Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 220: Gãi ngứa thôi cũng không đủ!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Oanh!

Một cỗ lực lượng khổng lồ vô cùng đáng sợ trực tiếp từ phát ra từ bên trong bộ giáp, liên tục không ngưng thêm vào trên người của hắn.

Một lát sau, trên người Dương Phóng dâng lên một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ.

Dương Phóng không tránh không né, thân thể đột nhiên lao về phía trước, như là một con thú bằng thép vậy, những nơi bàn chân bước qua, phiến đá xanh trên mặt đất bị đập nát, mảnh vụn bay tứ tung.

Hắn tung ra một quyền đấm mạnh về phía phương hướng một tên trưởng lão Thất phẩm lao tới đối diện.

Vị trưởng lão đó gào thét một tiếng, toàn thân vận chuyển chân khí đến cực hạn, lập tức cũng điên cuồng tung ra một chưởng, động thời trong miệng còn hét lớn, "Mọi người nhanh tới giúp ta!"

Ầm!

A!

Vừa đối mặt một cái, vị trưởng lão này lại phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, toàn bộ bàn tay của hắn giống như gỗ mục vậy.

Bị một quyền của Dương Phóng đấm trúng, bàn tay vỡ ra từng khúc, hóa thành huyết nhục, bay tán loạn ra.

Sau đó quyền sắt của Dương Phóng kinh khủng giống như lưu tinh, xuyên thấu cánh tay của hắn, mang theo lực lượng khổng lồ mà cuồng dã hung hăng đấm về phía ngực của hắn.

Phốc!

Ngực của vị trưởng lão này lõm xuống, quần áo trước ngực và sau lưng nôt tung toàn bộ, phun ra máu tươi, lập tức bay ngược ra đằng sau.

Toàn bộ ngũ tạng lục phủ đều hóa thành bùn nhão.

Vừa đối mặt đã bỏ mạng chết thảm.

Uy lực của Thiết Ma Chiến giáp đã xuất hiện manh mối.

"Vệ trưởng lão!"

Tất cả mấy người khác đều phát ra một tiếng gào thét, vội vàng lao nhanh tới, dựa vào sự tiện lợi của thân pháp, nhanh chóng lao về phía Dương Phóng.

Hai mắt Triệu Tuấn Long càng là đỏ lên, quát lớn một tiếng, cầm thanh đao múa trong tay uy thế hừng hực, lập tức xoay tròn lên, hung hăng bổ về phía trán của Dương Phóng.

"Chết đi cho ta!"

Keng!

Tia lửa bắn ra tung tóe, âm thanh điếc tai.

Tiệu Tuấn Long chấn động đến bàn tay nhíu đau, toác ra máu tươi, Đại Quan đao trong tay hắn thiếu chút nữa thì rời khỏi tay, trong lòng kinh hãi, quả thực khó mà tin được vào những gì vừa diễn ra.

Bộ giáp này ...

Bị một bổ toàn lực của mình một người có tu vi Bát phẩm, lại không hư hao một chút nào?

Điều này sao có thể?

Tuy nhiên!

Đại Quan đao của hắn mặc dù không thể bổ rách trán của Dương Phóng, nhưng lực lượng trầm trọng lại không yếu chút nào, tác dụng đến trên người Dương Phóng, lập tức ép tới Dương Phóng lập tức thấp xuống hai centimet, phát ra một tiếng nổ trầm đục.

Nhưng là mặt đất dưới chân hắn bị chấn động đến rõ ràng là lõm xuống hai centimet.

Cùng lúc đó, những đòn tấn công từ các trưởng lão và chủ đường khác đều giáng xuống hung hăng đánh vào lưng của Dương phóng, vào xương sườn, vào lồng ngực, đều không ngoại lệ, tất cả đều phát ra những tiếng động lớn và chói tai, gió lớn tỏa ra xung quanh.

Căn bản là không cách nào làm cho Dương Phóng bị tổn thương một chút nào.

"Đây chính là lực lượng của các ngươi, xem ra cũng không được a, gãi ngứa thôi cũng không đủ!"

Giọng nói của Dương Phóng nặng trĩu, bàn tay to của hắn đột nhiên thành trảo, vù một tiếng, chộp về phía Đại Quan đao của Triệu Tuấn Long.

Triệu Tuấn Long phản ứng cực nhanh, vội vàng nhanh chóng rút trường đao về, thân pháp nhanh chóng di chuyển xoay tròn xung quanh Dương Phóng.

Một thân công phu của hắn đều ở trên trường đao, cho nên trường đao bất kể như thế nào cũng không thể để cho Dương Phóng cướp đi được.

Hơn nữa ánh mắt của hắn tàn nhẫn, liếc mắt là có thể nhìn ra được bộ giáp này nặng nề.

Mặc bộ giáp này vào trên người, tốc độ di chuyển của Dương Phóng chắc chắn rất chậm.

Hắn chỉ có thể dựa vào tốc độ mới có thể bổ chết Dương Phóng.

Không tin cái mai rùa này thật không có một chút sơ hở nào!

Tuy nhiên!

Tốc độ phản ứng của Triệu Tuấn Long mặc dù nhanh, nhưng hai vị trưởng lão và đường chủ còn lại thì lại không cách nào so được với hắn.

Dương Phóng một trảo không thành, lộ ra nụ cười tàn nhẫn, thân thể khủng bố dũng mãnh lao về phía trước, hai tay mở ra giống như một con gấu đen khổng lồ đáng sợ, lập tức lao nhanh về phía phương hướng hai vị trưởng lão trong đó.

Tốc độ di chuyển của hắn mặc dù chậm, nhưng cũng phải nhìn đối tượng là ai.

So với Triệu Tuấn Long loại cảnh giới Bát phẩm này, hắn đúng là chậm.

Nhưng đối với hai tên trưởng lão Thất phẩm này thì hắn thế nhưng là không chậm chút nào.

Dù sao mấy môn thân pháp của hắn đã luyện đến cảnh giới viên mãn, thâm pháp vượt xa cùng cảnh giới không biết bao nhiêu lần.

