Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 186: Đã tìm được đủ dược liệu chưa?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Trên đường trở về, Dương Phóng âm thầm líu lưỡi.

Chu trưởng lão này rất hợp khẩu vị của hắn.

Không giống với Vương Đông Lai mà hắn gặp phải trước đó lấy tiền mà không chịu làm việc cho đàng hoàng.

Chu trưởng lão người ta không chỉ không làm mà hơn nữa còn làm tới rất đàng hoàng.

Không biết xảy ra biến cố gì, người ta trước tiên đều báo tin cho đệ tử của mình.

"Tiền này tiêu là đáng giá."

Dương Phóng thầm nghĩ.

Phùng Tiểu Vũ cũng âm thầm thở phào, nói: "Sư huynh, tiếp theo thật sẽ có người ép chúng ta phải xuống núi sao?"

"Chắc chắn là sẽ có, tuy nhiên sư tôn đã lên tiếng rồi cứ dựa theo những gì sư tối nói mà làm là được rồi."

Dương Phóng nói.

Phùng Tiểu Vũ trịnh trọng gật đầu.

Hai người tách nhau ra trở về nơi ở của mình.

Không có gì bất ngờ xảy ra.

Vào buổi chiều.

Người của đại trưởng lão quả nhiên bắt đầu gõ cửa lần lượt từng phòng.

"Sư đệ, sư tôn các ngươi hôm nay còn chưa báo tin cho các ngươi rằng hôm nay các ngươi phải xuống dưới núi trấn thủ sao?"

Ở bên ngoài cửa, một tên cao thủ Lục phẩm nhìn chằm chằm lên Dương Phóng, mở miệng hỏi.

"Không có a, ta gần đây đau đầu tới phát sốt, đã lâu lắm rồi chưa gặp được sư tôn."

Dương Phóng nói câu trả lời.

Cao thủ Lục phẩm kia nhíu mày lại, nói: "Vậy để ta nói cho ngươi biết đi, sư tôn các ngươi ở trong quá trình bốc thăm, bốc được người đầu tiên, cho nên hôm nay các ngươi cần phải xuống núi để trấn thủ sản nghiệp."

"Nhưng ta đâu có biết a."

Dương Phóng mờ mịt nói.

Cao thủ Lục phẩm kia trầm giọng nói: "Vậy ta bây giờ báo tin cho ngươi rồi đó, ngươi tranh thủ thu thập một chút đi."

"A, vậy ta phải đi hỏi sư tôn ta một chút trước đã a."

Dương Phóng nói.

"Tùy ngươi, xem như ngươi hỏi cũng sẽ là cùng một cái kết quả như vậy!"

Cao thủ Lục phẩm kia lạnh lùng đáp lại một câu rồi dẫn người đi tới gõ cửa phòng của người khác.

Cứ như vậy, từng đệ tử của Chu trưởng lão đều lần lượt được gõ mở cửa phòng.

Đáp án của mỗi người gần như đều không khác nhau là mấy.

Hoặc là mắc bệnh.

Hoặc là đang giả ngu giả ngơ.

Còn có người căn bản không ở trong phòng.

Làm cho cao thủ Lục phẩm kia tức tới sắc mặt tái mét, nhưng cũng chẳng có biện pháp nào khác.

Hắn đành phải tạm thời trở về, báo cáo tình huống này cho sư tôn nhà mình.

. . .

Màn đêm buông xuống.

Khắp nơi đều im phăng phắc.

Trong rừng cây rậm rạp.

Một bóng người lén la lén lút lặng lẽ chui ra khỏi hố một lần nữa, thân hình lắc lư kêu răng rắc, đột nhiên cao thêm ba centimet.

Sau khi Cự Thạch công đạt tới cảnh giới đại thành viên mãn, Dương Phóng có thể khống chế chiều cao của mình một cách dễ dàng hơn.

Hắn mặc vào trên người một cái áo choàng màu đen, đổi lấy một tấm mặt nạ ác quỷ màu đỏ, dùng tảng đá lớn che chắn lại cửa hang một lần nữa rồi đi về phía Trình Thiên Dã.

. . .

Trong gian phòng mờ tối.

Ngọn đèn dầu lập lòe.

Trình Thiên Dã vuốt ve trường đao và thở dài một mình.

Ai chưa từng có giấc mộng sông hồ?

Ai không muốn khoái ý ân cừu?

Chỉ là thiên hạ hỗn loạn, lòng người phức tạp, cuộc sống vốn đã vô cùng khó khăn rồi thì còn nghĩ gì đến những chuyện khác nữa.

"Không có triều đình, không có chính quyền thì nơi này giống như một cái xã hội hỗn loạn thời nguyên thủy vậy."

Mạnh được yếu thua!

Mặc dù Bạch Lạc thành có tù, có bộ khoái, nhưng đó là nhà tù của Phủ Thành chủ, bộ khoái của Phủ thành chủ quản lại chỉ quản được một phần nhỏ người, không quản được phần lớn người.

Nghe người ta nói, Phủ Thành chủ Bạch Lạc thành trước kia là do một cái gia tộc họ Hứa xây dựng nên.

Về sau Hứa gia ở trong một lần hỗn loạn thiếu chút nữa thì bị diệt, Phủ Thành chủ từ đó trở về sau cũng chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.

Hơn nữa thế giới này hắn từng tìm hiểu một cách cẩn thận.

Dường như căn bản không có triều đình.

Có chỉ là từng tòa thành trì cách xa nhau tới mấy ngàn dặm, giống như những nơi định cư siêu cỡ bị cô lập.

Hô!

Bỗng nhiên ngọn đèn trong phòng lắc lư, chập chờn sáng tối.

Trên mặt Trình Thiên Dã lộ vẻ giật nảy mình, sau đó thì nghe thấy tiếng đẩy cửa đi vào, đột nhiên ngẩng đầu.

Chỉ thấy cửa phòng từ từ mở ra.

