Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 237: Yêu cầu?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Sau khi đông đảo Tà Linh quỷ dị bị một tiếng hét lớn của Dương Phóng, tất cả đều ngã nhào xuống đất, ôm lấy đầu, toàn thân bốc khói.

Trình Thiên Dã một đường lao lên, chẳng mấy chốc đã tìm được lão Ngô một cách thuận lợi.

Hai người không có thời gian để nói chuyện gì khác, vội vàng nhảy xuống từ lầu ba, bỏ chạy ra phía bên ngoài.

Đều không ngoại lệ, trong lòng hai người đều tràn ngập sự sợ hãi.

Thủ đoạn của người này thực sự đáng sợ.

Một tiếng hét to, từ lầu trên tới lầu dưới, hơn mười con Tà Linh thế mà tất cả đều bị chấn động đến không cách nào phản kháng.

Rất ma quái!

Ba người không lo nghĩ được nhiều, vội vàng nhanh chóng đi theo Dương Phóng.

Trong lúc đó tốc độ của Dương Phóng luôn cực nhanh, dẫn ba người một đường chạy như điên về phương hướng nơi xa.

Tới khi chạy đi được hơn mươi dặm, cuối cùng hắn mới dừng lại.

"Phủ Thành chủ có biến, tin tưởng các ngươi vừa rồi cũng đã cảm nhận được, những gì ta có thể làm chỉ có như vậy thôi, các ngươi đi đi."

Dương Phóng nói với giọng điệu lãnh đạm, quay người rời đi.

Tà Linh là lấy Phủ Thành chủ làm trung tâm, tập kích ra khắp nơi xung quanh.

Nếu như bọn họ trở về báo tin kịp thời, hiện tại mọi chuyện còn có thể kịp.

"Tiền bối, chờ một chút!"

Trần Thi Nghiên vội vàng hô lên, "Những Tà Linh vừa rồi kia là đi ra từ Phủ Thành chủ sao? Tiền bối thế nhưng là có từng thấy Bạch trưởng lão của Thập Tự môn ta không?"

"Chết!"

Dương Phóng trả lời một cách lãnh đạm.

"Chết rồi?"

Ba người Trần Thi Nghiên, Trình Thiên Dã đều rung động trong lòng.

"Bằng hữu, có thể nghe ta nói lời này được không?"

Trình Thiên Dã bỗng nhiên mở miệng.

Dương Phóng đang muốn rời đi thì nhướng mày, lạnh lùng nhìn về phía Trình Thiên Dã.

Trình Thiên Dã nhanh chóng sắp xếp lời nói của mình và nói: "Ta không dám yêu cầu bằng hữu quá xa vời rằng bằng hữu nhất định phải gia nhập vào chính quyền, nhưng tối ngày hôm nay bằng hữu đã mạo hiểm cứu giúp, chúng ta vô cùng cảm kích, hy vọng rằng bằng hữu có thể xem ở trên việc tất cả mọi người đều cùng đến từ một nơi, có thể giúp chúng ta thêm một vấn đề nhỏ, ngươi yên tâm, không cần biết ngươi có yêu cầu gì, chúng ta nhất định sẽ dốc sức đi làm, không cần biết là ở thế giới hiện thực hay là ở thế giới này."

Hắn đã không còn dám yêu cầu quá xa vời có thể sử dụng đại nghĩa quốc gia tới trói buộc chặt lại người của tổ chức này.

Chỉ yêu cầu có thể lấy một vụ giao dịch công bằng để đả động đối phương, để cho đối phương xuất thủ tương trợ.

"Yêu cầu?"

Dương Phóng nói với giọng điệu lãnh đạm, nói: "Các ngươi có thể có điều kiện gì có thể đả động được ta? Tâm pháp Linh cấp hay là võ kỹ Linh cấp, hay là những thứ khác? Những thứ các ngươi có ta đều có, các ngươi lấy cái gì ra để giao dịch? Dùng quyền lợi trong hiện thực đến giao dịch sao?"

"Thế nhưng là ... thế nhưng là ..."

Trong đầu Trình Thiên Dã đang quay cuồng nhanh chóng, cố gắng tìm những điều kiện khác để đả động Dương Phóng.

Nhưng sau khi tìm kiếm một phen, lại phát hiện những thứ mà người Lam tinh bọn họ nắm giữ lại ít đến thương cảm!

Thậm chí còn không có bất cứ thứ gì tử tế để lấy ra.

Thứ duy nhất có thể để cho bọn họ lấy ra cũng chỉ có thực quyền và tiền ở trong thế giới hiện thực.

Nhưng với sự bí ẩn của tổ chức này, tuyệt đối không thể chấp nhận 'quyền lợi' do bọn họ đưa ra trong thế giới hiện thực.

Bởi vì cứ như vậy, thân phận của tổ chức thần bí này sẽ bại lộ.

"Đi nhanh đi, Phủ Thành chủ đêm nay đã động thủ, Tà Linh chẳng mấy chốc sẽ tập kích các môn phái lớn bao gồm cả Hắc Long quân."

