Thời gian trôi qua nhanh như cái lọ nhìn cái chai.
Lại thêm ba ngày nữa trôi qua.
Trong khoảng thời gian ba ngày này, loại tiêu chí xuyên không kia vẫn không thấy xuất hiện.
Điều này làm cho Dương Phóng thầm thở phào đồng thời trong lòng cũng nổi lên nghi ngờ.
Hiện tại xem ra, thời gian ở tại thế giới kia kéo dài thì thời gian ở thế giới hiện thực cũng giống như vậy.
Nhớ rõ lần trước đó, khi hắn ở thế giới hiện thực tới ngày thứ ba thì bắt đầu xuyên không.
Nhưng bây giờ đã là ngày thứ năm rồi!
"Tuy nhiên có thể xuyên không muộn thêm mấy ngày thì cũng xem như là tốt, có thể hưởng thụ thêm mấy ngày ở chỗ này."
Dương Phóng thầm nói, ánh mắt lại tiếp tục quan sát bên trong nhóm một lần nữa.
Ai đó trong nhóm đã đăng một bài viết, bài viết được đăng lên này có liên quan tới người xuyên không.
Người đăng bài viết này cũng không phải là người sống ở thành phố Phương của bọn họ mà là ở thành phố Vân.
Bài đăng này giới thiệu cực kỳ kỹ càng, người này sau khi xuyên không qua thế giới kia thì xuất hiện ở một nơi tên là 'Nơi định cư Hồng Tháp tụ', nơi đó vô cùng nguy hiểm, hắn ở bên đó trở thành nô lệ, mỗi ngày đều đi sớm về đêm, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, vô cùng thống khổ, hắn hiện đang khẩn trương tìm kiếm sự giúp đỡ từ đủ loại kỳ nhân dị sĩ để có thể giải thoát hắn khỏi thế giới kia, hắn thực sự không muốn đi tới đó.
Theo như những gì hắn ta nói, bên trong thành phố Vân cũng có rất nhiều người xuyên không rồi, giống như hắn, đều đã trở thành nô lệ ở nơi đó.
Hắn bất lực trơ mắt nhìn đồng đội Lam tinh của mình bị người quất cho đến chết ...
Điều này gần như đã trở thành bóng đen tâm lý lớn nhất của hắn.
Hắn bây giờ sợ bóng đêm và không dám ngủ một chút nào.
Lo lắng rằng ngay khi bản thân mình ngủ thiếp đi thì sẽ lại xuyên không một lần nữa.
Hắn bây giờ rất tuyệt vọng, chỉ có thể cầu cứu cư dân mạng toàn năng...
Bài đăng này đăng lên đã tạo ra rất nhiều cuộc thảo luận.
"Chủ bài đăng này kể cố sự kể rất không tệ!"
"Tiếp tục nha, cố gắng không ngừng nha!"
"Sau đó thì sao, có thức tỉnh bàn tay vàng không? Người xuyên không đều có bàn tay vàng, ngươi có không?"
"Hệ thống, thêm điểm!"
"Một khi nhân vật chính xuyên không, cha mẹ chắc chắn đã mất, tài hoa chấn động cổ kim, cái gì cũng biết, hay là có được vị hôn thê thì đến nhà từ hôn các kiểu con đà điểu ..."
. . .
Dương Phóng nhìn vào khu bình luận, khóe miệng giật giật một trận.
Tuy nhiên hắn đột nhiên nhíu mày.
Nơi mà đối phương xuyên không qua, tên là 'Nơi định cư Hồng Tháp tụ'!
Mà bản thân mình cùng với những thành viên khác trong nhóm, thì gọi là 'Nơi định cư Hắc Thiết tụ'.
Từ quan điểm này tới xem, những người từ các thành phố khác nhau khi xuyên không sang bên kia thì sẽ ở những nơi khác nhau.
Mà những người ở trong cùng một thành phố giống nhau, khi xuyên qua bên kia thì sẽ ở cùng một nơi giống nhau.
"Không biết nếu như ta ngồi xe chạy tới thành phố Vân (Vân thị), xuyên không lần nữa thì có thể xuất hiện ở 'Nơi định cư Hồng Tụ tháp' hay không?"
Dương Phóng đột nhiên toát ra một cái ý nghĩ.
Vấn đề này có hơi đáng sợ, hắn không dám nếm thử một cách tùy tiện.
Nhỡ đâu xuyên qua đó, bản thân mình cũng đã trở thành nô lệ thì nên làm cái gì?
Trừ khi mình ở 'Nơi định cư Hắc Thiết tụ' tới mức thực sự không lăn lộn được nữa thì hắn mới có thể nếm thử ở trong hiện thực chạy tới Vân thị.
. . .
Thời gian đảo mắt một cái đã hết thời gian làm việc.
Sau khi Dương Phóng hoàn thành việc bàn giao, rồi đi tắm trong khoa sau đó ra ngoài ăn một bữa cơm đơn giản.
Hắn về tới nhà, bắt đầu tu luyện nội công như thường lệ.
Mà khi hắn vừa mới ngồi xuống không được bao lâu.
Đột nhiên, nơi cánh tay trái lại truyền tới cảm giác nóng như thiêu đốt.
Dương Phóng nhéo mắt, mở hai mắt ra nhìn về phía cánh tay của mình.
Lại tới!
Ban ngày hắn vừa mới nhắc tới thì buổi tối thế mà lập tức xuất hiện.
0 ngày 0 giờ 9 phút 59 giây!
58 giây!
57 giây!
. . .
Cho dù hắn đã trải qua hai lần xuyên không trước đó, nhưng khi xuất hiện trở lại một lần nữa, hắn vẫn như cũ không thể ngăn cản được việc quả tim của hắn vẫn đập loạn nhịp.
Dương Phóng đình chỉ việc tu luyện, lập tức nằm ở trên giường.
