"Mùi vị thật thơm ngon, là thứ ngon nhất mà tiểu nhân được ăn!"
Trương Tiểu Bảo cung kính trả lời.
"Vậy là được."
Đàm quản sự hài lòng gật đầu, mỉm cười nhìn về phía Dương Phóng, "Dương sư đệ tối qua đi ngủ có ngon giấc không?"
"Cũng ngon, cũng ngon."
"Ừm, gần đây ngươi có nhu cầu gì không?"
Đàm quản sự tiếp tục hỏi thăm.
"Không có, tất cả nhu cầu đều đã chuẩn bị đầy đủ."
Dương Phóng trả lời lần nữa.
"Vậy thì được rồi."
Đàm quản sự gật đầu một lần nữa, nở ra nụ cười mỉm, cầm theo hộp đựng thức ăn, giống như một người rất tốt bụng, nói: "Vậy vi huynh không ở lâu thêm nữa."
"Ta tiễn sư huynh."
Dương Phóng đứng dậy đưa tiễn.
Thẳng đến khi đưa tiễn Đàm quản sự xong, trong lòng hắn mới cuộn trào.
Chẳng lẽ là muốn hạ độc chết chính mình?
"Tiểu Bảo, ngươi cảm thấy như thế nào?"
Dương Phóng hỏi.
"Cảm giác rất tốt a."
Trương Tiểu Bảo lộ ra vẻ hoài nghi.
"Rất tốt?"
Dương Phóng nhíu mày.
Ngày càng trở nên khó lường hơn.
Tuy nhiên vào lúc xế chiều.
Dương Phóng vẫn không khỏi cảm thấy ớn lạnh trong lòng, sống lưng vô cùng lạnh lẽo.
Trương Tiểu Bảo, câm!
"Gia hỏa kia thật là ác độc ..."
Dương Phóng tự nói.
Buổi sáng hôm nay đến tặng cháo, kỳ thực là một loại cảnh cáo khác.
Có thể làm Trương Tiểu Bảo câm thì chắc chắn cũng có thể cũng làm cho mình câm.
Đây là đang tiếp tục cảnh cáo chính mình!
Để cho mình sau này đừng nói quá nhiều.
Trong sân.
Trương Tiểu Bảo vô cùng hoảng sợ, ô ô vang dội, sợ hãi quỳ xuống dập đầu không ngừng, nước mắt tuôn rơi, trán chảy đầy máu, khẩn cầu Dương Phóng có thể thu giữ hắn ở lại.
Hắn trở thành kẻ câm, Đàm quản sự chắc chắn sẽ đuổi hắn ra khỏi cửa hàng.
Nếu mà như thế thì hắn chắc chắn sẽ chết.
Trong nhà hắn còn có mẹ già, còn có thê tử, hắn là trụ cột duy nhất trong nhà.
Hiện tại hắn bị câm, sau này còn có rất nhiều việc đều không làm được.
Không có người nào sẽ nhận một người câm làm tôi tớ.
Điều này đồng nghĩa với việc cả gia đình hắn có thể sẽ chết đói.
"Ngươi đứng lên đi, ta sẽ không sa thải ngươi."
Dương Phóng nói với Trương Tiểu Bảo, nói: "Ngươi đi theo ta, ta xem mạch tượng của ngươi trước xem đã!"
"Ngô ngô ngô. . ."
Trương Tiểu Bảo hai mắt đỏ bừng, liều mạng dập đầu, tràn đầy cảm kích, vội vàng đứng lên đi theo Dương Phóng.
Bên trong gian phòng.
Dương Phóng bảo Trương Tiểu Bảo ngồi xuống, bàn tay của mình thì đặt vào trên chỗ cổ tay của Trương Tiểu Bảo, yên lặng cảm nhận.
Một lát sau, hắn bảo Trương Tiểu Bảo há miệng ra, quan sát cẩn thận bựa lưỡi của hắn.
Dương Phóng sờ lên cái cằm, như có điều suy nghĩ, trong lòng đại khái đã hiểu ra.
"Ta có thể chữa khỏi bệnh câm của ngươi!"
Hắn đột nhiên mở miệng, bảo Trương Tiểu Bảo yên tâm, tiếp tục nói, "Có điều, sau khi ta chữa khỏi cho ngươi, ngươi vẫn phải tiếp tục giả vờ câm, bằng không Đàm quản sự phát hiện, không chỉ có ngươi sẽ chết mà ta cũng sẽ gặp phải phiền phức, ngươi hiểu không?"
"Ngô ngô ngô. . ."
Trương Tiểu Bảo gật đầu liên tục, chảy dài nước mắt nóng hổi.
Dương Phóng đứng dậy chuẩn bị bút mực giấy nghiên, nhanh chóng viết lên trên giấy một toa thuốc rồi giao cho Trương Tiểu Bảo.
"Đi thôi, dựa theo toa thuốc này đi lấy thuốc là được rồi."
"Ngô ngô ngô. . ."
Trương Tiểu Bảo tiếp tục kích động gật đầu, vội vàng nhận lấy toa thuốc, sau khi gấp gọn cẩn thận lại, vội vàng chạy ra ngoài.
Hôm nay Dương Phóng xem như đã bước đầu lĩnh giáo được thủ đoạn của Đàm quản sự.
Đây không phải tàn nhẫn.
Mà là trực tiếp không coi người làm người.
Tất cả mọi thứ ở bên trong toàn bộ cửa hàng này, bao gồm cả người đều là tài sản riêng của hắn.
"Thôi, ta lại nhịn thêm nửa tháng nữa đi ..."
Dương Phóng thầm nghĩ.
Nửa tháng này hắn trước hết làm một người bị câm cũng không hẳn là không thể.
Vào buổi tối cùng ngày.
Ngay vào lúc Dương Phóng đang yên lặng tính toán thời gian xuyên không của mình.