Dương Phóng nói với giọng điệu lạnh lùng, nói: "Trong Phủ thành chủ có một con Tà Linh vô cùng đáng sợ, ngay cả ta tới đối phó cũng vô cùng khó khăn, một khi Hắc Long quân và các thế lực lớn bị tiêu diệt, kết cục của các ngươi là gì thì cũng không cần ta phải nói."

Hắn lập tức quay người rời đi.

"Bằng hữu chậm đã!"

Lão Ngô đột nhiên mở miệng, thành khẩn tha thiết nói: "Bằng hữu, tất cả mọi người là 'đồng hương', vì sao các ngươi cứ nhất định phải chiến đấu một mình? Ta biết các loại điều kiện của chúng ta đều không thể đả động bằng hữu, nhưng có một số thứ bằng hữu chắc chắn không bằng chúng ta, đó chính là tình báo, nhân viên của chúng ta trải rộng ở từng nơi định cư và thành trì, không cần biết là tình báo nào, chúng ta đều có thể tìm ra giúp ngươi, điểm này không biết có thể đả động được bằng hữu hay không?"

Trình Thiên Dã, Trần Thiên Nghiên cũng lập tức phản ứng lại.

Đúng vậy, chính quyền bọn họ mặc dù nghèo rớt mùng tơi, nhưng thứ quý giá nhất lại chính là tình báo.

Đặc biệt là bây giờ tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế đã được thành lập, khiến cho bọn họ có càng có thêm nhiều hiểu biết rõ ràng hơn đối với thế giới này.

Điểm này đối phương tuyệt không có khả năng hiểu bằng bọn họ.

"Thật sao?"

Dương Phóng nở ra nụ cười lạnh, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ màu đỏ nhìn không ra vẻ mặt gì, nói: "Rất đáng tiếc, ta không có chút hứng thú nào đối với cái gọi là tình báo của các ngươi, nếu như các ngươi không muốn chết vậy thì đi nhanh lên đi, những Tà Linh kia sắp đuổi tới rồi!"

Hắn chuẩn bị cấp tốc rời đi, sẵn sàng dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về phía nơi xa.

Thành thật mà nói, nếu như có thể thiết lập một thỏa thuận với chính quyền thì chuyện này chưa chắc không phải chuyện tốt.

Điểm này từ trước đó là có thể nhìn ra được.

Hắn cần vật liệu của Trùng hương, Túy Hồn hương, bao gồm cả vật liệu Thiết Ma Chiến giáp, đều là chính quyền thu thập giúp.

Theo thực lực dần dần mạnh lên, sau này hắn chắc chắn sẽ cần nhiều thứ hơn nữa.

Chỉ dựa vào lực lượng của một người mà đi thu thập vậy thực sự là quá khó khăn.

Chương 238: Đẩy nhanh tốc độ hành động!

Có nhiều thứ mặc dù có tiền cũng chưa chắc có thể tìm thấy mà mua, chỉ có thể dựa vào mạng lưới giao thiệp rộng rãi mới may mắn có thể tìm được hoặc mua được.

Có điều, nếu như bây giờ đáp ứng yêu cầu của bọn họ một cách tùy tiện thì chỉ sợ vẫn là sớm đặt chính mình vào bên trong vòng xoáy.

Ở bên trong Bạch Lạc thành bây giờ, thực lực của hắn cũng không tính là mạnh cỡ nào.

Mặc dù có thể tiêu diệt Thiên Long bang, nhưng Thiên Long bang nào có đáng là gì?

Chỉ là một bang phái trung đẳng mà thôi, tu vi của bang chủ chẳng qua chỉ là Bát phẩm.

Đối với những thế lực lớn, những môn phái lớn khác thì Thiên Long bang chẳng bằng cái rắm.

Mà lấy Hắc Long quân tới nói, Tổng binh Thượng Quan Vô Cực, danh xưng tu vi Thập phẩm, ai có thể ngăn cản?

"Bằng hữu không ngại lại suy nghĩ một chút ..."

Trình Thiên Dã vội vàng hô lên một lần nữa.

Hô một tiếng, Dương Phóng tung người nhảy lên, biến mất ở chỗ này.

Cả ba người biến đổi thất thường.

Quả nhiên, muốn đả động được thế lực này vậy thực sự quá khó khăn.

Nhưng đêm nay đối phương lại chủ động ra tay tương trợ, cũng đã nằm rất ngoài dự đoán của bọn họ rồi.

Ít ra đây là một sự khởi đầu tốt đẹp.

"Thi Nghiên, ngươi nên lập tức báo tin này ngay cho Thập Tự môn, lão Ngô và ta thì đi báo tin cho Hắc Long quân!"

Trình Thiên Dã cắn răng nói.

Đến loại tình trạng này rồi, bọn họ cũng không sợ khơi dậy quá nhiều hiềm nghi, chỉ cần nói vào lúc đêm khuya chính mình nhìn thấy Tà Linh xuất hiện từ Phủ Thành chủ, tin tưởng Hắc Long quân chắc chắn sẽ có hành động.

Về phần tổng đội trưởng Nhậm Quân, bọn họ chỉ cầu bên phía Hắc Long quân có thể đánh tan Phủ Thành chủ, cứu được Nhậm Quân ra ngoài.

Sưu sưu sưu!

Tốc độ ba người cực nhanh, lập tức cấp tốc lao về phía nơi xa.

