Ở dưới sự lo lắng bất an của mọi người trong khi chờ đợi.
Trình Phong quản sự của bến tàu một mặt âm trầm, đi ra từ trong gian nhà gỗ nhỏ, hai tay chắp sau lưng, trong tay phải cầm chặt một cây roi, một đôi mắt như là lưỡi đao, sắc bén tới bức người, nhìn hướng về tất cả thợ thuyền, người chèo thuyền và chủ thuyền.
Lập tức, tất cả mọi người trở nên căng thẳng một cách dị thường, vội vàng cúi đầu xuống.
"Trong hai ngày qua bến tàu chúng ta có một số chuyện không yên ổn, có người lại dám giết người ở dưới mí mắt của ta, hắc hắc ..."
Trình quản sự cười lạnh vài tiếng, một đôi mắt giống như có thể nhìn thẳng vào lòng người, nói, "Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi là ai? Ta bây giờ có thể nói rõ, người giết chết hai người Triệu Hổ và Triệu Cương đều là người ở trong bến tàu của ta."
Hắn không thèm để ý tới sự kinh ngạc và lo lắng của mọi người, lập tức lấy ra một tờ giấy trắng tràn đầy tên, nói với giọng lạnh lùng, "Hiện tại bất cứ ai được ta đọc đến tên thì đều đi ra cho ta, Lưu Phong, Vương Bảo, Lục Tiền, Trương Đại Hải ... Dương Phóng!"
Tổng cộng hắn đọc ra mười một cái tên.
Có là thợ thuyền của bến tàu, có thì là người chèo thuyền hoặc là chủ thuyền.
Tất cả người được đọc ra tên thần sắc đều thay đổi, trong lòng nhảy lên.
Dương Phóng cũng là hơi thay đổi sắc mặt.
"Còn không đi ra cho ta?"
Trình quản sự quát lên chói tai.
Thân thể mười một người đều chấn động, vội vàng đi ra từ trong đám người.
Sắc mặt Trình quản sự âm trầm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào mười một người trước mắt, nói: "Ta điều tra, mấy người các ngươi đều là những người từng có xung đột với hai huynh đệ Triệu Hổ, Triệu Cương trong vòng nửa năm qua, là ai làm, không ngại chủ động đứng ra, ta kính hắn là một tên hán tử, chứ đừng để cho ta tự mình điều tra ra được, bằng không, thủ đoạn của ta các ngươi đều đã biết rồi!"
"Quản sự, oan uổng, oan uổng cho ta, không phải ta làm, tối hôm qua ta ở trong nhà ta, chuyện này không có liên quan gì tới ta a!"
Một tên hán tử thân thể khẽ run rẩy, vội vàng hoảng sợ kêu to lên.
"Đúng vậy a, quản sự, cũng không có liên quan gì tới ta, tối hôm qua ta ở trong nhà!"
"Cũng không phải do ta làm, quản sự tha mạng a, oan uổng cho ta quá!"
. . .
Ba!
Sắc mặt Trình quản sự âm tàn, roi màu đen trong tay lập tức bay ra, nhanh như tia chớp màu đen, quất mạnh vào trên người tên chủ thuyền tên là Lưu Phong, lập tức quất tới khiến hắn kêu thảm một tiếng, da tróc thịt bong, thân thể bay ngược, hung hăng ngã ra nơi xa.
Chủ thuyền này và một tên chủ thuyền khác tên là Lục Tiền, chính là hai tên cao thủ nhất phẩm bên trong nhóm người này.
Bọn họ trước đây không lâu đều có xung đột với Triệu Hổ, có đầy đủ thực lực và động cơ tới giết chết Triệu Hổ.
"Oan uổng?"
Trình quản sự nói với giọng điệu lạnh lùng, nói: "Dưới tay ta thì không có người nào oan uổng cả, cho các ngươi cơ hội để cho các ngươi chủ động thừa nhận thì các ngươi không muốn, hiện tại cũng đừng bức ta tự mình động thủ, ngươi cũng nằm xuống cho ta!"
Ba!
Cây roi dài giống như một con rắn đang đang trườn, mang theo sức gió đáng sợ, trong nháy mắt rơi vào trên người tên chủ thuyền tên là Lục Tiền kia, cũng quất cho hắn bay lộn ra ngoài, da tróc thịt bong, thống khổ mà kêu thảm.
"Đám người các ngươi cũng thế, hiện tại thừa nhận còn kịp, không thừa nhận, mỗi người đều trốn không thoát khỏi cái roi này!"
Trình quản sự nói với giọng nói lạnh lùng khi nhìn về phía đám người còn lại bao gồm cả Dương Phóng.
Cây roi trong tay hắn cực kỳ chắc khỏe, chính là được tẩm dầu cây trẩu, được hắn dùng nội lực quất ra, bất cứ ai bị đánh một cái thì đều sẽ để cho người ta sống không bằng chết.
Những người còn lại tất cả đều rất lo lắng.
"Trình quản sự tha mạng a, thật không phải chúng ta làm!"
"Đúng vậy a Trình quản sự, tha mạng a, oan uổng cho chúng ta!"
. . .
"Đủ rồi!"
Trình quản sự quát lên một tiếng chói tai, roi trong tay lập tức bay ra, điên cuồng quất về số người còn lại một cái.
Soạt!
Một roi chín người!
Chín cái bóng người tất cả đều kêu thảm một tiếng, thân thể hung hăng bay ngược ra đằng sau.
"Cho các ngươi cơ hội nhận sai các ngươi không dám thừa nhận, thì đây chính là các ngươi ép ta!"
Trình quản sự nói với giọng điệu lạnh lẽo, vung roi, tiếp tục hung hăng quất về phía chín người Dương Phóng.
Ba!
Hắn lại liên tục hung hăng vung roi ra.
