"Alo, là ta, a? Ngươi gặp tai nạn xe sao, thật không khéo, ta cũng vậy, a được, được rồi, vậy ngươi cứ từ từ chữa thương đi, ta cũng phải đi bệnh viện ..."
Nữ tử kia lập tức cúp điện thoại, thở phào một hơi.
Cũng may Dương Phóng không đến, bằng không nàng ta thật đúng là không biết nên từ chối như thế nào?
Phát thẻ người tốt cái việc này, tóm lại là đắc tội với người.
Hiện tại thì tốt rồi, đối phương chủ động rút lui.
"Nói với ta một chút xem ngươi gần đây đang làm cái gì? Làm sao ngay cả công việc cũng xin thôi?"
Nữ tử kia nhìn về phía Phương Đình.
"Cũng không có gì, chính là quen biết một số bạn mới."
Phương Đình mỉm cười.
Nàng ta trải qua nguy cơ sinh tử, quan điểm tinh thần của nàng ta đã hoàn toàn khác với trước đây.
. . .
Bên trong công trường đổ nát.
Dương Phóng cũng thở phào nhẹ nhõm, cúp điện thoại.
Xem ra đối phương cũng là không muốn ra mắt.
Đúng, chuyện này kết thúc rồi, xem như được thoải mái đoạn thời gian.
Sau này cứ tiếp tục tu luyện là được rồi.
Những ngày gần đây hắn đang một mực tính toán khoảng thời gian trở lại bên kia.
Kể từ lần trước, hắn phát hiện ra rằng thế giới hiện thực dường như đã được cố định ở một con số nhất định nào đó.
Lần trước nữa ngây người ở thế giới hiện thực 15 ngày.
Lần trước cũng là 15 ngày.
Không biết lần này có còn như vậy hay không.
Nếu như vẫn là 15 ngày, như vậy từ nay về sau, đoán chừng khoảng thời gian ở trong thế giới hiện thực cũng sẽ không tiếp tục thay đổi, rất có khả năng sẽ hoàn toàn cố định ở 15 ngày.
Nhưng thời gian ở thế giới bên kia vẫn đang trong quá trình kéo dài.
Chuyện này cũng chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì.
Lần đầu tiên là ba ngày, về sau thì trở thành hơn mười ngày.
Lại về sau nữa thì biến thành một tháng.
"Không biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì đến cùng có thể kéo dài đến bao lâu ..."
Có thể kéo dài đến một năm, hai năm hay không?
Nhưng không hề nghi ngờ, thời gian ở bên thế giới bên kia càng lâu thì xác suất tử vong càng cao.
Đó là một thế giới hoàn toàn hỗn loạn...
Dương Phóng đặt điện thoại di động xuống, tiếp tục tu luyện ở bên trong công trường bỏ hoang này.
Sau đó lại là khoảng thời gian năm ngày trôi qua.
Dương Phóng đều giống như trước đó.
Ngày nào cũng tu luyện võ kỹ vào ban ngày, buổi tối thì tu luyện Huyền Vũ chân công, liều mạng kiếm lấy điểm kinh nghiệm cho bản thân, kỷ luật tự giác đến đáng sợ.
Ở một bên khác.
Trình Thiên Dã còn đang loay hoay xoay vòng vòng, các loại vấn đề của người mới liên tục xuất hiện làm cho hắn sứt đầu mẻ trán.
Thiếu chút nữa muốn quẳng gánh không làm.
Phải biết bản thân mình ở thế giới bên kia cũng không được thuận buồm xuôi gió.
Đồng dạng có rất nhiều người đang âm thầm nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn vốn là muốn trở lại thế giới hiện thực, nhân cơ hội để tu luyện, kết quả đám người mới này dường như có ngân hàng câu hỏi hỏi không bao giờ hết vậy.
"Alo, là ta!"
Trình Thiên Dã thở phì phò nhận một cú điện thoại.
"Trình đội trưởng, chuyện lần trước bảo ngươi điều tra đến đâu rồi? Tổ chức thần bí kia đến cùng đã tìm được chưa? Chuyện về Thần chủng quốc gia nhất định phải nghiên cứu triệt để, người xuyên không ở thủ đô bây giờ cũng gặp được một số tin tức lên quan đến Thần chủng, chúng ta nhất định phải hiểu rõ đặc tính của Thần chủng, cung cấp tin tức hữu ích cho bọn họ!"
Đầu điện thoại bên kia đột nhiên truyền đến giọng nói nghiêm khắc.
Trình Thiên Dã giật mình một cái, toàn bộ mọi lửa giận biến mất không còn thấy gì nữa, "Lãnh đạo, bây giờ còn chưa tìm được bọn họ, tuy nhiên ngươi yên tâm, ta cam đoan hoàn thành nhiệm vụ ..."
"Ngươi làm ăn cái kiểu gì vậy, Trình Thiên Dã ta cho ngươi biết, chuyện này nhất định phải tra ra được manh mối, không tìm thấy bọn họ, ngươi về mà ôm con ở nhà đi thôi!"
Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng quát mắng nghiêm khắc.
"Vâng, lãnh đạo!"
Thân thể Trình Thiên Dã chấn động, mở miệng nói.
Đầu điện thoại bên kia lập tức ngắt.
Trình Thiên Dã thở phào nhẹ nhõm, cười khổ trong lòng.
Tổ chức Thiên Thần!
Các ngươi thế nhưng là hại khổ ta a.
hắn thực sự nghĩ không hiểu.
Người trong tổ chức kia chẳng lẽ không dùng điện thoại di động sao?
"Còn kém ba ngày, ba ngày sau ta lại phải xuyên không ..."