. . .

Xuân Phong lâu.

Gần như ở vào lúc mấy người Dương Phóng, Trình Thiên Dã vừa mới rời đi được khoảng ba bốn phút.

Liên tục có ba bóng người quỷ dị trên người mặc trường bào màu đen, cấp tốc lao tới từ xa và xông vào bên trong Xuân Phong lâu.

Bọn họ có thân thể cao gầy, vẻ mặt âm trầm, quan sát bốn phương tám hướng trong Xuân Phong lâu.

Những con Tà Linh vốn bị Lôi âm của Dương Phóng chấn nhiếp giờ đã sớm khôi phục lại, lập tức lao ra ngoài lao về những phương hướng khác nhau.

"Vừa rồi các ngươi nghe được âm thanh gì không?"

Một bóng người quỷ dị mặc áo bào đen âm trầm nói.

"Có, một tiếng quát khẽ, giống như thiên lôi, ẩn chứa thần uy!"

Một bóng người mặc áo bào đen bên cạnh trầm giọng nói, "Cho dù cách rất xa, Tà Linh bên cạnh ta cũng cảm nhận được loại thần uy khó tả đó, không muốn tới gần."

"Chắc chắn là tổ chức Thiên Thần kia đang ra tay!"

Bóng người mặc áo bào đen ở giữa nhất nói với giọng nói lạnh lùng, "Xem ra bọn họ quả nhiên ẩn nấp ở Bạch Lạc thành, hơn nữa còn muốn quản chuyện của chúng ta!"

Hắn đột nhiên quay người lại, nhìn về phía một phương hướng trong bóng đêm, trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị.

"Đi, đẩy nhanh tốc độ hành động!"

Chân hắn giẫm mạnh một cái, điên cuồng lao về phía nơi xa.

Hai bóng người bên cạnh cũng dựa thế nhanh chóng đuổi theo, thân pháp như quỷ, sưu sưu vang dội.

. . .

Bên dưới màn đêm.

Bạch Lạc thành không còn được yên tĩnh.

Từng đứa bé quỷ dị toàn thân đen nhánh lấy Phủ Thành chủ làm trung tâm đang nhanh chóng lao về bốn phương tám hướng.

Hai tay hai chân bọn chúng chạm đất, gióng như còn chưa biết đi mà chỉ có thể bò hoặc là nhảy.

Thế nhưng cho dù là bò thì tốc độ vẫn rất đáng sợ, cộng thêm màn đêm yểm hộ, quả thực để cho người ta khó mà thấy rõ ràng được.

Xoát xoát xoát xoát!

Hết Tà Linh này đến Tà Linh khác lao nhanh ra, lít nha lít nhít, số lượng hiện giờ đã không biết là có tới bao nhiêu.

Thật giống như chỗ Phủ Thành chủ đã biến thành một cái sào huyệt quỷ dị của Tà Linh vậy.

Liên tục không ngừng có đứa bé màu đen lao ra từ nơi đó.

Bên trong Phủ Thành chủ.

Bên trên bức tượng đứa bé màu đen đang nở nụ cười đắc ý, bụng đang phồng lên và khô quắt liên tục, mỗi lần phồng lên đều sẽ từ bên trong sản sinh ra từng đứa bé quỷ dị, chỉ trong một đêm đã rơi xuống không biết bao nhiêu Tà Anh.

Bên trong đại điện.

Từng bóng người mặc áo bào đen, khí tức khó hiểu đang khoanh chân ngồi xếp bằng niệm kinh, trong miệng phát ra những âm thanh kỳ dị, theo thời gian trôi qua, thân thể của bọn họ đang dần dần khô héo lại.

Giống như toàn bộ năng lượng trong cơ thể bọn họ đều bị bức tượng đứa bé quỷ dị đen nhánh kia hấp thu dần vậy, hết lần này tới lần khác đám người bọn họ giống như không cảm nhận được một chút đau đớn nào.

. . .

Ầm ầm!

A!

Bên trong Bạch Lạc thành đột nhiên trở nên hỗn loan, tiếng kêu thảm thiết bắt đầu vang lên.

Nơi ở của các môn phái lớn và gia tộc bắt đầu gặp phải tập kích.

Từng đứa bé quỷ dị màu đen cấp tốc xông tới, trên người âm khí âm u, từ cửa sổ, cửa phòng, trên nóc nhà đột phá mà vào, tập kích về phía cường giả trong phòng, cho dù trên người có được Tịch Tà ngọc thì cũng không cách nào ngăn cản được bọn chúng.

Số lượng đứa bé quỷ dị là quá nhiều.

Chỉ có một khối Tịch Tà ngọc thì chẳng mấy chốc sẽ bị lực lượng trên người bọn chúng dụ cho hao sạch năng lượng, khi năng lượng tiêu hao hết thì sẽ nổ tung ngay lập tức.

Tuy nhiên!

Những đứa bé quỷ dị này thế nhưng là lại không ra tay đối với đông đảo những người bình thường, đối tượng tập kích tối nay của bọn chúng tất cả đều là nơi trú đóng của từng môn phái lớn từng gia tộc lớn, hoặc là những người trên người có mang theo Tịch Tà ngọc.

