Thành phố Phương.
Bệnh viện tâm thần Thanh Long Sơn.
Sáng sớm, đã có một chiếc xe cảnh sát dừng ở trước bệnh viện tâm thần.
"Đậu xanh rau muống, ta không bị tâm thần, ta là người bình thường, những gì ta nói đều là sự thật, ta sắp phải chết rồi, ta không thể ngủ, một khi ta ngủ ta sẽ xuyên không, nếu như xuyên không thì ta sẽ chết, các ngươi muốn nhìn ta chết sao, hỏi tới hỏi lui còn có cái gì để mà hỏi, nhanh tiêm cho ta một mũi kích thích, đừng để cho ta ngủ!"
Một người đàn ông trung niên với cái đầu hói, mí mắt biến thành màu đen, đi cùng với mấy tên thám tử cảnh sát, gào thét một cách điên cuồng trước mặt một bác sĩ trẻ tuổi mới ngoài hai mươi mặc áo khoác trắng, trong cả đôi mắt đều là tơ máu nhỏ, trông giống như thể không ngủ đã mấy ngày mấy đêm rồi.
"Làm sao mà các ngươi lại không tin, các ngươi đây là xem mạng người như cỏ rác a, ta đúng là sẽ xuyên không, đúng là sẽ chết, nhanh cứu ta, nhanh tiêm cho ta một mũi kích thích a ..."
Người đàn ông trung niên tiếp tục kêu lên.
Trên mặt Dương Phóng lộ ra vẻ mặt cổ quái, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên trước mặt, rồi nhìn ba tên tham tử cảnh sát đưa người đàn ông trung niên này đến một chút.
"Bệnh nhân xuất hiện triệu chứng này từ khi nào?"
Dương Phóng hỏi.
"Đêm qua lúc gia hỏa này tới báo với chúng ta là đã như vậy rồi, đúng, gia hỏa này đã có một đêm không ngủ, nên sáng sớm chúng ta mới đưa hắn tới đây."
Một tên thám tử cảnh sát nở ra nụ cười khổ.
Hắn là bạn học của Dương Phòng thời cấp ba.
Tên là Trương Minh Minh.
Dương Phóng lại nhìn về phía bệnh nhân trước mặt mình rồi mỉm cười nói, "Đúng, những gì ngươi nói đều đúng, ta hoàn toàn tin tưởng chuyện ngươi sẽ xuyên không, xin ngươi hãy bình tĩnh lại một chút, đúng rồi, ngươi tên là gì? Ngươi sống ở đâu, ngươi còn nhớ được không? Trước tiên đừng có vội, cứ từ từ suy nghĩ rồi từ từ trả lời."
Khi tiếp xúc với một bệnh nhân tâm thần thì mọi chuyện đều phải thuận theo suy nghĩ của đối phương.
Sau đó tiến hành khuyên bảo một cách từ từ.
"Ta tên là Trịnh Phương Hoa, năm nay ta bốn mươi hai tuổi, đang sống ở thành phố Phương, ta là thợ sửa ống nước, trong nhà ta không còn ai khác, chỉ còn một mình ta, những gì ta nói đều là sự thật, ta thật sẽ xuyên không, đúng rồi, ngươi hãy nhìn cánh tay của ta, trên cánh tay của ta có số, một khi con số này đi đến cuối cùng thì ta sẽ xuyên không một lần nữa."
Người đàn ông trung niên môi run run, vội vàng xắn tay áo lên, đưa cánh tay phải cho Dương Phóng xem.
Dương Phóng nhìn thoáng qua.
"Đừng xem, tối hôm qua chúng ta đã xem rồi, cũng không có cái gì cả."
Trương Minh Minh lắc đầu nói.
"Ta có thể hỏi con số này trông như thế nào không?"
Dương Phóng tiến thành hỏi mang tính thăm dò.
"Các ngươi không nhìn thấy sao? Tại sao các ngươi lại không nhìn thấy được? Ta biết rồi, là hệ thống, đây chắc chắn là cái hệ thống kia, cứu ta, nhanh nghĩ biện pháp cứu ta ..."
Người đàn ông trung niên lại trở nên kích động một lần nữa.
"Trước tiên ngươi đừng có kích động, bình tĩnh lại nào, có lẽ ta sẽ lập tức nhìn thấy, đúng rồi, ngươi có thể vẽ con số này ra cho ta xem một chút không?"
Dương Phóng cố gắng trấn an đối phương.
Người đàn ông trung niên nhanh chóng lấy giấy bút từ một bên, sau đó nhanh chóng viết ra một dãy số.
0 ngày 0 giờ 5 phút 28 giây.
27 giây
26 giây
. . .
"Là như thế này, nó đang đếm ngược không ngừng, khi thời gian này đếm ngược kết thúc thì ta sẽ ngủ mê man, một khi ta ngủ mê man thì thật sẽ xuyên không, trước đó ta đã xuyên không rồi, ta không có lừa các ngươi, các ngươi nhất định phải tin tưởng, nếu như kẻ nào nói dối thì kẻ đó chết cả nhà ..."
Người đàn ông trung niên nói trong hoảng sợ.
"Ngươi nói ngươi sẽ xuyên không? Vậy ngươi đã xuyên không đến đâu? Thế giới đó có nguy hiểm không?"
Dương Phóng tiếp tục tiến hành khuyên bảo, "Đó là thế giới gì vậy?"
"Tuyệt vọng, kinh hãi, bao phủ trong bóng tối, không có hi vọng, mỗi ngày đều có quái vật giết người, hơi bất cẩn một chút sẽ dẫn đến cái chết bi thảm... đúng là như vậy, ta đã chứng kiến rất nhiều người chết thảm ở trước mặt mình..."
Người đàn ông trung niên vẻ mặt tuyệt vọng, kinh hãi nói.