Trình Thiên Dã đi tới đi lui.
Một khi xuyên không qua đó, muốn tìm được bọn họ thì không thể nghi ngờ sẽ càng khó khăn hơn.
"Đội trưởng, có tin tức mới, tin tức liên quan tới người xuyên không bên ngoài mạng được người truyền tới, đã được rất nhiều người tải xuống!"
Bỗng nhiên, lão Ngô với vẻ mặt nghiêm túc, từ bên ngoài nhanh chóng đi tới.
"Bên ngoài mạng?"
"Đúng!"
Lão Ngô gật đầu.
"Hừ!"
Trình Thiên Dã hừ lạnh, nói: "Nhiều nhất chỉ là mấy người bơi bày ra ánh sáng mà thôi, sẽ không ảnh hưởng gì, ít ra từ trước mắt đến xem, đại bộ phận các quốc gia tổng thể chiến lược đều giống chúng ta, trước tiên đều giữ bí mật, về sau có công khai hay không, vậy phải xem số người xuyên không đến cùng là có bao nhiêu."
"Cũng phải."
Lão Ngô gật đầu, nói: "Đúng rồi, ta vừa mới liên hệ với người xuyên không ở bên Ma Đô một chút, người mạnh nhất bên bọn họ hiện tại đã là Thất phẩm hậu kỳ, được xếp vào hàng thứ nhất trên danh sách bảng người xuyên không!"
"Biết, những chuyện này ta sớm đã biết rồi."
Trình Thiên Dã phất phất tay.
Càng là thành phố lớn, nơi xuyên qua càng là nơi tốt.
Thân phận sau khi xuyên không qua cũng càng cao.
Say này có người xuyên không qua có thể trở thành cao thủ Bát phẩm, hắn cũng không cảm thấy kỳ lạ gì.
Nhưng nước xa không cứu được lửa gần!
Đối phương không giúp được bọn hắn!
Bên phía Ma Đô kia xuyên không tới một nơi tên là Thiên Long vực, cách Bạch Lạc thành bọn họ ít nhất cũng phải mấy vạn dặm đường, ai có thể chạy tới?
Chương 171: Vong Ưu thủy
Thời gian trôi qua.
Bên trong gian phòng.
Dương Phóng xếp bằng ngồi ở trên giường, bình tĩnh nhìn về phía cánh tay trái của mình.
Hôm nay đã là ngày thứ mười lắm ở thế giới hiện thực!
Sau đó chính là thời khắc chứng kiến suy đoán.
Nếu như lát nữa mà xuyên không thì như vậy có thể nói rõ suy đoán trước đó là hoàn toàn chính xác.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút một.
Đột nhiên, điện thoại di động bên cạnh rung lên.
Dương Phóng cầm điện thoại di động lên quan sát.
Rõ ràng là được gửi tới từ bên trong nhóm lớp, Vương Bác người bạn cùng phòng thời đi học của hắn @ với tất cả mọi người.
"Nhanh xem này, ở nước ngoài có người xuyên không đến thế giới khác, lời nói của bọn họ rất thật."
Một video đã được gửi đến vào trong nhóm lớp bởi Vương Bác.
Vẻ mặt Dương Phóng khẽ giật mình.
Có người nước ngoài chủ động tuồn chuyện này ra rồi?
Hắn lập tức ấn mở video xem.
Nhưng đáng tiếc là sau khi xem video được gần ba giây, nó đột nhiên chuyển sang màu đen.
Sau đó toàn bộ màn hình hiện lên lỗi 404.
Dương Phóng không còn gì để nói.
Chỉ có thể biết nó là như vậy.
Bây giờ chính phủ quản lý nghiêm ngặt như vậy, chính là video tới từ mạng ngoài nước cũng đừng hòng phát tới.
Có rất nhiều người trong nhóm bắt đầu nổi lên, phát ra liên tục dấu chấm hỏi và vẻ mặt suy ngẫm.
Vương Bác cũng là một mặt mộng bức.
Cái màn hình này đen cũng quá nhanh.
Ban đầu hắn cũng không cho rằng là thật, kết quả lại xảy ra chuyện như này.
Dương Phóng để điện thoại di động xuống, không để ý tới nữa, tiếp tục chờ đợi.
Vừa qua khỏi 19:20 phút.
Đột nhiên, tại chỗ cánh tay trái của hắn truyền đến từng đợt bỏng rát đau nhức khó tả, giống như bị lửa thiêu.
0 ngày 0 giờ 10 phút 59 giây.
58 giây.
57 giây.
. . .
"Quả nhiên, khoảng thời gian ở thế giới hiện thực đã hoàn toàn cố định lại."
"Từ nay về sau, chờ ở thế giới hiện thực đủ 15 ngày sẽ lại xuất hiện dấu hiệu xuyên không lần nữa."
Trong lòng hắn trong trạng thái hỗn loạn, lập tức nằm ngửa đầu trên giường.
Từng giây từng phút trôi qua một cách chậm rãi.
Dần dần, hoàn cảnh trước mắt hắn bắt đầu đần dần biến thành màu đen, đầu óc u mê, như rơi vào vực sâu đen kịt.
Một lát sau.
Dương Phóng há miệng thở hổn hển, tỉnh táo lại ở một gian phòng trong thế giới khác, một thân đầy mồ hôi nóng vẫn xuất hiện lần nữa.
Lồng ngực hắn nhấp nhô, ánh mắt nhìn về phía chậu than ở bên cạnh.
Quần áo trong chậu than vẫn y nguyên còn đang thiêu đốt.
Thật giống như những gì trước đó bản thân mình chỉ là đang ngủ mơ một giấc mà thôi, hoang đường mà không thể tưởng tượng nổi.