Đối với phần lớn người bình thường, trên cơ bản đều lập tức đi vòng qua.

Chương 239: Bổ Tà Linh làm đôi

Nơi xa.

Dương Phóng một đường nhảy vọt, gần như mới tới gần nơi ở của mình đã nghe được trong màn đêm xa xăm truyền đến tứng tiếng kêu thảm thiết chói tai và tiếng bùng nổ trầm muộn.

Thân thể của hắn mượn lực nhảy lên, thi triển thân pháp, nhanh chóng rơi vào trên nóc nhà của một tửu quán năm tầng lầu cách chỗ ở của hắn không xa.

Từ trên cao nhìn xuống, hắn lại nhìn về phía Bạch Lạc thành rộng lớn.

Lần này, tình huống nhìn thấy rõ ràng còn muốn hỗn loạn hơn nhiều so với trước đó.

Thậm chí, Dương Phóng có thể cảm nhận được rõ ràng từng đợt âm khí dày đặc đang cuộn trào ở bên trong Bạch Lạc thành.

Giống như một đám mực bẩn từ trong Phủ Thành chủ phun ra, dùng tốc độ khó có thể tưởng tượng lan tràn ra chung quanh.

"Động tác thật nhanh!"

Hai mắt Dương Phóng ngưng trọng lại.

Trước một khắc còn trông có vẻ yên tĩnh.

Sau một khắc, lại trở nên đáng sợ tới như thế.

Quả thực không cho người ta có một chút thời gian nào để phản ứng.

Hắn đột nhiên nhìn về phía phương hướng của Thập Tự môn.

Đám người Trình Thiên Dã bọn họ chắc là cũng đã chạy về tới nơi thuận lợi rồi đi ...

Con hẻm mà họ đã ở trước đó cách Thập Tự môn cũng không xa, chỉ cần bọn họ không lãng phí thời gian ở chỗ vừa rồi thì như vậy chắc chắn có thể chạy kịp trở về.

Ầm ầm!

Đột nhiên, cách đó không xa truyền đến tiếng trầm muộn.

Sau đó đám cháy bùng lên, kèm theo đó là một số tiếng kêu thảm thiết, khoảng cách chỗ hắn dường như chỉ có khoảng mấy trăm mét.

Đó là ... một cái đường khẩu của Tứ Phương minh?

"Tà Linh, thật là nhiều Tà Linh!"

"Mau bắn ra đạn tín hiệu!"

Từng viên đan tín hiệu đủ mọi màu sắc từ nơi đó bắn lên bầu trời, nổ bung sáng rực trong đêm tối, tiếng nổ vang ầm ầm.

Rung động lòng người!

Tốc độ phản ứng của tất cả các môn phái lớn đều rất nhanh.

Ở một hướng khác, gần như ngay khi tin tức từ Trần Thi Nghiên được truyền vào Thập Tự môn, bên phía Thập Tự môn cũng hành động hỏa tốc, triệu tập môn nhân, một phần người đi báo tin những người khác, một phần người nhanh chóng tập trung để đối phó với Tà Linh.

Mà bên phía Hắc Long quân cũng giống như vậy.

Tin tức của Trình Thiên Dã và lão Ngô vừa mới truyền đến đã kinh động đến Tổng binh Thượng Quan Vô Cực.

Sau đó, còn chưa có thời gian tiến hành điều tra cẩn thận, thì có thể nghe thấy được động tĩnh đáng sợ truyền đến từ trong đêm tối.

Toàn bộ Hắc Long quân lập tức bắt đầu hành động toàn diện.

. . .

Trên đỉnh tửu lâu cao chót vót.

Khí tức Dương Phóng mơ hồ, như là hòa vào làm một thể với bóng đêm, để cho người ta không thể cảm nhận được bất cứ điều gì.

Ánh mắt của hắn xa xa rơi vào chỗ đường khẩu kia của Tứ Phương minh, trong lòng đột nhiên cuộn trào.

Đêm nay hỗn loạn như thế, không biết có thể nhân cơ hội hay không ...

Trong mắt hắn lộ ra một tia sáng.

Bỗng nhiên!

Dương Phóng nhướng mày, cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy đột nhiên những chuyển động kỳ lạ từ mọi hướng truyền đến, và kèm theo tiếng cười quỷ dị he he he he, thế mà lập tức có bốn năm đứa bé toàn thân đen nhánh từ bò qua từ con hẻm nhỏ cách đó không xa.

Những đứa bé quỷ dị đó rõ ràng là cũng chú ý đến Dương Phóng.

Trong khi bọn chúng đang bò thật nhanh, chúng quay đầu lại nhìn về phía Dương Phóng, với một nụ cười quỷ dị trên môi.

Nụ cười đó ở trong đêm tối mập mờ lộ ra càng kinh khủng!

"Không biết sống chết!"

Dương Phóng giọng điệu lạnh lùng.

Đầu óc hắn lại bắt đầu suy nghĩ.

Phủ Thành chủ đến cùng là làm sao có thể chở được nhiều đứa bé quỷ dị tới đây như vậy?

Đông đảo Tà Linh như vậy, muốn đi qua cổng thành nơi Hắc Long quân trấn giữ một cách dễ dàng là chuyện gần như không thể nào.