"Thật sao? Ở đó còn có những người khác cùng xuyên không với ngươi sao?"
Dương Phóng lộ ra vẻ mặt khác thường.
"Không biết có còn những người khác nữa hay không, ta không muốn trở lại nơi đó, ta van cầu ngươi, đừng để cho ta trở lại đó, nơi đó đều là người xấu, còn có cả quái vật, ta ở đó ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, mỗi ngày đều có nguy cơ tử vong, van cầu ngươi, mau cứu ta ..."
Người đàn ông trung niên tiếp tục nói trong hoảng sợ.
Dương Phóng theo bản năng nhìn thoáng qua Trương Minh Minh.
Trương Minh Minh khẽ nhìn vai và nói, "Đó là điều mà tối qua hắn đã nói với chúng ta, tại sao ngươi không cho hắn uống chút thuốc an thần và để cho hắn ngủ một giấc thử xem sao?"
"Không được, ta không được ngủ, một khi ta ngủ ta sẽ trở lại chỗ kia, các ngươi đây là đang xem mạng người như cỏ rác!"
Người đàn ông trung niên vội vàng kêu to trong hoảng sợ, "Ta không thể ngủ, làm sao mà các ngươi lại không tin ta, ta không muốn trở về đó ..."
Hai thám tử cảnh sát vội vàng giữ người đàn ông trung niên lại và nói những lời tử tế để an ủi hắn ta.
"Ô ô ô ... nhanh cứu ta, ta van cầu các ngươi nhanh cứu ta, ta thật không muốn chết, ô ô ô, nhanh cứu ta a ..."
Người đàn ông trung niên lập tức gục xuống, gào thét khóc lớn, nước mắt tuôn như mưa.
"Dương Phóng, bệnh viện tâm thần của các ngươi trước đây đã từng tiếp xúc với bệnh nhân như thế này chưa?"
Trương Minh Minh bất lực nói.
Chương 2: Chẳng lẽ những gì hắn nói lại là thật?
"Vậy thì chưa."
Dương Phóng khẽ lắc đầu.
Trước đó hắn dùng đủ loại phương pháp để kiểm tra.
Gia hỏa này có đầu óc cực kỳ tỉnh tóa đối với các loại vấn đề, hắn ta trông không giống một kẻ tâm thần chút nào.
Nhưng những gì hắn nói ra lại rất khó để cho người ta tin tưởng.
"Như vậy đi, trước tiên chúng ta cứ quan sát hắn trong năm phút xem sao."
Dương Phóng đưa ra một lời đề nghị.
"Không phải ngươi thật cho rằng hắn sẽ xuyên không chứ?"
Trương Minh Minh ngạc nhiên hỏi.
Hai thám tử cảnh sát còn lại ở bên cạnh cũng ngạc nhiên mà nhìn về phía Dương Phóng.
"Chuyện này thì không, có lẽ để cho hắn được bình tĩnh lại thì sẽ tốt hơn."
Dương Phóng nói.
"Ô ô ô, các ngươi không cứu được ta, ai cũng không cứu được ta, ta sắp chết, nhưng ta không muốn chết a, ô ô ô ô ..."
Trịnh Phương Hoa suy sụp khóc lớn, nước mắt tuôn như mưa.
"Trịnh tiên sinh, xin ngươi phối hợp chút, có chúng ta ở đây thì sẽ không có người nào có thể làm tổn thương được ngươi!"
Trương Minh Minh trịnh trọng nói.
"Không có tác dụng gì, ô ô ô, ta sẽ xuyên không, còn có ba phút thôi a, ta sẽ lại trở về đó một lần nữa, ta là không muốn trở về đó a, ô ô ô..."
Trinh Phương Hoa tiếp tục khóc lớn.
"Ta không tin rằng con người thực sự có thể xuyên không, đúng là kỳ lạ, thế kỷ 21 rồi lại có chuyện như vậy sao?"
Trương Vĩ một tên thám tử cảnh sát trong đó lẩm bẩm nói.
Hắn giống như bị chọc cười, chẳng mấy chốc mà phát ra tiếng cười.
Dương Phóng thì cũng là một mặt bất đắc dĩ mà nhìn vào bệnh nhân trước mặt.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Có lẽ là do Trịnh Phương Hoa khóc đến mệt, chưa được mấy phút hắn đã chìm vào trong giấc ngủ, ngáy rất to.
Khóe miệng ba tên thám tử cảnh sát đều giật giật.
"Xuyên không đâu? Còn tưởng rằng đúng là có thể gặp phải kỳ tích đây!"
Trương Vĩ bật cười nói.
"Dương Phóng, để cho hắn nằm ở chỗ này quan sát thêm hay ngày có được không?"
Trương Minh Minh mở miệng hỏi.
"Được, ta sẽ đi sắp xếp phòng bệnh, có điều ta có đủ loại bệnh nhân ở chỗ này, hắn chỉ có thể ở một phòng riêng."
Dương Phóng nói, chẳng mấy chốc phòng bệnh đã có.
Hai thám tử cảnh sát dìu Trương Phương Hoa đang ngủ say và đi về phía phòng bệnh số 22 đã được sắp xếp.
"Dương Phóng, hai ngày này liền làm phiền ngươi vậy."
Trương Minh Minh nói.
"Chuyện nhỏ mà thôi, không tính vào đâu cả."
Dương Phóng nói.
Trương Minh Minh mỉm cười gật đầu nói rồi quay người rời đi.
Dương Phóng quay đầu lại nhìn thoáng qua Trịnh Phương Hoa một lần nữa, sau khi bảo đảm Trịnh Phương Hoa không có bất cứ vấn đề gì lúc này mới quay người đi ra.