Một bóng đen vạm vỡ xuất hiện ở bên ngoài cửa phòng của hắn.

Cao lớn kinh người, một mực ngăn lại cửa phòng.

Trên mặt đeo một tấm mặt nạ màu dỏ, dưới ánh đèn trông có vẻ hết sức đáng sợ.

...

"Ngươi!"

Tròng mắt Trình Thiên Dã co rụt lại, cơ bắp trên dưới toàn thân được kéo căng ra, trong lòng kinh ngạc nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào bóng người trước mặt.

Đây không phải Thông Thiên giáo chủ?

Thân hình thật to cao đen hôi!

"Ngươi là ai?"

"Đã tìm được đủ dược liệu chưa?"

Dương Phóng hỏi với giọng nói khàn khàn.

Trình Thiên Dã hít sâu một hơi, nội tâm rung động.

Là tổ chức Thiên Thần!

Chỉ là, đây là thành viên khác của bọn họ?

"Tìm được rồi, tìm được đầy đủ rồi, ngay cả ba trăm lượng bạc cũng đã chuẩn bị xong."

Trình Thiên Dã miệng khô môi xôn xao, thả trường đao trong tay xuống, vội vàng mở miệng nói.

Dương Phóng đưa mắt nhìn.

Chỉ thấy bên trong bao xuất hiện mấy chục gốc dược liệu lít nha lít nhít, màu xanh màu đỏ đều có khác biệt.

Ngoài ra còn có ban trăm lượng bạc vụn.

Dương Phóng chỉ nhìn thoáng qua, sau đó thờ ơ lạnh lùng gật đầu, nói với giọng nói khàn khàn: "Các ngươi muốn giải quyết người nào? Ta chỉ có thể xuất thủ một lần, cực hạn ở vào Thất phẩm sơ kỳ cho đến trung kỳ!"

"Được, được, chúng ta chính là muốn bí mật giết chết Thiếu chủ Bạch gia của Thập Tự môn, Bạch Thành Phong!"

Trịnh Thiên Dã mừng rỡ, nói: "Hơn nữa tu vi của hắn cũng không cao, chỉ có Thất phẩm sơ kỳ, tin tưởng bằng hữu chắc hẳn là có thể giải quyết được."

"Hắc hắc. . ."

Chương 187: Tần Quảng Vương!

Dương Phóng đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói với giọng nói khàn khàn: "Ngươi nói đến lại đơn giản như vậy, Bạch gia Thập Tự môn thuộc về một trong những gia tộc cầm quyền của Thập Tự môn, cao thủ trong đó nhiều như mây, muốn xâm nhập vào Bạch phủ giết chết đứa con thừa kế của bọn họ thì chỉ sợ khó như lên trời!"

"Nhưng ... thế nhưng là Thông Thiên giáo của của các ngươi đã đồng ý từ trước rồi a."

Trình Thiên Dã lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, vội vàng mở miệng nói.

"Hắn đồng ý là chuyện của hắn, bản tọa còn phải cân nhắc thêm một chút nữa."

Dương Phóng nói với giọng điệu hững hờ.

"Vậy ... vậy thì ngươi cần gì thì mới có thể đồng ý giải quyết việc này giúp chúng ta?"

Trình Thiên Dã vội vàng hỏi.

Dương Phóng không có lập tức nói ngay, ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn lướt qua trên người Trình Thiên Dã, nói: "Như thế này đi, ta cũng không làm khó ngươi, tâm pháp Linh cấp và bí tịch Linh cấp ta cũng không cần, các ngươi chỉ cần tìm mười bản võ kỹ Phàm cấp đến cho ta là được, việc này chắc là không khó phải không? Nếu như ta có thể giết thì sẽ giết giúp các ngươi, nhưng nếu như không thể giết vậy các ngươi cũng theo đó mà nhận mệnh đi!"

"Mười bản võ kỹ Phàm cấp?"

Trình Thiên Dã lộ ra sự nghi hoặc.

Với loại tu vi này của đối phương mà còn cần võ kỹ Phàm cấp sao?

"Bản tọa tự nhiên có công dụng kỳ diệu khác, cứ tìm tới là được rồi."

Dương Phóng như thể biết được suy nghĩ của Trình Thiên Dã, nói với giọng lạnh lùng.

"Được, chuyện này không khó!"

Trong tay chính quyền của bọn họ, những thứ khác khả năng không có, tuy nhiên võ kỹ Phàm cấp thế nhưng lại nhiều.

Mỗi người nộp lên hai môn võ kỹ Phàm cấp thì cũng có thể làm ra tới mấy chục môn.

"Ừm, ngươi nói tình huống của Bạch gia cho ta nghe một chút đi."

Dương Phóng lạnh lùng nói.

"Bằng hữu yên tâm, chúng ta sớm đã tìm hiểu được tình huống của Bạch gia rồi."

Trên mặt Trình Thiên Dã để lộ nét mặt mừng rỡ.

Ban đầu hắn cho rằng người trước mắt này cũng sẽ giống như Thông Thiên giáo chủ, lấy tiền trước rồi mới làm việc.

Không nghĩ tới đối phương vậy mà lại sảng khoái tới như vậy, trông dáng vẻ như là chuẩn bị làm việc trước rồi mới quay lại lấy đồ vậy.

"Bạch phủ nằm ở Đông Pha Uyển lâm của Thập Tự môn, tổng cộng có năm cao thủ Thất phẩm trở lên, trong đó người mạnh nhất là Bạch Long Hiên, chính là một trong những trưởng lão của Thập Tự môn, tu vi đã đạt tới khoảng Bát phẩm, có điều hắn từ trước đến nay ít khi giao du với bên ngoài, gần đây càng là đang âm thầm đối mặt với Huyền Vũ tông, không có thời gian để tập trung vào cháu trai Bạch Thành Phong, hơn nữa Bạch Thành Phong sống ở trong một tòa nhà trúc nhỏ nằm giữa hồ ở Đông Pha Uyển lâm, hắn thích cuộc sống một mình ..."