Dương Phóng vươn người đứng dậy, nhìn về phía bảng thông tin một lần nữa.
Chỉ thấy Huyền Vũ chân công từ trước đó là tầng thứ hai 1/800 đột nhiên biến thành tầng thứ hai 145/800.
"Tương đương với tăng lên 144 điểm kinh nghiệm."
Dương Phóng nhìn thoáng qua những võ kỹ khác ở bên dưới.
Đạp Tuyết công viên mãn, Huyết Chiến đao pháp viên mãn.
Thứ Kiếm thuật đăng đường nhập thất 810/1500.
Tư chất: Nhân tài kiệt xuất 43/90.
. . .
Nói chung cũng phải nói tới, thực lực tăng lên lần nữa.
"Đúng rồi, còn có một bao bạc."
Dương Phóng chợt nhớ tới một chuyện, từ dưới giường lấy ra một cái bao dính màu, mở bao ra kiểm tra, đổ tất cả mọi thứ ở bên trong vào trên mặt bàn.
Nén bạc, bạc hạt, bạc vụn, châu báu, ngọc khí ...
Lít nha lít nhít.
Màu sắc rực rỡ.
Những thứ này chính là hắn đoạt được từ Kim Đao hội.
Dương Phóng đếm cẩn thận một chút.
Tất cả bạc cộng lại, đại khái là 808 lượng.
Mà đây còn chưa tính châu báu và ngọc khí.
Nếu như tính cả châu báu và ngọc khí, ít nhất có thể có thêm 300 lượng.
Ngoài ra, còn có mấy bình ngọc, ở trên đó đều có dán giấy.
"Vong Ưu thủy."
Vẻ mặt Dương Phóng khẽ động đậy, mở nắm bình ra, nhẹ nhàng hít hà, sắc mặt hơi thay đổi rồi đậy nắp lại.
Nước độc!
"Vong Ưu ... đây chẳng lẽ là nước độc để cho người ta mất đi trí nhớ sao?"
Dương Phóng đột nhiên nghĩ đến chuyện si ngốc trước đó của Lưu trưởng lão, vẻ mặt khẽ động.
Mặc dù hắn đã cẩn thận quan sát mạch tượng của Lưu trưởng lão, nhưng nếu như bởi vì trúng độc mất trí nhớ là rất khó có thể nhìn ra theo cách đó.
Dương Phóng lấy một cái bao sạch ra, đổ hết tất cả bạc vào, sau đó lại lập tức vùi sâu vào dưới giường, ném cái bao dính máu trước đó vào bên trong chậu than để đốt.
Sau khi làm xong, hắn lập tức đi ra ngoài, đi về phía căn nhà mà Lưu trưởng lão đang ở.
Cửa nhà đóng chặt.
Dương Phóng dùng nội lực cưỡng ép đánh gãy chốt cửa đằng sau.
Vừa mới đẩy cửa đi vào, một loại mùi hôi thối khó tả truyền ra từ trong nhà.
Hắn nín thở lại, ngưng mắt nhìn vào.
Chỉ thấy Lưu trưởng lão da bọc xương, dáng vẻ tiều tụy nằm ở trên giường, sớm đã chết từ lâu rồi.
Dương Phóng thầm than trong lòng.
Nói cho cùng, vẫn là hắn làm liên lụy tới Lưu trưởng lão.
Nếu không phải vào thời điểm trong rừng, Lưu trưởng lão chạy trở lại tìm hắn thì cũng sẽ không gặp phải tình cảnh như vậy.
Hắn đi qua nhặt xác cho Lưu trưởng lão.
Nhưng trong lúc hắn nhặt xác, một viên giấy nhỏ bé rơi xuống từ trong tay áo của Lưu trưởng lão.
Dương Phóng nhặt lên và nhẹ nhàng mở ra.
Tiền ở trong hố.
Bốn ký tự được viết nguệch ngoạc xuất hiện trong tầm mắt.
"Trong hố sao?"
Dương Phóng hoài nghi, lập tức bắt đầu lục lọi trong phòng.
Chẳng mấy chốc hắn phát hiện vết tích đất dưới giường của Lưu trưởng lão đã bị xới tung lên.
Dương Phóng lập tức dùng trường kiếm của mình nhanh chóng đào lên.
Quả nhiên tìm được một cái bao chôn sâu ở chỗ này.
Bên trong nặng trĩu và kêu lạch cạch, tất cả đều là bạc và văn tiền.
Vẻ mặt Dương Phóng rất phức tạp.
Nếu như không phải hắn biết Lưu trưởng lão cũng có thói quen đào hố giống như mình thì đoán chừng thật đúng là không dễ để hiểu được ý tứ của tờ giấy kia.
Cầu Kim Phiếu.
Chương 172: Kim Đại Thành
Hắn mở bao ra kiểm tra, bên trong một đống lớn lít nha lít nhít.
Mặc dù Lưu trưởng lão trước đó đã tiêu xài một chút, nhưng vẫn như cũ còn ba trăm lượng bạc.
. . .
Một phương hướng khác.
Bên trong Kim Đao hội.
Ngọn lửa bùng lên làm kinh động mọi người xung quanh.
Số lớn bộ khoái của phủ thành chủ nhanh chóng chạy đến nơi này, mang theo từng thùng nước, hất về phía Kim Đao hội.
Bộ đầu Kim Đại Thành người dẫn đầu, một mặt âm trầm, sắc mặt khó coi.
Bên cạnh thì là một nữ nhân khóc tới muốn chết muốn sống, hai tay càng là liên tục lắc lắc thân thể của hắn.
"Ta chỉ có mỗi một người đệ đệ này thôi, là ai giết hắn, nhanh điều tra ra a a a ... ô ô ô ..."