Thời gian trôi qua, theo thời gian trôi dần qua trước mắt hắn lại bắt đầu biến thành mơ hồ một lần nữa rồi tối dần.
Thân thể và hồn phách giống như thể đang rơi vào bên trong một cái vòng xoáy không đáy.
Trong nháy mắt, hắn tỉnh táo lại lần nữa, miệng lại tiếp tục thở hổn hển.
Đứng dậy khỏi giường ở một thế giới khác.
Cho dù đã được trải nghiệm như vậy tới mấy lần, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc há mồm thở dốc, cảm giác ngột ngạt trong một cái chớp mắt đó quá mức khó chịu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Dương Phóng cảm thấy một cảm giác ngứa ran từ cơ thể mình, giống như thể có một luồng không khí yếu ớt nổi lên trong cơ thể mình.
Hắn thầm giật mình, ngay lập tức mở bảng thông tin ra.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/38 tuổi.
Tu vi: Nhị phẩm (1/90).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết đăng đường nhập thất (46/540).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300), Vô Ảnh Kiếm tinh thông (491/500).
Tư chất: Tư chất người bình thường (10/15)
. . .
Nhìn bề ngoài, bảng thông tin cùng trước đó dường như cũng không khác biệt.
Nhưng hắn mẫn cảm đối với con số thì vẫn là phát ra sự khác biệt.
Dương Viêm quyết từ trước đó là đăng đường nhập thất (6/540) thì bây giờ biến thành (46/540).
Trực tiếp tăng lên 40 điểm.
Điều này nói rõ cái gì?
"Tu luyện ở thế giới hiện thực có tác dụng!"
Ánh mắt Dương Phóng trở nên vui mừng.
Mặc dù mức độ tăng lên là nhỏ bé, nhưng đúng là có tăng lên.
Chương 36: Điều tra Dương Phóng
Hắn đột nhiên nghĩ tới một vấn đề quan trọng.
Có lẽ tất cả mọi người tu luyện đều có thể sinh ra 'Điểm kinh nghiệm', chỉ có điều loại 'Điểm kinh nghiệm' này thể hiện ra quá nhỏ bé, bọn họ không cảm nhận được thôi, lúc này mới cho rằng việc tu luyện của mình là vô dụng.
Mà nguyên nhân bản thân mình sở dĩ có thể cảm nhận được chính là bởi vì bản thân minhf có bảng thông tin, bảng thông tin có thể cụ thể hóa trạng thái tu luyện của hắn, để hắn có thể thấy được rõ ràng sự tiến bộ của mình.
Cho dù thay đổi chỉ là 1 điểm kinh nghiệm thì cũng có thể nhìn thấy được rất rõ ràng.
Cứ như vậy, tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với người khác mò mẫm tu luyện.
Phải biết phần lớn người đều là đang tu luyện theo cách mò mẫm không cảm nhận được, cho rằng việc tu luyện ở thế giới hiện thực là vô dụng từ đó mà từ bỏ.
Dương Phóng nhẹ nhàng thở ra và đứng dậy khỏi giường.
Ngọn đèn dầu trong phòng vẫn lập lòe yếu ớt.
Hắn rút trường kiếm của mình ra, đi ra ngoài sân, tiếp tục tu luyện Vô Ảnh kiếm ở trong sân.
. . .
Sáng sớm ngày hôm sau.
Nơi định cu Hắc Thiết tụ vẫn là xôn xao lên.
Cái chết thê thảm của Trình quản sự và đám cu li kia cũng không có giấu giếm được bao lâu.
Phần lớn thành viên của Tam Hà bang đều một mặt tức giận, tiến về phía bên ngoài thành, đi tới trước thi thể của đám người Trình quản sự.
Chỉ thấy thi thể xuất hiện lộn xộn ngổn ngang, nơi nào cũng thấy.
Còn có rất nhiều dấu vết bị sói hoang gặm, máu me đầm đìa tràn đầy mùi tanh hôi khó tả.
"Buổi sáng ngày hôm qua bọn họ mới vừa trở về thì đã gặp phải độc thủ, là ai, ai dám hạ thủ đối với người của Tam Hà bang ta!"
Một tên trưởng lão có thân thể cao lớn, sắc mặt âm trầm cực kỳ đáng sợ.
Chiều cao của hắn cao một mét tám trở lên, vai rộng, thân trên hình tam giác ngược, cơ bắp trên cánh tay cực kỳ to lớn, bàn tay rộng và dày, bước đi ở đây, trên người tràn ngập một cỗ khí tức đè nén vô hình.
Người này, chính là trưởng lão ngoại môn của Tam Hà bang!
Hổ Trảo thủ - Đàm Tứ Đức!
Hắn phụ trách tất cả các công việc bên ngoài của Tam Hà bang, không chỉ có bến tàu mà còn có cả thanh lâu, sòng bạc, cửa hàng gạo, cửa hàng muối và các hoạt động kinh doanh bên ngoài khác, đều là do hắn hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Trình quản sự chỉ là một trong những đông đảo quản sự dưới tay của hắn.
Có thể nói, ở toàn bộ nơi định cư Hắc Thiết tụ, Đàm Tứ Đức có thể tính được là có tiếng tăm lừng lẫy, thủ đoạn 'Hổ Trảo công' gần như đăng phong tạo cực.
"Trưởng lão, thiếu mất một người."
Đột nhiên, một lão giả mặc áo bào xanh đứng dậy nói ở sau khi cẩn thận kiểm tra xác minh thi thể.
"Ai?"
Đàm Tứ Đức nói với giọng điệu phát lạnh.
"Chắc là một tên cu li tên gọi là Dương Phóng."
Lão giả áo bào xanh kia nói.
"Nói như vậy thì gia hỏa này chắc chắn biết là ai hạ độc thủ rồi? Thậm chí có khả năng chính là hắn cấu kết với người ngoài!"
Đàm Tứ Đức nói với giọng lạnh lùng.
"Có khả năng."