Chỉ cần hai tên trưởng lão này tu luyện không phải là thân pháp Linh cấp, vậy chắc chắn không cách nào thoát khỏi sự truy đuổi của hắn.

Phần phật! phần phật!

Không khí bị xé rách vang lên thanh âm chói tai, khí tức kinh khủng, Dương Phóng va chạm mà đến, quả thực giống như một ngọn núi đen nghịt vậy, hai tay ôm lấy, đột nhiên dũng mãnh hung hăng ôm về phía phương hướng hai vị trưởng lão.

Hai vị trưởng lão kia lộ ra vẻ mặt kinh hãi, vội vàng nhanh chóng lùi lại, mượn nhờ lực lượng hai bênh nhanh chóng tách lực chưởng vào cùng một chỗ ra.

Nhưng cho dù bọn họ đã tách ra, thân hình Dương Phóng lập tức đuổi theo một vị trưởng lão trong đó.

Oanh!

Tung ra một quyền, lực lượng rất dữ dội và đáng sợ.

Lập tức khiến vị trưởng lão này phun ra máu tươi, phát ra tiếng kêu thảm, giống với vị trưởng lão trước đó, quần áo trên người nổ tung hết, bay tứ tán giống như một con bướm xám, chân khí bị đánh tan, lồng ngực lỡm vào, lập tức bay ngược ra đằng sau, chết một cách vô cùng thê thảm.

"Nghiệt súc!"

Triệu Tuấn Long gào lên một tiếng giận dữ, vung Đại Quan đao trong tay, tiếp tục lao nhanh về phía thân thể của Dương Phóng.

Một vị Đường chủ và một vị trưởng lão còn sót lại, cả hai đều đã hoàn toàn hoảng sợ, cũng không dám tiếp cận nữa.

Chương 221: Có người theo đuôi?

Đó là quái vật!

Đao thương bất nhập!

Thế mà tốc độ di chuyển còn khủng bố như vậy?

"Đừng có khẩn trương, không một tên nào có thể chạy thoát được!"

Dương Phóng lạnh lùng nói, đi về phía vị Đường chủ và vị trưởng lão còn lại kia.

Hắn thậm chí không thèm nhìn vào công kích điên cuồng của Triệu Tuấn Long.

Keng keng keng keng!

Từng tiếng vang lớn nặng nề vang lên liên hoàn ở trên người hắn, tia lửa bùng lên.

Triệu Tuấn Long quả thực giống như thể đang rèn sắt vậy, thi triển đao pháp đến cực hạn, điên cuồng bổ về phía Dương Phóng từ từng cái góc độ , tất cả đều không cách nào làm cho Dương Phóng bị tổn thương một chút nào, nhiều nhất chính là bổ cho hắn lún xuống dưới đất hai centimet.

Nhưng cũng chỉ có như thế mà thôi.

Trong nháy mắt Dương Phóng đã có thể khôi phục lại lần nữa.

Trong lúc nhất thời, sâu trong lòng Triệu Tuấn Long nổi lên một tia thất vọng và kinh hãi.

Đố là bảo giáp gì?

Quả thực như yêu ma.

"Bang chủ cứu mạng!"

Đột nhiên, một vị trưởng lão và đường chủ còn sót lại hoảng sợ kêu to lên.

"Làm càn!"

Triệu Tuấn Long giận dữ hét lên, vung Quan đao tung người nhảy lên, chân khí toàn thân hò hét, hung hăng chém mạnh về phía mặt của Dương Phóng.

Dương Phóng nở ra nụ cười uy nghiêm đáng sợ, nhìn cũng chẳng thèm nhìn, dũng mãnh lao tới, bàn tay to như rồng, mang theo lực lượng cuồng bạo đáng sợ, nhanh chóng chụp vào cổ của một tên Đường chủ trong đó.

Keng!

Đại Quan đao của Triệu Tuấn Long hung hăng chém vào trên mặt của Dương Phóng, vẫn như cũ bị giáp trên mặt một mực ngăn cản, không cách nào làm tổn thương tới Dương Phóng một chút nào.

Phốc phốc!

Dương Phóng chộp một cái tóm được cái cổ của vị Đường chủ kia, dùng sức lắc một cái, cờ rốp một tiếng bẻ gãy cổ của đối phương giống như là bẽ gãy cổ con gà vậy, sau đó ném thi thể của đối phương xuống đất, sau đó xoay người lại nhìn về phía Triệu Tuấn Long và một trưởng lão đã hoàn toàn sợ hãi khác.

"Đánh đi, đánh càng hung ác thì kịch độc thẩm thấu càng sâu, Triệu bang chủ, ngươi bây giờ chắc là đã cảm thấy phổi đau đớn phải không?"

Dương Phóng nói với giọng điệu bình đạm.

"Ngươi!"

Triệu Tuấn Long phát run trong lòng, nhìn vào ánh lửa chiếu rọi lên Thiết giáp đen nhánh, không hiểu sinh ra một loại sợ hãi nồng đậm.

Đi!

Hắn không nghĩ ngợi chút nào, vội vàng xoay người là trốn.

Chỉ còn lại một tên trưởng lão, hắn cũng vô cùng sợ hãi, vội vàng chạy theo phía Triệu Tuấn Long.

"Muốn đi!"

Dương Phóng đột nhiên nhe răng ra cười, thân thể lập tức nhanh chóng lao tới.

Ầm!

Một quyền của hắn hung hăng đập vào phía sau lưng của vị trưởng lão kia, với lực mạnh đến mức nó nghiền nát chân khí hộ thể của tên trưởng lão kia, khiến xương vai của trưởng lão kia nổ tung, máu tươi bắn tung tóe, thân thể hung hăng bay nhào ra ngoài, bỏ mạng chết thảm.

Sau đó Dương Phóng lập tức đuổi theo về phía Triệu Tuấn Long.