Cuối cùng!
Cảm giác đã lâu lại truyền đến từ trên cánh tay trái của hắn một lần nữa.
Dương Phóng mừng rỡ trong lòng, vội vàng sắn tay áo lên kiểm tra.
0 ngày 0 giờ 10 phút 59 giây.
58 giây.
. . .
"Cuối cùng đã được trở về, trọn vẹn tháng rưỡi, cũng chính là 45 ngày."
Thật là khiến người ta càng ngày càng lo lắng.
Cứ theo cái đà này có ngày biến thành mười năm, biến thành trăm năm cũng nên.
Thậm chí có khả năng sẽ phải chết già ở chỗ này ...
Những kiểu chết khác đều không uất ức, nhưng duy chỉ có chết già mới là uất ức nhất.
Bởi vì thế giới hiện thực chỉ tương đương với một giờ, tương đương với ngủ một giấc là chết già mất rồi.
Dương Phóng đóng chặt cửa phòng lại, nằm ở trên giường, từ từ đợi trở về.
Hắn ngược lại không lo lắng tối nay Đàm quản sự sẽ động thủ với hắn.
Nếu như muốn động thủ thì đêm hôm qua đã động thủ rồi.
Thậm chí vào buổi sáng nay cũng là cơ hội.
Hai lần đều không động thủ, nói rõ đối phương căn bản không muốn động thủ, chỉ muốn cảnh cáo hắn.
Thời gian cứ trôi qua từng giờ từng phút một.
Hoàn cảnh trước mắt biến thành màu đen.
Trời đất quay cuồng.
Ước chừng nửa phút trôi qua, đầu óc Dương Phóng mới dần dần tỉnh táo lại.
Hoàn cảnh đen nhánh trước mắt đã biến mất, đập vào mi mắt hắn là một mảnh ánh sáng trắng tinh khiết.
Hồng hộc! Hồng hộc!
Dương Phóng thở hổn hển như thường lệ, đổ mồ hôi khắp người, hắn đứng dậy khỏi giường.
Hắn cầm điện thoại di động lên, theo thói quen nhìn thoáng qua thời gian.
08:20.
Như giống như ngày thường.
Dương Phóng đứng dậy hâm nóng một ly sữa bò, sau đó uống hết, xoa dịu nỗi bồn chồn trong lòng, sau đó mở nhóm chat lên xem.
Lão Ngô vẫn như cũ đang để cho người ta điểm danh trong nhóm.
Mà nằm ngoài sự dự liệu của Dương Phóng, đám thành viên mới xuyên không đến nơi định cư Hắc Thiết tụ kia đã quay trở lại vào vài ngày trước.
Điều đó có nghĩa là!
Khoảng thời gian những người xuyên không qua sau bọn hắn sẽ khác với bọn hắn.
Chương 204: Cảnh sát hình sự quốc tế?
"Cũng phải."
Dương Phóng gật đầu.
Dù sao bọn họ những thành viên cũ này, khoảng thời gian ở thế giới bên kia đang liên tục kéo dài.
Làm thế nào thời gian dành cho các thành viên mới có thể so sánh được với bọn họ?
Sau khi điểm danh một phen, số lượng các thành viên cũ của thành phố Phương vẫn không thay đổi, vẫn là 16 người.
Nhưng những thành viên mới vừa xuyên không đến nơi định cư Hắc Thiết tụ này thì đã chết đi không ít.
Ban đầu là có 18 người thì bây giờ còn lại 15 người.
Lập tức có ba người chết thảm.
"Các thành viên cũ trước tiên không cần qua đây, đêm nay tất cả các thành viên mới đến Xương Bắc khu một chuyến @ tất cả mọi người!"
Bên lão Ngô lập tức gửi tới một tin nhắn.
Điều này làm cho Dương Phóng được thoải mái hơn.
Ít nhất không cần phải đi thêm một chuyến.
Hắn lập tức yên lặng nằm trên giường, tiếp tục suy nghĩ về vấn đề của Bạch Lạc thành.
. . .
Cục cảnh sát Xương Bắc khu.
Trình Thiên Dã vừa mới trở về không được bao lâu thì một cuộc điện thoại gọi tới.
"Trình đội trưởng, sáng sớm ngày mai ngươi chuẩn bị một chút, bên tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế có người tới, chúng ta muốn cùng đối phương đi tới thành phố Phương các ngươi để mở một cuộc họp, đúng rồi, chuyện của tổ chức Thiên Thần, bọn họ đã biết."
Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của Nhậm Quân.
"Cảnh sát hình sự quốc tế?"
Trình Thiên Dã lộ ra vẻ nghi hoặc.
"Đúng vậy, tuy nhiên không phải cảnh sát hình sự quốc tế bình thường, mà là đặc biệt phụ trách việc xuyên không."
Nhậm Quân bên kia trả lời.
"Chờ một chút, Mặc đội, làm sao cảnh sát hình sự quốc tế lại biết đến chuyện của tổ chức Thiên Thần?"
Trình Thiên Dã vội vàng hỏi.
"Đây là thông tin quốc gia truyền ra, ta cũng không thể làm gì khác được."
Nhậm Quân nói với giọng nói nặng nề, nói: "Hiện tại số người xuyên không càng ngày càng nhiều, các quốc gia tổ chức vì thống nhất cùng phối hợp, đặc biệt thành lập tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, mục đích là chia sẻ tin tức ở thế giới bên kia để có thể trưởng thành nhanh chóng, chuyện tổ chức Thiên Thần sớm đã được báo cáo tới từ nửa tháng trước."
Trình Thiên Dã vẻ mặt phức tạp, nói: "Nhậm đội trưởng, chuyện này nếu như để tổ chức Thiên Thần biết, chỉ sợ sau khi trở lại Bạch Lạc thành, chúng ta rất khó giải thích với đối phương."