Trộn lẫn từng tia từng tia nội lực, lực lượng dữ dội, đánh vào trên người chín người Dương Phóng khiến tất cả chín người đều máu me đầm đìa, kêu thảm không thôi.
Về phần Lưu Phong và Lục Tiền hai vị chủ thuyền này thì còn thảm hại hơn.
Mỗi người đều trực tiếp chịu sáu roi.
Sáu roi đánh vào suýt chút nữa thì lấy mạng của bọn họ, máu thịt be bét, thân thể thì run rẩy.
"Một đám phế vật!"
Sắc mặt Trình quản sự vẫn lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào mọi người, nói, "Nhìn thấy chưa? Đây chính là kết quả của việc giết chết bang chúng của Tam Hà bang ta, lần này các ngươi rất ngoan cố, để cho ta không bắt được sơ hở, nhưng không có khả năng mỗi lần đều để cho ta không bắt được sơ hở, một khi bị ta bắt được thì các ngươi chính là muốn chết cũng khó!"
Ba!
Hắn vung roi lên, quất vào trong không khí phát ra tiếng nổ vang, âm thanh thật đáng sợ.
Tất cả những thợ thuyền còn lại đều run lẩy bẩy, vô cùng hoảng sợ, những suy nghĩ nhỏ nhoi trong lòng họ đã hoàn toàn bị phá vỡ.
"Mang tất cả những người này xuống dưới cho ta!"
Trình quản sự lạnh lùng nói.
Một đám thợ thuyền vội vàng lao nhanh tới, đỡ những người bị thương nằm trên mặt đất dậy.
Chương 19: Mua sắm!
"Dương Phóng, ngươi không sao chứ?"
Vương Hải bị dọa đến giọng nói phát run, toàn thân đều không lấy nổi sức.
"Đau, đau quá. . ."
Sắc mặt Dương Phóng trắng bệch, giả bộ vô cùng suy yếu.
Trong lòng của hắn âm thầm nghiêm túc đánh giá lấy thực lực của Trình quản sự.
Lực lượng của tên Trình quản sự này mạnh hơn nhiều lần so với chính mình.
Tối thiểu nhất là Nhị phẩm, thậm chí là Tam phẩm!
Trên người hắn bị quất vào hai roi, máu me đầm đìa, xuất hiện hai vết hằn thô to.
Tuy nhiên hôm nay không bị phát hiện ra thì đã là phúc trong họa rồi.
Cửa ải này hôm nay xem như đã qua.
Nếu sau này hắn muốn thay đổi công việc là có thể quang minh chính đại, sẽ không gây ra quá nhiều nghi ngờ.
Bởi vì bị đánh cho một trận mà đổi việc, cái này hợp tình hợp lý, dù sao ai cũng không muốn thường xuyên bị đánh ở chỗ này.
"Ngươi ... ngươi còn có thể làm việc được không? Hay là ngươi đi về nghỉ ngơi đi?"
Vương Hải run rẩy nói.
"Được rồi, ta chỉ có thể trở về nghỉ ngơi."
Dương Phóng khó nhọc nói.
"Vậy ... vậy tự ngươi từ từ mà đi trở về đi."
Vương Hải nói.
"Được!"
Dương Phóng tập tễnh đi hướng về nơi xa.
Trong gian nhà gỗ nhỏ.
Hai mắt lão giả áo xanh nheo lại, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào giờ phút này.
Một lát sau, hắn lại thu hồi ánh mắt lại, trở về trong gian nhà gỗ.
Những người khác sau khi bị ăn roi thì trên cơ bản đều trở về nghỉ ngơi.
Trình quản sự với ánh mắt lạnh lùng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào mọi người làm việc.
. . .
Nơi xa.
Trong suốt đoạn đường đi qua, trong đầu Dương Phóng vẫn suy nghĩ không ngừng.
Thực lực!
Sống trong một thế giới áp lực như thế này thì thực lực của hắn bây giờ còn quá thấp.
Dương Phóng lại nhìn về phía bảng điều khiển một lần nữa.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/33 tuổi.
Tu vi: Nhất phẩm (10/60).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết tinh thông (30/300).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300).
Tư chất: Tư chất người bình thường (1/15).
. . .
Không còn Dưỡng Khí đan, tiến độ của Dương Viêm quyết của hắn bây giờ một ngày mới chỉ có thể luyện ra được 6 điểm.
Suy cho cùng vẫn là đẳng cấp của Dương Viêm quyết quá thấp.
Hắn suy nghĩ trong lòng, vội vàng trở về trong nhà, nhanh chóng thay quần áo dính đầy máu trên người, xử lý một chút miệng vết thương, sau đó thì bắt đầu kiểm kê tài sản hiện tại mình có.
Tổng cộng có 7 lượng bạc, 1030 văn tiền.
Dương Phóng lập tức cất những bạc này vào trong người, lại mang theo 1000 văn tiền, đội mũ rộng vành lên, nhấc thanh kiếm rỉ sét của mình lên, đi về phía trong chợ.
Không bao lâu sau.
Dương Phóng đã xuất hiện trước một cửa hàng lớn.
"Dưỡng Khí đan là sáu lượng bạc một bình?"
Dương Phóng ngạc nhiên hỏi.
"Không sai, một bình tám viên, có muốn hay không?"
Chưởng quỹ hỏi.
Dương Phóng thay đổi sắc mặt, âm thầm cắn răng.
Vãi cơm, nếu mua từ chỗ của Giang Nam Khách mà nói thì là tám vạn đồng, tổng cộng là tám lượng bạc.
Kết quả cửa hàng ở thế giới này chỉ bán ra với giá sáu lượng bạc.
Giang Nam Khách kia thế mà còn ăn hoa hồng?
"Đồ chó hoang, rõ ràng nói người của Lam tinh sẽ không hố người của Lam tinh a ..."
Dương Phóng thầm mắng trong lòng.