Làm việc trong bệnh viện tâm thần không hề dễ dàng, hàng ngày đều phải đối mặt với đủ loại bệnh nhân tâm thần.
Những bệnh nhân tâm thần này thường có những hành vi bất thường, đặc biệt là những lúc truyền nước cho bọn họ, thông thường đều phải cần tới ba bốn bác sĩ cùng nhau đè đối phương lại mới được.
Có đôi khi ba bốn bác sĩ cùng đề đối phương xuống cũng rất khó có hiệu quả, bởi vì còn có bệnh nhân tâm thần khác sẽ nhân lúc ngươi đè người khác mà cầm ống tiêm lên đột nhiên đâm cho ngươi một cái.
"Bác sĩ Dương, có chuyện xảy ra rồi, bệnh nhân vừa rồi kia tim đột nhiên ngừng đập!
Một y tá hốt hoảng vội vàng chạy tới.
Cái gì?
Dương Phóng lộ sắc mặt giật mình, vội vàng đứng dậy, chạy tới nơi đó.
Mới vừa rồi còn không sao, bây giờ đột nhiên tim ngừng đập.
Nói đùa cái gì vậy?
Chỉ thấy Trịnh Phương Hoa hai mắt nhắm nghiền, không động đậy, nằm im ở trên giường, đang có một y tá đang làm mọi cách để hồi sức cho hắn, ấn đến cả cái giường đều rung động vang lên tiếng cọt kẹt.
Tuy nhiên, bất kể y ta kia làm các nào thì đối phương cũng vẫn cứ bất động.
Màn hình giám sát ở một bên, trên cột nhịp tim, vẫn luôn là con số 0 tròn trĩnh.
"Ngươi phát hiện khi nào?"
Dương Phóng sắc mặt âm trầm, dừng bước.
"Ta không biết ngừng tim khi nào, ta nhìn thấy khi ta tới kiểm tra."
Y tá kia mở miệng nói.
"Báo cảnh sát đi, thôi để ta báo!"
Dương Phóng lấy điện thoại di động ra và bắt đầu gọi ngay.
...
Trời gần tối.
Bảy giờ kém năm.
Dương Phóng mệt mỏi trở về nhà, trong lòng vẫn chưa thể nào bình tĩnh lại được, hắn nhíu chặt mày nghĩ đến cảnh tượng ban ngày.
Tại sao có thể có chuyện trùng hợp tới như vậy?
Người bệnh nhân kia trước đó một mặt hoảng sợ và nói rằng mình sẽ xuyên không, sẽ chết.
Kết quả, không tới hai mươi phút sau, hắn thế mà thật sự đã chết rồi?
Chẳng lẽ trên đời này thật sự có người có thể xuyên không sao?
Dương Phóng không thể không khẽ lắc đầu, hắn mở cửa phòng ra và bước vào trong nhà, thay giày, cởi quần áo chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ loại bỏ đi sự xui xẻo.
Đúng lúc này, hắn nhướng mày, đột nhiên cảm nhận được ở trên cổ tay trái của mình truyền tới một cơn đau nhói.
Giống như thể bị ngọn lửa thiêu đốt vậy, khó mà chịu đựng.
Hắn lập tức nhìn về phía cổ tay của mình, đồng tử hơi co rụt lại, lộ ra vẻ kinh ngạc, như thể khó có thể tin được.
0 ngày 0 giờ 9 phút 58 giây.
57 giây.
56 giây.
. . .
Một dòng chữ viết màu đen sáng bóng quỷ dị xuất hiện ở trước mắt hắn.
Trong lòng Dương Phóng lập tức nhấc lên sóng biển ngập trời.
Hắn dùng sức dụi dụi hai mắt của mình lại phát hiện đó vốn không phải là ảo giác.
Hắn dùng sức chà xát những con số trên cánh tay, lúc này mới phát hiện những con số cùng làn da của mình tựa hồ dung hợp vào nhau.
Không cần biết chà xát như thế nào, các con số vẫn tự động đếm ngược.
Những cơn đau rát kéo đến liên tục không ngừng.
"Xuyên không ..."
Trong lòng Dương Phóng chìm xuống, lại nghĩ tới những lời mà Trịnh Phương Hoa nói ra trước đó.
Chẳng lẽ những gì hắn nói lại là thật?
Chương 3: Cái thế giới quái quỷ gì thế này?
Theo bản năng Dương Phóng muốn báo cảnh sát, đột nhiên dừng động tác lại.
Xem như báo cảnh sát thì cảnh sát làm sao có thể tin tưởng mình?
Dãy số này chắc chỉ có chính mình là có thể nhìn thấy được.
Ít ra những con số trên cơ thể của Trịnh Phương Hoa trước đó là như vậy.
Cho nên nếu như cảnh sát không nhìn thấy những con số này thì xem như hắn có giải thích như thế nào đi nữa thì cũng hoàn toàn vô dụng, ngược lại sẽ bị bọn họ cho rằng mình mắc bệnh tâm thần.
Dương Phóng âm thầm suy nghĩ, đột nhiên phản ứng lại, vội vàng mặc quần áo, đi vào phòng bếp, cầm lấy một cái chảo rán, giống như cảm thấy còn chưa an toàn, sau đó lại giắt dao gọt hoa quả cùng dao làm bếp vào bên hông.
Làm xong tất cả mọi chuyện, hắn đi tới ghế sa lon ở bên cạnh, lẳng lặng nằm xuống, chờ đợi sự khác thường xuất hiện.
Nếu như thật có thể xuyên không, hơn phân nửa rất có thể chính là hồn xuyên không.
Bởi vì thi thể của Trịnh Phương Hoa kia chính là minh chứng!
Cũng không cần biết có phải là hồn xuyên không hay không hắn cũng phải thử một chút.