Giống như những gì Dương Phóng dự đoán ra, Triệu Tuấn Long căn bản chạy không ra được bao nhiêu xa thì kịch độc bắt đầu phát tác, hoàn cảnh trước mặt hắn biến thành màu đen, huyết dịch trong cơ thể giống như đang thiêu đốt vậy, việc hít thở vô cùng khó khăn.

"Bằng hữu dừng tay!"

Triệu Tuấn Long khó khăn hô lớn, "Ta và ngươi không có ân oán tuyệt đối, những trưởng lão và đường chủ kia giết thì giết, hai người chúng ta có thể làm bằng hữu, ta nguyện ý kết bái huynh đệ khác phái với ngươi, từ đây có phúc cùng ..."

Phịch một tiếng, một quyền của Dương Phóng nện vào sau lưng của hắn, đánh hắn phọt ra máu tươi, sau lưng lõm vào, vô cùng thê thảm, thi thể hung hăng bay rớt ra ngoài xa tới mười mấy mét.

"Ngươi nghĩ cái gì vậy? Kết làm huynh đệ khác phái sao? Thật đúng là có thể nghĩ."

Dương Phóng thu hồi nắm đấm, giọng điệu lãnh đạm.

Tối nay, Thiết Ma Chiến giáp hiển uy lần đầu tiên.

Không cần biết là lực lượng hay là phòng ngự, tất cả đều đã đạt tới trình độ đáng sợ.

Đều để cho Dương Phóng phải âm thầm líu lưỡi.

Không hổ là thứ được Minh thiết đúc thành!

Một kích toàn lực của cao thủ Bát phẩm bổ xuống, thế mà cũng không cách nào lưu lại một chút dấu vết nào ở phía trên.

"Không hổ là côi bảo được Thập Tự môn cất giấu trong nhiều năm ..."

Dương Phóng thầm nghĩ.

Bản thiết kế bộ giáp này đã được cất giấu bên trong Thập Tự môn không biết bao nhiêu năm.

Chỉ tiếc không có người nào có thể chế tạo ra được!

Cho nên lúc này mới tiện nghi cho chính mình.

Dương Phóng đi qua, bắt đầu sờ tới sờ lui lục soát trên người Triệu Tuấn Long, chẳng mấy chốc đã tìm được hai khối Tịch Tà ngọc và một túi bạc, sau đó lại lục soát trên người những tên trưởng lão, Đường chủ và bang chúng một lần.

Toàn bộ hiện trường chẳng mấy chốc đã được hắn lục soát lại xếp vào một túi tài vật nhỏ.

Hắn để túi tài vật nhỏ vào trong xe ngựa, lập tức điều khiển xe ngựa tiến về phía tổng bộ của Thiên Long bang.

Nhân lúc bóng đêm thâm trầm, hắn nhất định phải hành động thật nhanh chóng.

Không có bất ngờ gì xảy ra, sáng sớm ngày mai chắc chắn sẽ oanh động toàn bộ Bạch Lạc thành.

Thiên Long bang tuy rằng là một bang phái nhỏ, nhưng cũng chiếm cứ một chỗ cắm dùi (địa vị).

Dựa theo phân chia thực lực thì cũng xem như là một thế lực xếp vào hàng trung thượng đẳng!

Thế mà lại bị người ta xóa sổ chỉ trong vòng một đêm như thế này, trong đó còn liên quan đến việc tranh chấp lợi ích tuyệt sẽ không nhỏ.

Cái gọi là hiệu ứng cánh bướm (1) chính là như thế.

(1) Hiệu ứng cánh bướm: có nghĩa là trong một hệ thống động lực học, những thay đổi nhỏ trong điều kiện ban đầu có thể dẫn đến những phản ứng dây chuyền lớn về lâu dài trong toàn bộ hệ thống .

"Ừm?"

Bỗng nhiên, Dương Phóng quay đầu lại nhìn về phía bóng tối xa xa.

Có người theo đuôi?

"Không biết sống chết."

Ánh mắt hắn chuyển lạnh,vừa nhanh chóng thúc giục xe ngựa, vừa âm thầm thúc giục phấn độc một cách vô thanh vô tức về phía sau.

. . .

Chương 222: Ngươi thì tính là cái thứ gì?

Bên trong Thiên Long bang.

Tất cả bang chúng tối này đều cảm thấy vô cùng căng thẳng, ai ai cũng cầm trường dao thật chắc, toàn bộ đều nâng cao cảnh giác.

Chỉ trong đêm nay bọn họ thế mà có tới ba vị Đường chủ bị người ta giết hại!

Bang chủ vào lúc này càng là dẫn theo hơn tám thành bang chúng tinh nhuệ rời khỏi tổng bộ, một khi tổng bộ bị người tập kích thì như vậy bọn họ muốn ngăn cản cũng sẽ rất khó khăn.

"Hy vọng đêm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra ..."

Triệu Đức Nghĩa con trai của Triệu Tuấn Long đi tới đi lui, lo lắng mà nói.

"Triệu huynh cứ việc yên tâm là được rồi."

Bên cạnh truyền đến một tiếng cười, một nam tử khoảng chừng ba mươi tuổi trên người mặc bộ quần áo trắng, trong tay cầm quạt xếp nở ra nụ cười mỉm, phong độ nhẹ nhàng, nói:

"Đừng nói trưởng lão Huyền Vũ tông có thật sự dám ra ngoài hay không, xem như ra ngoài, ngươi cảm thấy cao thủ của môn phái thế lực khác có thể buông tha cho bọn họ sao? Không nói người của những thế lực khác, Thập Tự môn ta đây có không ít người đang âm thầm nhìn chằm chằm vào Huyền Vũ tông, về phần có người tập kích Thiên Long bang hay không? Vậy thì ngươi yên tâm đi, có ta ở chỗ này, những bang phái khác phần lớn đều phải cho ta một chút thể diện!"

Triệu Đức Nghĩa nở ra nụ cười khổ, nói: "Đa tạ Diệp huynh!"

Thiên Long bang từ trước tới nay chưa bao giờ có tổn thất to lớn như thế này.