Ăn hoa hồng thì ăn thôi còn ăn tới nhiều như vậy.
Uổng công hắn ngay từ đầu còn coi Giang Nam Khách xem như đồng hương, cho rằng đối phương là thật tâm giúp đỡ chính mình ...
"Chưởng quỹ, có tâm pháp không?"
Dương Phóng tiếp tục hỏi.
"Có, ngươi muốn giá bao nhiêu?"
Chưởng quỹ hỏi.
"Ngạch, có những giá nào, giá cả loại trung là bao nhiêu bạc?"
Dương Phóng hỏi.
"Giá loại trung thì cần mười lăm lượng bạc, tốt hơn một chút thì ở vào khoảng bốn mươi lượng."
Chưởng quỹ nói.
Khóe miệng Dương Phóng giật giật.
"Vậy rẻ hơn một chút thì sao?"
"Rẻ như thế nào cũng là mười lượng bạc, đây đã là rẻ nhất, ngươi có muốn hay không? Tiền nào của nấy, càng đắt thì hiệu quả tu luyện càng tốt, bí tịch ở chỗ ta thế nhưng là khác với hàng bày ở vỉa hè, những hàng ở vỉa hè kia, mười bản cũng kém hơn so với bản ở chỗ ta."
Chưởng quỹ mở miệng nói.
Dương Phóng im lặng một lúc.
Trên người hắn bây giờ tổng cộng cũng chỉ mới có tám lượng.
"Trước tiên cho ta một bình Dưỡng Khí đan đi!"
Dương Phóng mở miệng.
Ba!
"Sáu lượng!"
Chưởng quỹ đặt một bình sứ nhỏ lên bàn.
Dương Phóng từ trong ngực lặng lẽ móc ra sáu lượng bạc vụn đặt ở trên quầy rồi cần lấy bình Dướng Khí đan kia cất vào trong người.
"Đúng rồi, kiếm thì bán như thế nào?"
"Muốn tốt một chút hay là hơi kém một chút, tốt một chút thì hai mươi lượng bạc một thanh, bình thường thì ba lượng bạc, kém thì một lượng bạc!"
"Cho một thanh kém đi!"
Dương Phóng mở miệng nói.
Ba!
Một thanh kiếm dài được bọc trong bao kiếm màu đen được chưởng quỹ đặt trên quầy.
Dương Phóng lấy một lượng bạc cuối cùng trong ngực, giao cho chưởng quỹ, sau đó thì cầm lấy trường kiếm, nhẹ nhàng rút ra, thấy được sự lập lòe của sắc bén, phong mang bức người.
Tuy rằng trên chất lượng là kém, nhưng nhìn vẫn vô cùng sắc bén.
Tối thiểu với ánh mắt của hắn bây giờ thì nhìn không ra có cái gì không tốt.
Dương Phóng thu hồi trường kiếm, quay người rời đi.
Nội tâm của hắn âm thầm nghiêm túc.
Ở cái thế giới này, không có tiền thật đúng là nửa bước khó đi.
"Không, trong thế giới này không có tiền, nhưng có tiền trong thế giới thực là được."
Nhưng chỗ mấu chốt là, hắn ở thế giới hiện thực cũng không có tiền.
Dương Phóng đang muốn trở về, đột nhiên nhìn thoáng qua một công trình kiến trúc to lớn ở đằng xa.
Vạn Phúc thương hội!
Hắn âm thầm suy nghĩ, cắn răng một cái vẫn là đi hướng về phía Vạn Phúc thương hội.
"Ta tìm thiếu gia của các ngươi!"
Dương Phóng mở miệng.
Chương 20: Mọi thứ đang dần trở nên tốt hơn.
Gã người hầu ở trước cửa một mặt khó chịu nhìn thoáng qua Dương Phóng, nói: "Chờ đó!"
Hắn quay người bất đắc dĩ mà đi vào bên trong.
Không bao lâu sau, tên người hầu đó đi ra từ trong cửa rồi mở miệng nói, "Đi theo ta!"
Dương Phóng lập tức gật đầu, đi theo vào bên trong.
Không bao lâu sau, hắn vào trong gian phong trước đó gặp được 'Giang Nam Khách' một lần nữa.
"Là ngươi a, làm sao vậy? Ngươi còn muốn đổi cái gì nữa sao?"
Vương Đông Lai nở nụ cười, trên người mặc áo trắng, trông phong lưu phóng khoáng, làn da vẫn vô cùng tinh xảo, một chiếc quạt xếp cầm trong tay nhẹ nhàng lay động, thật sự là ứng với câu thơ cổ kia 'Quân tử thanh tao như ngọc sáng, trên đời khó gặp người thứ hai''.
Trong lòng Dương Phóng một lần nữa lại hiện lên cảm giác chua chát.
Nhưng hắn cũng không có đi tới tìm Vương Đông Lai để nhắc tới chuyện tiền hoa hồng mà là có chuyện khác, cần giúp một tay.
"Ta muốn làm một số công việc tốt ở trong cái thế giới này, không biết có thể hay không?"
Dương Phóng mở miệng.
"Đổi việc?"
Vương Đông Lai lộ ra vẻ kinh ngạc, gật đầu nói, "Cũng được, như vậy đi, ta sẽ giúp ngươi xem."
Hắn bảo người hầu mang tới một tập sách dày và lục lọi trong tập sách.
Sau khi tìm kiếm hơn nửa giờ, Vương Đông Lai sờ lên cằm, nhìn về phía Dương Phóng nói, "Công việc tốt ngược lại là có, tuy nhiên ngươi phải chờ, như vậy đi, khi ngươi trở về lại chuyển thêm tám vạn đồng cho ta, trong tay ta có một chức tiểu đầu mục sắp được bỏ trống, ngươi chuyển cho ta tám vạn đồng, chức tiểu đầu mục này ta sẽ để dành lại cho ngươi."
"Tám vạn?"