Nhỡ đâu lúc xuyên không, thực sự có thể mang theo những thứ xung quanh mình thì sao đây?
Theo những gì Trịnh Phương Hoa nói, thế giới đó chứa đầy nguy hiểm, nếu như ngươi không chuẩn bị chút phòng bị, thì dù có vượt qua cũng chỉ là một con đường chết.
Dương Phóng càng nghĩ thì càng cảm thấy bất an trong lòng.
Trước đó tại sao bản thân mình lại không tin Trịnh Phương Hoa đây?
Tốt xấu gì cũng nên hỏi hắn nhiều hơn về bối cảnh cụ thể của thế giới đó!
Đồng hồ đếm ngược trên cánh tay giống như hồi chuông nhắc về cái chết.
Mỗi lần nhảy lên một cái, nhịp tim của Dương Phóng cũng theo đó mà run rẩy một cái.
Thời gian cứ trôi qua từng chút một.
Theo thời gian dần dần trôi qua, Dương Phóng dần cảm thấy việc hít thở cũng trở nên khó khăn, đôi mắt dần mờ đi và chuyển sang màu đen, thân thể giống như rơi vào một vùng biển rộng lớn màu đen, bóng tối vô tận, không có một chút ánh sáng nào, giống như muốn trầm luân vĩnh cửu.
Không biết trải qua bao lâu.
Trong đôi mắt Dương Phóng dần dần xuất hiện một vệt sáng, hít thở lại trở nên thông thuận đều đặn.
Hắn mở mắt, thở hồng hộc, như thể bị ngạt thở đã lâu, đột nhiên từ trên giường ngồi dậy.
"Đây là!"
Hắn trông có vẻ sốc và nhìn vào hoàn cảnh xung quanh.
Thật xuyên không rồi?
Nơi này không còn là nhà của mình.
Một ngọn đèn dầu yếu ớt lập lòe, ánh sáng mờ ảo có phần u uất.
Căn phòng thấp bé, chật chội đồng thời còn ẩm thấp, trong không khí tràn đầy mùi ẩm mốc và mùi hôi.
Các bức tường xung quanh đều được làm bằng những khối bùn dày, một cái giường làm bằng ván gỗ đơn sơ, trong phòng tràn ngập mùi khai của nước tiểu, cách đó không xa đặt một cái bô, còn một cái đồ vật đơn giản cùng loại với chậu rửa mặt.
Trông thật tồi tàn và tồi tàn.
Quần áo mặc trên người cũng không còn là trang phục thời hiện đại, mà đổi thành loại quần áo của một gã sai vặt thời cổ đại mặc, ở trên còn có vài mảnh vá.
Dương Phóng dùng sức véo mạnh vào đùi của mình.
Đau một cách khác thường.
Đây không phải nằm mơ.
Trên mặt hắn hiện vẻ kinh hãi, hắn đứng dậy khỏi giường và nhanh chóng chạm vào hông của mình.
Dao gọt hoa quả, dao làm bếp, cái chảo, tất cả đều không theo tới.
Hắn lại đột nhiên nhìn về phía canh tay của chính mình.
Dãy số đếm ngược trên cánh tay trái cũng đã biến mất hoàn toàn.
Làn da thô ráp, gầy gò và đen sạm, như thể quanh năm thiếu dinh dưỡng, cũng giống như thương xuyên phơi nắng phơi gió vậy.
Hắn cầm ngọn đèn dầu đi đến trước một vại nước trong phòng.
Khuôn mặt trong vại nước cực kỳ gầy gò, để kiểu tóc cổ đại, trên đầu ghim một chiếc mộc trâm, nhưng nhìn khuôn mặt quả thực cùng trước đó giống nhau như đúc.
Khác biệt duy nhất chính là các đường nét trên khuôn mặt đen hơn một chút và gầy hơn một chút.
"Khuôn mặt giống nhau, chiều cao cũng gần như nhau..."
Dương Phóng tự lẩm bẩm.
Đây có phải là một thế giới có bối cảnh cổ đại không?
Hắn đi quanh phòng, bắt đầu cố nhớ lại thông tin có quan hệ với thế giới này.
Lại phát hiện trong đầu đau đơn một cách khác thường, giống như bị dao dâm vậy.
Từng mẩu thông tin vụn vụn vặt vặt bắt đầu xuất hiện.
Nơi hắn ở hiện tại được gọi là Hắc Thiết tụ (Khu Hắc Thiết), nơi này vô cùng rộng lớn, dân khẩu đông đúc, chướng khí bao quanh, rừng rậm dày đặc, cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng đồng thời, bên trong khu dân cư này cũng không an toàn, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy đủ loại thi thể nằm ngang ở dọc đường.
Tên của chủ nhân cũ của thân thể này cũng tên là Dương Phóng, làm một tên cu li ở bến tàu Phúc Vận, mỗi ngày mười văn tiền, ăn bữa nay lo bữa mai, cuộc sống bấp bênh ...
Những cảnh ký ức cứ ùa về trong tâm trí Dương Phóng.
Đột nhiên, Dương Phóng lộ ra vẻ kinh ngạc và chụp được một đoạn ký ức.
"Nháo tà?"
Nháo tà đang diễn ra trong khu dân cư hai ngày này?
Mỗi đêm đều có người chết thảm một cách bí ẩn?
Toàn thân hắn theo bản năng mà căng cứng lên, dựng tóc gáy và hắn cảm thấy khó chịu khắp người.
Hắn không biết rằng thế giới mình xuyên qua có phải là cùng một thế giới với Trịnh Phương Hoa không?
Ngoài chính mình ra, còn có người nào khác ở Địa Cầu nữa không?
Trong đầu hắn hiện lên vô số ý nghĩ, đi tới trước cửa gỗ đã đóng chặt, hai mắt dọc theo khe cửa nhìn ra bên ngoài.