Lão giả áo xanh gật đầu, nói, "Nhưng cũng có một loại khả năng khác, mời Đàm trưởng lão xem, Trình quản sự và hai tên đệ tử khác khi chết trên người đều mặc quần áo đen, hơn nữa Trình quản sự không có lấy ra cái roi mà bản thân mình yêu thích, mà là dùng trường kiếm, điều này rõ ràng là rất có kỳ quặc trong đó, án mạng này dường như chính là do Trình quản sự tạo ra, hắn giết chết nhiều cu li như vậy là để cướp đoạt tiền, nhưng ở sau khi hắn giết chết nhiều cu li như vậy thì biến cố đột nhiên xảy ra, có người xuất hiện từ đằng sau lưng hắn rồi giết chết hắn!"
Đàm Tứ Đức sầm mặt lại, tự nhiên sớm đã để ý tới điểm này.
Bất kể như thế nào, giết quản sự của Tam Hà bang ta thì việc này là không thể bỏ qua, đi tìm cái tên Dương Phóng kia tới!
Đàm Tứ Đức nói với giọng lạnh như băng.
"Vâng, trưởng lão!"
Một đám đệ tử Tam Hà bang ở bên cạnh thi nhau ôm quyền.
. . .
Bên trong gian phòng, Dương Phóng mở hai mắt ra, khuôn mạt sáng lạng, nhìn về phía bảng thông tin trước mặt lần nữa.
Sau khi Vô Ảnh kiếm tiến vào cảnh giới tiếp theo, tư chất quả nhiên lại tăng thêm 5 điểm.
Mà ở sau khi tư chất lại tăng lên 5 điểm, tốc độ tu luyện nội công của hắn rõ ràng lại có chỗ tăng lên.
Ngay tại vừa rồi, hắn luyện hóa một viên Dưỡng Khí đan, kết quả chỉ dùng gần 40 phút là đã hấp thu xong dược hiệu.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/38 tuổi.
Tu vi: Nhị phẩm (10/90).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết đăng đường nhập thất (61/540).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300), Vô Ảnh kiếm đăng đường nhập thất (1/800).
Tư chất: Tốt (1/30).
. . .
"Còn có ba viên Dưỡng Khí đan, trước tiên luyện hóa hết toàn bộ ba viên Dưỡng Khí đan này rồi lại nói."
Dương Phóng thầm nghĩ.
Tính toán thời gian, ngày mai sẽ là khoảng thời gian ước định đổi việc giữa hắn và Giang Nam Khách.
Đến lúc đó đi tới Vạn Phúc thương hội một chuyến là được rồi.
Nghĩ đến đây, hắn lập tức lấy ra một viên Dưỡng Khí đan, nhét vào trong mồm tiếp tục ngồi xếp bằng nhắp mắt lại.
Suốt cả ngày, Dương Phóng đều đóng cửa không ra.
Bên ngoài, đệ tử Tam Hà bang đang đi điều tra về Dương Phóng ở khắp mọi nơi, sớm đã lật cả đáy nơi Dương Phóng vốn ở lên trời, ngay cả phòng ở cũng bị phá hủy.
Đến cuối cùng, Tam Hà bang còn dán bảng truy nã ở khắp mọi nơi.
Bất cứ người nào cung cấp manh mối về Dương Phóng thì đều có thể nhận được một lượng bạc làm thù lao, nếu như có người bắt sống được Dương Phóng vậy thì có thể đạt được hai lượng bạc.
Chương 37: Cửa hàng sắt Long Dương
Cũng may nơi định cư vô cùng rộng lớn, công trình kiến trục mọc lên rắc rối phức tạp, Tam Hà bang lại chỉ dán lệnh truy nã ở khu chợ phía tây, cũng không có dán lệnh truy nã vào bên khu phía đông, cộng thêm Dương Phóng mua nhà trước đó cũng là thoáng dịch dung cho nên lúc này mới không bị người phát hiện.
Buổi tối.
Hắn tiếp tục luyện kiếm ở trong phòng.
Mặc cho bên ngoài hỗn loạn ngập trời thì hắn giống như hoàn toàn nhìn không thấy đâu vậy.
Tiến độ của Vô Ảnh kiếm ở trong tay hắn nhanh chóng tăng lên, vù vù rung động, mỗi chiêu mỗi thức đều nhanh tới cực điểm, đã thực sự làm được tới cảnh giới vô ảnh vô hình, giết người như chớp.
Cứ như vậy, lại một đêm nữa trôi qua.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Dương Phóng sớm đã kết thúc việc tu luyện nội công vào buổi sáng, thở ra một hơi dài, từ trên giường ngồi dậy, lộ ra vẻ vui mừng.
Sau khi tư chất của hắn tăng lên, cảm giác đúng là tốt.
Hắn chỉ tu luyện nội công trong gần hai giờ vậy mà giá trị kinh nghiệm của Dương Viêm quyết lại tăng lên 2 điểm.
Phải biết điều này ở vào thời điểm mới bắt đầu là chuyện không thể nào.
Ngay từ đầu khi hắn vừa mới xuyên không tới, tu luyện tới cả nửa đêm, Dương Viêm quyết cũng không động đậy chút nào.
Sau khi Dương Phóng ăn sáng xong, lập tức đội mũ rộng vành lên, nhấc trường kiếm lên, khóa cửa từ bên ngoài và lặng lẽ đi về phía phương hướng của Vạn Phúc thương hội.
Khi đi ngang qua đường phố phía tây, rõ ràng nhìn thấy lượng lớn đệ tử chính thức của Tam Hà bang đang lục soát tìm người ở khắp nơi trên đường phố, tìm kiếm lấy tung tích của Dương Phóng.
Hắn hạ thấp mũ rộng vành trên đầu xuống, đi qua một số con hẻm vắng vẻ, không bao lâu sau cũng đã tiến vào Vạn Phúc thương hội một lần nữa.