Dương Phóng lại giật mình thêm lần nữa.
Vương Đông Lai khẽ nhíu mày, nói, "Đây không tính là cái gì, đã rất rẻ rồi, chức này ở trong cái thế giới này thế nhưng là đã rất ngon ăn rồi, những người khác ở trong thế giới này tới tìm ta, không có mười mấy lượng bạc ta căn bản sẽ không giới thiệu cho hắn, ta bây giờ là xem ở trên chúng ta là đồng hương nên mới chỉ thu ngươi tám vạn đồng, tự ngươi cân nhắc có muốn hay không a?"
Dương Phóng trầm mặc một lúc.
Chức tiểu đầu mục ...
Đắt là đắt tiền một chút.
Nhưng thứ nhất là an toàn, thứ hai là sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc làm lao động chân tay như hiện tại.
Chỉ là cái tên Vương Đông Lai này có ăn hoa hồng nữa hay không?
Nhưng suy nghĩ một lát, hắn vẫn là cắn răng một cái đồng ý.
"Được, sau khi trở lại hiện thực ta sẽ chuyển thêm cho ngươi tám vạn đồng!"
Hắn bây giờ chỉ muốn thoát khỏi chuyện bên bến tàu kia sớm một chút, có thể làm một tên tiểu đầu mục còn tốt hơn nhiều so với việc làm lao động chân tay trước đó.
Xem như đích thân hắn đi tìm việc làm chắc chắn sẽ không khá hơn bao nhiêu so với việc làm cu li.
"Như vậy là đúng rồi."
Vương Đông Lai mỉm cười, "Nói thật, không ít đồng hương tới tìm ta, ta đều sắp xếp cho bọn họ cưc tiểu đầu mục, không nói những chuyện khác, mỗi tháng ít nhất có thể làm được hai lượng bạc, nếu như tốt một chút thì càng là có thể kiếm được ba lượng hoặc năm lượng, mấy tháng là có thể hồi vốn, vậy thì có gì không tốt đâu."
Dương Phóng khẽ gật đầu nói: "Vậy thì ta đi về trước."
"Ừm, được rồi, khoảng bảy ngày nữa ngươi có thể tới tìm ta."
Vương Đông Lai cười nói.
Hắn thong thả bưng tách trà bên cạnh lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, trong lòng cảm thấy xúc động.
Mọi thứ đều tốt trong thế giới này, nhưng không có cách giải trí nào thú vị.
Điều thú vị duy nhất là chính là thanh lâu.
Nhưng sau khi chơi nhiều ngày như vậy thì sự mới mẻ đã trôi qua từ lâu.
. . .
Dương Phóng trở về trong nhà, cũng không có lập tức ăn Dưỡng Khí đan vào mà là trước tiên lấy bản Vô Ảnh kiếm từ dưới giường lên.
Vô Ảnh kiếm, đẳng cấp còn phải cao hơn so với Tật Phong Thập Tam kiếm một bậc.
Chú trọng kiếm ra vô ảnh, tốc độ xuất kiếm và độ xảo của kiếm, cao hơn Tật Phong Thập Tam kiếm mấy cấp bậc.
"Tật Phong Thập Tam kiếm chỉ là một loại kiếm pháp phổ thông, chỉ có cái tên, chiêu số gì đó quá mức bình thường."
Dương Phóng rút trường kiếm vừa mới mua ra, đối chiếu với Vô Ảnh kiếm và bắt đầu tu luyện.
Luyện tập từng chiêu từng thức.
Mất khoảng sáu phút để luyện tập đầy đủ kiếm pháp một lần.
Chỉ thấy cột võ kỹ ở trên bảng xuất hiện biến hóa một lần nữa.
Vô Ảnh kiếm nhập môn (1/200).
"Đẳng cấp kiếm pháp này quả nhiên không phải Tật Phong Thập Tam kiếm có thể so sánh, mới nhập môn mà điểm kinh nghiệm đã cao tới gấp đôi."
Dương Phóng thầm nói, lập tức tiếp tục tu luyện ở trong phòng.
Cứ như vậy thời gian trôi qua.
Hai ngày sau đó, Dương Phóng đều đóng cửa trong phòng không ra, lấy danh nghĩa chữa thương để không đi làm.
Hai ngày trôi qua, kiếm pháp và nội lực của hắn đột nhiên tăng mạnh.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/34 tuổi.
Tu vi: Nhất phẩm (30/60).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết tinh thông (151/300).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300), Vô Ảnh Kiếm tinh thông (25/500)
Tư chất: Tư chất người bình thường (5/15).
. . .
Mọi thứ đang dần trở nên tốt hơn.
Ngay cả tuổi thọ cũng gia tăng thêm một tuổi so với trước đó.
Rõ ràng nhất thì chính là kiếm pháp của hắn, Vô Ảnh kiếm đã bước vào cảnh giới tinh thông, xuất kiếm vô ảnh đã rất điêu luyện.
"Thứ duy nhất không được tốt lắm chính là tu vi vẫn là tăng lên quá chậm, cứ theo cái đà này, tối thiểu phải mất một tháng mới có thể tiến vào Nhị phẩm."
Dương Phóng nhíu mày.
Trước đó hắn là mượn nhờ Dưỡng Khí đan mới có thể tăng thanh tiến độ tu vi lên tới (30/60) trong vòng ba ngày.
Hiện tại Dưỡng Khí đan đã ăn hết một lần nữa, bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào việc tu luyện một cách chậm rãi.
Chương 21: Phải đi ra ngoài thành?
Còn có một việc nữa chính là, bây giờ đã là buổi tối của ngày thứ ba, hắn vậy mà còn chưa trở về hiện thực.
Điều đó có nghĩa là gì?
Chẳng lẽ càng về sau, khoảng thời gian tới lần trở về tiếp theo sẽ càng lâu hơn sao?