Trời tối đen như mực.
Đưa tay không thấy được năm ngón.
Đang ở vào lúc đêm khuya, khắp nơi yên tĩnh, tiếng cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe được.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện nháo tà vừa rồi, tóc gáy Dương Phóng lại bắt đầu dựng đứng lên, nhịn không được mà lùi lại về sau.
"Cái thế giới quái quỷ gì thế này?"
Chương 4: Nó không tới giết ta?
...
Hắn lại đi đi lại lại trong phòng.
Bản thân mình có thể quay trở về lần nữa không?
Trịnh Phương Hoa đã quay trở lại như thế nào?
Ở vào lúc hắn đang cau mày suy nghĩ thì đột nhiên ánh sáng trước mắt hắn vặn vẹo, thần bí và mơ hồ.
Sau đó một bức màn ánh sáng nhàn nhạt xuất hiện.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/32 tuổi.
Tu vi: Chưa vào phẩm (20/30).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết nhập môn (6/100).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm nhập môn (18/100).
Tư chất: Hỏng bét cực độ (1/5).
. . .
Bảng điều khiển?
Một mẩu thông tin nhanh chóng hiện lên trong đầu hắn.
"Đây là một bảng thành thạo, chỉ cần luyện tập võ kỹ là có thể gia tăng độ thành thạo, mà cứ mỗi lần độ thành thạo gia tăng một điểm, võ kỹ lập tức sẽ tiến lên một chút?"
Dương Phóng lộ ra sắc mặt khác thường.
Chẳng mấy chốc, một số thông tin vụn vụn vặt vặt liên quan tới Dương Viêm quyết và Tật Phong Thập Tam kiếm bắt đầu xuất hiện trong tâm trí hắn.
Tên của hai môn công pháp này mặc dù bá khí, nhưng ở bên trong khu dân cư rộng lớn này lại là công pháp rất bình thường.
Không có đặc điểm nào có thể nói.
Càng quan trọng hơn chính là, độ thành thạo này chỉ có tác dụng đối với võ kỹ, không có tác dụng gì đối với loại tâm pháp.
Nói theo một cách khác, Dương Viêm quyết của hắn chỉ có thể dựa vào bản thân tu luyện từng chút một.
A!
Ngay vào lúc Dương Phóng đang âm thầm lo lắng, đột nhiên, màn đêm bên ngoài lập tức truyền tới một tiếng kêu đau đớn thảm thiết, khàn cả giọng, như thể cách hắn chỉ có khoảng cách mấy chục mét mà thôi.
Dương Phóng giật nảy cả mình.
Tà Linh?
Hắn ta vô cùng sợ hãi và nhanh chóng lùi lại.
Trong bóng tối dày đặc, dường như có tiếng gió vang lên.
Lại giống như là tiếng thở hổn hển của một con thú.
Ở sau khi tiếng hét thảm thiết vừa mới phát ra chưa được bao lâu, tiếng hét thảm thiết thứ hai, thứ ba chẳng mấy chốc đã truyền tới.
A! A. . .
Mỗi lúc một gần hơn.
Lần gần nhất vang lên ngay bên cạnh Dương Phóng, tiếng hét thê thảm dị thường, giống như thể gặp phải chuyện vô cùng đáng sợ trước khi chết vậy.
Lần này quả tim của Dương Phóng gần như muốn nhảy ra ngoài, hắn vội vàng trốn vào gầm giường, vừa run vừa sợ.
Hắn giống như đã đoán trước được số phận của mình.
Tà Linh kia đang hoạt động trong khu vực hắn ở, lập tức muốn xông vào chính nơi này của mình?
Tuy nhiên, theo thời gian dần trôi qua.
Ở bên trong gian phòng của hắn thế nhưng là không có bất kỳ động tĩnh nào.
Dương Phóng cảm thấy lo lắng và có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình, nghe như từng tiếng trống vang lên vậy.
Loại dày vò này thực sự là thống khổ quá mức.
Hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn, nhỡ đâu Tà Linh kia đứng ở trước giường của hắn thì hắn nên làm cái gì?
Trong lòng chua xót, hắn nằm ở gầm giường thấp thỏm chờ đợi.
Cứ như vậy, thời gian dần trôi qua.
Trong lúc bất tri bất giác, tiếng gà gáy bên ngoài vang lên, dường như trời đã sáng.
Lá gan của Dương Phóng cuối cùng cũng lớn hơn một chút, hắn đưa đầu ra ngoài và nhìn về phía phần còn lại của gian phòng mờ tối.
Trong gian phòng trống rỗng, cũng không nhìn thấy dấu vết của con Tà Linh kia.
"Nó không tới giết ta?"
Dương Phóng còn cảm thấy lo lắng, tới lúc này còn chưa hoàn toàn lắng xuống.
Tiếng hét thảm thiết gần đây nhất là ở gian phòng ngay bên cạnh gian phòng của chính mình.
Hắn cho rằng mình không thể thoát khỏi tai họa này.
Đột nhiên, Dương Phóng nhìn vào một thanh kiếm rỉ sét trên tường.
Thanh kiếm rỉ sét này là hắn bỏ ra tám mươi văn tiền mà mua được từ một quầy hàng trên phố, kiếm rỉ lốm đốm, lưỡi kiếm ở cả hai bên đã bị rỗ, mặc dù đã được hắn mài lại nhưng nó vẫn có vẻ cũ nát.
Hắn bò ra khỏi gầm giường, cầm lấy thanh kiếm rỉ sét, lui vào trong góc, cắn răng một cái bắt đầu thử tu luyện Tật Phong Thập Tam kiếm ở trong phòng.
Dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng phải tìm cách tự bảo vệ mình trước cái đã.