Nhưng bọn họ thế mà lại làm được!

"Chẳng lẽ nói bọn họ có Truyền Tống trận, hay là dùng những phương thức khác để chế tạo Tà Linh?"

Dương Phóng cau mày lại

Tin tức liên quan đến thế giới này, hắn vẫn là còn hiểu biết quá ít.

Rất nhiều chỗ đều lộ ra không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng nếu như có Truyền Tống trận, vậy đây tuyệt đối là một tin tức vô cùng tốt.

"He he he he . . ."

Tiếng cười quái dị lại vang lên xung quanh Dương Phóng.

Bốn năm đứa bé quỷ dị toàn thân đen nhánh kia cũng không hề rời đi, mà là đang bò loạn qua lại xung quanh, thi thoảng lại ngẩng đầu nở ra nụ cười quỷ dị nhìn về phía Dương Phóng, từng tiếng cười âm trầm quái dị không ngừng truyền vào trong hai lỗ tai của Dương Phóng.

Tịch Tà ngọc trên người Dương Phóng xuy xuy rung động, nhanh chóng nóng lên.

"Hừ!"

Hắn hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới những thứ này, thi triển Đạp Tuyết công, thân thể giống như dung nhập vào bóng tối, nhanh chóng chạy về phía nơi xa.

Theo thân thể của hắn lướt qua, những con Tà Linh kia cũng vội vàng nhanh chóng tránh ra.

Giống như đang tránh né ôn thần vậy.

Hô hô hô!

Lên xuống mấy lần, Dương Phóng cũng đã rời khỏi nơi này một cách nhanh chóng.

Bốn năm đứa bé quỷ dị đen nhánh kia ngơ ngác nhìn vào phương hướng Dương Phóng rời đi một chút, sau đó đột nhiên nở một nụ cười quái dị, nhanh chóng đuổi theo về phía Dương Phóng, từng đứa bé hai tay chạm đất, bò đi nhanh chóng, như là những con chuột chui rúc trong rãnh nước vậy.

"Cổn!"

Một âm thanh đáng sợ phát ra, làm rung chuyển màn đêm.

A!

Bốn năm đứa bé quỷ dị đen nhánh tất cả đều phát ra tiếng kêu chói tai, thân hình dừng lại một chút, hai tay ôm đầu, lăn lộn trên mặt đất, kêu to thê thảm.

Sưu!

Phốc phốc!

Dương Phóng bất ngờ lao ra từ con hẻm, bổ một đao vào trên đỉnh đầu một con Tà Linh với một lực đáng sợ, từ trên đỉnh đầu của đứa bé quỷ dị đen nhánh này bổ dọc xuống tới cằm, sau đó dùng sức ấn mạnh một cái.

Đứa bé quỷ dị này xem như bị hắn bổ cho tách ra, biến thành hai nửa.

Chương 240: San bằng Phủ Thành chủ cho ta!

Những mảnh máu đen sền sệt bắn ra khỏi người đứa bé quỷ dị và bắn tung tóe vương vãi khắp nơi.

Tà Linh này lại không có cơ quan nội tạng!

Dưới làn da đen kịt hôi hám là máu đen sền sệt đặc quánh, nghĩ ghê tởm cỡ nào thì ghê tởm cỡ đó.

Dương Phóng vốn cho rằng một đao là rất khó bổ chết bọn chúng, nhưng lại không nghĩ rằng một đao này lại thuận lợi vượt ngoài ý muốn.

Hắn di chuyển mang đao theo bên người, khí tức dũng mãnh, tốc độ cực nhanh, ngay sau đó lại bổ ra một đao nhanh như thiểm điện bổ về phía đứa bé quỷ dị đen nhánh thứ hai, hung hăng bổ xuống tới.

Phách Sơn đao pháp!

Phốc phốc!

Giống như trước đó, đứa bé quỷ dị đen nhánh thứ hai cũng bị hắn bổ vào trên đỉnh đầu dọc xuống tới cằm, trong miệng phát ra tiếng kêu thê thảm đinh tai, sau đó toàn bộ thân hình cũng đột nhiên bị tách ra, máu đen bắn tung tóe ra ngoài.

Đứa bé quỷ dị đen nhánh thứ ba cuối cùng đã khôi phục lại từ trong sự chấn nhiếp của Lôi âm, trong lòng kinh hãi, vội vàng xoay người chạy trốn.

Dương Phóng cầm trong tay song đao, nhanh chóng nhào về phía ba đứa bé quỷ dị còn lại.

Tuy nhiên cảnh tượng quái dị xuất hiện.

Đao pháp bổ xuống lần này lại rất khó bổ tách bọn chúng ra.

Thân thể của bọn chúng giống như thể là thạch vậy, mặc dù bổ xuống tới cằm, lại bất kể như thế nào cũng không cách nào nhấn xuống thêm nữa, thật giống như gặp phải ngăn cản nào đó muốn hất văng đao của hắn ra.

Dương Phóng giật mình trong lòng, đột nhiên phản ứng lại.

"Là Lôi âm!"

Chỉ có dưới sự chấn nhiếp của Lôi âm, nhưng đứa bé quỷ dị này mới lộ ra khuyết điểm, mới bị một đao bổ làm đôi mà chết.