"Ngươi đã tới, vừa đúng ta cũng muốn đi tìm ngươi, chuyện công việc hôm qua đã làm xong rồi."
Ngay khi vừa gặp nhau, Vương Đông Lai đã nở ra nụ cười niềm nở, nói: "Công việc mà ta sắp xếp cho ngươi là làm một tiểu đầu mục ở bên trong một cửa hàng sắt thuộc Hắc Hổ bang, Hắc Hổ bang này là một bang phái thuộc hạng trung ở nơi định cư, thành viên thế nhưng là có tới mấy trăm người, có mối quan hệ cũng không tệ lắm đối với thương hội chúng ta, sáng sớm ngày mai người đi tới đó làm đi, đúng rồi, cửa hằng sắt đó gọi là 'Cửa hàng sắt Long Dương', nó ở tại phía đông, tiền công một tháng là hai lượng bạc."
"Cửa hàng sắt Long Dương."
Dương Phóng lặp lại một câu, gật đầu nói: "Được rồi, vậy như vậy vừa đến ta xem như là thành viên của Hắc Hổ bang sao?"
"Ừm, cũng có thể nói là như vậy."
Vương Đông Lai mỉm cười.
Trong lòng Dương Phóng có loại cảm giác là lạ.
Lần gia nhập bang phái này?
Cũng quá dễ dàng đi.
Hắn không ở lâu thêm mà lập tức đứng dậy cáo từ.
Từ lúc rời khỏi nơi ở của Vương Đông Lai.
Dương Phóng đặc biệt đi vòng thêm một vòng, tiến vào bên trong một cửa hàng thuốc, lập tức một hơi mua tám bình Dưỡng Khí đan.
Dù sao trong thời gian ngắn, hắn sẽ không trở lại bên khu phố phía tây này.
Sau khi mua được đầy đủ Dưỡng Khí đan cho mình, hắn lập tức rời khỏi nơi này, đi qua những con hẻm nhỏ, đi về phía nhà của mình.
Trên đường đi, hiển nhiên có mấy đạo tặc muốn âm thầm theo dõi hắn, kết quả bị hắn gia tăng nhanh tốc độ lướt trái lướt phải lập tức cắt đuôi.
Không bao lâu sau, Dương Phóng cũng đã quay trở về nhà một lần nữa.
Sau đó hắn lại bắt đầu tiếp tục tu luyện.
. . .
Sáng sớm hôm sau.
Dương Phóng đến cửa hàng sắt Long Dương từ sớm truyền tin, và để thuận tiện cho công việc, hắn đã đặc biệt dùng một cái tên giả là Dương Đạo.
Toàn bộ cửa hàng sắt này chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn.
Vào buổi sáng sớm đã truyền ra tiếng rèn sắt đinh đinh đương đương.
Còn có lò lửa đang thiêu đốt ở xung quanh, cái nóng như thiêu như đốt ở chỗ này kéo dài rất lâu không tiêu tan.
Từng người đàn ông cường tráng đang bận việc không ngừng.
"Ngươi chính là người được Lưu trưởng lão giới thiệu tới sao?"
Trong lúc chờ đợi, một lão giả có thân thể cao lớn, trên người mặc trường bào màu xám đi ra từ bên trong cửa hàng sắt, vẻ mặt hững hờ, mái tóc hoa râm, một đôi mắt không chút biểu tình, hai tay chắp ở sau lưng nhìn chằm chằm về phía Dương Phóng.
"Lưu trưởng lão?"
Dương Phóng hoài nghi trong lòng.
Hắn không phải là do Vương Đông Lai giới thiệu sao?
Nhưng qua trong giây lát hắn lại hiểu được.
Chỗ Vạn Phúc thương hội của Vương Đông Lai chắc chắn có quan hệ tốt với Lưu trưởng lão của tiệm sắt này, cho nên tìm Lưu trưởng lão, mà hắn cũng biến tướng tương đương trở thành là người được Lưu trưởng lão giới thiệu.
"Đúng vậy, chính là tiểu nhân."
Dương Phóng trả lời.
"Hừ, thật là kiêu ngạo, Lưu trưởng lão không có nói cho ngươi biết, buổi sáng ngày đầu tiên nên tới vào lúc mấy giờ sao?"
Lão giả kia hừ lạnh một tiếng, ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm lên người Dương Phóng.
"Ngạch, Lưu trưởng lão chắc hẳn là nhất thời quên."
Dương Phóng trả lời thành thật.
Trên thực tế Vương Đông Lai quả thực không có nói cho hắn biết nên tới từ mấy giờ, mà hắn cũng là đã tới từ rất sớm, chỉ là hắn không nghĩ đi làm ở cửa hàng sắt còn phải sớm hơn so với trong sự tưởng tượng của hắn.
"Làm càn, vậy mà còn dám mạnh miệng?"
Lão giả kia đột nhiên quát lên một tiếng chói tai.
Dương Phóng hơi thay đổi sắc mặt.
Lão giả này là chuyện gì xảy ra vậy?
Thần kinh hay tắc ngơ vậy ta?
Xem như mình tới muộn một chút thì cũng đâu cần thiết phải như vậy nhỉ?
Làm thế nào mà giống như thể bản thân mình mắc phải sai lầm rất lớn vậy?
Trong lòng Dương Phóng kinh sợ, cúi đầu xuống, không nói thêm lời nào.
Chương 38: Lữ quản sự
"Hừ, đừng tưởng rằng có Lưu trưởng lão làm chỗ dựa thì ngươi có thể không để những người khác vào trong mắt, cho dù có Lưu trưởng lão làm chỗ dựa, khi vi phạm quy tắc trong cửa hàng sắt này của ta thì lão phu ta đây cũng giống như vậy có thể phế bỏ ngươi, ở chỗ này sẽ không có người nào nuông chiều ngươi cả!"
Lão giả nói với giọng nói lạnh lùng, mắt vẫn nhìn về phía Dương Phóng.