"Ngươi yên tâm, xem như chúng ta không nói, chuyện về tổ chức Thiên Thần sớm muộn gì cũng sẽ được người khác biết, ngươi chỉ cần chuẩn bị địa điểm là được rồi."
Bân phía Nhậm Quân truyền đến giọng nói, nói: "Chuyện lần này cực kỳ quan trọng, không chỉ là chuyện của tổ chức Thiên Thần, mà còn liên quan tới an nguy của tất cả những người xuyên không, đến lúc đó không cho phép bất luận kẻ nào được vắng mặt!"
"Được, ta sẽ đi sắp xếp."
Trình Thiên Dã trả lời.
"Đúng rồi, còn có một chuyện, bên thành phố Nam của chúng ta có hai người xuyên việt thuận lợi bái nhập vào Cảm Ứng môn, đây là chuyện cực kỳ đáng giá để chúc mừng, sáng sớm ngày mai ta cũng sẽ dẫn bọn họ tới giới thiệu các ngươi làm quen một chút!"
Nhậm Quân tiếp tục nói.
Cảm Ứng môn không giống với môn phái khác.
Ở bên trong Bạch Lạc thành thì Cảm Ứng môn thu đồ nghiêm khắc nhất.
Một khi tu luyện tuyệt học của bọn họ thì có thể cảm nhận được cảm xúc biến hóa của người khác một cách rõ ràng, một người là lo lắng, vui vẻ, hay là phẫn nộ, nhắm mắt cảm ứng một cái là sẽ biết được toàn bộ.
"Được rồi, hẹn gặp lại!"
Trình Thiên Dã nói, cúp điện thoại.
Trong lòng hắn cuộn trào.
Cảnh sát hình sự quốc tế ...
Hắn có thể hiểu rõ dụng ý phía trên.
Điều này cũng giống như dự án thăm dò mặt trăng, chỉ dựa vào sức mạnh của một quốc gia thì khó đạt được thành tựu gì.
Ngược lại, điều có giá trị nhất là đoàn kết tất cả các quốc gia lại và chia sẻ mọi loại thông tin.
Có điều, chuyện lớn mà Nhậm Quân nói kia sẽ là chuyện gì?
"Đội trưởng, nhóm người mới kia đã tới rồi."
Đột nhiên, lão Ngô đẩy cửa tiến vào, mở miệng nói.
"Ta lập tức tới đây!"
Lão Ngô trả lời.
. . .
Giữa trưa hôm sau.
Ở vào lúc Dương Phóng vừa mới ăn cơm trưa xong, chuẩn bị phơi nắng.
Điện thoại lại rung lên lần nữa.
Lão Ngô @ tất cả mọi người.
"Tất cả các thành viên trong nhóm, xin vui lòng chuẩn bị đến cục cảnh sát Xương Bắc khu lúc 2 giờ, đến lúc đó sẽ có cảnh sát hình sự quốc tế tổ chức gặp mặt với các vị!"
Một tin tức để tất cả thành viên trong nhóm đều rất là kinh ngạc.
"Cái gì? Cảnh sát hình sự quốc tế sao?"
"? ?"
"Tình huống như thế nào, cảnh sát hình sự quốc tế làm sao có thể quản được chúng ta?"
. . .
Dương Phóng cũng lộ ra vẻ ngoài nghi.
Ngay cả cảnh sát hình sự quốc tế cũng xuất hiện?
Có điều hắn không có từ chối, chuẩn bị đi qua đó xem một chút.
Chiều ngày hôm đó gọi xe, vội vàng đi tới cục cảnh sát Xương Bắc khu.
Lúc đi tới gian phòng 501, đã có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người tập trung ở chỗ này.
"Bác sĩ Dương."
Y tá trẻ Phương Đình chào hỏi một tiếng, chủ động tiến lên đón.
Dương Phóng mỉm cười ra hiệu.
"Đúng rồi, ngươi ở bên kia thế nào rồi?"
Phương Đình vẫn là không nhịn được mà hỏi.
"Vẫn tốt a, ta ở bên đó đã đột phá đến Tam phẩm trung kỳ!"
Dương Phóng mỉm cười.
"Ngươi đến Tam phẩm trung kỳ?"
Phương Đình kinh ngạc mà hỏi.
"Đúng vậy, trong khoảng thời gian này ta cũng có kỳ ngộ khác!"
Dương Phóng trả lời.
"Tam phẩm trung kỳ cũng xem như là rất mạnh."
Phương Đình trả lời, "Ban đầu ta ở bên kia còn đi tìm ngươi một lần, thế nhưng sau khi ta đi đến đó thì ta mới biết rằng ngươi đã chuyển đến một nơi ở khác, ta còn tưởng rằng ngươi đã bị hại, nhìn thấy ngươi không làm sao vậy thật sự là quá tốt rồi."
Chương 205: Đại Hoang vực!
"Yên tâm, phương diện bảo vệ tính mạng ta vẫn là có kinh nghiệm."
Dương Phóng mỉm cười, nói: "Đúng rồi, ngươi ở bên kia thế nào rồi?"
"Cũng còn tốt."
Sâu trong đôi mắt của Phương Đình lộ ra một tia mất mát không thể nhận ra.
Người đệ tử được đại bá của nàng giới thiệu cho đã bị sát hại vào một đêm cách đây không lâu ...
Nói theo một cách khác, nàng ta lại độc thân lần nữa ...
"Tất cả mọi người, yên lặng một chút!"
Đột nhiên, cửa phòng được đẩy ra.
Nhậm Quân, Trình Thiên Dã, lão Ngô và một số người lạ bước vào.
Tất cả mọi người lập tức im lặng, đưa ánh mắt nhìn sang.
"Xin chào mọi người, tin tưởng mọi người chắc là đều đã biết ta, ta là Nhậm Quân, là người làm tổng phụ trách của thành phố Nam cùng với bốn thành phố xung quanh!"