Cuối cùng Dương Phóng cầm trường kiếm lên, tiếp tục tu luyện ở trong phòng.
Một đêm nhanh chóng trôi qua.
Vào buổi sáng ngày hôm sau.
Vương Hải gõ vào phía bên ngoài cửa nhà hắn, "Dương Phóng huynh đệ, ngươi dậy chưa đó? Trình quản sự muốn triệu tập tất cả cu li, hôm nay tất cả mọi người đều phải tới bến tàu để trình diện!"
"Triệu tập tất cả mọi người sao?"
Trong lòng Dương Phóng khẽ động, vẫn là lập tức mở cửa phòng ra, nói, "Lại có chuyện gì xảy ra nữa sao?"
"Không biết, thông báo này là từ chiều hôm qua, tất cả mọi người không cần biết là có lý do gì đi nữa, ngày hôm nay nhất định phải trình diện."
Vương Hải mở miệng.
Dương Phóng trầm mặc một lúc.
Hắn vốn đang định không đi, nhưng vừa nghĩ đến cây roi kia của Trình quản sự thì lập tức do dự.
Trình quản sự kia ngang ngược khác thường, nếu như tất cả mọi người đi tới đó mà bản thân mình không đi thì hắn có thể cho rằng chính mình là người giết chết Triệu Hổ hay không?
Sau khi nhanh chóng đấu tranh tư tưởng, Dương Phóng vẫn là đưa ra quyết định an toàn, trước tiên cứ đến bến tàu để xem một chút.
"Được!"
Hắn lập tức gật đầu, quay người lại đóng cửa nhà, khóa cửa lại sau đó thì đi theo Vương Hải tiến về phía bến tàu.
. . .
Vào thời điểm hai người Dương Phóng chạy tới bến tàu, chỉ thấy ở trên bến tàu vào lúc này đã có đông đảo cu li (thợ thuyền), người chèo thuyền, trên cơ bản đều đã tới gần như đông đủ.
Mà ngay cả những người cùng chịu roi cùng với hắn vào mấy ngày trước đó tất cả đều đã đến đủ, tất cả đều đang bàn tán to nhỏ với nhau.
Ở trên cái bảng gỗ phía trước nhất.
Trình quản với sự sắc mặt lạnh lùng, hai tay chắp ở sau lưng, trên eo còn đeo một cây roi da màu đen thật to, đôi mắt sắc bén của hắn đang không ngừng đảo qua trên người mọi người, sau khi nhận thấy tất cả mọi người đều đã đến đông đủ, Trình quản sự lập tức hài lòng khẽ gật đầu.
Hắn còn tưởng rằng thật sẽ có người không dám tới nữa đây?
"Được rồi, tất cả đều im lặng lại cho ta!"
Trình quản sự đột nhiên quát lớn, tiếng quát của hắn văng vẳng bên tai tất cả mọi người, nói: "Hôm nay chúng ta sẽ không dỡ hàng xuống, ta còn có nhiệm vụ khác giao cho các ngươi làm, các ngươi phải cùng theo ta ra khỏi thành một chuyến, tuy nhiên bởi vì cân nhắc tới việc khi ra ngoài thành có thể sẽ tồn tại nhân tố nguy hiểm, cho nên sau khi ra đến ngoài thành, tiền công của tất cả mọi người đều tăng gấp bội, một ngày có thể lĩnh tám mươi văn tiền, người nào có biểu hiện tốt thậm chí còn có thể đạt được một trăm văn tiền!"
Xoạt!
Tất cả thợ thuyền (cu li), người chèo thuyền, tất cả mọi người đều xì xào bàn tán.
Mọi người hai mặt nhìn nhau.
Phải đi ra ngoài thành?
"Tám mươi văn tiền có phải là quá ít rồi hay không, ta nghe nói ở bên ngoài thành kia là nơi vô cùng nguy hiểm, không chỉ có các loại độc trùng dã thú mà còn có rất nhiều Tà Linh qua lại, ngoài đó có thể sẽ để cho người ta chết thảm bỏ mạng bất cứ lúc nào!"
"Đúng vậy a, Trình quản sự, con số 80 văn tiền này cũng quá ít đi a, ta không muốn làm, cả nhà của ta đều chỉ trông cậy vào một mình ta thôi, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì không hay thì ..."
"Đúng vậy a, lần này quá nguy hiểm rồi."
. . .
Trình quản sự sầm mặt lại, lộ ra vẻ mặt không vui.
Ở bên trong một chiếc du thuyền sau lưng hắn ta.
Một tên công tử ở độ tuổi thiếu niên nhăn mày lại, hai mắt chuyển lạnh nhìn về phía bên ngoài, "Tên họ Trình kia đang làm hỏng chuyện tốt của ta, ta trả cho mỗi người một lượng bạc, tới chỗ của hắn thế mà lập tức biến thành 80 văn tiền, hắn đây là muốn tìm cái chết hay sao? Người đi ra ngoài đó nói cho tên họ Trình kia biết, không được phép cắt xén!"
Cũng may mắn thay, lần này hắn tự mình tới đây một chuyến.
Bằng không chuyện lớn này không phải là đã bị cái tên Trình quản sự kia làm cho hỏng rồi hay sao.
"Vâng, thưa công tử!"
Một lão giả ở bên cạnh lập tức gật đầu, đi ra khỏi khoang nhỏ trên tàu, lập tức tung người nhảy lên, dùng tốc độ cực nhanh nhanh chóng lao qua mặt nước, giẫm lên trên mặt nước, giẫm qua hơn mười mét, lập tức rơi vào trên boong tàu đậu ở trên bến tàu.
Trình quản sự đang muốn mở miệng quát mắng thì lập tức biến sắc, ngay lập tức bước lên phía trước thành thành thật thật mà hành lễ.
"Khâu lão, tại sao ngài lại tới đây?"
"Trình Phong, ngươi thật đúng là không biết sống chết."