Có một loại mùi vị giống như kiểu ra oai phủ đầu vậy!
Dương Phóng tiếp tục không nói lời nào, mặc cho lão giả này đứng đó chỉ trích.
Sau khi lão giả chỉ trích được một lát thì không có nhiều lời nữa, mở miệng lạnh giọng nói, "Toàn Phúc, dẫn hắn xuống dưới làm quen đi!"
"Vâng, thưa quản sự!"
Một thanh niên trẻ tuổi ở bên cạnh vội vàng gật đầu, nhìn thoáng qua Dương Phóng, mở miệng nói, "Dương đầu, mời đi bên này."
Dương Phóng khẽ gật đầu, đi theo đằng sau lưng tên thanh niên này.
Ánh mắt lão giả lạnh lùng, tiếp tục thật sâu nhìn vào Dương Phóng thêm mấy lần, sau đó thì hất tay áo lên, không tiếp tục để ý tới nữa.
"Vị huynh đệ kia, vị quản sự vừa rồi kia tính tình dường như có hơi nóng nảy thì phải a."
Dương Phóng nhịn không được nói nhỏ.
"Cũng còn tốt, chỉ cần không xúc phạm quy củ của nơi này thì Lữ quản sự bình thường vẫn còn rất dễ nói chuyện."
Thanh niên trẻ tuổi kia trả lời.
"Thật sao? Vậy ở đây bắt đầu làm việc vào lúc nào?"
Dương Phóng hỏi.
"Vào giờ mão một khắc mỗi buổi sáng là phải tới chỗ này rồi."
Toàn Phúc trả lời.
"Giờ Mão một khắc?"
Dương Phóng nhíu mày.
Lúc này mới hơn năm giờ a ...
Thời gian bắt đầu làm việc còn sớm hơn so với bên bến tàu kia.
Hơn nữa ... Giang Nam Khách có phải là đang cố ý hố mình hay không đây?
Lữ quản sự kia vừa rồi đối với mình rõ ràng là có mấy phần cố ý nhằm vào ...
Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, dưới sự dẫn đường của Toàn Phúc, hắn bắt đầu làm quen với hoàn cảnh nơi này.
Bởi vì hắn vừa tới chính là tiểu đầu mục, cho nên không cần rèn sắt, công việc xem như nhẹ nhàng, chỉ cần phụ trách giám sát đám thợ rèn này có lười biếng hay không là được rồi, ngoài đó ra, nếu như có khách muốn rèn đúc binh khí thì hắn cũng phải ra mặt giới thiệu.
Tổng thể mà nói, đây là một cái công việc mang tính thể diện.
Đây chính xác là những gì Dương Phóng muốn.
Suốt một ngày, hắn đều đang làm quen với hoàn cảnh.
Bên trong toàn bộ cửa hàng sắt đều vang lên tiếng rèn sắt đinh đinh đương đương truyền đến không ngừng, sóng nhiệt phun trào để cho người ta chảy mồ hôi đầm đìa.
Cuối cùng cũng đã đến giờ tan làm.
Dương Phóng bước ra ngoài cùng với một nhóm thợ rèn.
Đang định rời đi, Lữ quản sự với khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện ở cửa cửa hàng sắt, nhìn chằm chằm vào Dương Phóng, nói với giọng lạnh lùng, "Dừng lại!"
Sắc mặt mọi người khẽ biến, tất cả đều theo bản năng dừng lại.
Dương Phóng càng là cảm thấy có gì đó không đúng.
"Lữ quản sự, còn có chuyện gì sao?"
Lữ quản sự với dáng người cao gầy, trong tay trái đang xoay hai viên bi lớn bằng sắt, xoay tròn không ngừng, phát ra tiếng cạch cạch, đôi mắt lãnh đạm nhìn chằm chằm vào Dương Phóng, nói: "Bên trong cửa hàng sắt có một số đồ vật quý giá bị mất đi, ta hoài nghi có thể là ngươi cầm đi, cho nên, lão phu muốn tìm kiếm ở trên người của ngươi trước."
Trong lòng Dương Phóng thầm giật mình.
Loại cảm giác bị nhằm vào này quá rõ ràng.
Nếu như ngay từ đầu với lý do là bởi vì bản thân mình tới muộn mà chọc giận Lữ quản sự thì bây giờ chính là nhằm vào một cách trần trụi.
"Lữ quản sự, không thể nói như vậy chứ? Tại sao đồ mất đi thì nhất định phải lục soát ở trên người của ta?"
Dương Phóng áp chế lửa giận.
"Người của cửa hàng sắt này lão phu đều vô cùng quen thuộc, có cho bọn họ một trăm cái lá gan thì bọn họ cũng không dám trộm đò, chứ đừng nói thứ này sớm không mất muộn không mất, hết lần này tới lần khác mất đi ở sau khi người tới, Dương đầu mục, ngươi nói đi, ai là người có hiềm nghi lớn nhất?"
Ánh mắt Lữ quản sự lạnh lùng, nhìn chằm chằm thẳng vào Dương Phóng.
"Vậy cũng không thể nói là ta cầm!"
Dương Phóng âm trầm nói.
"Cho nên lão phu mới muốn lục soát người!"
Vẻ mặt Lữ quản sự hững hờ, "Nếu như không phải ngươi cầm vậy thì là tốt nhất."
"Ngươi!"
Dương Phóng tức giận trong lòng, gắt gao nắm chặt lấy nắm đấm.
"Làm sao? Ngươi còn muốn động thủ đối với lão phu sao?"
Ánh mắt Lữ quản sự phát lạnh, hai viên bi sắt đang chuyển động trong tay trái cũng dừng lại một chút, trên mu bàn tay gân xanh nổi lên.
Nhỉn a được, dường như là đã và đang tụ lực.
Dương Phóng hít một hơi thật sâu, cưỡng ép kiếm chế xung động trong lòng.