Nhậm Quân đứng ở trên bục phát biểu với khuôn mặt bình tĩnh và giọng nói to rõ ràng nhìn về phía mọi người, nói:
"Cộng thêm thành phố Nam ở trong đó, tổng cộng năm thành phố, phàm là xuất hiện bất kỳ chuyện nào liên quan đến xuyên không đều sẽ do ta toàn quyền phụ trách, lần này triệu tập mọi người đến đây là vì muốn giới thiệu cho mọi người một chút về tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, tổ chức này là một tổ chức liên hợp của nhiều quốc gia trên thế giới được thành lập để đạt được hiểu biết toàn diện hơn thế giới bên kia và chia sẻ thông tin!"
Người bên cạnh ta đây tên là Từ Thanh Minh, hắn chính là thành viên của cảnh sát hình sự quốc tế, hiện tại mọi người hoan nghênh cảnh sát Từ đã đến!
Mọi người thi nhau vỗ tay.
Hàng loạt ánh mắt nghi hoặc hoặc tò mò đổ dồn về phía thân hình cao lớn trong bộ vest đen ở trong đám người.
Người kia nhìn về phía Nhậm Quân rồi khẽ gật đầu, sau đó thì đi về phía phương hướng bục phát biểu rồi ra hiệu mọi người dừng lại.
Hắn lấy ra một cái USB, cắm vào máy tính, lập tức mở ra một số files Power Point.
"Mọi người, xin lỗi đã quấy rầy mọi người cả buổi chiều!"
Từ Thanh Minh nói với giọng điệu bình tĩnh, mở miệng tiếp tục nói:
"Hiện tại dựa theo quy mô toàn cầu khám phá thế giới bên kia, các quốc gia đã tổng kết thành một tấm bản đồ sơ bộ mơ hồ, đương nhiên, tấm bản đồ này cũng không thể xem như là bản đồ toàn bộ của thế giới bên kia, phán đớn ban đầu, bản đồ thế giới bên kia tối thiểu lớn hơn gấp mười lần so với Lam tinh!
Nói theo một cách khác, tấm bản đồ mà chúng ta hiện biết chỉ là một phần rất nhỏ trong đó, nhưng dù vậy, nó vẫn vô cùng quan trọng đối với mọi người, hiện tại mời tất cả mọi người xem."
Hắn bấm vào một bức ảnh và bắt đầu phóng to nhanh chóng.
Tất cả mọi người đều ngưng trọng nhìn sang.
Bạch Lạc thành chẳng mấy chốc đã hiện lên ở trước mặt mọi người.
Chẳng qua chỉ đến khi tấm bản đồ tiến thêm một bước thì mọi người mới phát hiện ra.
Bạch Lạc thành ở vào khu vực Đông Nam trên bản đồ.
Thuộc về một phần rất nhỏ rất không đáng chú ý.
Được bao quanh bởi núi và sông, địa hình phức tạp và nhiều cây cối.
Ở góc Tây Nam của Bạch Lạc thành, rõ ràng là nơi định cư Hắc Thiết tụ.
Mà ở Bạch Lạc thành một mực đi về hướng Bắc, dọc theo khoảng cách rất xa thì đó là một khu vực rộng lớn khác
Khu vực rộng lớn đó lại cùng lúc chứa sáu bảy cái thành trì, xung quanh xuất hiện hơn chục nơi định cư cỡ nhỏ, mật độ dày đặc, tất cả tụ tập lại với nhau vào một chỗ.
Ở trên đó ghi ba chữ to.
Đại Hoang vực!
"Tấm bản đồ này, là tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế sử dụng kỹ thuật tiên tiến nhất thông qua máy tính mô phỏng mà ra!"
"Mọi người có thấy hay không, Bạch Lạc thành ở trên bản đồ cực kỳ hẻo lánh, phụ cận có hai nơi định cư, mỗi nơi định cư đều cách xa khoảng ngàn dặm!"
"Mà xa hơn nữa về phía Bắc, cách đó chừng chín nghìn dặm thì là Đại Hoang vực!"
"Trước mắt dựa vào những gì mà tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế tìm hiểu được, tất cả những nơi được gọi là vực đều cực kỳ hiếm thấy!"
"Hiện tại thành phố của quốc gia chúng ta chỉ có người của bốn thành phố là xuyên không vào bên trong 'Vực'!"
"Ma Đô xuyên không đến Thiên Long vực, thủ đô xuyên qua đến Kình Thiên vực, thành phố Quảng xuyên không đến Thái Thương vực, thành phố Thâm xuyên không đến Đại Hoang vực!"
"Mỗi vực khác nhau đều có diện tích khác nhau, hiện tại Thiên Long vực là nơi có diện tích lớn nhất, so với Đại Hoang vực còn muốn lớn hơn khoảng gấp ba lần, so với Kình Thiên vực, Thái Thương vực lớn hơn khoảng một phần!"
Từ Thanh Minh thu nhỏ bản đồ lại và nhanh chóng tìm ra vị trí của Thiên Long vực cho mọi người.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trong căn phòng 501 đều kinh ngạc không thôi.
Thủ đô (Bắc Kinh), Ma Đô (Thượng Hải), thành phố Quảng (Quảng Châu), thành phố Thâm (Thâm Quyến).
Quả nhiên!
Bắc Thượng Quảng Thâm!
Xuất phát điểm mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với những nơi khác.
"Thế giới hiện thực đã kém người ta rồi thì cũng thôi đi, xuyên qua thế giới bên này lại cũng vậy chẳng khác gì..."
Một người mới xuyên không thì thào tự nói, "Ai nói cho ta có thể nghịch tập? Này thì nghịch tập cái con mẹ nó a ..."
Những người mới xuyên không khác cũng lộ ra vẻ mất mát và hoang mang.