Trình Thiên Dã mở một tấm bản đồ ra, nói hết tất cả các loại tin tức về Bạch phủ.

Trên mặt nạ Dương Phóng nhìn không ra hắn có bất kỳ biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại âm thầm nhíu mày.

Trưởng lão Thập Tự môn, cao thủ Bát phẩm!

Cái này thật đúng là để mắt tới hắn?

Trừ khi sử dụng combo Bạo Khí quyết + Lôi âm!

Bằng không gặp phải cao thủ Bát phẩm, hắn chắc chắn phải chết là điều không cần phải nghi ngờ ...

Xem như dùng Bạo Khí quyết, nhỡ đâu bị cuốn lấy vậy thì phiền phức cũng lớn.

"Bằng hữu, ta đã nói ra hết tất cả tin tức mà ta biết về Bạch phủ rồi."

Ngươi xem. . ."

Trình Thiên Dã nhìn vào Dương Phóng, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ mong chờ.

Bây giờ khoảng cách đến thời điểm Bạch gia ép cưới Trần Thi Nghiên đã càng ngày càng gần.

Thời gian nửa tháng đã trôi qua tới hơn phân nửa rồi, chỉ còn lại có hai ngày cuối cùng.

Nếu như nói hắn không vội vậy tự nhiên là không thể nào rồi.

"Biết rồi."

Dương Phóng hờ hững gật đầu, lộ ra vẻ cao thâm khó lường, để cho người ta không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì, nói với giọng nói khàn khàn, "Bí tịch ngươi chuẩn bị sớm một chút đi, đợi sau khi ta hoàn thành thì đêm mai tới lấy."

Hắn nhấc túi lên, vác lên trên lưng.

"Bằng hữu yên tâm, ta chắc chắn sẽ chuẩn bị cẩn thận đầy đủ!"

Trình Thiên Dã trả lời, nói: "Đúng rồi, bằng hữu có thể để lại danh hào không!"

"Tần Quảng Vương!"

Dương Phóng trả lời một tiếng, quay người rời đi.

"Tần Quảng Vương?"

Trình Thiên Dã lộ vẻ mặt ngốc trệ.

Lại thêm một thành viên mới!

Trong cái tổ chức thần bí này đến cùng còn có bao nhiêu thành viên đây?

Trước đó hắn cho rằng người tới là Hành Giả Võ Tòng ...

Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn xuất hiện sự dao động, hiển nhiên là đang vô cùng lo lắng.

Một cái tổ chức thần bí nằm ngoài sự kiểm soát của quốc gia ...

Càng nghĩ lại càng khiến cho người ta cảm nhận được một cỗ áp lực to lớn.

. . .

Dương Phóng rời khỏi nơi ở của Trình Thiên Dã, thân thể nhẹ nhàng, giống như quỷ mị vậy, tiến về phía Thập Tự môn.

Bên trong Thập Tự môn có tứ đại gia tộc cầm quyền, theo thứ tự là Bạch, Lâm, Diệp, Trần.

Tứ đại gia tộc này giống như bốn cái cột nhà to lớn, chống đỡ Thập Tự môn hiện tại.

Chỉ có điều bắt đầu từ mấy năm trở về trước, Bạch gia đã dần dần trở nên cường thế, cộng thêm Bạch Thành Phong - Thiếu chủ của Bạch gia thuận lợi đột phá tới Thất phẩm, trở thành cao thủ Thất phẩm trẻ tuổi nhất bên trong Thập Tự môn.

Cho tới bây giờ, Bạch gia thậm chí có khuynh hướng dần dần áp đảo một mạch của môn chủ.

Đông Pha Uyển lâm nằm ở khu vực phía bắc của Thập Tự môn.

Nó gần một con sông lớn, xung quanh là những ngôi nhà kéo dài liên miên, cây cối xanh tươi râm mát, bên trong Uyển lâm càng tồn tại một cái hồ nước rộng lớn.

Ở giữa cái hồ này thì có một tòa nhà nho nhỏ làm bằng trúc đứng sừng sững ở đó.

Dương Phóng tìm thấy chỗ của Bạch gia một cách dễ dàng.

Chương 188: Thiết Ma Chiến giáp

Có hơn chục tên đệ tử Thập Tự môn canh giữ ngoài cổng Bạch gia, mỗi người người nào người nấy cũng đều cao lớn, tay to eo tròn, ánh mắt sắc bén dị thường.

Nhìn thoáng qua đều là tu vi Tam phẩm, bởi bọn họ đều để lộ ra tu vi của mình nhằm tránh những phiền phức nhỏ không cần thiết.

Dương Phóng âm thầm nhíu mày, đi quanh nửa vòng quanh tường sân của Bạch gia, nghiêng tai lắng nghe một lúc, sau khi bảo đảm được sự an toàn thì thân thể lập tức nhẩy một cái vượt qua đầu tường đáp xuống đằng sau một hòn non bộ.

Hắn thu liễm khí tức, giống như một cái bóng, đôi mắt của hắn đang nhìn về phía nơi xa.

Sau đó thân pháp của hắn giống như quỷ mị, tiếp cận về phía phương hướng giữa hồ mà đi.

Hồ nước rất rộng lớn, chiếm diện tích hàng chục mẫu.

Ánh trăng rọi xuống mặt hồ như thể bị cát thành từng miếng nhỏ, tản mát rải rác trên mặt hồ.

Gió đêm thổi tới mang theo từng làn không khí trong lành.

Ở một bên bờ của hồ nước có một bến tàu cỡ nhỏ, có một cái thuyền gỗ buộc ở trên.

Một người chèo thuyền đang nằm ngáy o o ở tại chỗ đó.

Phịch!

Một tiếng trầm đục phát ra, Dương Phóng đã để cho hắn hoàn toàn bất tỉnh.