Hắn biết tuyệt đối không được động thủ ở chỗ này, nếu như động thủ thì hắn chắc chắn sẽ ăn phải thiệt thòi.
Xem như giết chết Lữ quản sự thì Hắc Hổ bang cũng sẽ không bỏ qua hắn.
"Được rồi, nếu như lục soát mà không có thì làm sao bây giờ?"
Dương Phóng cười giận dữ.
"Lục soát không có thì lão phu tự nhiên sẽ nói lời xin lỗi với ngươi!"
Lữ quản sự lạnh lùng nói.
"Đã như vậy, vậy thì tới lục soát đi!"
Dương Phóng lập tức rang rộng hai tay ra, kìm nén lửa giận, nói.
Lữ quản sự lập tức ra hiệu cho hai người đàn ông ở bên cạnh.
Hai người đàn ông kia gật đầu một cái rồi cười lấy lòng với Dương Phóng một cái, nói, "Dương đầu, xin lỗi!"
Bọn họ đi tới, lập tức bắt đầu sờ tới sờ lui lục soát một cách nhanh chóng ở trên người của Dương Phóng.
Sau khi lục soát được một vòng, một người trong đó lập tức quay đầu nói, "Lữ quản sự, không phát hiện ra điều gì bất thường."
"Thật sao? Lục soát trong quần chưa?"
Lữ quản sự lãnh đạm nói.
"Trong quần?"
Hai người đàn ông kia tất cả đều ngây người ra.
Chương 39: Còn muốn giao năm vạn?
"Có một số kẻ trộm tinh thông trộm cướp, chúng có thể chứa đồ ăn trộm vào bên trong quần lót, thậm chí nhét vào đằng đít, những nơi này, các ngươi đã lục soát chưa?"
Lữ quản sự lạnh lùng nói.
"Cái này ..."
Hai người đàn ông kia có hơi lúng túng, lại ngẩng đầu nhìn về phía Dương Phóng.
Chỉ thấy sắc mặt Dương Phóng lập tức xanh xám, nhìn chằm chằm vào Lữ quản sự, lạnh giọng nói, "Lữ quản sự, ngươi đừng khinh người quá đáng!"
"Làm sao? Ngươi không muốn phối hợp?"
Vẻ mặt Lữ quản sự âm u lạnh lẽo, cũng nhìn về phía Dương Phóng.
"Sĩ có thể giết không thể nhục, ngươi nói là ta trộm đồ, ta còn nói là ngươi trộm, có muốn để cho ta cũng cởi quần của ngươi ra nhìn xem hay không!"
Dương Phóng nói với giọng điệu lạnh lùng, nhìn thẳng vào Lữ quản sự.
"Ngươi nói cái gì?"
Ánh mắt Lữ quản sự phát lạnh.
Dương Phóng lập tức tiến lên trước một bước, trong tay nắm chặt trường kiếm bên hông, một đôi mắt hằm hằm nhìn chằm chằm vào Lữ quản sự, khí tức trên người cuộn trào mãnh liệt, sát khí ngập trời, giống như có thể động thủ bất cứ lúc nào.
Đồng tử Lữ quản sự hơi co rụt lại nhìn về phía Dương Phóng.
Nhị phẩm!
Gia hỏa này lại là Nhị phẩm?
Một cỗ khí tức nguy hiểm khó tả trực tiếp từ trên người Dương Phóng khuếch tán mà ra.
Sắc mặt Lữ quản sự trở nên âm trầm, nói, "Thật to gan, ngươi đi lên liền dám động thủ với lão phu sao?"
"Chuyện này cho dù có nháo lên tới cao tầng ta cũng không sợ, Lữ quản sự, ngươi không nên ép ta, con thỏ gấp cũng biết cắn người!"
Dương Phóng lạnh lùng nói.
"Lữ quản sự, Dương đầu, hiểu nhầm, đều là hiểu nhầm mà thôi, đừng có như vậy."
Một tên hàn tử (đàn ông) với vẻ mặt trắng bệch đứng ở bên cạnh, vội vàng mở miệng.
"Đúng vậy a, đều là hiểu nhầm, Lữ quản sự, Dương đâu, hãy kiềm chế lại!"
Một tên hán tử khác cũng vội vàng nói.
Lữ quản sự trong lòng loạn lên, hắn hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Dương Phóng, nói, "Được, được!"
Hắn lập tức dùng sức phất ống tay áo một cái, khuôn mặt âm trầm quay người rời đi.
Dương Phóng cũng lập tức buông chuôi kiếm ở bên hông ra, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lữ quản sự, trong lòng mang theo sát ý.
Bên 'Giang Nam Khách' kia chắc chắn có chuyện giấu giếm hắn!
Bằng không, hắn không có khả năng vừa mới tới thì đã bị nhằm vào.
Dương Phóng ra khỏi cửa hàng sắt, ngựa không dừng vó lập tức đi về phía phương hướng của Vạn Phúc thương hội.
. . .
Nửa canh giờ sau.
Bên trong một gian phòng của Vạn Phúc thương hội.
'Giang Nam Khách' đối mặt với Dương Phóng mặt mũi tràn đầy âm trầm, vẻ mặt trầm mặc, bàn tay nhẹ nhàng sờ lên cằm, một lát sau thì cười khổ nói, "Được rồi a, thật ra thì ta cũng không nghĩ tới sẽ là như vậy, ban đầu ta chỉ muốn ủy thác Lưu trưởng lão bên kia, đưa ngươi sắp xếp vào bên trong cửa hàng sắt nhưng ta lại không nghĩ tới nội bộ Hắc Hổ bang lại tranh đấu với nhau tới kịch liệt như vậy, Lữ quản sự này thế nhưng là người của Tào trưởng lão của Hắc Hổ bang, mà Tào trưởng lão lại là kẻ đối đầu tới chết với Lưu trưởng lão, hơn nữa chức vị tiểu đầu mục này ban đầu nên do Tào trưởng lão sắp xếp người tới, kết quả lại bị Lưu trưởng lão nhanh chân tới trước, cho nên người của Tào trưởng lão bên kia mới vô cùng bài xích ngươi, muốn ép đuổi ngươi đi!"