"Đủ rồi!"
Kim Đại Thành quát lên một tiếng chói tay, cánh tay hất lên, làm cho nữ tử này ngã ngồi trên mặt đất.
"Ngươi, ngươi. . ."
Nữ tử bị dọa đến khuôn mặt trắng bệch, không dám tiếp tục khóc rống lên nữa.
Vẻ mặt Kim Đại Thành khó coi, nhìn chằm chằm vào đám cháy trước mặt, quát: "Mang tất cả cư dân xung quanh tới đây cho ta, nghiêm ngặt ép hỏi Trần Hải Tùng gần đây đến cùng là qua loại với những ai!"
"Vâng, bộ đầu!"
Bên người một đám bộ khoái nhanh chóng tản ra, sau đó là đập cửa nhà người dân xung quanh.
Kim Đại Thành nắm chặt nắm đấm.
Người em vợ này của chính mình là làm ăn cái gì, hắn hiểu rõ hơn so với ai khác.
Buôn bán trẻ em, lại để cho trẻ em bán cha mẹ nuôi của mình, xét cho cùng là một công việc kinh doanh đi vào ngõ cụt.
Chỉ là đầu óc Trần Hải Tùng linh hoạt, vô cùng cảnh giác, cho tới nay đều chưa từng xảy ra chuyện gì, bởi vì hắn biết người nào có thể chọc vào, người nào không thể chọc vào, cho nên một mực sống vô cùng thoải mái.
Không chỉ như thế, mỗi tháng càng là có không ít bạc tới hiếu kính cho hắn.
Nhưng bây giờ chết không rõ ràng, hắn nhất định phải tìm hiểu cho rõ ràng.
"Hôm qua ta nhìn thấy Trần Hải Tùng từng có xung đột với 'Đổ quỷ' ở sòng bạc bên thành bắc ..."
"Gần đây ta thấy Trần Hải Tùng dường như tập trung vào một kẻ chạy nạn từ nơi định cư đến, nghe nói là một lão giả chết hết cả vợ con, trên người có không ít bạc ..."
"Ta nhìn thấy Như Hoa cô nương của Thanh Nguyệt lâu từng cãi nhau một trận với Trần Hải Tùng ..."
"Đúng rồi, Triệu Đại ở võ quan thành Nam và Trần Hải Tùng từng đánh với nhau một trận."
. . .
Chẳng mấy chốc, từng cái tin tức bị người tra xét đi ra.
Vẻ mặt Kim Đại Thành dần dần tái mét.
Cái tên chết tiệt này thật có thể gây chuyện.
Nhiều người từng có xung đột với hắn như vậy, ai cũng có khả năng giết chết hắn!
Kim Đại Thành hít một hơi thật sâu, trong đầu bắt đầu loại bỏ nhanh chóng.
Trước tiên loại bỏ những người mình không thể trêu chọc vào.
Còn lại chính là người mình có thể chọc được ...
Bất kể có phải là bọn họ giết hay không, không lấy ra một khoản tiền tài là không qua được.
Một lát sau.
Hai mắt Kim Đại Thành chuyển lạnh, nói: "Sáng sớm ngày mai, đi tìm Đổ quỷ ở thành Bắc, Triệu Đại ở thành nam, còn có lão giả nạn dân trước đó được hắn tiếp cận, bắt đến cho ta!"
"Vâng, đại nhân!"
Bộ khoái bên cạnh thi nhau ôm quyền.
"Mỹ nhân yên tâm, mối thù của đệ đệ ngươi ta sẽ trả cho hắn."
Kim Đại Thành lộ ra ánh mắt nhu hòa, nhìn về phía nữ tử trên đất
Nữ tử có chút e ngại nhìn về phía Kim Đại Thành, đôi mắt đỏ ngầu, gật đầu liên tục.
. . .
Một đêm trôi qua.
Dương Phóng cuối cùng đã đưa tiễn Lưu trưởng lão một cách nở mày nở mặt, chôn hắn vào một nơi có phong thủy tốt.
Thẳng đến giữa trưa hôm sau, Dương Phóng mới quay trở lại nhà, thuận đường còn đu tới cửa hàng mua mười phần thuốc bột.
Sau đó, hắn chuẩn bị sống ẩn dật và dốc toàn lực để xung kích Thất phẩm.
Chỉ là lúc buổi chiều.
Cửa nhà Lưu trưởng lão bị người đập mạnh mở ra một lần nữa, động tĩnh cực lớn.
Không chỉ có như thế, cửa nhà hàng xóm hai bên cũng được người gõ mở.
"Lão giả trong phòng này đâu, các ngươi có thấy không?"
"Cáo gì? Lão giả chết rồi? Là ai chôn?"
"Tiểu tử bên cạnh kia chôn?"
"Đi, đi qua xem một chút!"
. . .
Số lớn bộ khoái của Phủ thành chủ chạy về phía nơi ở của DƯơng Phóng, tiếng bước chân rung động ầm ầm.
Không nói lời nào, đi tới là lập tức dùng lực gõ cửa.
Dương Phóng gần như vừa mới pha được dược dịch thì bị kinh động.
Hắn một mặt tức giận, mặc quần áo vào, đi ra cửa phòng.
Kết quả vừa mới đi ra, cửa sân đã được người đạp ra.
"Lão giả sát vách kia là ngươi chôn sao?"
Một người đàn ông to lớn quát.
"Đúng thì thế nào?"
Dương Phóng cau mày lại, nói: "Ta không thể chôn hắn sao?"
"Tiểu tử, lão giả kia dính đến một vụ án mạng, ngươi bây giờ cũng có hiềm nghi, đi theo chúng ta!"