Giọng điệu của lão giả này lạnh lùng, không giữ lại một chút thể diện nào cho Trình quản sự.
Thân thể hắn cao lớn, cánh tay mảnh khảnh, cánh tay dài đến đầu gối, trên mười ngón tay tất cả đều xuất hiện vết chai sần, trên người thì mặc một chiếc trường sam màu đen, nhìn là biết hắn có công phu rất cao.
"Công tử cho là cho mỗi người một lượng bạc, vì sao tới chỗ của ngươi lại lập tức biến thành một người tám mươi văn tiền rồi? Ngươi đây là muốn tìm tới cái chết hay sao? Bình thường cắt xén thì cũng thôi, hiện tại chuyện lớn mức này mà ngươi cũng dám cắt xén sao?"
Giọng điệu của lão giả lạnh lùng.
Trình quản sự bị dọa tới khẽ run rẩy, vội vàng quỳ rạp xuống đất, dầu đầu phành phạch, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Khâu lão tha mạng, ta chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi!"
"Được rồi, ngươi đứng lên cho ta, có bao nhiêu người tới?"
Lão giả nói lạnh như băng.
"Tổng cộng có 68 người, tất cả đều đã tới."
Trình quản sự vội vàng mở miệng trả lời.
Chương 22: Tam Hà bang đến cùng là đang giở ra cái trò quỷ gì?
Lão giả lập tức nhìn về phía tất cả mọi người, mở miệng nói lớn, "Lần này Tam Hà bang chúng ta có chút việc cần phải đi ra ngoài thành, ai bằng lòng đi theo thì mỗi người sẽ được một lượng bạc, nếu như có biểu hiện tốt thậm chí còn có thể đạt được hai lượng, bây giờ những người bằng lòng đi theo thì tất cả hãy bước lên phía trước!"
Đám người lại xôn xao một lần nữa.
Một lượng bạc?
Không thể nghi ngờ đây là một khoản tiền lớn.
Một ngày bọn họ chỉ kiếm được có 10 văn tiền.
Phải làm tới 100 ngày không ăn không uống gì cả thì mới có thể tích lũy đủ một lượng bạc.
Kết quả chỉ đi ra ngoài thành một lần chính là một lượng?
Nhưng vẫn có người cảm thấy không ổn.
Số tiền này được cho quá dễ dàng.
Thậm chí không cần phải suy nghĩ thì cũng biết là sẽ có nguy hiểm trong đó.
Ngay lập tức, nhiều người lại kêu lên.
"Đủ rồi!"
Lão giả kia đột nhiên quát lên một tiếng chói tai, giọng điệu uy nghiêm đáng sợ, "Các ngươi cho rằng Tam Hà bang ta là nơi nào? Là nơi mà các ngươi nói đến là đến, nói đi là đi được sao? Kể từ ngày đầu tiên các ngươi làm việc ở chỗ này thì trên người các ngươi đã được gắn mác Tam hà bang rồi, một ngày là người của Tam Hà bang thì cả một đời cũng là người của Tam Hà bang, lần này chúng ta cho các ngươi mỗi người một lượng bạc, các ngươi còn chưa hài lòng sao? Có phải là muốn chết rồi hay không? Huống chi trong lần ra khỏi thành này căn bản sẽ không gặp phải nguy hiểm gì, chỉ là để cho các ngươi sống phóng túng, ăn nhậu chơi bời là được rồi, chơi tốt còn sẽ có tiền thưởng ngoài định mức, như vậy mà cũng không muốn, là muốn rượu mời không uống lại chỉ thích uống rượu phạt hay sao?"
Răng rắc!
Chân hắn dùng sức giẫm mạnh một cái, toàn bộ sàn nhà rung chuyển dữ dội, từng vết nứt dày đặc xuất hiện.
Mọi người thay đổi sắc mặt, lông tơ đều dựng ngược cả lên, thi nhau ngậm miệng lại không dám nói thêm lời nào.
Tam Hà bang, đúng là giết người không chớp mắt a ...
"Bây giờ tất cả mọi người lên thuyền chuẩn bị ra khỏi thành!"
Giọng điệu lão giả kia rất lạnh lùng, nhìn thẳng chằm chằm vào mọi người.
Nhiều cu li (thợ thuyền) và người chèo thuyền lập tức ngoan ngoãn đi về phía thuyền lớn ở một bên, tất cả đều im lặng không nói gì.
Trong lòng Dương Phóng cũng dao động.
Có vấn đề!
Lần ra khỏi thành này chắc chắn là có vấn đề gì đó.
Hắn thầm mắng trong lòng, lại cảm nhận được sự bất lực sâu sắc thêm một lần nữa.
Nhưng nếu như trước đó hắn không đến thì kết quả cũng vẫn giống như nhau.
Suy cho cùng hắn vẫn còn chưa quá để ý tới bản chất của cái thế giới này, đây là một cái xã hội mang đậm bản sắc phong kiến, mặc dù hắn chỉ là một tên cu li trên bến tàu, nhưng điều này cũng không có nghĩa hắn là có thể hoàn toàn thoát khỏi bến tàu này.
Cũng giống như thời cổ đại ở kiếp trước của hắn.
Hắn nhớ rõ có một tên đầy tớ làm công trong nhà một địa chủ trong một thời gian dài, chỉ vì hái một vài cọng rau ở trong nhà địa chủ đó, kết quả làm công cả một đời cũng không trả nổi hết nợ cho địa chủ ...
Thật giống với cái thế giới này!
Thuyền buồn to lớn chạy về phía nơi xa, chảy xuôi dọc theo con sông, chạy được tới hơn nửa ngày thì cuối cùng mới đi tới một khu vực nào đó ở bên ngoài thành.
Chỉ có điều, sau khi tới nơi này thì thuyền buồm cũng không có cập bến mà là dừng lại ở giữa sông.