Nhìn vào tòa nhà nhỏ bằng trúc ở giữa hồ, trong lòng Dương Phóng cảm thấy bất đắc dĩ.

Muốn thực hiện một vụ ám sát còn phải tự mình chèo thuyền đi tới.

Này không phải là chuyện nhảm nhí sao?

Hắn nhảy lên chiếc thuyền gỗ, chèo bằng cả hai tay, dùng sức chèo về phía khu vực giữa hồ.

Nếu như không muốn chèo thuyền, hắn ngược lại là có thể thi triển khinh công đạp nước mà qua, thế nhưng là chờ cho đến khi hắn đạp nước tới tòa nhà trúc nằm giữa hồ kia vậy chân khí chắc chắn sẽ tiêu hao quá độ.

Đến lúc đó, đối phương dùng khỏe đối mệt, không biết ai sẽ giết ai a.

"May mà Trình Thiên Dã không có mặt ở đây, nếu như hắn nhìn thấy được cảnh tượng này thì bức cách của mình chắc chắn là không còn nữa rồi."

Có ai từng thấy cao thủ tuyệt thế đi giết người vậy mà còn phải tự mình chèo thuyền bao giờ chưa?

Soạt, soạt, soạt. . .

Từng đợt gợn sóng bị khuấy lên phát ra tiếng động nhỏ.

. . .

Bên trong tòa nhà trúc nhỏ.

"Ngô lão, ngươi có biết đây là cái gì không? Đây chính là Thiết Ma Chiến giáp trong truyền thuyết đã lâu của Thập Tự môn chúng ta!"

Bạch Thành Phong có dáng người cũng không cao lớn lắm, sắc mặt hắn lộ vẻ phức tạp, nhìn chằm chằm vào trên một bộ quyển trục (tranh cuốn) được đặt ở trên mặt bàn, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Bên trong quyển trục được vẽ lấy một bức hình trông giống y như một bộ giáp thật.

Hung dữ, yêu dị, tối đen như mực, thiết giáp âm u tĩnh mịch.

Mặc dù đây mới chỉ là một bản thiết kế, nhưng vẫn có thể để cho người ta nhìn một cái là biết đây không phải loại tầm thường.

"Thiếu chủ, Thiết Ma Chiến giáp thế nhưng là thực sự có được năng lực lớn như vậy sao? Vì sao không thấy các đời môn chủ tiến hành rèn đúc?"

Một lão giả có mái tóc trắng xóa ở bên cạnh nghi hoặc mà hỏi.

"Khó a, muốn rèn đúc ra được một bộ giáp như thế này là khó khăn tới cỡ nào a."

Bạch Thành Phong khẽ than thở, "Đầu tiên không cần nhắc đến tài liệu chính dùng để luyện chế bộ giáp này đã không phải là loại sắt bình thường, chỉ riêng những tài liệu phụ trợ cần thiết khác không thể không nói đều là những thứ vô cùng đắt đỏ, mà những vấn đề này còn chưa phải là vấn đề lớn, một trong những vấn đề khó khăn nhất chính là việc thợ rèn đúc ra bộ giáp này phải có yêu cầu tiêu chuẩn cực cao đối với tay nghề, bọn họ không chỉ phải có khả năng phối hợp linh hoạt, khống chế từng chi tiết nhỏ của bộ giáp này, một điểm khó khăn nhất nữa chính là tu vi của bọn họ cũng phải cao, tu vi ít nhất phải ở vào khoảng Thất phẩm!"

"Vậy mà cũng có yêu cầu về tu vi đối với thợ rèn?"

Lão giả tóc trắng xóa kinh ngạc mà nói.

"Đúng vậy, bởi vì tài liệu phụ trợ cần thiết, một khi được làm tan chảy ra sẽ sinh ra lực lượng cực kỳ cường đại kinh khủng, thợ rèn dưới Thất phẩm căn bản không chịu đựng nổi, chỉ có cao thủ Thất phẩm có chân khí thì mới có thể khống chế được loại lực lượng này, từ đó mới vận dụng được loại tài liệu này đến thỏa đáng nhất, chỉ là, muốn tìm được thợ rèn Thất phẩm trở lên nói nghe thì dễ?"

Bạch Thành Phong cảm khái nói.

Đây chính là chuyện liên quan tới việc mâu thuẫn lẫn nhau.

Người đam mê võ học thì ai lại sẽ đi học rèn sắt?

Người rèn sắt trong thành, ai có thể có thời gian và tiền bạc để tu luyện tới Thất phẩm?

"Thì ra là như vậy!"

Lão giả tóc trắng xóa gật đầu, nói: "Bây giờ xem ra, quyển trục này chỉ có thể dùng làm thứ để trang trí."

Bạch Thành Phong nở ra nụ cười bất đắc dĩ.

Nếu như có thể rèn đúc ra loại bộ giáp này, thực lực bản thân ít nhất có thể tăng lên tới hơn gấp ba lần.

"Ngô lão ngươi đi thôi, ngươi đi về trước đi, ta đứng ở đây thêm một lúc nữa!"

Bạch Thành Phong khẽ phất phất tay áo, nói: "Hai ngày sau chính là thời điểm ta cưới Trần Thi Nghiên, chắc chắn sẽ có đám đạo chích đứng ra gây chuyện, ta muốn điều chỉnh trạng thái của mình tới mức tốt nhất!"

Làm người thừa kế quyền lực nhất của Bạch phủ, chặng đường đi tới này Bạch Thành Phong đã gặp không ít người muốn khiêu chiến hắn.

Có thể nói là thực sự dựa vào chính thực lực của bản thân mình mà đánh ra được địa vị như bây giờ.

"Vâng, công tử!"

Lão giả tóc trắng xóa khom người đáp lại, chậm rãi rời khỏi nơi này.