Người đàn ông to lớn không nói nữa, đi lên chụp về phía Dương Phóng.
"Cút!"
Dương Phóng trở tay một trảo, dùng sức hất ra, hất ngược người đàn ông to lớn bay rớt ra ngoài, vẻ mặt âm trầm, nói: "Ta là đệ tử nội môn của Huyền Vũ tông, làm sao? Không có bằng chứng, đệ tử Huyền Vũ tông cũng dám bắt sao?"
"Ngươi!"
Người đàn ông to lớn bị hắn tiện tay hất ngược bay rớt ra ngoài, trong lòng đã kinh hãi.
Giờ phút này nghe thấy tên tuổi Huyền Vũ tông thì càng biến sắc.
Mặc dù Huyền Vũ tông xuống dốc, nhưng cũng còn là quái vật khổng lồ, hoàn toàn không phải hắn có khả năng trêu chọc.
"Được, hiểu lầm, là hiểu lầm."
Người đàn ông to lớn kia liên tục mở miệng, vội vàng mang người hốt hoảng rời đi.
Dương Phóng phát ra tiếng hừ lạnh, hai mắt nheo lại.
Một lát sau.
Hắn quay người đi vào phòng.
Nơi này không thể ở lại nữa.
Nên chuyển đến Huyền Vũ tông càng sớm càng tốt.
Hắc Long quân, Phủ thành chủ, đây đều là phiền phức!
Hắn đầu tiên là trở về dùng hết dược dịch vừa mới ngâm, sau đó lập tức mặc quần áo mới, thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng lên đường.
. . .
Chương 173: Hoàng Thái uy hiếp
Khoảng thời gian năm ngày.
Thoáng một cái đã qua.
Toàn bộ Bạch Lạc thành rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Hắc Long quân đã hợp lực với các thế lực lớn, tiến hành lục soát trên phạm vi toàn thành.
Từng người một, những người dân ở nơi định cư chạy nạn mà đến liên tục bị người bắt được, trong lòng sợ hãi, miệng kêu oan uổng được mang đi một cách nhanh chóng.
Trong lúc nhất thời khiến vô số người bàn tán ầm ĩ.
. . .
Bên trong Huyền Vũ tông.
Trong một căn phòng rộng rãi.
Kèm theo từng tiếng trầm đục phát ra, một cỗ khí tức cực kỳ bá đạo đột nhiên khuếch tán mà ra từ trên người Dương Phóng, toàn bộ nội khí trong cơ thể đều đã được chuyển hóa thành chân khí.
Hai mắt của hắn mở ra, vẻ mặt mừng rỡ.
Cảnh giới Thất phẩm!
Cuối cùng cũng xong rồi.
Hắn lập tức mở bảng thông tin ra kiểm tra.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/99 tuổi.
Tu vi: Thất phẩm sơ kỳ 1/1000.
Tâm pháp: Huyền Vũ chân công tầng thứ ba 1400/1600.
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm đại thành 800/800, Vô Ảnh kiếm đại thành 1200/1200, Đại Phi Phong Trượng pháp đại thành 800/800, Đạp Tuyết công đại thành 900/900, âm Ảnh Thân pháp đại thành 1200/1200, Đồng Chưởng công đại thành 800/800, Lưu Tinh Đao đại thành 800/800, Huyết Chiến Đao Pháp đại thành 1400/1400, Cự Thạch công tinh thông 500/600, Bạo Khí quyết đăng đường nhập thất 400/600, Thứ Kiếm thuật đại thành 810/2000, Hắc Băng chưởng tinh thông 400/600.
Kỹ năng: Rèn sắt đại thành 1/800, Ám khí đăng đường nhập thất 800/1200, Chế độc tinh thông 360/400, Hội họa tinh thông 20/400, Y thuật tinh thông 130/400.
Thần chủng: Lôi âm chấn triệt tâm linh, chấn nhiếp yêu tà.
Tư chất: Nhân tài kiệt xuất 59/90.
. . .
Các loại võ kỹ, ngoại trừ bốn môn võ kỹ cuối cùng là Cự Thạch công, Bạo Khí quyết, Thứ Kiếm thuật, Hắc Băng chưởng còn chưa được tu luyện đến viên mãn ra.
Tất cả võ kỹ khác đều đã viên mãn rồi.
Ngay theo đó tư chất của hắn cũng được tăng lên lần nữa.
Điểm kinh nghiệm đạt tới 59/90.
"Không uổng công trong mấy ngày qua đã bỏ ra nhiều tiền như vậy, rốt cuộc cũng không lãng phí ..."
Đúng vậy, tiền thuốc tắm trong những ngày qua, mỗi ngày đều là bốn năm trăm lượng.
Năm ngày liên tục lập tức xử lý gần hai ngàn lượng.
Điều này làm cho hắn âm thầm tặc lưỡi.
Không có tiền thì cho dù cho ngươi có tâm pháp Linh cấp, thì có bao nhiêu người có thể đột phá nhanh chóng như vậy?
E rằng phải mất mười mấy năm mới có thể từ Lục phẩm đỉnh phong tiến vào Thất phẩm.
Nhưng hắn thì lại khác.
Hắn chỉ trong năm ngày ngắn ngủi đã đạt tới mục đích mà người khác cần mười mấy năm phấn đấu.
"Được rồi, trên người ta còn có một đống Kim đậu, đồ cổ, ngọc khí, thậm chí khi cần thiết còn có thể bán Tịch Tà ngọc đi ..."
Dương Phóng tự nói.
Hơn hai ngàn lượng bạc, đối với hắn bây giờ mà nói thì cũng chỉ là chuyện nhỏ như nước lã mà thôi.