Mà thiếu sự chấn nhiếp của Lôi âm, thân thể của bọn chúng sẽ trở nên vô cùng quỷ dị, rất khó một đao giết chết.

Ầm!

Chân Dương Phóng đá ra một cái, rơi vào trên thân đứa bé quỷ dị trước mặt, hung hăng đá thân thể của đối phương bay ra bên ngoài, giống như một quả bóng da, rơi ra nơi xa.

Hắn còn muốn tiếp tục đuổi giết, đột nhiên sắc mặt thay đổi, quay người lập tức lao đi.

Oanh!

Một cỗ khí tức khủng bố âm khí âm u nhanh chóng ập đến từ một con hẻm nhỏ khác, âm trần đáng sợ, kèm theo đó là những tràng cười ' ha ha ha' trầm thấp, giống như tiếng ếch nhái, vô cùng không hiểu rõ.

Một bóng đen đáng sợ nhanh chóng lao về phía thân thể Dương Phóng với tốc độ không thể nào tưởng tượng được, một cái móng vuốt hung hăng chụp về phía Dương Phóng.

Dương Phóng quay đầu nhìn lại, tròng mắt co rụt vào.

Đây là. . .

Quái vật gì?

Chỉ thấy thứ này thật ma quái và đáng sợ, giống như bảy tám người trưởng thành khác nhau bị cưỡng ép khâu lại với nhau để tạo thành một con quái vật quỷ dị, có hơn chục tay và chân, giống như một con nhện, di chuyển với tốc độ nhanh đến đáng sợ.

Tất cả các ngón tay và ngón chân đều đen nhánh, sắc bén đến đáng sợ.

Càng quan trọng hơn chính là, nó có cái đầu của một đứa bé, trông cực kỳ không phù hợp, trên mặt nở ra nụ cười đầy quỷ dị, nhanh chóng nhào về phía Dương Phóng.

Mà ở đằng sau con quái vật này thì có hai bóng người thon gầy mặc trường bào màu đen đang lao tới một cách nhanh chóng.

"Bắt lấy hắn!"

Hai bóng người thon gầy kia mở miệng hét lớn.

Hiển nhiên bọn họ nghe được Lôi âm, không tiếc từ đằng xa vội vàng chạy tới.

"Cổn!"

Dương Phóng lại hét lớn một tiếng nữa.

Lôi âm kinh hoàng nổi lên, chấn nhiếp lòng người.

A!

Quái vật quái dị như được khâu lại kia cũng không thể không phát ra một tiếng thét chói tai, bảy tám cái bàn tay cùng lúc dùng sức ché chắn lại cái đầu nhỏ bé của chính mình, giống như từng dải từng dải băng màu đen quấn chặt lấy đầu của nó lại.

Thân thể nó vẫn chịu ảnh hưởng bởi quán tính đáng sợ, tiếp tục hung hăng nhào về phía phương hướng Dương Phóng.

Ba bốn khối Tịch Tà ngọc trên người Dương Phóng đang nóng lên một cách nhanh chóng, xuy xuy rung động, giống như cảm ứng được loại âm khí kinh khủng kia.

Cùng lúc đó, Dương Phóng vung trường đao lên, lực lượng toàn thân cuộn trào, lập tức quay người hung hăng bổ thẳng về phía quái vật trước mặt.

Ầm! Ầm!

Liên tiếp hai tiếng trầm đục vang lên, âm thanh nặng nề.

Một tiếng là con quái vật kia bị bổ bay ra ngoài, hung hăng va chạm vào nơi xa mà phát ra.

Một tiếng khác thì là Dương Phóng bị quái vật đụng bay ra.

Cổ họng của hắn ngòn ngọt, được hắn cưỡng ép nuốt xuống, lộ ra vẻ kinh hãi.

Quái vật kia thật đáng sợ!

Dưới tình huống bị Lôi uy hiếp thế mà vẫn tiếp tục lao tới?

"Giết!"

Hai bóng người thon gầy kia phát ra tiếng quát chói tai, nhanh chóng lao về phía Dương Phóng.

Dương Phóng nhấc trường đao lên, miệng quát Lôi âm, lập tức đi thẳng đến nghênh đón hai bóng người kia.

. . .

Toàn bộ Bạch Lạc thành đã trở nên hỗn loạn tưng bừng.

Những đám cháy, những tiếng la hét kêu thảm, những tiếng ngựa hí vang lên khắp mọi nơi.

Mặc dù các thế lực lớn đã phản ứng cực kỳ nhanh chóng, nhưng vẫn rơi vào một trận chiến khốc liệt.

Trong quá trình này, tất cả những người bình thường và tán tu đều bị dọa cho sợ hãi đến tâm thần run rẩy và bọn họ không dám ra ngoài.

Bất luận người nào đi ra ngoài xem xét tình huống thì trên cơ bản đều sẽ gặp phải Tà Linh tập kích.

Đêm nay là một đêm rất hỗn loạn.

Tổng binh Hắc Long quân Thượng Quan Vô Cực một mặt đầy tức giận, trên người khoác bộ giáp nặng, trong đêm tối đáng sợ giống như Ma Thần, phóng ngựa như vũ bão, không đâu địch nổi.