Hắn bước ra khỏi phòng, đang muốn rời khỏi nơi này bằng một chiếc thuyền nhỏ ở bên cạnh, bỗng nhiên lộ ra vẻ nghi hoặc, ánh mắt nhìn về phía giữa hồ trước mặt.

Chỉ thấy ở khu vực ngoài bảy tám mét.

Một chiếc thuyền nhỏ đang lướt nhanh qua sóng gió chèo lái về phía này.

Chương 189: Võ kỹ Linh cấp?

Trên đó chiếc thuyền đó, đứng sừng sững một bóng đen cao lớn khác thường.

Dưới ánh trăng mông lung, mơ hồ có thể thấy được trên đầu của đối phương đeo một chiếc mặt nạ dữ tợn màu đỏ, giống như ma quỷ, tỏa ra khí tức mờ mịt.

Và gần như ngay khi lão giả này nhìn thấy Dương Phóng, Dương Phóng bước ra một bước, thân thể như nhập ma, quỷ dị khó lường, giống như dung nhập vào bóng tối, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Ngay sau đó, lập tức bước qua bảy tám mét trên mặt nước, xuất hiện ở trước mặt lão giả.

Đạp Tuyết công!

Hắc Băng chưởng!

Phịch!

Một chưởng vỗ ra, năm ngón tay to lớn tràn ngập một cỗ hàn khí âm trầm, kinh khủng mà yêu dị, phong tỏa không khí, năm ngón tay giống như lệ quỷ âm phủ, phong tỏa ngăn cản mọi đường lui của lão giả.

Vẻ mặt của ông lão đột nhiên thay đổi, rốt cuộc phản ứng kịp.

Giỏi lắm tặc tử!

Hắn không vội mở miệng kêu cứu, vội vàng dốc hết toàn lực vận chuyển công lực, hai tay vung vẩy liên hoàn, khoanh tròn liên tục, đồng thời thân thể nhanh chóng lùi ra phía sau, muốn tạm thời ngăn cản lực chưởng của đối phương.

Chỉ là tốc độ động thủ của đối phương quá nhanh, lực lượng quá lớn.

Như bẻ gãy nghiền nát!

Răng rắc!

Vừa đối mặt một cái, hai cánh tay của hắn đã bị gãy xương, như là bị đá lớn vạn cân đập trúng, lực lượng kinh khủng lập tức tác dụng vào trên khu vực bộ ngực của hắn, phịch một tiếng, toàn bộ xương ngực, toàn bộ xương sường đều vỡ nát, thân thể bay ngược ra đằng sau, va chạm vào ngôi nhà.

Ở trong ngôi nhà trúc nhỏ.

Bạch Thành Phong sớm đã nghe thấy động tỉnh, thân thể nhanh chóng lao tới.

Tròng mắt hắn co rụt lại, lập tức nhìn thấy được thân ảnh của Dương Phóng.

"Muốn chết!"

Soạt!

Đầu ngón chân điểm trên mặt đất, thân thể giống như đang dịch chuyển tức thời, mang theo cơn gió mạnh lập tức xuất hiện ở gần Dương Phóng, không nói một lời, đi lên chính là tung ra cả hai quyền, lúc lên lúc xuống hung hăng đấm mạnh về phía Dương Phóng.

Thập Tự quyền!

Dương Phóng nhìn cũng không nhìn, lại không tránh né chút nào, lập tức lật bàn tay lên, dựa vào chiều cao vạm vỡ của mình hung hăng vỗ về phía trán của Bạch Thành Phong.

Trên mặt Bạch Thành Phong lộ ra vẻ kinh hãi.

Tên này điên rồi sao?

Hắn vội vàng thu hồi nắm đấm, nghênh đón lực chưởng của Dương Phóng.

Bịch bịch một tiếng, lực lượng của hai người va chạm vào nhau, tạo ra gió lớn hò hét, vù vù rung động.

Bàn ghế bên trong gian nhà trúc nhỏ bị chấn động đến đổ nát.

Thân thể hai người tất cả đều nhanh chóng lùi lại ra sau.

Dương Phóng kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Lập tức cảm nhận được hai cỗ lực lượng vô cùng quỷ dị đang nhanh chóng đánh vào trong người của hắn, vặn và vặn vẹo như hai con giao long, khó mà ma diệt, giống như là vật sống vậy.

"Võ kỹ Linh cấp?"

Hắn nhìn về phía Bạch Thành Phong một lần nữa.

Chỉ thấy Bạch Thành Phong hiển nhiên cũng không khá hơn.

Hắn dính một chiêu Hắc Băng chưởng đại thành viên mãn, vẻ mặt hắn lúc xanh lúc đỏ, cánh tay run rẩy, cảm nhận được cả nửa người trở nên vô cùng lạnh, kinh mạch tê dại.

"Ngươi là ai?"

Bạch Thành Phong mở miệng quát.

Phịch!

Dương Phóng không nói thêm một lời nào nhanh chóng lao về phía trước, như là gió táp mưa rào, căn bản không cho Bạch Thành Phong có cơ hội để nói chuyện.

Hắn chỉ cầu giải quyết chiến đấu nhanh chóng, không muốn dây dưa lâu thêm một chút nào.

Ầm! Ầm! Ầm!

Toàn bộ căn nhà trúc ở giữa hộ bị đánh cho không còn hình dáng.

Hai đạo thân ảnh đang giao thủ một cách nhanh chóng, từng tiếng nổ vang truyền đến không ngừng, những nơi đi qua, bàn ghế tất cả đều nổ tung.

Bạch Thành Phong hết lần này đến lần khác né tránh, gào thét trong lòng, vừa uất ức vừa điên cuồng.

Đây rốt cuộc là người nào?

Lực chưởng thật là khủng khiếp!

Cứ mỗi lần đối phương đánh ra một chưởng đều khiến hắn lạnh từ đầu đến chân, kinh mạch run rẩy, lông tư dựng đứng, cần phải liều mạng vận chuyển chân khí mới có thể ngăn cản được.