Bị người giết chết ba vị Đường chủ một cách quang minh chính đại!

Này là mất mặt như thế nào!

"Đúng rồi, cái tên Hồ Thiên Nhạc kia đâu?"

Triệu Đức Nghĩ đột nhiên nhìn về phía một lão bộc ở bên cạnh, mở miệng hỏi.

"Thưa Thiếu chủ, còn ở trong phòng."

Vị lão bộc kia trả lời.

Từ sau khi có người truyền tin tức nói Hồ Mãnh chết rồi, Hồ Thiên Nhạc giống như biến thành người khác vậy, thất hồn lạc phách, khóa cửa tự nhốt chính mình vào trong phòng, ai cũng không chịu gặp.

"Tên phế vật này xem ra vẫn còn tự biết lấy mình!"

Triệu Đức Nghĩa nói với giọng điệu lạnh lùng.

Sở dĩ Hồ Thiên Nhạc dám làm nhiều chuyện bậy bạ như vậy, chẳng qua là dựa vào cha mình mà thôi.

Bây giờ cha của hắn chết rồi, trong bang có khối người muốn chơi chết Hồ Thiên Nhạc.

A!

Bỗng nhiên!

Một loạt tiếng hét đau đớn trực tiếp truyền đến từ bên ngoài tổng bộ.

Sau đó!

A a a a!

Tiếng kêu thảm thiết bắt đầu liên tục truyền ra, vô cùng thê thảm.

Triệu Đức Nghĩa, nam tử áo trắng, lão bộc, sắc mặt tất cả đều thay đổi, lập tức muốn lao ra ngoài.

Đúng vào lúc này!

Một người đàn ông trung niên trên mặt biến thành màu đen, trong miệng nôn ra máu, lập tức chạy vào trong phòng, khó khăn kêu to, "Thiếu chủ đi mau, có người giết vào đây!"

Cái gì?

Triệu Đức Nghĩa kinh sợ trong lòng, vội vàng muốn lao ra ngoài.

Nhưng lão bộc bên cạnh đột nhiên kinh ngạc hét lớn một tiếng: "Thiếu chủ từ từ đã, bên ngoài có độc!"

Bước chân Triệu Đức Nghĩa lập tức dừng lại, nhìn về phía người đàn ông trung niên kia, đồng tử hơi co rụt lại, chỉ thấy sau khi người đàn ông trung niên đó báo tin xong thì lập tức ngã nhào xuống đất, run rẩy mấy lần thì hoàn toàn chết thảm.

"Nín hơi, chuẩn bị Giải Độc đan, đi, đi ra ngoài xem một chút!"

Triệu Đức Nghĩa lao ra khỏi đại đường.

Nam tử áo trắng và lão bộc bên cạnh, cả hai tất cả đều chạy theo.

Thiên Long bang để lại một số bang chúng tinh nhuệ để trấn thủ tổng bộ, giờ khắc này cũng thi nhau lao ra.

Chỉ đến khi bọn họ lao ra khỏi đại đường thì đột nhiên phát hiện.

Dưới ngọn lửa đung đưa, một thân ảnh cực kỳ cao lớn, hơi thở nặng nề mặc lên bộ giáp sắt đen kịt, không biết từ lúc nào đã đến tổng bộ của Thiên Long bang.

"Còn có nhiều người như vậy?"

Bóng người đen nhánh kia hơi kinh ngạc, nhưng chẳng mấy chốc đã bước về phía trước.

"Dừng lại!"

"Dừng lại!"

Hai tên bang chúng độ tuổi trung niên quát lớn một tiếng, đột nhiên vung vũ khí nhanh chóng chào đón về phía Dương Phóng.

Ầm! Ầm!

Dương Phóng tung ra hai quyền, rơi vào trên người bọn hắn, lập tức đấm cho bọn hắn bay ngược ra đằng sau, quần áo nổ tung, phọt ra máu tươi, chết không thể nào chết thêm được nữa.

Bước chân Dương Phóng không ngừng, giống như thuận tay đập chết hai con ruồi vậy, tiếp tục bước về phía trước.

Chỉ vừa ra tay đã khiến cho Triệu Đức Nghĩa và lão bộc thay đổi sắc mặt, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thực lực thật là khủng khiếp!

"Bằng hữu chậm đã!"

Thanh niên áo trắng đột nhiên hét lớn một tiếng nói: "Vị bằng hữu này là ai? Tại hạ là Diệp Khai Diệp gia của Thập Tự môn, vị bằng hữu này có thể cho ta một chút thể diện được không, chuyện hôm nay quên đi như vậy là được rồi, không biết Thiên Long bang có chỗ nào đắc tội với bằng hữu?"

Hắn đến giờ vẫn còn chưa biết rằng người mặc giáp sắt trước mắt này chính là kẻ đã giết chết ba vị Đường chủ của Thiên Long bang.

Chỉ cho rằng người này đến đây là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

"Thập Tự môn?"

Dương Phóng tiếp tục bước về phía trước, phấn độc trên người đang âm thầm lan tràn ra xung quanh, nói: "Thập Tự môn cũng muốn xen vào chuyện bao đồng sao?"

"Không dám xen vào chuyện bao đồng, nhưng gặp chuyện bất bình thì tại hạ nhất định phải đứng ra!"

Thanh niên áo trắng nói theo cách rất chi là chính trực, mở miệng nói, "Vị bằng hữu này có phải là đã có hiểu lầm gì đó với Thiên Long bang hay không, hôm nay xem như cho Thập Tự môn ta một chút tình mọn như thế nào? Chờ Thiên Long bang trải qua chuyện lần này, tại hạ tự nhiên sẽ làm chủ, mời bằng hữu đi ra hóa giải ân oán với Thiên Long bang."

"Ừm, nói dễ nghe."

Dương Phóng đột nhiên dừng bước lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Diệp Khai, nói: "Có điều, ngươi thì tính là cái thứ gì?"

Chương 223: Được lắm Huyền Vũ tông!

Sưu!