"San bằng Phủ Thành chủ cho ta!"

Hắn mở miệng quát lớn, chân khí tràn đầy.

Tu vi Thập phẩm bộc phát trong đêm tối.

Giống như một ngôi sao băng cỡ nhỏ vậy.

. . .

Chương 241: Tại sao xông vào cửa hàng của ta?

Phốc! Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe rơi rụng.

Trong con hẻm nhỏ, bốn khối thi thể không trọn vẹn hung hăng bay ngược ra ngoài.

Hai bóng người màu đen thon gầy kia vẫn không thể nào ngăn cản được Dương Phóng, ở dưới tình huống Lôi âm làm cho sinh sợ thì bị Dương Phóng giết chết.

Về phần con quái vật quái dị như bị khâu lại kia cũng không thể chạy thoát, tay chân trên người đều bị Dương Phóng chặt đứt gần hết, cái đầu nhỏ kia thì không ngừng bốc khói, kinh hãi kêu lên một tiếng, bị Dương Phóng hung hăng bổ trúng.

Phốc phốc!

Máu màu đen văng tung tóe.

Một cái đầu nhỏ bay ra ngoài, ngay cả thân thể giập nát cũng bị một cước của Dương Phóng đá bay đi.

Khóe miệng Dương Phóng chảy ra máu, toàn thân tê rần, đột nhiên xoay người rời đi.

Hắn khép lỗ chân lông toàn thân lại, khí tức gần như hư không, phối hợp với âm Ảnh thân pháp, quả thực giống như là tinh linh trong đêm tối, lập lòe mấy cái thì biến mất ở nơi này.

Thậm chí không còn lưu một chút khí tức nào.

. . .

Sau đó không lâu.

Dương Phóng khóa chặt cửa phòng từ bên trong, tháo mặt nạ xuống, cúi đầu nhìn xuống một vết thương ở trên phần bụng.

Nơi đó đau nhói không thôi.

Nội giáp cũng bị trảo nát.

Lại tràn ngập mùi hôi thối khó tả, xèo xèo, như nước thải từ cống rãnh vậy.

"Đúng là thứ quái dị ..."

Dương Phóng thì thào.

Loại Tà Linh quỷ dị như thể được khâu lại kia để cho mình thiếu chút nữa thì ăn phải thiệt thòi lớn.

Hắn lập tức cởi áo bông khoác ngoài và nội giáp ra, bắt đầu xử lý vết thương một cách nhanh chóng.

Mặc dù vết thương không lớn, nhưng tóm lại là không tốt.

Loại Tà Linh kia còn ẩn chứa kịch độc, ai biết có thể kích phát ra phản ứng gì hay không.

Sau khi trải qua loại chuyện này, hắn đã không còn bất kỳ ý tưởng gì nữa.

Tình huống bên ngoài bây giờ quá hỗn loạn, một khi để lộ ra quá nhiều Lôi âm, không chỉ có cường giả Phủ Thành chủ sẽ muốn giết hắn mà người của Hắc Long quân và các môn phái lớn cũng sẽ không buông tha hắn.

Bởi vì chuyện hắn làm ra ở nơi định cư Hắc Thiết tụ quá lớn.

Hắc Long quân và các môn phái lớn đến bây giờ đều còn đang tìm kiếm người tinh thông Lôi âm.

Nếu như hắn bị bại lộ vậy sẽ tương đương với trước mặt sau lưng đều có địch!

Cách tốt nhất bây giờ là đừng đi đâu cả.

. . .

Toàn bộ Bạch Lạc thành vẫn đang trong tình trạng hỗn loạn.

Một số lượng lớn các ngọn đuốc đã được ném ra, ánh lửa hừng hực.

Tiếng quát giận dữ, tiếng kêu thảm thiết, tiếng những vật nặng rơi xuống đất, tạo nên một mớ hỗn độn.

Từng con Tà Linh quỷ dị đang liên tục bị bao vây bởi nhiều thế lực khác nhau.

Những trận chiến kinh khủng đã phá hủy không biết bao nhiêu là công trình kiến trúc.

Sự hỗn loạn như vậy chưa bao giờ xảy ra trong quá trình phát triển của Bạch Lạc thành trong mười năm qua.

Những người bình thường và tán tu núp ở trong nhà, giờ khắc này tất cả đều đang run như cầy sấy, hận không thể tìm thấy một cái hố nào trên mặt đất để mà chui vào đó.

Cho dù là Dương Phóng, vào giờ khắc này cũng âm thầm nghiêm nghị.

Vết thương trên bụng hắn đã được xử lý thỏa đáng, đã không còn chảy máu nữa, mủ đen trên vết thương cũng đã được loại bỏ sạch sẽ, còn đắp thảo dược lên nữa.

Chỉ là thỉnh thoảng vẫn truyền đến cảm giác đau.

Dương Phóng đi lại trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen.

Chỉ cảm thấy một đêm này dài tới bất thường.

"Hy vọng Hắc Long quân và các thế lực lớn có thể chiến thắng được Phủ thành chủ ..."

Thật ra thì, nội tâm của hắn rối bời vô cùng.