Bọn họ đều xuyên qua đến nơi định cư Hắc Thiết tụ.
Hơn nữa còn là nơi định cư Hắc Thiết tụ sau thảm họa của các tiền bối.
Đây quả thực là còn kém hơn cả so với nông thôn.
Chứ đừng nói tới việc tu vi hiện tại của bọn họ không thể đề cao, ngay cả việc ăn uống mỗi ngày, đều là ăn được bữa nay lại phải lo cho bữa mai.
Này làm sao có thể so sánh?
Quả thực không nhìn thấy một chút hy vọng sống nào!
Niềm đam mê và hứng thú ban đầu, trong khoảnh khắc đã biến mất ngay lập tức.
Chương 206: Tổ chức tà đạo
"Mọi người, sở dĩ hôm nay ta đến đây thông báo tin tức về bản đồ là bởi vì ta muốn các ngươi phải nhớ được vị trí chính xác của mình ở thế giới bên kia, bằng cách này nếu như có chuyện gì xảy ra và các ngươi muốn rời đi, thì ít nhất các ngươi cũng phải biết mình nên đi tới đâu, không đến mức cả đám người rời đi và hành động chẳng có mục tiêu, thành thật mà nói, bất kỳ thành phố nào, nơi định cư nào trên bản đồ này bây giờ đây đều đã có dấu chân của người Lam tinh!"
Từ Thanh Minh mở miệng nói.
Đương nhiên, nói thì là nói như vậy.
Nhưng đến lúc muốn di cư đến một địa điểm nào khác trong thế giới bên kia, vẫn là cần phải có một bản đồ chi tiết hơn.
Dù sao bản đồ trước mặt Từ Thanh Minh cũng chỉ là do máy tính mô phỏng mà ra.
Chắc chắn vẫn còn có những sai lệch rất lớn so với thực tế.
Nó chỉ cung cấp cho mọi người một số vị trí đại khái mà thôi.
Ánh mắt Dương Phóng rơi vào bên trong Đại Hoang vực.
Đại Hoang vực ...
Chắc là sẽ thoải mái hơn một chút so với Bạch Lạc thành đi ...
"Hôm nay ngoại trừ chuyện về bản đồ ra, ta còn có mấy chuyện vô cùng quan trọng khác muốn chia sẻ với mọi người!"
Giọng điệu của Từ Thanh Minh trầm xuống, chỉ về phía Đại Hoang vực, nói:
"Mọi người nhìn xem, hiện tại chúng ta dựa trên thông tin từ khắp nơi trên thế giới và tiến hành tổng kết ra được, thế giới xa lạ này không hoàn toàn bị phân tán, đây là có ý gì? Thật ra thì ở bên trong những vực lớn này, tồn tại một số tổ chức tà đạo quỷ dị, những tổ chức tà đạo này đang không ngừng xâm nhập ra khắp mọi nơi, với ý đồ là cố gắng thống nhất từng khu vực phân tán!
Tổ chức tà đạo là cái gì?
Bọn họ thờ phụng 'Tà Linh', làm việc cố chấp, tinh thần điên cuồng mất trí, không thể nói lý, thông thường vì đạt được mục đích mà bọn họ không từ bất cứ một thủ đoạn nào.
Hiện tại mà nói, trong phạm vi toàn cầu có rất nhiều người xuyên không đến những vực lớn, trên cơ bản đều được chứng kiến thủ đoạn của những tổ chức tà đạo này.
Ngay phía bắc Bạch Lạc thành của các ngươi, trong Đại Hoang vực đã có tổ chức tà đạo đang ẩn náu.
Hơn nữa dựa vào suy đoán của chúng ta, tổ chức tà đạo ở Đại Hoang vực cũng đã và đang tiến hành thẩm thấu vào bên trong Bạch Lạc thành.
Trước đó ta cũng đã từng hỏi Nhậm đội trưởng và Trình đội trưởng về điều này và cả hai đều nhận thấy có điều gì đó không ổn ở Bạch Lạc thành, cho nên, hiện tại đã có thể kết luận, Bạch Lạc thành sắp bị chiếm đóng!"
Xoạt!
Bên trong căn phòng này lại xôn xao lần nữa.
"Khó trách trong khoảng thời gian này Bạch Lạc thành trở nên vô cùng hỗn loạn, xảy ra rất nhiều chuyện kỳ quái!"
"Đúng vậy, nghe nói ngay cả cao thủ Thất phẩm của Kiếm tháp cũng không ngăn cản nổi, bỏ mạng chết thảm, trên người còn không có một chút dấu vết bị thương nào cả, Tịch Tà ngọc cũng bị vỡ thành bột mịn!"
"Chúng ta đã từng chứng kiến kiểu chết như vậy, ở vào lúc di chuyển từ nơi định cư Hắc Thiết tụ tiến về phía Bạch Lạc thành, chúng ta cũng đã từng được chứng kiến cảnh tượng chết thảm của rất nhiều Hắc Long quân và các cao thủ môn phái khác, lúc đó bọn họ đều có kiểu chết này."
"Người của chúng ta có người nào xuyên không sang và trở thành thành viên tổ chức tà đạo không đây?"
. . .
Sắc mặt Nhậm Quân và Trình Thiên Dã đều trở nên nặng nề, nhìn về phía mọi người.
"Được rồi, mọi người yên lặng một chút!"
Nhậm Quân trầm giọng nói.
Trong căn phòng này lại yên tĩnh lại một lần nữa.
Từ Thanh Minh tiếp tục nói: "Tuy nhiên, mọi người bây giờ cũng không cần phải lo lắng quá nhiều, chỉ cần mọi người không tùy tiện đứng đội ở bên trong Bạch Lạc thành, người của tổ chức tà đạo sẽ không giết chết các ngươi, dù sao thứ mà bọn họ muốn là một cái thành trì có tín ngưỡng chứ không phải là một thành trì chết.