"Chuyện này vì sao trước đó ngươi không nói cho ta biết?"
Sắc mặt Dương Phóng âm trầm, "Hơn nữa giờ làm việc ngươi cũng không nói."
"Trước đó ta cũng không nghĩ tới."
'Giang Nam Khách' lắc đầu liên tục, nói: "Như vậy đi, nếu như ngươi không muốn làm thì ta sẽ lại đổi một công việc khác cho ngươi, tuy nhiên ngươi cần phải giao nộp năm vạn đồng cho ta!"
"Còn muốn giao năm vạn?"
Dương Phóng kinh sợ.
"Đúng vậy, giá cả thị trường chính là cái giá này, ngươi cũng thấy đó người không có bối cảnh muốn mưu sinh là khó khăn tới cỡ nào, xem như ngươi đi tìm công việc khác, ngươi lại không có bối cảnh, tới lúc đó cũng sẽ bị người khi dễ, năm vạn đồng không đắt."
'Giang Nam Khách' nói.
"Nhưng trước đó ta đã giao tám vạn."
Dương Phóng trầm giọng nói.
"Tám vạn đồng kia là giới thiệu ngươi đến cửa hàng sắt, năm vạn này là giới thiệu ngươi đến nơi khác, yên tâm, công việc mới chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với cửa hàng sắt bên kia, năm vạn này xem như là tiền nộp bù, ngươi sẽ có được những gì ngươi bỏ ra."
'Giang Nam Khách' tiếp tục nói.
Trong lòng Dương Phóng trở nên âm trầm, theo bản năng nắm chặt nắm đấm.
'Giang Nam Khách' này cho hắn một loại cảm giác, quả thực chính là một tên gian thương vô lương!
Hắn đây là đang dùng các loại lý do tới lừa tiền người quen.
Thậm chí Dương Phóng còn nghi ngờ đối phương sớm đã biết được tình huống bên cửa hàng sắt, đây là đang cố ý lừa hắn qua đó, sau đó lại đổi việc như thế là có thể hố thêm một lần nữa.
Hắn đối xử với mọi người ở Lam tinh đều như máy ép nước trái cây ...
"Trên người của ta đã không còn tiền, trước tiên đợi mấy ngày để xem một chút đi."
Dương Phóng lắc đầu.
Hắn đã nản lòng thoái chí đối với tên 'Giang Nam Khách' này.
Không muốn lại có bất kỳ lần gặp gỡ nào đối với cái tên 'Gian thương' này.
Về chuyện của cửa hàng sắt bên kia, hắn sẽ lấy chính thủ đoạn của mình để đi giải quyết.
"Vậy ngươi nghĩ kỹ chưa? Ở bên đó có thể không dễ dàng."
'Giang Nam Khách' ngạc nhiên nhìn về phía Dương Phóng.
"Nghĩ thông rồi."
Dương Phóng âm trầm gật đầu.
"Ừm, ngươi nghĩ thông là được rồi, thật ra thì tất cả mọi người đều là đồng hương, bản ý của ta khẳng định cũng là vì tốt cho các ngươi, nếu như sau này ngươi đổi ý, thật ra thì có thể tiếp tục tới tìm ta."
'Giang Nam Khách' tiếp tục nói.
Dương Phóng trong lòng lạnh lùng, đối với mọi lời nói của 'Giang Nam Khách' đều đã không còn tin tưởng nữa.
Hắn bây giờ chỉ cảm thấy con người này khiến hắn cảm thấy buồn nôn.
"Ta đi trước."
Dương Phóng nói, đứng dậy rời đi.
"Tiễn khách!"
'Giang Nam Khách' nâng chén trà lên, nhấp một ngụm.
Một tên người hầu chạy tới, mang theo Dương Phóng ra bên ngoài.
Dương Phóng cảm thấy trong lòng ngột ngạt, đi ra rất xa, mới nện một cú đấm vào bức tường bên cạnh, chậm rãi thở ra một hơi.
Thế giới chết tiệt này đang buộc hắn phải biến thành một kẻ ác.
. . .
Chương 40: Thủy Ma Thiền trượng
Trên đường trở về, Dương Phóng càng nghĩ tới càng cảm thấy uất ức, hắn đang nhanh chóng nghĩ ra các biện pháp đối phó.
Bị người nhằm vào mỗi ngày như thế này thì cũng không phải biện pháp.
'Giang Nam Khách' đã không cách nào giải quyết thay hắn, vậy hắn chỉ có thể dùng chính thủ đoạn của mình.
Dương Phóng mặc một chiếc áo choàng màu đen, khuôm mặt âm u lạnh lẽo, đi trở về phía phố chợ một lần nữa.
Lần này hắn vẫn không tới gần con phố phía tây mà là tiến vào một cửa hàng ở đường phố phía đông.
Đây là một cửa hàng binh khí, bên trong bày hàng la liệt, bày đủ loại vũ khí, trên thực tế bên khu phố phía đông này quả thực lấy việc luyện khí làm chủ, cửa hàng rèn gần như mỗi một con phố đều có.
"Khách quan, cần binh khí loại nào?"
Một tên chưởng quỹ khoảng hơn năm mươi tuổi đi ra, nở nụ cười, nhìn về phía Dương Phóng.
Dương Phóng không nói một lời, nhìn lướt qua cửa hàng, một lúc sau, ánh mắt của hắn đột nhiên rơi vào trên một chiếc đao cán dài ở trong một góc.
Con dao này dài khoảng 1,8 mét, cán to bằng cổ tay của một đứa trẻ, đứng ở chỗ đó, sắc bén lập lòe, một cỗ khí tức uy hiếp khó tả tỏa ra từ trên cây đao.