Tiếng gà gáy bên ngoài mỗi lúc một nhiều hơn.
Sắc trời vốn mờ tối thì giờ cũng bắt đầu chuyển sáng dần cho đến khi mặt trời mọc hẳn.
Xa xa có tiếng nghị luận ầm ĩ, hình như đã có rất nhiều người bước ra ngoài, từ giọng nói và ngữ điệu của bọn họ cũng có thể đoán được, tất cả mọi người đều tràn đầy kinh hãi.
Dương Phóng cuối cùng cũng ngừng luyện kiếm, thở hổn hển và nhìn vào bảng điều khiển trước mặt.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/32 tuổi.
Tu vi: Chưa vào phẩm (20/30).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết nhập môn (6/100).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm nhập môn (30/100).
Tư chất: Hỏng bét cực độ (1/5)
. . .
Mất khoảng hai giờ để luyện tập.
Tiến độ của Tật Phong Thập Tam kiếm từ (18/100) trở thành (30/100), bình quân mất khoảng bảy hoặc tám phút để hoàn thành một lần luyện tập.
Mặc dù tu vi còn là chưa vào phẩm, nhưng hắn lại cảm nhận được năng lực phản ứng và tốc độ của mình đều tăng lên rất nhiều.
Loại cảm giác này giống như... luyện Độc Cô Cửu kiếm mà không có nội lực vậy, mặc dù chiêu thức mềm mại, nhưng thắng ở phản ứng tương đối nhanh.
Nhịp tim của Dương Phóng nhảy lên thình thịch, hắn trở nên bạo dạn hơn và nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Gian phòng của hắn cực kỳ đơn sơ, bên ngoài cũng không có sân, cho nên có thể nhìn thấy tình huống bên ngoài một cách dễ dàng.
Chỉ thấy có rất nhiều người tụ tập bên ngoài, đang bàn luận sôi nổi.
"Chết rồi, đều đã chết rồi, tối hôm qua ở khu này chết hơn ba mươi người!"
"Hơn ba mươi người? Thật là đáng sợ!"
"Đó là cái thứ tà vật gì a, cứ tiếp tục như vậy thì chịu sao được!!"
"Tà vật kia vô cùng xảo trá, mấy ngày trước còn hoạt động ở khu phố phía đông, không ngờ đêm nay lại trực tiếp đến khu phố phía tây, đúng là khiến cho người ta khó lòng đề phòng ..."
Chương 5: Vẫn là phải đi tới bến tàu để dỡ hàng ...
. . .
Từ trong tiếng bàn tán của mọi người, Dương Phóng nghe được rất nhiều thông tin.
Thực lực của tà vật này là đáng sợ, hoạt động không có một chút quy luật nào.
Vài ngày trước còn ở khu phố phía đông, tối hôm qua đã đi tới khu phố phía tây.
"Đến cùng ta còn có thể trở về hay không?"
Môi hắn khô ráo, lại nhìn về phía cánh tay trái của mình một lần nữa.
Hắn không muốn ở lại thế giới này lâu thêm một chút nào.
Nếu biết chuyện này sớm hơn, hắn nên tin tưởng những lời nói của Trịnh Phương Hoa và hỏi Trịnh Phương Hoa thêm một số thông tin.
Phanh phanh phanh!
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, sau đó có một giọng nói từ ngoài cửa truyền vào, "Dương Phóng huynh đệ còn ở đó không?"
Dương Phóng vội vàng nhìn ra bên ngoài qua khe cửa.
Chỉ thấy một bóng người cũng trong một bộ quần áo tả tơi, có mảnh vá víu quần áo, nước da ngăm đen, gõ cửa như để xác nhận xem hắn có còn sống hay không.
Trong đầu Dương Phóng mơ hồ nhớ tới tên của đối phương.
Vương Hải.
Là bằng hữu ở bến tàu của chủ nhân cũ của thân thể này, đều là cu li làm việc ở bến tàu Phúc Vận, cũng ở cách đây không xa.
"Vẫn còn ở đây."
Dương Phóng tranh thủ để cho giọng nói của mình được như bình tĩnh, tiến hành trả lời.
"Ngươi còn ở? Thật đúng là quá tốt, ta còn tưởng rằng ngươi cũng bị hại."
Vương Hải bên ngoài kinh ngạc vui mừng lên tiếng.
"Đúng vậy a, tối hôm qua ta nghe được tiếng kêu thảm, cũng bị dọa đến không dám ra ngoài."
Dương Phóng trả lời.
"Hiện tại không sao rồi, ngươi mở cửa ra đi!"
Vương Hải nói.
Dương Phóng do dự một lúc, nhưng vẫn mở cửa từ bên trong.
Nắng sớm chói chang.
Trước mắt là một con đường lầy lôi, nhìn về phía trước có từng ngôi nhà tranh bằng bùn đất, còn có từng bóng người mặc quần áo rách rưới đứng bên cạnh phòng hắn, hàng xóm cũng đang xem, trong miệng là những lời bàn tán ngạc nhiên.
"Ngươi đúng là không sao."
Vương Hải lộ ra vẻ mừng rỡ, quan sát Dương Phóng, nói, "Đúng rồi, hôm nay là ngày trực của Trình quản sự ở bến tàu, ngươi nhớ tới sớm một chút, Trình quản sự từ trước đến nay đều rất nghiêm ngặt, tuyệt đối không được đi tới muộn, ta còn có việc phải làm, ta đi trước cái đã."
Hắn thấy Dương Phóng không bị làm sau thì dặn dò vài câu rồi lập tức rời khỏi nơi này.
Sắc mặt Dương Phóng biến đổi thất thường, trong lòng phức tạp.
Đây chính là cuộc sống nghèo khó ở thời cổ đại sao?