Các tài vật khác trên người hắn có thể lấy ra ngoài bán thành tiền bất cứ lúc nào.
Dương Phóng ra khỏi thùng thuốc, lau khô thân thể, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, đột nhiên suy nghĩ.
Chu trưởng lão trước đó đã từng nói, nếu như mình thật đột phá Thất phẩm thì phải nhớ tới tìm hắn.
Chỉ là!
Hắn không rõ ràng ý định của Chu trưởng lão, không biết đối phương có ác ý hay không, hiện tại vừa đột phá liền đi tìm hắn, chỉ sợ...
Một lát sau.
Dương Phóng vẫn quyết định cẩn thận.
Chờ đến khi đạt tới Thất phẩm trung kỳ rồi lại đi tìm hắn.
Như vậy sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Đoán chừng lúc Chu trưởng lão truyền thụ tâm pháp cho chính mình cũng căn bản không nghĩ tới bản thân mình có thể đột phá tới Thất phẩm.
"Dương sư đệ. . ."
Đột nhiên, bên ngoài sân lại vang lên một tiếng cười nói.
Dương Phóng nghe thấy có người gọi, không thể không nhướng mày, vẻ mặt có mấy phần âm trầm.
Nhưng hắn vẫn nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, đi ra ngoài, mở cổng sân ra.
Chỉ thấy ở khu vực cổng, một nam tử mặc trường sang màu vàng, độ tuổi trên dưới ba mươi, một mặt giống như cười mà không phải cười nhìn vào Dương Phóng, nói: "Dương sư đệ, vi huynh lại tìm đến ngươi vay tiền, ngươi không ngại chứ?"
Dương Phóng nghe thấy được mí mắt nhảy lên, nắm chặt nắm đấm lại.
Bỗng nhiên, hắn để ý tới đằng sau nam tử mặc trường sam màu vàng không xa có một thanh niên mặc áo trắng.
Thanh niên áo trắng kia đứng ở xa xa, vẻ mặt nhẹ như mây gió, mặc dù không có nhìn về phía Dương Phóng, nhưng một áp lực vô hình tràn ngập không khí.
Dương Phóng hít sâu một hơi, khôi phục lại sự bình tĩnh.
"Bao nhiêu?"
"Hai trăm lượng, không nhiều lắm chứ?"
Nam tử mặc trường sam màu vàng dựng thẳng hai ngón tay lên, cười nói.
Dương Phóng trầm giọng nói, "Ta chỉ là một người tị nạn, ngươi cảm thấy trên người của ta có thể có bao nhiêu bạc?"
"Vậy thì ta không biết, nhưng nếu ngươi không đưa, hắc hắc, nói không chừng Hắc Long quân xem như tới cửa."
Hoàng Thái cười hắc hắc, nhún vai cười nói.
Từ vào năm ngày trước, sau khi Dương Phóng chuyển tới thì phát hiện được giọng nói của Dương Phóng không đúng lắm, cộng thêm bây giờ trong thành không ổn định, Hắc Long quân và các thế lực lớn đang lùng bắt nạn dân khắp toàn thành.
Cho nên hắn lập tức tới cửa, lấy danh nghĩa vay tiền đòi hỏi tiền tài với Dương Phóng.
Dương Phóng thấy Hoàng Thái này có tu vi cường hoành, chính là Lục phẩm đỉnh phong, cộng thêm bản thân hắn là người mới đến, không muốn gây chuyện, cho nên lần trước đã trực tiếp cho hắn mượn ba mươi lượng.
Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, cái tên Hoàng Thái này lại muốn dùng bí mật này ăn tươi nuốt sống mình.
Về sau liên tục tới cửa vay tiền.
Ba mươi lượng, năm mươi lượng ...
Thậm chí cho đến bây giờ đã lên hai trăm lượng.
Dương Phóng sớm đã nhịn đến một bụng tức giận.
Lòng tham của con người là không có giới hạn.
Hắn lúc đầu chỉ cho rằng là chuyện nhỏ, không nghĩ tới đối phương liên tiếp bức bách hắn!
Chương 174: Chu Thiên Lý
Chỉ là!
Người thanh niên áo trắng sau lưng tên Hoàng Thái kia để hắn cực kỳ kiêng kỵ!
Đối phương có tu vi Thất phẩm!
Chính là truyền nhân dòng chính của Chu gia là một trong ba gia tộc lớn ở Bạch Lạc thành!
Chu Thiên Lý!
"Hai trăm lượng ta cũng không có, ta cần mấy ngày để gom góp, sư huynh có thể cho ta chút thời gian hay không."
Dương Phóng hít sâu một hơi, buồn bực nói.
Cho dù trên người hắn có tiền, nhưng cũng không thể lấy ra đưa cho đối phương tùy tiện như vậy được.
"Không có tiền? Cũng được, tuy nhiên thời gian hai ngày chắc là đã đủ nhiều rồi chứ?"
Hoàng Thái cười ha ha.
"Ta sẽ cố gắng hết sức!"
Dương Phóng ủ rũ gật đầu.
"Vậy là được."
Hoàng Thái mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, "Đúng rồi, nghe nói trong thành có không ít công tử nghiện Long Dương, theo ta thấy, sư đẹ có vóc dáng rất khá, không bằng ... ha ha ha ..."
Hắn cười thật sâu rồi quay người rời đi.
Nắm đấm của Dương Phóng lập tức nắm chặt lại.
. . .
Cách đó không xa.
Chu Thiên Lý sắc mặt âm trầm, nhìn vào Hoàng Thái một chút, nói: "Hắc Long quân và các môn phái lớn đều đang tìm kiếm nạn dân, nơi này còn có một nạn dân, vì sao ngươi không nói?"