Cơ thể đáng sợ đột nhiên lao tới, đụng nát không khí, mang theo một cỗ khí thế khổng lồ không thể tưởng tượng được, gần như trong nháy mắt đã lao về phía gần người thanh niên áo trắng, sau đó hung hăng đấm ra một chưởng về phía ngực của hắn.

Chỉ là Lục phẩm đỉnh phong mà cũng dám nhúng tay vào chuyện của ta?

Thanh niên áo trắng trên mặt lộ ra vẻ giật mình.

Ầm!

Lồng ngực của hắn lõm vào, phát ra tiếng kêu thảm, thi thể lập tức bay ngược ra sau, chết không thể chết lại.

"Diệp huynh!"

Triệu Đức Nghĩa kinh hãi kêu to.

Ầm!

Một nắm đấm khác lập tức được đấm vào huyệt thái dương của hắn, cũng đấm cho Triệu Đức Nghĩa phải phụt máu tươi, huyệt thái dương lõm vào, thân thể bay tứ tung ra ngoài, bỏ mạng chết thảm.

Về phần lão bộc kia cũng tương tự không trốn thoát khỏi độc thủ, bị một quyền của Dương Phóng nện vào giữa lưng, phun ra máu tươi, bay ra xa xa đằng sau mà chết.

"Hành động phải nhanh chóng, nếu tiếp tục tạo náo loạn thêm nữa, cao thủ trong thành chắc chắn sẽ nghe thấy mà chạy tới!"

Dương Phóng thầm nghĩ.

Hắn lao vào hậu đường, tìm được túi và bắt đùa vơ vét một cách nhanh chóng.

Bạc, đồ cổ, Tịch Tà ngọc, dược liệu, bí tịch ...

Mọi thứ được hắn gói gém một cách nhanh chóng.

Toàn bộ Thiên Long bang cực kỳ rộng lớn, tìm ra đồ vật cũng tương đối phiền phức và tốn sức.

Ở trong lúc đang lục soát, đột nhiên Dương Phóng nhìn thấy một công tử trẻ tuổi đang ngồi run lẩy bẩy trong một góc, tên công tử này vô cùng hoảng sợ, co quắp tại chỗ đó.

"Ngươi là ai?"

Dương Phóng hỏi.

"Tha mạng, tha mạng. . ."

Hồ Thiên Nhạc sợ hãi nói.

Ầm!

Dương Phóng lười nhắc hỏi nhiều, một quyền đánh bay đối phương rồi tiếp tục lục soát một lần.

Cuối cùng ôm theo bốn cái túi lớn, nhanh chóng rời đi.

Thật ra nếu như tìm kiếm một cách cẩn thận thì chắc chắn còn có thể lục soát được càng nhiều bảo vật hơn.

Nhưng thời gian cấp bách không cho phép, hắn chỉ có thể nhìn thấy thứ nào đáng tiền thì cầm, không cách nào quan tâm còn thứ nào quý giá ở đâu.

Về phần Thiên Long bang còn có những người nào khác sống hay không hắn cũng chẳng muốn đi để ý.

Dù sao qua đêm nay, bất kỳ người nào cũng đừng hòng tìm được hắn.

Dương Phóng nhét đầy túi vào trên xe ngựa, lập tức thúc giục ngựa ròi đi, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

...

Ánh lửa hừng hực.

Chiếu sáng hơn phân nửa bóng tối.

Tối nay, toàn bộ thành tây đã định sẵn là sẽ không được bình yên.

Hỏa hoạn ở Thiên Long bang chẳng mấy chốc đã kinh động đến những bang phái ở gần đó, sau đó những bang phái này lại bắt đầu thi nhau thông bao đến thế lực đằng sau của chính mình.

Trong lúc nhất thời, Hắc Long quân, Kiếm tháp, Tứ Phương minh, Thập Tự môn, Cảm Ứng môn, Chu gia, Tần gia, Vương gia .... tất cả các thế lực đều biết được.

Số lớn cường giả tụ tập về phía Thiên Long bang.

Giờ phút này, ngọn lửa cháy đỏ rực, ánh lửa phập phùng, khói đặc gay mũi.

Ở trong mùi khói gay mũi còn trộn lấy với loại khí tức kỳ lạ.

Giống như thịt được nướng chín vậy.

Rất nhiều cường giả của các thế lực lớn đều bị mùi lạ này phả tới, nghĩ đến buổi tối bản thân mình ăn thịt nướng, bọn họ theo bản năng cảm thấy buồn nôn nôn khan một trận.

Lượng lớn quần chúng đang liều mạng cứu hỏa.

Tuy nhiên thế lửa quá dữ dội, sức người làm sao có thể dập tắt được ngay?

Rất nhiều người vô tình bị ngọn lửa bao trùm và la hét trong hoảng loạn.

Úy Trì Thái là cường giả được Hắc Long quân phái ra lần này, hắn cau mày lại quan sát xung quanh, sau đó lại đột nhiên dùng sức hít hít vào, trong mắt lóe lên tia sáng kinh tâm động phách trong đêm tối, giống như đã nhìn đã ngửi ra cái gì đó.

"Có độc!"

Hắn thấp giọng nói: "Việc này là do ai làm?"

"Thưa tướng quân, dựa theo điều tra biết đường, dường như là một gia hỏa tên là Dương Đạo đệ tử của Huyền Vũ tông gây nên!"

Một tên quân sĩ của Hắc Long quân lập tức ôm quyền nói ra chuyện mà hắn tìm hiểu được.

"Huyền Vũ tông!"

Úy Trì Thái mặt không biểu tình, ngẩng đầu lên, nói: "Huyền Vũ tông đây là chuẩn bị liều mạng rồi sao?"

Thế mà một lời không hợp lập tức tiêu diệt cả một bang phái hạng trung thượng.

Bạch Lạc thành nhìn như có vẻ ổn định, nhưng trên thực tế, các thế lực khác nhau đang đan xen với nhau, mạng lưới lợi ích giống như mạng nhện, vô cùng phức tạp.