Bọn họ tự vấn lòng, chưa bao giờ từng gặp phải võ kỹ Linh cấp như vậy!

Trong mắt hắn, nghiễm nhiên đã xem Hắc Băng chưởng võ kỹ Phàm cấp trở thành võ kỹ Linh cấp giống như Thập Tự quyền của hắn vậy.

Căn bản sẽ không nghĩ tới đây chẳng qua chỉ là võ học Phàm cấp có hơi mạnh chút mà thôi.

Bạch Thành Phong giao thủ liên tục hơn mười chiêu, cũng đã cảm nhận được hai cánh tay của mình giống như hoàn toàn chết lặng vậy, hoàn toàn không ngăn cản nổi đối phương nữa.

Thực sự quá rét lạnh!

Càng quan trọng hơn chính là, gia hỏa này còn đang hạ độc!

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, hắn tối thiểu đã ngửi thấy mùi của mười lấy loại kịch độc.

Điều này làm cho Bạch Thành Phong càng uất ức hơn.

Hắn rất muốn quát lớn một tiếng, nhưng ở vào thời khắc mấu chốt cái quát này cũng không kêu lên được, chỉ hy vọng mọi người trong nhà có thể nghe thấy được động tĩnh, chạy tới đây sớm một chút.

Ầm!

Bạch Thành Phong lại khom cánh tay lại ngăn cản lần nữa.

Lại một lần nữa bị lực chưởng cuồng bạo của Dương Phóng hung hăng đánh vào trên chỗ khuỷu tay.

Khí tức lạnh lẽo và độc hại khủng khiếp nhanh chóng lao về phía khí tức của hắn.

Một đòn không phá, Dương Phóng lại hai tay liên hoàn, mang theo khí tức gay mũi liên tục đánh ra.

Ầm! Ầm! Ầm!

Tấn công liên tục ba chưởng.

Chân khí hộ thể của Bạch Thành Phong cuối cùng đã bị hắn đánh nát hoàn toàn, trong lòng không thể không hoảng hốt, hoảng sợ kêu to, "Gia gia cứu ta!"

Phịch!

Hắn bị một chiêu của Dương Phóng đánh vào trên ngực, thân thể lập tức bay ngược ra sau, xương cốt lõm vào, mảnh xương vụn vặt nhô ra phía sau.

Dương Phóng nhanh chóng lao tới, giật lấy một túi tiền từ trong người Bạch Thành phong, sau đó nhanh chóng lao tới trước đống bàn đổ nát, cầm quyển trục kia lên cuốn lại rồi nhét vào trong người, sau đó quay người chạy đi.

Chương 190: Minh thiết?

Trước khi hắn đi tới đây, hắn đã nhìn xuyên qua ánh lửa nhìn thấy hai người Bạch Thành Phong đang quan sát quyển trục.

Không cần phải nghĩ, chắc chắn có giá trị không nhỏ.

Dương Phóng nhẩy lên hạ vào trên thuyền nhỏ, lập tức nhanh chóng vung mái chèo, điều khiển thuyền bơi về nơi xa xa.

Soạt soạt!

Từng tiếng sóng nước nhỏ truyền đến.

Chỉ là vừa mới cập bờ, nơi xa đã có hai tên hộ vệ nghe thấy chạy tới.

"Nhanh, nhanh đi xem công tử một chút!"

"Có thích khách!"

. . .

Thân hình Dương Phóng nhoáng một cái, âm Ảnh Thân pháp kết hợp với Đạp Tuyết công, hắn giống như một bóng đen mơ hồ, không xác định được hình dáng, vừa chạy một cách nhanh chóng vừa áp súc chiều cao, từ độ cao hơn hai mét lúc trước, đảo mắt cái trở thành một mét tám mấy.

Cùng lúc đó, chiếc mặt nạ ác quỷ màu đỏ trên mặt lập tức được thay thế bằng chiếc mặt nạ khác.

Thân hình Dương Phóng nhanh đến mức chợt lóe lên muốn trực tiếp vượt qua đầu tường.

Nhưng vào lúc này!

Một người đàn ông trung niên chạy tới với tốc độ cực nhanh, đột nhiên phát hiện có động tĩnh nhỏ bé, lập tức quay đầu lại.

"Ai? Ở lại đó cho ta!"

Soạt!

Hắn từng bước một bước ra, tung ra nắm đấm, luồng không khí rít lên, lực lượng kinh khủng, nhanh chóng đấm về phía lưng của Dương Phóng.

Hai cỗ lực lượng hoàn toàn khác biệt vặn vẹo trong nắm đấm của hắn giống như một vật thể sống.

Vòng lực lượng còn kinh khủng hơn so với của Bạch Thành Phong trước đó.

"Cút!"

Ầm ầm!

Một đạo Lôi âm phát ra, vang lên ong ong, chấn động đến hai lỗ tai của người đàn ông trung niên bị lãng tai, sắc mặt đờ đẫn, đầu óc nhất thời ngây ngốc.

Nhân thời cơ này, Dương Phóng sớm đã vượt qua đầu tường, nhanh chóng rời đi.

Chỉ trong chớp mắt, người đàn ông trung niên kia lại khôi phục lại lần nữa, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

"Lôi âm?"

"Là người đạt được Thần chủng kia?"

Hắn kinh hãi trong lòng, vội vàng lao nhanh ra muốn tiếp tục đuổi theo.

Nhưng thân hình hắn vừa mới vượt qua đầu tường thì lại phải dừng lại, sắc mặt đại biến, sau đó dứt khoát quay trở lại, lao thẳng tới tòa nhà trúc nhỏ giữa hồ.

Đối phương nắm giữ thủ đoạn quỷ dị này thật là đáng sợ.

Hắn cũng không nắm chắc có thể cầm xuống được đối phương.

Nhỡ đâu gặp phải tính toán vậy thì cái được không bù nổi cái mất.