Hoàng Thái cười nhạo một tiếng, "Vội vái gì, trên người tên này còn có không ít tiền, đoán chừng đi Hắc Long quân cũng là bị nuốt trọn, không bằng trước tiên tiện nghi cho ta đã, để cho ta mượn nhiều chút rồi giao hắn ra."
"Tùy ngươi vậy."
Chu Thiên Lý đi về phía nơi xa, nói: "Phần khoáng sản của Huyền Vũ tông kia, ngươi thế nhưng phải mất bao lâu mới có thể lấy được?"
"Sắp rồi, cho ta thêm khoảng thời gian ba ngày nữa, chỉ cần ở trên đồng ý ta có thể trở thành quản sự của chỗ khoáng sản kia."
Hai mắt Hoàng Thái sáng lên, nói: "Đến lúc đó, toàn bộ quặng sắt đều sẽ hoàn toàn nằm trong tay của ta."
"Hy vọng đừng có xảy ra biến cố."
Chu Thiên Lý bình tĩnh trả lời.
Huyền Vũ tông nước ngầm cuộn trào mãnh liệt, mỗi một trưởng lão tranh quyền đoạt lợi, tất cả đều đang chia nhau chỗ tốt.
Thế lực khác tự nhiên không có khả năng nhàn rỗi.
Các môn phái lớn và gia tộc trong thành, cũng sớm đã phái ra con mắt tiến vào Huyền Vũ tông, để tối đa hóa việc vớt lợi ích cho họ.
Hoàng Thái này chính là người mà Chu gia bọn họ nhìn trúng.
Bọn họ một tay nâng đỡ Hoàng Thái, muốn để cho Hoàng Thái trở thành quản sự quặng sắt ở thành nam.
Quặng sắt ở thành nam, rất giàu một loại Hàn thiết, cực kỳ đắt đỏ.
Dung nhập nó vào trong vũ khí thì có thể đề cao ba phần mức độ sắc bén của vũ khí.
Có khối người đang nhìn chằm chằm vào quặng sắt ở thành nam này.
Hai người vừa nói vừa trò chuyện, cất bước đi về phía nơi xa.
. . .
Bên trong căn phòng.
Tâm trạng của Dương Phóng đã bình tĩnh trở lại, thầm nghĩ tới Chu Thiên Lý thanh niên áo trắng vừa rồi.
Lúc trước hắn từng mấy lần muốn âm thầm giết chết Hoàng Thái, chỉ tiếc đều gặp phải Chu Thiên Lý.
Hơn nữa!
Ban đêm động thủ ở Huyền Vũ tông, tóm lại là không tốt.
Cao thủ Huyền Vũ tông nhiều như mây, nhỡ đâu bị người phát hiện ...
"Chu gia. . ."
Chu gia cũng muốn nhúng tay vào chuyện của Huyền Vũ tông.
Hắn đi tới đi tui trong căn phòng, suy nghĩ đối sách.
Từ khi đi tới Huyền Vũ tông, hắn đã đủ kín tiếng rồi.
Trong năm ngày liên tục vừa qua chưa từng đi ra ngoài, nhưng không nghxi tới vẫn bị Hoàng Thái tìm tới cửa, bởi vì trước đó ở vào lúc hắn đổi chỗ ở, để Hoàng Thái ở bên cạnh nghe được giọng nói lạ của hắn, từ đó về sau giống như là thuốc cao da chó vậy, dính chặt vào trên người mình ...
Lòng người như bóng ma, há có thể muốn tránh là có thể tránh được?
Một lát sau, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, đi tới bắt đầu tiếp tục nghiên cứu Trùng hương.
Những ngày qua, hắn cũng không phải tất cả đều chỉ tắm thuốc, mà là dành thời gian nghiên cứu cách thức phối trí Trùng hương.
Chỉ thiếu khuyết một vị tài liệu chính là Trùng Tuyến thảo, Trùng hương này cho dù phối trí ra cũng giảm đi rất nhiều.
Trong ghi chép của Vạn Độc kinh, trùng hương không màu không mùi, lưu ở trên người có thể duy trì nửa tháng không tiêu tan.
Nhưng trùng hương hắn chế biến ra thì chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi đã tiêu tán hết rồi.
Ngoại trừ Trùng hương này ra, một loại kịch độc khác là Túy Hồn hương, hắn cũng thử mua sắm vật liệu.
Nhưng cũng giống với Trùng hương, vẫn như cũ thiếu đi một vị chủ dược là Hóa Huyết thảo.
"Nếu như thực sự không được, vậy chỉ có thể tìm người Lam tinh để giao dịch a ..."
Số lượng người Lam tinh trong thành không ít, đủ loại thân phận tất cả đều có.
Làm không khéo bọn họ thật có thể lấy tới được!
Chỉ là.
Một khi tìm bọn họ để giao dịch thì nên lấy thân phận gì để mà xuất hiện đây?
Dương Phóng lập tức đắn đo không chắc.
. . .
Sau đó lại hai ngày trôi qua.
Dương Phóng ở dưới sự hỗ trợ của thuốc tắm, tu vi của hắn đang được cải thiện liên tục.
Ngoài ra, ngay cả Bạo Khí quyết cũng được hắn thuận thế tu luyện tới cảnh giới đại thành.
Tư chất lại tăng thêm 4 điểm nữa.
"Dương sư đệ ..."
Đột nhiên, ngoài sân lại truyền đến từng tiếng cười cợt.
Dương Phóng sầm mặt lại.
Sự vui mừng mới vừa rồi đã biến mất toàn bộ.
