

Hổ con thấy nàng không mua nữa, tủi thân dụi dụi vào tay nàng, Khương Tước xoa đầu nó: “Yên tâm, ta nhất định sẽ cho ngươi ăn no.”

Nàng đi vào một cửa hàng bên cạnh, dùng hai viên linh thạch mua mười cái bánh nướng lớn.

Nàng cắn một miếng, rồi xé một miếng đút cho hổ con.

Bạch hổ ngày thường kén cá chọn canh lúc này lại ăn từng miếng một, Khương Tước ném đâu nó đớp đó, chưa trượt phát nào.

Khương Tước vừa ăn vừa khen nó: “Hổ con giỏi quá!”

Bạch hổ: “Gầmmmm~~~”

Nghe những lời tâng bốc, cái đuôi nó quay tít như cánh quạt.

Văn Diệu cuối cùng cũng đuổi kịp, thấy Khương Tước cho bạch hổ ăn bánh nướng, lập tức đau lòng khôn xiết: “Ngươi cho thần thú ăn cái này sao?”

Khương Tước ngẩng đầu nhìn hắn: “Con người ta đây cũng ăn cái này.”

Văn Diệu nhìn một người một hổ đang gặm bánh nướng, im lặng hồi lâu, rồi đi ra quán ven đường mua mười cái bánh bao thịt thơm phức, lấy ba cái đưa cho Khương Tước, số còn lại đưa cho bạch hổ: “Ăn đi.”

Bạch hổ không thèm để ý đến hắn, chỉ hau háu nhìn Khương Tước.

Nụ cười của Văn Diệu biến mất: “......”

Mẹ nó, ghét nhất là hổ hai mặt!

“Cho ngươi cho ngươi hết!” Bị bơ đẹp, Văn Diệu dúi cả mười cái bánh bao cho Khương Tước, “Ngươi đút đi, ngươi đút đi.”

Khương Tước vui vẻ nhận lấy, nàng ăn một cái, ném cho hổ con một cái, hổ con: “Gừ ư ử… gừ ư ử…”

Linh thú hiếm thấy, thần thú càng hiếm thấy hơn, mà một thần thú giống chó thế này lại càng khó gặp.

Người đi đường xung quanh đều dừng lại, những ánh mắt lén nhìn qua đều sáng rực lên, khiến người ta khó mà không chú ý.

Khương Tước nuốt miếng bánh bao thịt cuối cùng, thần bí ghé sát vào bạch hổ: “Hổ à, có muốn ngày nào cũng được ăn bánh bao thịt không?”

Hổ con: “Gầm!”

Muốn.

Tiếng hổ vừa dứt, Khương Tước quay đầu mượn Văn Diệu giấy bút, loẹt quẹt viết mấy chữ lớn, treo lên cổ hổ con, rồi quay người rao lớn với mọi người.

“Thần thú siêu cấp đáng yêu trăm năm khó gặp, sờ một cái chỉ một viên linh thạch trung phẩm, mua không lỗ, mua không lầm.”

“Thời gian có hạn, quá giờ không đợi!”

Văn Diệu nhìn mà chết lặng, còn có thể làm vậy sao?!

Nàng không chỉ lừa thú cưng của Tiên Chủ, cưỡi nó xong lại còn dùng nó để kiếm tiền!

Lại còn là vốn thấp, thu nhập cao, bền vững vô hạn.

“Đây chính là ác nữ sao?” Hắn ngây người nhìn Khương Tước, “Quả nhiên bất phàm.”

Những người xung quanh vốn đã rục rịch, nhanh chóng ùa tới, người đầu tiên là một đại ca có chút e dè: “Tôi, tôi có thể sờ một cái được không?”

Khương Tước quay đầu hỏi hổ con: “Sờ chỗ nào thì ngươi dễ chấp nhận hơn?”

“Đầu?”

“Gầm!”

“Mông?”

“Gầm gầm!”

“Vậy lưng thì sao?”

“Gầm~”

Khương Tước nhận tiền: “Chỉ được sờ lưng thôi nhé, mời ngài.”

Đại ca kia duỗi ngón tay ra chạm nhẹ một cái, ‘a’ lên một tiếng rồi ôm ngón tay chạy đi trong hạnh phúc.

Khương Tước, hổ con, Văn Diệu: “......”

Kiếm tiền dễ thật.

Thấy an toàn, mọi người liền chen chúc xông lên, Khương Tước kéo Văn Diệu qua duy trì trật tự: “Từng người một, đừng vội đừng chen!”

Nửa canh giờ sau, Khương Tước kết thúc việc kinh doanh, thu về tròn ba trăm viên linh thạch trung phẩm.

Tuy kiếm tiền dễ dàng, nhưng nàng vẫn phải tiếp tục lên đường.

Văn Diệu chần chừ tiến lại gần, đưa qua một viên linh thạch: “Cái đó, cho ta sờ một cái đi.”

Khương Tước từ chối linh thạch của hắn: “Làm ăn quan trọng nhất là chữ tín, đã nói quá giờ không đợi, ngài chờ lần sau nhé.”

Văn Diệu: “......”

Tức ghê.

Lần đầu tiên hối hận vì không tạo mối quan hệ tốt với Khương Tước.

Khương Tước lấy một viên linh thạch từ túi tiền ra ném cho hắn: “Trả tiền bánh bao của ngươi.”

Rồi cầm túi tiền huơ huơ trước mặt hổ con: “Hổ con, xem này, đều là tiền ngươi kiếm được đó, ngươi giỏi quá đi!”

Hổ con xoay vòng tại chỗ: “Gầm gầm gầm.”

Muốn ăn thịt.

Khương Tước không hiểu sao lại hiểu được ý của nó, bèn bảo Văn Diệu trông chừng bạch hổ, còn nàng đi mua thịt.

Đi ngang qua một quán rượu, Khương Tước cất giọng hỏi: “Lão bản, có Thiên Sơn Tuyết không?”

Lão bản: “Loại rượu khó kiếm như vậy, tửu điếm bình thường không có bán đâu.”

Thiên Sơn Tuyết là loại rượu mà Trần Hư đạo trưởng thích uống nhất.

Nhưng người ủ Thiên Sơn Tuyết đã qua đời từ lâu, số lượng còn lại không nhiều, nên cực kỳ khan hiếm.

Khương Tước đành mua tạm mấy vò rượu ngon bình thường, đi cầu cạnh người ta không thể đi tay không được.

Lúc nàng quay về, một người một hổ đang đối đầu nhau, hổ con nhe răng với Văn Diệu.

“Sao vậy?”

Văn Diệu ai oán quay đầu nhìn nàng: “Ta cho nó một viên linh thạch thượng phẩm mà nó còn không cho ta sờ.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6