Thế lực bên ngoài không vào được.

Thế lực bản địa sẽ không thôn tính lẫn nhau một cách dễ dàng, trừ khi các lợi ích âm thầm đã được các thế lực thống nhất phân chia từ trước, ví dụ: Huyền Vũ tông.

Hiện tại bọn họ dám xuống núi diệt môn hay sao?

"Được lắm Huyền Vũ tông!"

Cao thủ Diệp gia của Thập Tự môn, Diệp Đỉnh Thiên nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: "Diệp Khai con trai ta và Huyền Vũ tông không oán không cừu, Huyền Vũ môn lại sát hại con ta, thù này không đội trời chung, các vị, không cần biết các ngươi nghĩ như thế nào, Diệp gia ta chắc chắn sẽ không chết không thôi với Huyền Vũ tông!"

"Diệp huynh nói đúng lắm."

Chu Đào gia chủ của Chu gia vẻ mặt lạnh lùng, lên tiếng nói: "Huyền Vũ tông đã từng hại chết Thiên Lý con ta, thù này không đội trời chung, trước đó lúc sát hại con ta, Chu mỗ từng nói qua, Huyền Vũ tông có thể ám hại con ta thì cũng giống vậy có thể ám hại các vị, chỉ tiếc các vị trước đó không nghe theo lời khuyên của ta, cho nên mới xuất hiện cục diện ngày hôm nay!"

Trên mặt những người khác ở đây thi nhau lộ ra vẻ đặc sắc.

"Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc, mất đi nhiều bảo vật như vậy."

Gia chủ Tần gia nhìn ánh lửa cháy hừng hực đằng trước, lẩm bẩm nói: "Thiên Long bang mặc dù chỉ là thế lực trung đẳng, nhưng bang phái này thành lập nhiều năm rồi, bảo vật trong đó tuyệt đối không ít, bây giờ lại bị một mồi lửa đốt cho sạch sành sanh, Huyền Vũ tông thật đúng là đủ hung đủ ác độc!"

Chương 224: Đúng vậy, chắc là do môn phái khác giả mạo.

"Hừ!"

Úy Trì Thái phát ra tiếng hừ lạnh, nói với giọng lãnh đạm, "Sáng sớm ngày mai bảo Huyền Vũ tông giao Dương Đạo ra!"

Hắn lập tức dẫn người thúc ngựa rời đi.

Người của các thế lực lớn còn lại cũng thi nhau lộ ra ánh mắt phức tạp mà rời khỏi nơi này.

. . .

Một đêm trôi qua.

Tin tức lan ra toàn bộ Bạch Lạc thành giống như mọc thêm cánh vậy.

Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình, khó có thể tin nổi.

"Đủ các loại chuyện hỗn loạn rồi, bây giờ còn Tà Linh còn xuất hiện vào sau nửa đêm thế mà sau nửa đêm còn xảy ra chuyện như vậy!"

"Ngươi đùa à, Tà Linh thì chỉ thực sự nguy hiểm với những người có tu vi thấp, còn với những người có tu vi cao thì phải có sự khác biệt chứ!"

"Đúng vậy, trong đêm qua Thiên Long bang bị một cao nhân của Huyền Vũ tông đơn thương độc mã tiêu diệt! Vậy thì sợ gì Tà Linh, chưa kể đến trong người cao nhân đó có bao nhiêu Tịch Tà ngọc?"

...

"Không phải đó chứ, Triệu Tuấn Long bang chủ của Thiên Long bang không phải nói là đã đột phá tới Bát phẩm rồi sao?"

"Là thật, tổng bộ Thiên Long bang đều đã bị người ta đốt tới cháy lớn rồi, cho đến bây giờ lửa còn chưa được dập tắt!"

"Huyền Vũ tông quá mạnh, đây là muốn ngả bài với các thế lực lớn sao, trước đó còn tưởng rằng Huyền Vũ tông không dám ngăn cẳn ..."

"Đúng rồi, Dương Đạo này ở bên trong Huyền Vũ tông có thân phận là gì vậy? Là vị trưởng lão thần bí nào a ..."

. . .

Tất cả các loại tin tức lan truyền khắp các con đường và ngõ hẻm của Bạch Lạc thành, càng được lan truyền đi càng trở nên thái quá.

Mỗi mẩu tin tức lại được phân tích một cách hợp lý đến không tưởng.

Thẳng chó tới gần giữa trưa, tổng bộ Huyền Vũ tông mới biết được tin tức này.

Các trưởng lão tất cả đều thay đổi sắc mặt, nghẹn họng nhìn trân trối.

"Dương Đạo?"

"Huyền Vũ tông ta lúc nào lại có một tên đệ tử cường đại đến như vậy?"

"Ai là Dương Đạo? Trong Huyền Vũ tông chúng ta có một người như vậy sao?"

"Nhanh để cho Dương Đạo đi ra!"

Bên trong đại điện, xì xào bàn tán.

Mỗi một tên trưởng lão đều trừng to mắt, không thể nào tưởng tượng nổi.

Phải biết trong hai năm gần đây nhất, bọn họ vì vớt bạc, vụng trộm thu không biết bao nhiêu tên đệ tử, gần như chỉ cần đưa tiền là có thể trên danh nghĩa, để cho Huyền Vũ tông bây giờ có bao nhiêu đệ tử, không có người nào có thể rõ trong lòng bàn tay.

Có trưởng lão có quá nhiều đệ tử, thậm chí ngay cả đệ tử của mình tên là gì cũng không rõ.

Huống chi là đệ tử của những người khác?

Bên trong đại điện.

Vẻ mặt Chu trưởng lão ngẩn ngơ, tựa hồ hoài nghi mình nghe lầm, lòng bàn tay theo bản năng run rẩy một chút, hắn nhổ mấy sợi râu, không thể không hít vào một ngụm khí lạnh.

Dương Đạo?

Cái tên này làm sao nghe quen như vậy?

Nhớ không nhầm, dường như là đệ tử của mình đi ...