Chỉ có người sống mới có thể cung cấp tính ngưỡng cho bọn họ!
Nếu như các ngươi thực sự sợ hãi thì không ngại mua thêm mấy khối Tịch Tà ngọc, từ trước mắt đến xem, chỉ cần đeo ba khối Tịch Tà ngọc là có thể ngăn cản được trên 80% việc Tà Linh tập kích!"
. . .
"Ba khối Tịch Tà ngọc? Nói đến nhẹ tựa lông hồng như vậy? Ai có thể lấy ra nổi?"
"Đúng vậy, giá của Tịch Tà ngọc bây giờ đều đã tăng lên tới 55 lượng, ba khối chính là 165 lượng, tương đương với 160 vạn đồng tiền thế giới hiện thực, làm cái gì để có được từng ấy tiền?"
"Đúng rồi, Nhâm đội trưởng có thể nghĩ ra được biện pháp nào hay không!"
. . .
Đám người lại xôn xao một lần nữa.
Dương Phóng cũng âm thầm nhíu mày.
Tịch Tà ngọc đã đắt tới như vậy rồi sao?
Tuy nhiên nhìn theo cách này, về sau chắc chắn sẽ còn tăng lên nữa.
Không bằng chờ sau khi quay lại đó, nhân cơ hội này tích trữ một đợt, nói không chừng về sau còn có thể bán được với cái giá trên trời.
"Mọi người trước tiên bình tĩnh một chút!"
Từ Thanh Minh bất đã dĩ phất phất tay ra hiệu, tiếp tục nói: "Vừa rồi ta đã nói, chỉ cần các ngươi không đứng đội một cách tùy tiện, tổ chức tà đạo sẽ không giết chết tất cả mọi người!
Nói theo cách khác, một khối Tịch Tà ngọc là đã đủ rồi, cũng không phải cứ nhất định phải mua ba khối!
Bây giờ chúng ta hãy nói về chuyện tín ngưỡng! Sở dĩ đám tổ chức tà đạo kia điên cuồng xâm nhập chính là bởi vì bọn họ cần lực lượng tín ngưỡng to lớn để thờ phụng những những Tà Linh mà họ tín ngưỡng!
Chỉ có như vậy, Tà Linh mới có thể ban cho bọn họ lực lượng!
Thậm chí ở sau khi bọn họ đánh đổi một số thứ, còn có thể điều khiển được một số Tà Linh làm việc cho bọn họ!
Chương 207: Thần tượng, đây mới là thần tượng a ...
Tuy nhiên có một điều mà các ngươi phải nhớ kỹ!
Tín ngưỡng thực chất là một hình thức thể hiện tinh thần của các ngươi, một người thì không thể cống hiến được quá nhiều tín ngưỡng.
Một khi cống hiến quá nhiều thì như vậy người này sẽ trở nên điên khùng và ngu dại!"
"Từ cảnh sát, ta muốn hỏi một chút, có người nào của chúng ta xuyên không trở thành người của tổ chức tà đạo chưa?"
Đột nhiên, có một người xuyên không nhấc tay lên hỏi.
"Cho đến hiện tại thì chưa có!"
Từ Thanh Minh nói với giọng điệu nặng nề:
"Hiện tại trong phạm vi toàn cầu, trong trận doanh của người Lam tinh, xuất hiện rất nhiều tổ chức cường đại mà thần bí, ngay từ đầu chúng ta cũng đều cho rằng bọn họ là âm thầm trở thành thành viên của tổ chức tà đạo, về sau dựa vào những gì chúng ta điều tra theo dõi được mà phát hiện, bọn họ đều vẫn là người bình thường!
Giống như tổ chức Á Đương của Mỹ quốc, cùng với tổ chức Nhẫn Giả của Đảo quốc, tổ chức A Thụy Tư của Vụ quốc ..., những tổ chức này đều được thành lập bởi người của Lam tinh.
Đúng rồi, nhân tiện nói đến những tổ chức bí ẩn này, nhân tiện ta cũng xin nhắc đến tổ chức Thiên Thần.
Trước mắt đến xem, đây chính là tổ chức thần bí nhất trong phạm vi toàn cầu!
Tối thiểu cho tới bây giờ, những gì chúng ta hiểu rõ về bọn họ mới chỉ có 1%, chỉ biết được bọn họ có hai thành viên, còn những thứ khác thì hoàn toàn không biết!"
"Từ cảnh sát, bây giờ đã không phải là hai thành viên nữa rồi mà đã là ba rồi!"
Trình Thiên Dã chọn đúng lúc bổ sung một câu, nói: "Còn có một thành viên khác nữa tên là Tần Quảng Vương."
"Lại có thêm một người nữa?"
Từ Thanh Minh ngạc nhiên nói.
"Đúng vậy."
Trình Thiên Dã gật đầu.
"Không thể tưởng tượng nổi."
Từ Thanh Minh giọng điệu kinh ngạc, "Một cái thành phố Phương nho nhỏ thế mà có thể xuất hiện một cái tổ chức thần bí như vậy?"
Phải biết ở một số thành phố lớn ở nước ngoài đều không có bất kỳ tổ chức thần bí nào có thể ẩn náu, đều được đào ra một cách dễ dàng.
Kết quả tại thành phố Phương một thanh phố nhỏ loại 3, có thể xuất hiện một tổ chức mà ngay cả bọn họ cũng không hiểu rõ?
"Nhâm đội trưởng, Trình đội trưởng, dựa theo điều lệnh bên phía cảnh sát hình sự quốc tế thì không bao giờ được là kẻ thù với loại tổ chức này, mọi chuyện đều phải dựa trên sự lôi kéo và thể hiện sự ưu ái làm chủ!"
Từ Thanh Minh nói.
"Biết!"
Trình Thiên Dã phức tạp gật đầu.