Sau khi Dương Phóng leo tường rời đi, chiều cao lại thay đổi liên tục ba lần, sau khi bảo đảm không có bất kỳ người nào đuổi theo, lúc này mới tung người nhảy lên thân thể chớp liên tục, hoàn toàn biến mất ở chỗ này.

Đây là những gì hắn đã lên kế hoạch ngay từ đầu.

Một khi giết chết Bạch Thành Phong thì lập tức thay đổi chiều cao, đổi thành thân phận 'Hành Giả Võ Tòng', cứ như vậy nếu như có gặp phải biến cố là có thể sử dụng Lôi âm một cách quang minh chính đại.

Về phần bên phía Trình Thiên Dã kia có nghi ngờ hay không?

Vậy đương nhiên là sẽ không.

Hắn chỉ biết đêm nay là do 'Tần Quảng Vương' động thủ, nhưng lại không biết 'Tần Quảng Vương' có người đi cùng hay không.

Nhỡ đâu 'Tần Quảng Vương' và 'Hành Giả Võ Tòng' cùng nhau hành động thì sao đây?

Bằng cách này, không chỉ có thể lừa dối được chính quyền, lại có thể để Bạch gia vì đó mà chấn động.

Không bao lâu.

Dương Phóng đã trở về tới trong khu rừng, sau khi quan sát một chút không thấy người để ý, lập tức nhấc tảng đá lớn lên, thân thể nhoáng cái chui vào bên trong hang, đậy lại rồi chạy trở về nơi ở của mình.

Giống như trước đó.

Vừa mới trở về, Dương Phóng lập tức mang chậu than tới châm lửa đốt áo.

Vừa đốt vừa đổ túi tiền của Bạch Thành Phong ra.

Bên trong lít nha lít nhít, có tới mười mấy Kim Đậu tử (hạt dưa vàng), còn lại tất cả đều là bạc vụn, ước chừng khoảng mười mấy lượng bạc.

Ngoài ra, còn có một khối Tịch Tà ngọc.

"Đây là cái gì?"

Dương Phóng mở quyển trục kia ra, quan sát cẩn thận dưới ánh đèn.

Một bản thiết kế bộ giáp đen nhánh hung dữ hiện ra ở trong tầm mắt của hắn.

Vẽ y như thật vậy.

Mỗi một tấc chi tiết đều được phác họa ra.

Ngoài ra, các vật liệu khác nhau và các bước rèn cụ thể được yêu cầu bên dưới.

"Một loại bản thiết kế?"

"Tuy nhiên bản thiết kế này cũng quá khoa trương, thế mà cần Minh thiết?"

Minh thiết là thứ rất hiếm thấy, không giống với Huyền thiết, Tấn thiết.

Thứ này vô cùng lạnh, giống y như khối băng vậy, phơi dưới ánh nắng mặt trời cũng không bị phơi nóng.

Là vật độc nhất trên thế giới này.

Ngoại trừ Minh thiết để cho hắn ngạc nhiên ra, những vật liệu khác cũng khiến cho hắn phải kinh ngạc.

Có rất nhiều vật liệu hắn đều chưa từng nghe qua bao giờ.

Ví dụ như Hỏa Long huyết, Lam Tâm thảo, Liệt Hỏa Yêu tâm ... các loại vật liệu.

Có rất nhiều đủ các loại.

Có điều, khi Dương Phóng để ý tới chữ viết bên dưới, hắn lại cảm thấy chấn kinh.

Thiết Ma Chiến giáp, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, các loại thần binh lợi khí khó có thể đả thương, tăng thực lực của người sử dụng lên cao tới khoảng gấp ba đến năm lần, khuyết điểm duy nhất, tốc độ quá chậm, sát tính quá nặng, hậu nhân rèn đúc, rất khó rất khó!

"Thứ này thế mà có thể tăng thực lực lên?"

Hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy một bộ chiến giáp nào có thể làm tăng lực lượng của mình lên.

Hơn nữa đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, đúng, đây là thứ tốt.

Tuy nhiên!

Thứ này đã rơi vào trong tay của hắn.

Hắn chắc chắn sẽ phải nếm thử việc rèn đúc một phen.

Dù sao, kỹ năng rèn sắt của hắn sớm đã đại thành.

Trong Huyền Vũ tông có rất nhiều cửa hàng sắt.

Việc cần làm sau này là thu thập vật liệu là được rồi.

Dương Phóng sau đó lại lấy dược liệu mà Trình Thiên Dã đưa cho hắn tới, bắt đầu kiểm tra.

. . .

Chương 191: Lão phu hiểu rõ hơn so với ai khác

Giờ phút này.

Khu vực của Bạch gia.

Một mảnh hỗn loạn và rung động.

Tất cả các đệ tử và hộ vệ của Bạch gia vội vàng chạy tới, đứng trên những chiếc thuyền nhanh, tập trung tại tòa nhà trúc nhỏ ở giữa hồ.

Bạch Long Hiên trưởng lão Thập Tự môn, khuôn mặt già âm trầm, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thi thể nằm trên đất.

Người thừa kế trẻ tuổi xuất sắc nhất của Bạch gia! Bạch Thành Phong!

Lại bị người dùng một chưởng đấm chết ở trong nhà của mình.

Đây quả thực là chuyện vô cùng nhục nhã!

Hắn hận không thể lập tức ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng để xả cơn giận này.

"Phụ thân!"

Đúng lúc này, một chiếc thuyền nhanh chạy tới, trên thuyền là một người đàn ông trung niên, sắc mặt kinh ngạc, quần áo xốc xếch, mở miệng nói: "Vừa rồi ta gặp phải tên thích khách kia, đối phương hét ra Lôi âm, để cho ta mất đi ý thức trong nháy mắt ... đây là ... Thành Phong!"

Người đàn ông trung niên đột nhiên thay đổi sắc mặt, để ý tới thi thể nằm trên đất, vội vàng chạy tới.