Không chỉ có như vậy, phía trước còn xuất hiện thêm ba chiếc thuyền lớn khác.
Ở trên thuyền lớn, cờ xí tung bay phần phật, trên tất cả cờ xí đều viết ba chữ lớn màu đen 'Tam Hà bang'.
Điều kỳ lạ là, những đệ tử bình thường ở trên ba chiếc thuyền lớn này là cực ít, phần lớn họ đều là những trưởng lão với khuôn mặt lãnh đạm mặc quần áo sang trọng, ít nhất đều là ba mươi tuổi trở lên.
Thấy cảnh tượng như vậy thì càng khiến mọi người bối rối hơn.
Không bao lâu sau, Trình quản sự ngồi lái một chiếc thuyền nhỏ từ bên cạnh tới, hét lên một tiếng thật to về phía đám người Dương Phóng, nói: "Một nhóm người xuống đây mang theo tất cả đồ ăn thức uống này đi, từ hôm nay trở đi, các ngươi sẽ ở trên chiếc thuyền lớn này, không có mệnh lệnh, bất kỳ người nào cũng không được phép xuống thuyền, đồ ăn thức uống đều sẽ do ta đích thân mang tới, nhanh xuống đi!"
Các cu li (thợ thuyền) trong lòng càng giật mình, càng cảm thấy khó hiểu hơn.
Khá lắm!
Thế mà để cho Trình quản sự tự mình đưa thức ăn cho bọn hắn.
Tam Hà bang đến cùng là đang giở ra cái trò quỷ gì?
Chẳng mấy chốc, bảy tám tên cu li (thợ thuyền) đi xuống và bắt đầu mang thức ăn từ chiếc thuyền nhỏ lên.
Những thức ăn này có rượu có thịt, mùi vị thơm ngon khiến cho người nào người nấy đều thèm tới chảy cả nước miếng.
Rất nhiều tên cu li chỉ ngửi thấy mùi vị thôi cũng đã sắp không chịu được nữa rồi.
Đời này của bọn họ đã có ai được ăn thịt mấy lần chứ đừng nói gì tới còn có cả rượu ngon.
"Dương Phóng, Tam Hà bang lần này thật đúng là có lòng tốt, không chỉ cho chúng ta tiền, vậy mà còn đưa nhiều đồ ăn thức uống ngon tới như vậy tới."
Vương Hải đứng ở bên cạnh nuốt nước bọt ừng ực, nhìn chằm chằm vào đống rượu thịt được vận chuyển lên thuyền.
Trong lòng của Dương Phóng thì lại đang ngạc nhiên nghi ngờ, càng lúc càng cảm thấy không thích hợp.
Tại sao hắn luôn có loại cảm giác rằng, Tam Hà bang đây là đang bắt lấy bọn hắn làm cái thí nghiệm gì đó?
Hoặc có thể nói, đang bắt bọn hắn ... làm mồi nhử?
Hắn vội vàng nhìn hai bên của con thuyền lớn.
Nhìn xung quanh một vòng cũng không thể nhìn thấy vấn đề gì.
Quả tim Dương Phóng đập thình thịch lên, càng cảm thấy bất an hơn.
Chương 23: Tà Linh?
Phía trước, ba con thuyền khổng lồ cách bọn họ rất gần.
Chỉ cách đâu đó khoảng mười mét gì đó.
Đậu ở ba cái hướng khác nhau vững vàng ngăn lại phía trước.
Vào lúc này.
Ở trên một con thuyền khổng lồ chính giữa nhất.
Một người đàn ông vạm vỡ mặc áo bào màu đen đứng sừng sững ở nơi đó, hắn mặt rộng miệng vuông, ánh mắt lãnh đạm, trên người toát ra một loại uy nghiêm khó tả, trên cằm để râu ngắn, ánh mắt thì đang nhìn về phía chỗ thuyền lớn nơi đám người Dương Phóng đứng.
"Tổng cộng có bao nhiêu người?"
"Thưa bang chủ, tổng cộng có tới 68 người!"
Một thiếu niên đứng sau lưng hắn chắp tay nói.
Chính là vị công tử thiếu niên trước đó.
Hắn đi thuyền nhanh, đã tới nơi đây trước một bước.
"68 người, chắc hẳn là có thể để cho vật kia ăn no, Tịch Tà ngọc đều phát xuống cả chưa?"
Nam tử mặc áo bào đen tiếp tục hỏi.
"Đã phát xuống, tất cả trưởng lão, mọi người đều có một cái!"
Công tử thiếu niên kia nói.
"Vậy là được rồi."
Nam tử mặc áo bào đen ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước, nói: "Không cần biết phải bỏ ra những gì, lần này nhất định phải giải quyết nó một cách triệt để!"
Con sông này tên là Phong Hà, chính là con đường thông thương đối ngoại quan trọng của Tam Hà bang.
Chỉ có điều cách đây vài tháng, đoạn sông này đã xảy ra những sự việc kỳ lạ, thuyền con qua lại qua nơi này sẽ thường xuyên bị mắc kẹt trong bức tường quỷ, khó mà lái ra, không chỉ có như thế, thuyền viên trên thuyền càng là liên tục chết thảm.
Tam Hà bang bọn họ bởi vậy mà phái cao thủ ra, đi đến đây giải quyết mấy lần đều không gặp phải thứ kia.
Thứ kia cực kỳ xảo trá, giống như vừa nhìn thấy cao thủ tới thì lập tức sẽ không gây án.
Lần này, tất cả trưởng lão Tam Hà bang bọn họ cùng nhau ra tay, phối hợp với Tịch Tà ngọc, phong tỏa nó ở đây bốn năm ngày, sau đó phái người đưa mồi nhử, nhằm dụ thứ đó ra ngoài hoàn toàn để có thể được giải quyết nó trong một lần hành động.