. . .
Không cần Từ Thanh Minh phải nhiều lời, Trình Thiên Dã và Nhậm Quân cũng biết nên xử lý loại tổ chức thần bí này như thế nào.
Lần trước hai người bọn họ thiếu chút nữa thì bị đối phương giết chết.
Với loại thần bí kia của đối phương, xem như giết chết bọn họ ở thế giới bên kia thì lại có thể có mấy người của Lam tinh biết được?
Bên trong căn phòng.
Mọi người lại thảo luận một lần nữa, giật mình không thôi.
Trong phạm vi toàn cầu thế mà đã có nhiều tổ chức thần bí như vậy rồi?
Tuy nhiên khiến bọn họ lộ vẻ xúc động chính là tổ chức Thiên Thần vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào.
Thần bí mà quỷ dị!
Chỉ biết rằng bọn họ lần trước đã trợ giúp Trần Thi Nghiên một lần.
Những chuyện khác thì hoàn toàn không biết.
Đúng rồi, danh hào thành viên của bọn họ cũng đều rất quái dị.
Thông Thiên giáo chủ, Hành Giả Võ Tòng, Tần Quảng Vương ...
"Thần tượng (idol), đây mới là thần tượng a ..."
Một người mới xuyên không thì thào tự nói.
Trước đó lúc bọn họ vừa xuyên không tới còn vô cùng hưng phấn và càn rỡ.
Tuyên bố muốn thành lập tổ chức Thiên Ma, đối lập với tổ chức Thiên Thần.
Nhưng là sau khi trải qua mấy lần bị đánh đập dã man ở nơi định cư Hắc Thiết tụ, góc cạnh của đám người này trên cơ bản đã được mài nhãn.
Lại thêm những gì mà Từ Thanh Minh nói thì càng để cho đám người mới này biết sự quái dị của tổ chức Thiên Thần.
Bên trong phạm vi toàn cầu, có nhiều tổ chức thần bí như vậy đều bị đào ra.
Duy chỉ có cái tổ chức Thiên Thần này cho đến nay còn chưa có một chút tin tức cụ thể nào.
Không thể không nói, những đại lão này thực sự biết che giấu.
Nó khiến mọi người tự hỏi liệu bọn họ có phải là người xuyên không hay không!
"Bây giờ tiếp tục nói tới chuyện của tổ chức tà đạo."
Từ Thanh Minh tiếp tục nhìn về phía mọi người, ra hiệu cho mọi người im lặng lại:
"Hiện tại, từ góc độ trong phạm vi toàn cầu đến xem, những nơi bị tổ chức tà đạo chiếm giữ đã đạt tới khoảng 0,1%, không nên coi thường con số 0,1% này, thành phố trong phạm vi toàn cầu nhiều không kể xiết, cho dù chỉ là 0,1% thì vẫn là một con số vô cùng to lớn.
Mà đối mặt với sự xâm lấn của tổ chức tà đạo, bình thường chỉ có hai cái kết cục.
Thứ nhất là di cư, thứ hai là ở lại, phụng sự tín ngưỡng.
Chỉ là cả hai kết cục này đều không phải là chuyện tốt!
Nhưng dựa vào tình hình hiện tại đến xem, chỉ có một số 'vực' lớn mới có khả năng tạm thời chống lại tổ chức tà đạo, chẳng hạn như Đại Hoang vực ở phía Bắc của Bạch Lạc thành các ngươi!
Bên trong Đại Hoang vực, cao thủ nhiều như mây, đẳng cấp nghiêm ngặt, cho dù là tổ chức tà đạo thì cũng không dám lộ diện một cách tùy tiện.
Đương nhiên, ta không phải giật dây để mọi người phải tiến về Đại Hoang vực.
Ta chỉ là đang phân tích tình huống vị trí trước mắt của các ngươi sớm một chút mà thôi, để cho các ngươi luôn đề cao cảnh giác.
Đừng tưởng rằng đến Bạch Lạc thành thì đã hoàn toàn an toàn rồi."
Thế giới bên kia không có nơi nào gọi là yên bình cả, mà là nơi chôn cất các vị thần, mà ngay cả các vị thần viễn cổ cũng sẽ diệt vong chứ nói gì là người?"
Chương 208: Thật sự có sự tồn tại của thần sao?
"Sống ở nơi đó, giống như bị thế giới bỏ rơi, tràn đầy sự tuyệt vọng!
Mà tất cả những người chúng ta đều là tinh anh của xã hội hiện đại, quen với sự khiêm tốn và ấm áp ở xã hội hiện đại rồi, một khi đặt chân tới thế giới bên kia, về mặt tính cách đều sẽ chịu không ít thua thiệt.
Nếu như hôm nay ta không phân tích tình huống với mọi người, chỉ sợ mọi người vẫn như cũ vẫn sống ở trong trạng thái mơ mơ màng màng!"
Mọi người lại nhíu mày lại.
Sau đó lại nhỏ giọng bàn luận với nhau.
Bọn họ đều biết rằng không có khả năng tiến về Đại Hoang vực.
Đại Hoang Vực cách Bách La Thành gần vạn dặm lộ trình, trong khoảng cách này có rất nhiều nguy hiểm, xem như cao thủ Thất phẩm cũng chưa chắc có thể đi qua đó được.
Trước đó, bọn họ chạy từ nơi định cư Hắc Thiết tụ tới Bạch Lạc thành vậy mà đã chết đi phần lớn người.
Nếu như bây giờ lại phải tiến về Đại Hoang vực nữa thì chỉ sợ sẽ còn chết tới thảm hại hơn.
Cứ như vậy, bọn họ chỉ có thể tiếp tục ở lại Bạch Lạc thành ...
Nhưng từ quan điểm này, nếu như ở lại Bạch Lạc thành thì cũng sẽ không có bao nhiêu kết quả tốt đẹp.