"Thành Phong bị giết?"

Người đàn ông trung niên kinh ngạc thốt lên.

Bạch Long Hiên sắc mặt trở nên lạnh lùng, đột nhiên nghe được mấy tin tức quan trọng từ người đàn ông trung niên.

"Bạch Phong, ngươi vừa mới nói cái gì? Thích khác mà ngươi gặp phải kia, trong miệng đối phương hét ra Lôi âm?"

Bạch Long Hiên híp mắt lại, một tia sáng lạnh nổi lên, sát cơ trong lòng đang nhanh chóng cuộn trào.

"Đúng vậy phụ thân, chắc chắn là cái tên kia giết chết Thành Phong!"

Bạch Phong giận dữ hét lên, nước mắt chảy dài trên mặt.

"Mẹ kiếp, dám tiếp cận Bạch gia ta!"

Bạch Long Hiên cũng không chịu nổi nữa, đột nhiên hét lớn lên, bộc phát ra khí thế.

Ầm một tiếng, toàn bộ nơi gian nhà trúc tan hoang đều bị chấn động đến lắc lư.

Nước hồ hai bên bắn lên cao.

Trong khoảng thời gian này Bạch gia bọn họ và Hắc Long quân đang tìm kiếm tin tức của nạn dân ở khắp nơi.

Đối phương lại chủ động hạ thủ đối với bọn họ?

Bọn họ vốn còn tưởng rằng là thế lực khác đục nước béo cò, thừa cơ giết chết Bạch Thành Phong.

Tổ chức Thiên Thần!

Bạch Long Hiên nghiến răng nghiến lợi, một chưởng vỗ vào cây cột bên cạnh, vang lên một tiếng bặp rắc, toàn bộ cây cột thô to lập tức xuất hiện vô số vết nứt nhỏ, lít nha lít nhít như muốn vỡ nát ra.

. . .

Thời gian một đêm trôi qua.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Trình Thiên Dã, Nhậm Quân và một đám người Lam tinh bên kia cùng lúc nhận được tin tức thì mừng rỡ trong lòng.

Bạch Thành Phong chết rồi?

Mối nguy của Thi Nghiên đã được hóa giải?

Vào giữa trưa.

Một đám người Lam tinh không thể chờ đợi để được gặp lại nhau tập trung lại một chỗ.

"Trình đội trưởng, ngươi xác định người tối hôm qua tự xưng là Tần Quảng Vương sao?"

Nhậm Quân hỏi.

"Đúng vậy, Nhậm đội."

Trình Thiên Dã gật đầu, "Chiều cao của hắn cao một cách bất thường, tối thiểu cũng phải khoảng hai mét, làm người lãnh khốc, không có tình người, hơn nữa theo tin tức truyền đến từ Bạch gia, Bạch Thành Phong là chết bởi một chưởng nặng, huyết dịch bị hàn băng phong bế lại, hoàn toàn khác biệt với tuyệt học của Hành Giả Võ Tòng, hiện tại xem ra, tối hôm qua bọn họ chắc là hai người cùng lúc hạ thủ."

"Có khả năng!"

Nhậm Quân ngưng trọng gật đầu.

Bạch phủ được bảo vệ nghiêm ngặt, đông đảo cao thủ.

Một người muốn xông vào Bạch phủ vậy gần như không có khả năng!

Bên đối phương là một người đi giết người, một người phối hợp tác chiến, lúc này mới có khả năng!

Chỉ là!

Trong đầu Nhậm Quân cũng có những lo lắng tương tự như Trình Thiên Dã.

Một cái tổ chức nằm ngoài sự kiểm soát của quốc gia ...

Suy cho cùng thì vẫn là tai họa ngầm!

Hơn nữa người của đối phương hóa ra còn nhiều hơn ...

...

Buổi sáng hôm sau.

Chỗ ở của Chu trưởng lão.

Hương thơm ngào ngạt, sắc màu rực rỡ.

Mấy tên trưởng lão một mặt bất đắc dĩ đứng ở trong sân nhìn về phía Chu trưởng lão.

"Chu trưởng lão, kết quả bốc thăm ngày hôm qua là tất cả mọi người cùng nhau lập xuống, chẳng lẽ ngươi còn muốn vi phạm hay sao? Đã nói để cho đệ tử của ngươi xuống núi trú đóng đầu tiên, sau này mỗi tháng lại tiếp tục bốc thăm, vì sao ngươi còn cố ý vi phạm?"

Vương trưởng lão một người có quan hệ không tệ với hắn thở dài nói.

"Cái gì gọi là ta cố ý vi phạm?"

Trong sân, Chu trưởng lão sắc mặt lạnh xuống, nói: "Lão phu đã hạ lệnh, đám đệ tử kia không nghe ta thì ta có thể có biện pháp nào? Cùng lắm thì ta lại đi thúc giục là được rồi."

Mấy tên trưởng lão không còn gì để nói.

Chu lão gia đang đánh ý tưởng gì, bọn họ hiểu rõ hơn ai hết.

Đây căn bản là không muốn để cho đệ tử của mình đi ra ngoài chịu chết.

"Chu trưởng lão, tình huống trong môn ngươi không phải không biết, nếu thật sự chờ Huyền Vũ tông chia năm xẻ bảy, chỉ sợ ngươi một tên trưởng lão này cũng sẽ không thoải mái hơn, đến lúc đó ăn nhờ ở đậu đâu có được tiêu dao thoải mái như thế, sẽ khó như lên trời!"

Vương trưởng lão khuyên nhủ.

"Yên tâm, lão phu biết, trước mặt đúng sai rõ ràng, lão phu hiểu rõ hơn so với ai khác."

Chu trưởng lão đáp lại.

"Vậy thì tốt rồi, vậy chúng ta cáo từ trước đây, hy vọng ngươi phái đệ tử xuống núi sớm một chút!

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6