Nhưng không phải hắn chỉ là Lục phẩm đỉnh phong thôi sao?

"Dương Đạo đến cùng là đệ tử của ai?"

Đại trưởng lão Nghiêm Thống tức giận gào thét lên, nói: "Hắc Long quân và Thập Tự môn hiện tại đến đây đòi người, lập tức giao Dương Đạo kia ra đây cho ta!"

"Không biết, không phải ta!"

"Cũng không phải ta."

"Đúng, giống như chưa từng nghe qua cái tên này."

Tất cả trưởng lão thi nhau lắc đầu.

Chu trưởng lão cũng vội vàng lắc đầu, sợ lắc chậm.

Dưới loại tình huống này thừa nhận bản thân mình là sư tôn của Dương Đạo vậy thì chắc chắn sẽ dẫn lửa tới thiêu thân.

Làm không khéo đại trưởng lão Nghiêm Thống sẽ lập tức giao chính mình ra.

Đây cũng không phải là chuyện đùa.

"Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ có môn phái khác cố ý giả làm thân phận đệ tử Huyền Vũ tông chúng ta? Sau đó vu oan hãm hại cho Huyền Vũ tông ta sao?"

Chu trưởng lão đột nhiên nổi hứng, mở miệng hỏi.

"Có khả năng này!"

"Đúng vậy, chắc là do môn phái khác giả mạo."

Tất cả trưởng lão phản ứng lại, thi nhau vỗ tay.

"Ha ha ha, Huyền Vũ tông cách ngày diệt vong không còn xa, ha ha ha ..."

Đột nhiên, bên trong đại điện một lão giả mái tóc trắng xóa ngửa mặt lên trời cười buồn, thần sắc thê lương.

Tiếng cười có vẻ đột ngột khác thường.

Tất cả trưởng lão thi nhau nhíu mày, quay đầu nhìn lại.

Chính là Liễu Đào Thái thượng trưởng lão của Huyền Vũ tông.

Chỉ là vào mấy năm về trước lúc Liễu Đào ra ngoài gặp phải Tà Linh, trên người nhận thương tích, sau khi trở về thì tu vi ngày một sa sút, bây giờ đã mấy năm trôi qua, hắn đã mất đi công lực, biến thành lão phế vật.

Hôm nay lão phế vật này lại lần nữa ra lòe mọi người?

"Liễu trưởng lão, ngươi đây là có ý gì a?"

Chu trưởng lão nói với giọng điệu lãnh đạm, có hơi không vui.

Các trưởng lão còn lại cũng đều hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hững hờ nhìn về phía Liễu Đào.

"Hắc hắc. . ."

Liễu Đào lại nở ra nụ cười lạnh, nói: "Ta đang cười nhạo các ngươi, Huyền Vũ tông hiện nay hiếm khi xuất hiện một nhân tài tuyệt thế như vậy, nếu như bồi dưỡng thật tốt thì sau này chắc chắn có thể giúp đỡ được Huyền Vũ tông ta, để Huyền Vũ tông trở lại trạng thái đỉnh phong một lần nữa, ta buồn cười các ngươi lại sợ này sợ kia, còn muốn giao vị đệ tử này ra ngoài? Thậm chí còn không dám thừa nhận, chuyện này có gì mà không dám thừa nhận, tra tìm trong danh sách đệ tử một cái là biết!"

Đại trưởng lão Nghiêm Thống sầm mặt lại, lạnh lùng nói: "Đánh ra đi!"

"Vâng, đại trưởng lão!"

Mấy tên đệ tử Huyền Vũ tông tiến lên, thay nhau dùng côn đánh loạn vào trên người Liễu Đào.

Liễu Đào bị đánh chạy trối chết, vừa chạy vừa nhảy tưng tưng, chạy về phía ngoài cửa, trong miệng hét lớn, "Huyền Vũ tông sớm muộn gì cũng bị hủy diệt trong tay đám người các ngươi ..."

Chương 225: Kiểm kê tài phú

Tất cả trưởng lão đều lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, không hề bị lay động.

"Không biết sống chết, lão phế vật này sớm nên giết chết đi cho rồi!"

Chu trưởng lão nói với giọng lạnh lùng.

Chuyện tra danh sách đệ tử còn cần ngươi nói?

Nhỡ đâu điều tra ra, xui xẻo tuyệt không chỉ một mình hắn.

"Thôi."

Đại trưởng lão phất phất tay, mở miệng nói, "Đã Dương Đạo không phải là đệ tử của Huyền Vũ tông ta, vậy chúng ta ngay lập tức đi tìm Hắc Long quân và Thập Tự môn nói cho rõ ràng, nếu như bọn họ còn không tin tưởng vậy thì Huyền Vũ tông chúng ta cũng không phải ăn chay!"

Tất cả các trưởng lão thi nhau gật đầu.

Lại không có một ai bằng lòng đi điều tra danh sách đệ tử.

Có một số việc tốt hơn hết vẫn là không nên chọc thủng mới tốt.

. . .

Suốt cả một ngày trôi qua.

Tất cả các loại tin tức đang bay khắp nơi trong Bạch Lạc thành.

Buổi sáng còn có người nói Dương Đạo là đệ tử của Huyền Vũ tông.

Kết quả là vào buổi trưa, lại có một tin tức khác xuất hiện.

Bên Huyền Vũ tông đã có câu trả lời chính thức, Dương Đạo cũng không phải là đệ tử của Huyền Vũ tông, Huyền Vũ tông cũng chưa từng thu một tên đệ tử nào như vậy, chắc chắn là có kẻ xấu giả mạo thân phận của đệ tử Huyền Vũ tông cố ý vu oan hãm hại Huyền Vũ tông.

Ngay khi tin tức này được đưa ra, lập tức làm cho mọi người xì xào bàn tán.

Rất nhiều người lộ ra vẻ ngạc nhiên.

"Dương Đạo không phải đệ tử của Huyền Vũ tông?"