"Thông báo một chút đi, bảo cho tất cả trưởng lão ở vào thế cảnh giác!"
Nam tử mặc áo bào đen nói với giọng lãnh đạm.
Thuyền lớn của bọn họ cách thuyền của đám người Dương Phóng rất gần, một khi có bất kỳ tình huống nào xảy ra đều có thể thi triển khinh công nhanh chóng lao tới.
. . .
Trên thuyền lớn.
Số lượng lớn rượu ngon và thức ăn ngon để vào trong giỏ trúc được vận chuyển lên thuyền, vừa mới hạ xuống thuyền thì có một đám cu li bắt đầu tranh đoạt một cách nhanh chóng.
"Đừng tranh đoạt đừng tranh đoạt, người nào người nấy đều có phần."
"Trương Lão Tam, ngươi mấy đời chưa được cơm ăn hay sao, có tranh như ngươi vậy sao?"
"Ngươi còn không biết xấu hổ mà đi nói ta, ngươi cướp cũng đâu có chậm hơn so với ta!"
. . .
"Dương Phóng, làm sao mà ngươi không tới ăn, nhanh tới tranh thịt ăn đi chứ không sẽ hết bây giờ."
Vương Hải tranh tới cả người dính đầy dầu mỡ, quay đầu nhìn về phía Dương Phóng.
Dương Phong ăn một số đồ ăn khác, ăn hai cái bánh bao chứ không có đi lên để tranh thịt, dù sao xuất thân của hắn là người hiện đại, sau khi trở về nhà thì gần như bữa nào cũng có thịt để ăn, căn bản không cần phải để tâm tới một lần này.
Trong đầu của hắn chỉ là đang hoài nghi cách làm của Tam Hà bang.
"Hy vọng thật sự chỉ là do ta suy nghĩ nhiều."
Trong đầu hắn tự nói.
Các cu li (thợ thuyền) ăn uống một bữa điên cuồng, mất mấy giờ mới ăn hết tất cả thức ăn mang tới.
Mà sau khi Dương Phóng ăn xong thì sớm đã tiến vào trong thuyền để tìm kiếm cho mình một gian phòng.
Chiếc thuyền lớn này có khoảng chừng ba tầng, trên cơ bản có thể bảo đảm cho mỗi người đều có thể được chia tới một gian phòng, cho dù có người không cướp được thì cũng có thể để cho hai người ở chung một gian, như vậy cũng sẽ không lộ ra vẻ chật trội.
Dương Phóng tìm thấy một phòng đơn ở giữa và bắt đầu tu luyện kiếm pháp ở trong phòng.
Mặc dù không có trường kiếm nhưng lại có thể sử dụng những thứ khác làm vật thay thế.
Cứ như thế, cả một buổi chiều đã trôi qua.
Trong lúc bất tri bất giác đêm đã khuya đã tới.
Trên bầu trời trăng sáng sao thưa, xung quanh trở nên thật yên tĩnh.
Từng tên thợ thuyền (cu li) ở trong mỗi một gian phòng đã chơi đùa suốt cả một buổi chiều, hầu hết tất cả mọi người đều đã ngủ say và phát ra tiếng ngáy rất to.
Chỉ có Dương Phóng là vẫn còn chưa ngủ.
Vừa đến hắn đã luyện võ học một cách siêng năng, tinh lực bản thân hắn tràn đầy hơn nhiều so với những người bình thường ở đây.
Thứ hai trong đầu của hắn thực sự nghĩ mãi mà vẫn còn chưa hiểu được cách làm của Tam Hà bang là như thế nào.
Giờ phút này nhìn xuyên qua cửa sổ, nhìn về phía ba chiếc thuyền lớn ở bên ngoài.
Chỉ thấy ở trên ba chiếc thuyền lớn kia, một đám nhân vật cấp bậc trưởng lão, sắc mặt lạnh lùng, vẫn còn đứng bất động ở nơi đó, đang lạnh lùng quan sát về phía bên này.
Dương Phóng thầm run trong lòng.
"Có vấn đề, như thế này thì chắc chắn là có vấn đề gì đó rồi!"
Đám trưởng lão kia đều đứng quan sát cả một buổi chiều cho tới bây giờ vẫn còn đang quan sát.
Hắn cắn răng một cái nhịn xuống, tiếp tục tu luyện kiếm pháp ở trong phòng.
Lại qua hơn nửa giờ nữa.
Rầm rầm.
Xung quanh đột nhiên truyền tới từng tiếng sóng nước vỗ rì rào, bên ngoài dường như có gió thổi nổi lên, một mùi mặn ướt xen lẫn với cả mùi hôi thối truyền tới từ bên ngoài.
Không biết tại sao, Dương Phóng đang luyện kiếm pháp đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, như thể bị thứ gì đó nhìn chằm chằm vào vậy.
Trong lòng hắn giật mình, nắm chặt lấy cây gậy gỗ trong tay và dựa chặt vào góc tường, dùng toàn bộ tinh thần để cảnh giác.
Tà Linh?
Chương 24: Nhanh trốn a, đi về nhà thôi a!
Ngay vào lúc hắn đang ngạc nhiên nghi ngờ, xung quanh không có bất kỳ động tĩnh nào truyền tới.
Nhưng cảm giác lạnh đến dựng tóc gáy của hắn vẫn còn chưa biến mất, nó cực kỳ rõ ràng.
Thật giống như có một cái bóng ma không thể nào miêu tả nổi đang bao phủ xuống, bao phủ cả con thuyền lớn này, khiến cho Dương Phóng cảm thấy khó thở nhưng hắn lại nhìn không ra bóng ma đó nó là cái thứ gì.
Hắn lại nhìn xuyên qua cửa sổ nhìn về phía ba chiếc thuyền lớn cách đó không xa một lần nữa.
Chỉ thấy bang chủ và các trưởng lão ở trên thuyền lớn, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước đó, đều bất động, đ