Suy nghĩ trong đầu, một số ấn tượng liên quan tới Trình quản sự chẳng mấy chốc đã hiện lên.
Trong ấn tượng, vị Trình quản sự này có tính cách hung ác khắc nghiệt và cực kỳ khó hòa đồng, động một tí đánh chửi thợ thuyền, có không ít thợ thuyền thậm chí còn bị hắn ta đánh chết.
Hắn quyết định không đi làm nữa, lập tức đi trở về trong phòng, lục lọi hũ gạo, lọ mọ tìm thức ăn, kết quả là lục lọi một vòng, vại gạo, thức ăn đều trống không.
Ngoài đó ra, tiền mà chủ nhân cũ của thân thể này để lại cũng cực ít, chỉ còn có ba mươi văn tiền.
Dương Phóng thật chỉ biết câm nín.
Gia hỏa này khi còn sống cũng không để dành chút gạo sao?
Hay là gạo ở thế giới này quá đắt?
Hắn cầm lấy ba mươi văn tiền và bước ra bên ngoài.
Đi ra khỏi khu xóm nghèo này không xa là một khu chợ rộng rãi phồn hoa, càng đi ra nơi xa chợ thì càng là những phủ đệ kéo dàn liên miên, nối tiếp san sát nhau, la liệt cùng một chỗ.
Chỗ đó có vẻ như là khu nhà giàu, về cơ bản khác với khu ổ chuột mà nơi hắn ta đang sống.
Dương Phóng bỏ ra bốn văn tiền mua được bốn cái bánh nướng, này mới miễn cưỡng nhét đầy cái bao tử.
Nhưng điều này cũng khiến hắn lập tức mất đi suy nghĩ ban đầu là không muốn đi làm.
Một bữa ăn đã ăn mất bốn văn tiền, một ngày ba bữa phải mất 12 văn.
Với 26 văn tiền hiện có bây giờ, ăn không được ba ngày.
"Vẫn là phải đi tới bến tàu để dỡ hàng ..."
Dương Phóng tự nói một mình.
Về phần đi tìm công việc khác, trước tiên chỉ có thể chờ lúc nào có thời gian rảnh thì đi tìm.
Nếu như không tìm được công việc nào khác mà lại mất cả việc ở bến tàu thì đây chẳng phải là sẽ chết vì đói sao.
Không cần biết có thể xuyên không trở về hay không, trước tiên phải thoát khỏi cái cửa ải trước mắt này rồi hãng nói.
"Có điều, ta không giống với những người ở đây, ta có bảng độ thành thạo, chỉ cần nâng cao độ thành thạo ta sẽ dần dần trở nên mạnh lên, sớm muộn gì cũng có thể thay đổi được vận mệnh!"
Dương Phóng thầm nghĩ.
Nghĩ theo cách này, tương lai cũng không quá ảm đạm.
Hắn lập tức đi hướng về phía bến tàu.
Bến tàu Phúc Vận là một bến tàu khổng lồ được xây dựng ở bên bờ biển, nó thuộc về Tam Hà bang, một bang phái địa phương lớn nhất, có khoảng mấy chục người nghèo đang làm việc ở đây, tiền công được thanh toán hàng ngày, làm việc mệt gần chết trong một ngày mới chỉ được mười văn tiền.
Chỉ công việc như thế này mà còn có rất nhiều người muốn vào làm cũng không được.
Dương Phóng vừa mới tới thì nhìn thấy ở trên bến tàu có một người đàn ông mặc áo tơ lụa màu vàng, để hai chòm râu, trên tay cầm một cây roi màu đen, sắc mặt lạnh lùng, đứng ở trên bến tàu, đưa mắt nhìn về phía bọn họ.
Ở bên cạnh hắn thì cắm một nén hương, nén hương lập tức cháy hết, chỉ còn lại cỡ bằng đầu móng tay.
Một khi nén nhang cháy hết, những thợ thuyền đến muộn không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn sẽ bị hắn ta quất roi rất nặng.
Trường hợp nghiêm trọng thậm chí có thể bị quất chết ngay tại chỗ.
Dương Phóng một mặt cười ngượng ngùng, vội vàng chạy tới với tốc độ nhanh.
"Lần sau nếu như đến muộn thì cũng không cần tới."
Trình quản sự nói với giọng điệu lạnh lùng.
Dương Phóng biến sắc, hắn nhanh chóng phản ứng và chạy tới với tốc độ nhanh hơn.
Chương 6: Cao nhân của Tam Hà bang xuất thủ!
"Cuối cùng thì ngươi cũng đã tới, ngươi thiếu chút nữa thì tới muộn, roi của Trình quản sự nếu như bị đánh một cái thì ít nhất có thể đi nửa cái mạng."
Vương Hải nghiêng người nói nhỏ.
Sau đó, bọn họ bắt đầu một ngày làm việc hết công suất.
Đối với Dương Phóng người chưa bao giờ làm qua việc tốn sức ở kiếp trước mà nói, làm việc như vậy thì quả thực muốn mạng.
Hắn mới chỉ làm tới nửa ngày mà đã mệt đến đau lưng đâu chân, suýt chút nữa muốn bỏ cuộc.
Nhưng khi nghĩ tới cây roi trong tay Trình quản sự kia thì trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, hắn nghiến răng kiên trì.
Đây là một xã hội không coi trọng tính mạng con người, dừng việc tùy tiện không đơn giản như bị trừ lương mà có thể phải trả giá bằng nửa cái mạng.
Cứ như vậy, cả ngày trôi qua.
Lúc chạng vạng tối, một ngày làm việc mới kết thúc, mười văn tiền cho ngày làm việc hôm nay đã nhận được.
Dương Phương cả người đau nhức, nhìn vào đồng tiền đen thui trong tay, trong lòng chua xót một trận.