"Dương sư đệ có ở đây không? Ra mở cửa nhanh a, không ra là ta thế nhưng là đạp cửa vào đó nha ..."
Tiếng cười của Hoàng Thái tiếp tục truyền đến.
Dương Phóng một mặt âm trầm, đi ra khỏi căn phòng, đi qua sân, mở cổng sân ra.
Chỉ thấy ngoài cổng sân.
Hoàng Thái cười hì hì một tiếng nhìn vào Dương Phóng, nói: "Dương sư đệ, ta tới lấy tiền, lần trước đã nói là hai trăm lượng bạc, hắc hắc ..."
Hai mắt Dương Phóng chuyển lạnh.
Đột nhiên, hắn lại để ý tới thanh niên áo trắng đứng cách đó không xa sau lưng Hoàng Thái.
Chương 175: Động sát ý?
Thanh niên áo trắng ki khác so với trước đó, vào lúc này càng là đưa ánh mắt liên tục thăm dò trên người của hắn.
"Hoàng sư huynh, ta đã cố gắng gom góp tiền, đáng tiếc chỉ có ba mươi lượng."
Dương Phóng nhẹ nhàng lắc đầu, lấy bạc ra.
"Ít như vậy?"
Hoàng Thái nhíu mày lại, nhìn về phía Dương Phóng, nói: "Dương sư đệ, không phải ngươi đang đùa ta đó chứ? Nếu không ... ngươi để cho ta đi vào nhà tìm kiếm?"
Hắn nói xong lập tức xông vào trong sân của Dương Phóng.
"Hoàng sư huynh!"
Dương Phóng mở miệng hô, âm trầm nói: "Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng!"
Hoàng Thái dừng bước chân lại, kinh ngạc nhìn vào Dương Phóng, lộ ra nụ cười mỉm, nói: "Có ý tứ, ngươi kêu lớn như vậy? Không phải là đang nói chuyện với ta chứ?"
Dương Phóng nhướng mi một cái.
Nụ cười trên mặt Hoàng Thái chuyển lạnh, nói: "Dương sư đệ sợ bị ta lục soát như vậy, không phải là trong phòng còn cất giấu thứ gì không muốn người nhận ra, được, ta đi, ta đi, hắc hắc ... chỉ sợ Hắc Long quân một lát nữa đến nhà, đến lúc đó Hắc Long quân đến đây điều tra, ngươi có thể còn tự tin như lúc này nữa hay không?"
Hắn lộ ra nụ cười mỉa mai, lập tức quay người rời đi.
"Hoàng sư huynh chậm đã!"
Dương Phóng mở miệng lần nữa, vẻ mặt bất đắc dĩ mà nói, "Ta chỉ có năm mươi lượng cuối cùng, thực sự không còn tiền!"
Hắn lại rút ra thêm hai mươi lượng từ trong người ra.
"Hừ!"
Hoàng Thái hừ lạnh một tiếng, thân thể dừng lại, lạnh lùng nhìn thoáng qua Dương Phóng, một tay lấy toàn bộ năm mươi lượng đi, nói: "Dương sư đệ, xem dáng vẻ vừa rồi của ngươi, thiếu chút nữa thì muốn động thủ phải không?"
Dương Phóng không nói một lời, mặt không biểu tình.
Hoàng Thái giật giật khóe miệng, lộ ra một nụ cười lạnh lùng nói: "Chút bí mật đó của ngươi, ta ăn cả một đời, ba ngày sau nếu như không có hai trăm lượng, ta sẽ để cho Hắc Long quân đến đây bắt người ..."
Hắn vỗ vào bả vai Dương Phóng rồi quay người rời đi.
Trong lòng Dương Phóng nổi lên sát cơ.
Thật khó để kiềm chế.
...
Nơi xa.
Chu Thiên Lý nhìn vào Hoàng Thái đang đi về phía mình, bình tĩnh nói, "Có tiền chưa?"
"Đừng nói nữa, ta chỉ lấy được năm mươi lượng, xem ra tiểu tử này thực sự hết tiền rồi."
Hoàng Thái khẽ lắc đầu.
"Vừa rồi hắn còn động sát ý, nếu không phải lo lắng ta ở chỗ này, đoán chừng thật sẽ rút kiếm."
Chu Thiên Lý bình tĩnh nói.
"Động sát ý?"
Hoàng Thái nhíu mày lại, cười lạnh nói, "Chỉ dựa vào hắn?"
"Không nên coi thường bất kỳ kẻ nào, lỡ như có người ẩn giấu thực lực thì sao?"
Chu Thiên Lý nói, "Đi thôi, tối nay là hội nghị của các trưởng lão Huyền Vũ tông, hy vọng ngươi có thể lấy được cái chức vị quản sự kia một cách thuận lợi!"
"Yên tâm, mọi chuyên ta đều đã chuẩn bị thỏa đáng, Vương trưởng lão và Tào trưởng lão đều sẽ ủng hộ ta tiếp nhận chỗ quặng sắt kia."
Hoàng Thái cười nói.
Hai người dần dần đi xa.
Bên trong căn phòng.
Dương Phóng cầm trường kiếm trong tay, trong lòng sôi trào mãnh liệt.
Tại sao?
Tại sao ta đã nhượng bộ ngươi nhiều lần như vậy, ngươi vậy mà còn phải bức bách ta?
Từ khi đi tới Huyền Vũ tông ta đã đủ kín kẽ, khiêm tốn rồi a ...
Hô hô hô!
Một chiêu Thứ Kiếm thuật được thi triển ra trong phòng, kiếm ảnh dày đặc như là mưa rào.
Một lát sau.
Dương Phóng dừng thân thể lại, trong mắt chớp động lên vẻ sắc bén, nhìn về ph