"Ta có thể xem chiếc đao kia được không?"
Dương Phóng nói với giọng khàn khàn.
"Đương nhiên được, thực không dám giấu giếm, thanh đao này dùng đều là thép tốt thượng đẳng, nếu như khách quan nhìn trúng, ta có thể bán rẻ cho khách quan một chút, chỉ cần mười lượng bạc là được rồi."
Chưởng quỹ vội vàng cười nói.
Dương Phóng đi tới góc và nhấc lấy cây quan đao lên, chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác vô cùng nặng nề tràn vào trong lòng bàn tay, mới đầu thiếu chút nữa thì không thể cầm lên được, ngay cả sau khi nhấc lên nhưng lúc vung lên vẫn lộ ra vẻ rất vụng về.
Dương Phóng cau mày lại, cắm thanh Đại Quan đao này trở về chỗ cũ một lần nữa.
"Cây đao này nặng bao nhiêu?"
"Không hơn không kém, nặng tới 80 cân!"
Người bán hàng mỉm cười nói.
80 cân?
Dương Phóng âm thàm kinh ngạc.
Trọng lượng không sai biệt lắm với đao của Quan nhị gia (Quan Vân Trường).
Tuy nhiên muốn sử dụng được tốt thứ này thì cũng không phải đơn giản như vậy.
Trong đầu hắn rơi vào trong dòng suy nghĩ ngắn ngủi.
Sở dĩ đi ra mua loại đại đao này, đơn giản chẳng qua là để giảm thiểu khả nghi đến mức thấp nhất khi dùng nó để tới giải quyết Lữ quản sự.
Phải biết ban ngày hắn vừa mới nổi lên xung đột cùng với Lữ quản sự, hơn nữa thiếu chút nữa thì rút kiếm, nếu như Lữ quản sự thật sự chết ở dưới kiếm pháp thì như vậy hiềm nghi hắn mắc là không thể nào tẩy thoát được.
Nhưng nếu như Lữ quản sự chết ở dưới đại đao thì như vậy hiềm nghi về hắn sẽ giảm thiểu đi rất nhiều.
Nhưng thanh đao này lại quá nặng đi, để độ linh hoạt của hắn căn bản là không theo kịp.
"Có cây nào nhẹ hơn chút không?"
Dương Phóng hỏi.
"Nhẹ hơn chút? Cũng có, bên kia có Thủy Ma Thiền trượng, nằng tới 62 cân, khách quan có thể đi xem xem."
Chưởng quỹ vội vàng cười nói.
Dương Phóng theo tầm mắt nhìn lại, hai mắt lập tức sáng lên.
Chỉ thấy một cây gậy cực kỳ thô to lặng lẽ đứng trong góc, toàn thân cây gậy này có màu đen nhánh, chiều dài muốn ngắn hơn không ít so với chiếc Đại Quan đao kia, hai đầu trên dưới được tạo ra trông lớn dị thường, đặc biệt là cái xẻng hình vầng trăng khuyết ở phía trên, trông lạnh lẽo vô cùng sắc bén.
Bên cạnh cái xẻng hình vầng trăng non, còn có một cái vòng sắt to.
Gió lớn thổi tới khiến cho vòng sắt phát ra tiếng leng keng leng keng.
Dương Phóng đi tới, lập tức một nhấc nhấc cái Thủy Ma Thiền trượng này lên và bắt đầu vung vẩy nó, vù vù rung động, uy thế hừng hực, lấy tu vi Nhị phẩm của hắn, sử dụng cây Thủy Ma Thiền trượng này là vừa vặn với bàn tay của mình.
"Vũ khí tốt, quả nhiên là vũ khí tốt!"
Dương Phóng dừng lại, nhìn chằm chằm vào cái vòng sắt trên cái xẻng hình trăng non, nói: "Chỉ là cái vòng sắt này không được tốt lắm!"
Treo thêm vòng sắt vào, hành tẩu rất dễ để lộ hành tung.
"Nếu như khách quan muốn, cái vòng sắt đó ta sẽ để cho người của ta gỡ bỏ cho ngươi."
Chưởng quỹ mỉm cười nói.
"Bán thế nào?"
Dương Phóng hỏi.
"Ngạch, tám lượng bạc!"
Chưởng quỹ nhìn vào Dương Phóng, duỗi ra bốn ngón tay.
"Tám lượng? Quá đắt a?"
Dương Phóng nhíu mày.
"Không đắt, không đắt chút nào, Thủy Ma Thiền trượng này dùng đều là thép tốt thượng đẳng, mấy thợ rèn chế tạo hơn mười ngày mới tạo nên, hơn nữa mua cái Thiền trượng này còn được tặng một bản bí tịch ngoài định mức!"
Chưởng quỹ mỉm cười nói.
"Còn có bí tịch sao?"
Dương Phóng hơi suy tư, lập tức gật đầu, nói: "Được, cho tháo vòng sắt đi!"
"Được rồi!"
Chưởng quỹ vội vàng gọi người khiêng Thiền trượng xuống.
Mấy tráng hán thợ rèn lách cách lách cách đục một lúc mới tháo được cái vòng sắt kia xuống.
Bên này thì Dương Phóng đã giao tiền, rồi nhận lấy một bản bí tịch từ chỗ chưởng quỹ, tên của bản bí tịch là 'Đại Phi Phong Trượng pháp'.
Tuy nhiên có thể được chưởng quỹ tặng một cách tùy ý như vậy thì không cần nghĩ cũng biết đó chỉ là mặt hàng thông thường.
Có khả năng rất lớn không khác mấy so với bản 'Tật Phong Thập Tam kiếm'.
Dương Phóng mang theo Thiền trượng, lập tức rời khỏi nơi này.
. . .
Sau đó thời gian lại trôi qua hai ngày.
Dương Phóng vừa tu luyện vừa bắt đầu làm việc.
Kể từ sau cái hôm có xung đột