Hắn vốn là bác sĩ điều trị tại một bệnh viện tâm thần.
Một người gần như là dành phần lớn thời gian ngồi phòng làm việc.
Nhưng bây giờ lại đột nhiên xuyên không và trở thành một người ở tầng lớp dưới chót nhất của xã hội cổ đại.
Khoảng cách tâm lý quá lớn khiến hắn ta cảm thấy khá khó chịu.
...
Đêm.
Buông xuống lần nữa.
Sau khi Dương Phóng nghỉ ngơi được một lúc, hắn ở lại trong phòng đóng cửa không ra, cầm thanh kiếm rỉ sét và tiếp tục tu luyện Tật Phong Thập Tam kiếm, tranh thủ thời gian gia tăng thực lực của bản thân.
Về phần vì sao không tu luyện Dương Viêm quyết trước?
Bởi vì hắn từng thử, tiến độ tu luyện Dương Viêm quyết chậm chạp, trước đó hắn tu luyện hơn một canh giờ, thanh tiến độ cũng không gia tăng một chút nào.
Kể từ đó, hắn chỉ có thể đặt hy vọng vào trên Tật Phong Thập Tam kiếm.
Bên ngoài tối đen như mực và vô cùng yên tĩnh.
Trong lúc bất tri bất giác, thời gian trôi qua.
A!
Đột nhiên, một tiếng hét thảm thiết thê lương truyền đến từ sâu trong bóng tối.
Dương Phóng giật nảy mình.
Lại tới?
Cũng may tiếng hét đó nghe được ở nơi rất xa, giống như cách xa chỗ ở của hắn mấy chục mét về phía trước.
"Tà Linh kia đổi chỗ."
Quả tim Dương Phóng đập thình thịch.
Sau khi tiếng hét thảm thiết kia truyền ra, có một khoảng thời gian khoảng ba phút.
Lại là một tiếng hét thảm thiết thê lương khác truyền tới, vô cùng chói tai, kèm theo từng đợt trầm thấp, phảng phất như gian phòng bị đập thành mảnh vụn vậy.
Lần này tiếng hét truyền tới lại là ở đằng sau nhà của hắn.
Trong lòng hắn giật mình.
"Chạy ra phía sau?"
Dương Phóng không dám tiếp tục luyện kiếm nữa, vội vàng trốn vào gầm giường, nín thở, trong lòng cảm thấy căng thẳng.
Rất yên tĩnh.
Ước chừng khoảng hai ba phút trôi qua.
Hee hee hee. . .
Đột nhiên, bên ngoài phòng truyền đến một tràng tiếng cười lanh lảnh nhỏ nhẹ khiến lông tư của Dương Phóng lập tức dựng đứng lên, trong lòng kinh hãi.
Đến rồi!
Đây chính là con Tà Linh kia sao?
Con Tà Linh kia ở ngay ngoài cửa nhà hắn?
Hắn vội vàng cắn chặt miệng, nín thở trốn dưới gầm giường không nhúc nhích.
Tà Linh kia nấn ná một hồi rồi đột nhiên giống như phát hiện ra cái gì đó, đột nhiên xoay người, phát ra một tiếng kêu quỷ dị chói tai, giống như thể mèo bị giẫm phải đuôi vậy, chỉ tiếng kêu này thôi cũng đã làm cho màng nghĩ của người ta đau nhức.
A!
"Yêu nghiệt to gan!"
Một tiếng quát kinh khủng vang lên ở bên ngoài cửa.
Sau đó là từng đợt nổ vang kịch liệt truyền tới, tiếng nổ vang ầm ầm.
Giống như có người đã nhanh chóng lao tới và đang chiến đấu với Tà Linh, tạo ra động tĩnh vô cùng to lớn.
Dương Phóng mở to mắt và lắng nghe một cách cẩn thận.
Động tĩnh mãnh liệt đang dần dần đi về phía nơi xa, chẳng mấy chốc bên tai đã không còn nghe được bất kỳ âm thanh nào.
Hắn nằm ở dưới gầm giường, tim hắn đập thình thịch nhưng vẫn không dám ló mặt ra ngoài một cách tùy tiện.
Cứ như vậy, thời gian dần trôi qua.
Dày vò một cách lạ thường.
Thẳng cho đến khi bên ngoài lại vang lên tiếng gà gáy.
Lá gan của Dương Phóng lúc này mới lại lớn lên lần nữa, từ dưới giường bò ra, mồ hôi lạnh đầy người, sau lưng đã ướt sũng, tâm trạng vừa bình tĩnh lại, có điều hắn cũng không dám chậm trễ chút nào, lập tức cầm thanh kiếm rỉ lên, lại tu luyện ở trong phòng một lần nữa.
Hắn bây giờ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để cải thiện thực lực của mình lên.
Lần tập luyện kiếm này kéo dài tới khoảng hai giờ.
Bên ngoài trời hoàn toàn sáng sủa.
Dương Phóng ngừng lại động tác, nhìn thoáng qua bảng điều khiển của mình.
Họ và tên: Dương Phóng
Tuổi thọ: 21/32 tuổi
Tu vi: Chưa vào phẩm (20/30)
Tâm pháp: Dương Viêm quyết nhập môn (6/100)
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm nhập môn (91/100)
Tư chất: Hỏng bét cực độ (1/5)
. . .
"Tật Phong Thập Tam kiếm bây giờ đã sắp tiến vào cửa ải tiếp theo."
Dương Phóng thầm nghĩ như vậy.
Thế giới này quả thật là đáng sợ.
Cuối cùng thì bây giờ hắn cũng đã hiểu được cảm nhận của Trịnh Phương Hoa.
Dương Phóng lấy hết can đảm, quan sát bên ngoài thông qua khe cửa một lúc r