Rất nhiều người đang lo lắng.
"Đúng rồi, Từ cảnh sát, ở thế giới bên kia thật sự có sự tồn tại của thần sao? Cái gọi là Thần chủng là như thế nào?"
Một thành viên trong đó đột nhiên hỏi tới.
Những người khác cũng thi nhau tò mò mà nhìn về phía Từ Thanh Minh.
Đoạn thời gian trước vì chuyện của Thần chủng, nơi định cư Hắc Thiết tụ thế nhưng là đã bị tàn sát tới gần nửa cư dân.
Từ Thanh Minh khẽ thở dài nói:
"Dựa theo phân tích từ nguồn tin tức tổng hợp trên phạm vi toàn cầu hiện tại nắm bắt được, ở vào thời đại xa xôi trước đây, quả thực có dấu vết của các vị thần, chỉ là về sau không biết tại sao, những thần linh đó tất cả đều đã chết rồi, tuy nhiên, cũng không phải tất cả các thần linh sau khi chết đi là đều sẽ để lại Thần chủng!
Mà chỉ có một số thần linh vô cùng cường đại thì mới có thể để lại Thần chủng.
Cái gọi là Thần chủng, chắc là kết tinh tinh thần bất diệt của vị thần linh này, mang theo một phần thần lực của vị thần linh này, một khi có người đạt được là có thể để cho người ta có được một phần lực lượng khi còn sống của vị thần linh này!
Trước mắt mà nói, người xuyên không trong phạm vi toàn cầu không có bất kỳ ai từng chiếm được Thần chủng.
Tuy nhiên, ở khu vực có người ở lại xuất hiện chuyện về Thần chủng, bọn họ đã chứng kiến tận mắt những người khác chiếm được Thần chủng!
Có người sau khi đạt được Thần chủng thế nhưng là kim cương bất hoại, thủy hỏa bất xâm, một khi vận chuyển, nhục thân có thể miễn dịch tuyệt đại đa số công kích cùng cảnh giới hoặc chênh lệch đôi chút, loại Thần chủng này được bọn họ gọi là Kim Cương!"
. . .
"Kim Cương?"
"Đáng sợ như vậy?"
"Không biết Thần chủng mà Hành Giả Võ Tòng kia đạt được là loại gì?"
"Từ cảnh sát, Hành Giả Võ Tòng đạt được Thần chủng!"
"Đúng vậy a, bên trong tổ chức Thiên Thần có được Thần chủng!"
Rất nhiều người mở miệng ra nói.
Trên mặt Từ Thanh Minh lộ vẻ khẽ giật mình rồi nhìn về phía Nhậm Quân và Trình Thiên Dã ở bên cạnh.
Nhậm Quân nặng nề gật đầu, nói: "Đúng vậy, Hành Giả Võ Tòng từng đạt được một loại Thần chủng!"
Bọn họ đã từng báo cáo cái tin tức này cho tổ chức.
Hiện tại xem ra, chắc là tổ chức cấp trên cố ý cắt giảm tin tức liên quan tới Thần chủng, đến mức bên phía cảnh sát hình sự quốc tế cũng không biết.
Nhưng chuyện này không có khả năng che giấu.
Bởi vì mọi người ở trong phòng này trực tiếp nói ra.
Từ Thanh Minh lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Có người xuyên không đạt được Thần chủng rồi?
Trong lòng hắn vừa giật mình vừa chấn động.
Xem như ngay cả những người xuyên không ở nước ngoài kia, nhiều nhất cũng chỉ tham dự vào chuyện Thần chủng.
Đến nay còn chưa có bất kỳ người nào từng chiếm được.
Nhưng một cái thành phố nhỏ loại ba như thế này lại có người đạt được Thần chủng?
Này cũng quá khoa trương đi.
"Được rồi, tin tức này ta sẽ báo cáo lên trên!"
Từ Thanh Minh trong nháy mắt lấy lại bình tĩnh, nói: "Chuyện này được truyền đi, chắc chắn có thể mang tính cổ vũ to lớn cho những người xuyên không khác, xem như là tin mừng lớn nhất hiện tại!"
Sau đó, hắn tiếp tục giảng giải những thông tin khác cho mọi người.
Bên trong căn phòng thi thoảng lại có người hỏi thăm đủ các loại vấn đề.
Thậm chí có người hỏi, hiện tại đã biết được người xuyên không nào mạnh nhất chưa.
"Mọi người, trong phạm vi thế giới có nhiều cường giả lắm, ta không hy vọng mọi người hiện tại có quá nhiều tham vọng, các ngươi hiện tại mục tiêu chỉ có một, đó chính là sống sót, chỉ có sống mới có thể có tất cả hy vọng, và những thứ khác xem như biết nhiều hơn thì cũng vô ích!"
Từ Thanh Minh mở miệng nói ra:
"Ta tin tưởng mọi người đều đã từng chơi trò chơi rồi, chỉ có còn sống thì mới có thể cướp được đầu người, nếu như ngay cả sống cũng không thể nào làm được thì như vậy cho dù gặp phải kẻ địch chỉ còn lại có chút máu thì các ngươi cũng chỉ có thể trơ mắt ra mà nhìn, cho nên đừng hỏi quá nhiều chuyện không cần thiết, cố gắng làm cho nền tảng của mình trở nên chắc chắn nhất có thể!"
Mọi người không có lựa chọn nào khác ngoài việc hỏi những câu hỏi khác.
Cứ như vậy, thời gian cả một buổi chiều trôi qua.
Thẳng tới 19:20 tối, cuộc họp mới kết thúc.
Nhậm Quân bảo mọi người ở lại trong phòng tạm thời chờ đợi một lúc, sau đó cùng Trình Thiên Dã đi ra ngoài, sau khi sắp xếp chỗ ở cho Từ Thanh Minh xong thì lại quay t