"Ta nói rồi mà, Huyền Vũ tông lấy đâu ra cái lá gan dám gây án ở vào cái thời khắc này, hơn nữa ngay cả truyền nhân Diệp gia của Thập Tự môn cũng bị giết chết, đây chắc chắn không phải là tác phong của Huyền Vũ tông!"

"Các trưởng lão trong Huyền Vũ tông đều đang đấu đá nội bộ lẫn nhau, đều chỉ muốn vớt chỗ tốt, ai còn sẽ suy nghĩ cho tông môn nữa ..."

"Đúng vậy."

Tất cả các loại quán rượu và quán trà một lần nữa có rất nhiều cuộc thảo luận.

Vào buổi chiều, một số lượng lớn quân sĩ Hắc Long quân và bộ khoái của Phủ thành chủ đột nhiên xuất hiện trên đường phố.

Bọn họ cầm xấp bức chân dung và dán từng bức một vào trên tường.

Trên bức chân dung, chính là ảnh chân dung của Dương Đạo.

"Nếu như có người phát hiện ra tung tích của Dương Đạo, thưởng trăm lượng bạc!"

"Nếu có người nào bắt sống được Dương Đạo, thưởng năm trăm lượng bạc!"

Có quân sĩ của Hắc Long quân mở miệng hô lớn.

. . .

Trong một góc khuất vắng vẻ.

Bên trong một gian phòng.

Dương Phóng đóng cửa không ra, khóa chặt cửa phòng từ bên trong, đang cẩn thận sắp xếp những thứ đạt được vào tối hôm qua.

Bên trong gian phòng này tả ra mười mấy cái túi lớn.

Bên trong lít nha lít nhít đổ đầy các loại đồ vật đáng tiền.

Hắn sắp xếp mất tới cả một đêm mới phân loại xong mọi thứ thành từng loại.

Kim Diệp tử, Kim Qua tử: 376 cái.

Bạc: 5880 lượng.

Ngọc khí, đồ cổ, châu báu: 188 cái.

Tịch Tà ngọc: 62 khối.

Kim Ngọc Nội giáp: 2 cái.

Võ kỹ Linh cấp: 2 bản.

Võ kỹ + Tâm pháp Phàm cấp: 16 bản.

Các loại dược liệu chưa biết tên: 38 gốc.

. . .

Dương Phóng sắc mặt mê say, mắt thầy đầy cả một gian phòng, trong lúc nhất thời có hơi khó mà lấy lại tinh thần.

Đây là một phần nội tình của một bang phái trung đẳng a!

Tài phú nhiều không kể xiết.

Quan trọng là, ở trong lúc hắn vơ vét quá mức vội vàng, còn có rất nhiều chơi không có thời gian để mà đi tìm.

Nếu không, chắc chắn sẽ còn càng nhiều hơn nữa.

Những tài phú này đoán chừng ngay cả một nửa cũng chưa bằng.

Hắn thuận tay cầm hai cái Kim Ngọc Nội giáp lên, quan sát cẩn thận.

Nội giáp này có tạo hình tinh xảo, lộng lẫy, tất cả đều được dệt từ những sợi vàng và ngọc bích tuyệt đẹp.

Nhưng ngọc bích sử dụng lại không phải loại ngọc bích bình thường mà là một loại thanh ngọc cực kỳ cứng cỏi.

Nếu như không có ngoại lệ, tối thiểu có thể ngăn cản được cao thủ Lục phẩn tập kích.

"Đáng tiếc đối với ta mà nói vẫn là không có tác dụng quá lớn."

Hắn lẩm bẩm một mình.

Bỗng nhiên, Dương Phóng nghĩ đến trước đó hắn mặc vào trên người một chiếc nội giáp màu bạc, hắn lập tức cởi ra, lột nội giáp màu bạc trong người xuống, bắt đầu so sánh cả hai một cách cẩn thận.

Ngân Sắc Nội giáp rõ ràng hơi kém một chút.

Dương Phóng đặt Ngân Sắc Nội giáp sang một bên, lập tức mặc một bộ Kim Ngọc Nội giáp trong đó lên trên người.

Mặc dù chỉ có thể ngăn cản cao thủ Lục phẩm tập kích, nhưng ở thời điểm quan trọng cũng có tác dụng lớn, ít nhất có thể tạm thời làm suy yếu đi một phần lực lượng của đối phương.

Thiết Ma Chiến giáp tuy rất chắc chắn, nhưng khi mặc vào lại trở nên cồng kềnh dễ bị người nhận ra, nên việc mặc Kim Ngọc Nội giáp này lên người cũng sẽ tốt hơn cho việc đi ra ngoài.

Tích Sơn đao!

Trọng chưởng!

Cộng thêm Thập Tự quyền trước đó, hiện tại đã có ba quyển võ kỹ Linh cấp.

Hắn lập tức mở Tích Sơn đao ra tiến hành quan sát.

Đây là một loại tuyệt học về đao pháp có lối tấn công và phòng thủ riêng, bất động như sơn, hiển nhiên đây chính là võ kỹ độc môn của Triệu Tuấn Long bang chủ Thiên Long bang.

Sau khi Dương Phóng quan sát một lát thì lại vớ lấy Trọng chưởng mở ra xem.

Đây là một môn võ kỹ loại hình chưởng pháp.

Khác biệt với những chưởng pháp khác, bộ chưởng pháp này lại không có bất kỳ biến hóa rườm rà nào, chú trọng thẳng tới thẳng lui, từ đó một chưởng đánh ra tất cả lực lượng của bản thân.

Kể từ đó, mạnh thì có mạnh, chỉ là ở lúc đối địch, chưa chắc đã có thể đánh trúng được kẻ địch.

Nhất là ở lúc giao thủ với cao thủ Linh cấp, đối phương cũng sẽ không ngu ngốc đối chưởng trực tiếp với ngươi, trừ khi ngươi đi lên đã chiếm lấy ưu thế, lấy chưởng lực ra so sánh làm cho đối phương không thể không giơ chưởng lên chống lại.

Chương 226: T

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6