Vừa hy vọng Hắc Long quân và các thế lực lớn có thể giành chiến thắng, nhưng lại không hy vọng Tà Linh bị bọn họ đuổi tận giết tuyệt.

Tốt nhất có một số Tà Linh hoặc là Tà đồ có thể chạy thoát được.

Như vậy, 227 khối Tịch Tà ngọc trong tay hắn mới không bị hạ giá.

Nếu không, chờ Hắc Long quân thật sự quét sạch hoàn toàn một đám Tà Linh và Phủ Thành chủ, vậy Tịch Tà ngọc hắn tích trữ trước đó chắc chắn sẽ giảm giá rất sâu.

Đến lúc đó có thể thua thiệt tới xuất huyết.

"Được rồi, trước tiên cứ tu luyện cái đã, đợi đến sáng sớm ngày mai là sẽ biết được kết quả."

Dương Phóng thầm nghĩ.

Những Tà Linh kia chỉ có thể hoạt động cùng lắm là đến canh năm (3h-5h sáng).

Khi trời hửng sáng, tất cả bọn chúng đều sẽ rời đi, tìm một nơi để trốn.

Đến lúc đó chính mình là có thể tìm hiểu tin tức một cách quang minh chính đại.

Hô! Hô! Hô!

Hắn ở trong phòng tu luyện đi tu luyện lại Trọng chưởng, động tác vừa đơn giản vừa nặng, mỗi một chưởng được đấm về phía trước, đều mang theo một cỗ vô hình lực lượng nặng nề.

Trọng chưởng, không có bất kỳ chủ nghĩa hình thức nào.

Cũng không có bất kỳ biến hóa rườm rà nào.

Một chiêu này chỉ có thẳng tới thẳng lui.

Quả nhiên là thần khí đối kháng kẻ mạnh lấn yếu.

Ở vào lúc Dương Phóng đang tu luyện, đột nhiên, bên tai hắn hơi động một chút, thân thể lại dừng lại, lắng nghe một cách cẩn thận.

Ngoài nhà, cách đó không xa truyền đến từng đợt tiếng bước chân hỗn loạn cùng với đó là tiếng phá cửa.

"Các ngươi là ai? Tại sao xông vào cửa hàng của ta?"

"Người nào? Người tiễn ngươi lên đường, kiếp sau đừng có trốn ở trong cửa hàng!"

Keng keng keng!

A!

Có người đang kêu thảm, cũng có tiếng binh khí va chạm vào nhau.

Dương Phóng cau mày lại, lập tức hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

Xem ra không cần biết là vào thời điểm nào cũng vẫn có kẻ có gan lớn, ý đồ đói ăn vụng túng làm càn.

"Tính cách con người ..."

Hắn khẽ thở dài một hơi, không còn quản nhiều mà tiếp tục tu luyện.

Chương 242: Cho các thế lực lớn một bất ngờ!

Khi tiếng la hét thảm thiết bên ngoài vừa dứt, thì tiếng lục soát hỗn loạn lại vang lên.

"Đại ca, bên kia còn có mấy ngồi nhà còn chưa lục soát được ..."

"Không cần quản, trước tiên đi lục soát các cửa hàng lớn cái đã!"

Những tiếng bước chân kia nhanh chóng chạy về phía nơi xa.

Tuy nhiên vừa mới chẳng được bao lâu lại có tiếng kêu la thảm thiết phát ra.

A!

Tiếng kêu vô cùng thê thảm, hiển nhiên là phát ra từ trong miệng những người vừa rồi.

"Có Tà Linh, mau trốn a!"

Những tiếng kêu la hoảng loạn và sợ hãi vang lên, tiếng bước chân vô cùng hỗn loạn.

Dương Phóng dừng việc tu luyện lại lần nữa, cau mày lại, rõ ràng cảm nhận được Tịch Tà ngọc trên người mình đang phát nhiệt.

Lại có Tà Linh tới gần đây rồi?

Vào lúc hắn đang suy nghĩ xem có nên đi ra ngoài xem xét tình huống hay không, đột nhiên, nhiệt độ trên Tịch Tà ngọc lại bắt đầu giảm xuống.

Có vẻ như con Tà Linh kia đang biến mất nhanh chóng.

Sau đó, Dương Phóng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vội vã truyền tới.

"Không được buông tha cho con Tà Linh kia, nhanh giết nó!"

Một tiếng hô hào lớn của một nữ tử truyền đến từ nơi không xa.

"Trần Thi Nghiên?"

Trong lòng Dương Phóng khẽ giật mình.

Thập Tự môn hành động quả nhiên rất nhanh.

Nàng ta thế mà không nghỉ ngơi, mà là theo Thập Tự môn đi quét sạch Tà Linh.

Cũng may chính mình vừa rồi không có chạy ra ngoài.

Mặc dù trên mặt hắn đeo mặt nạ da người, nhưng nếu như để cho Thập Tự môn biết rằng có một cao thủ như mình đang ẩn náu ở đây, sợ rằng sau này sẽ không được yên bình như vậy

Đủ loại âm thanh bên ngoài không ngừng vang lên, toàn bộ Bạch Lạc thành dường như bị biến thành một thùng thuốc nhuộm lớn.

Những người đang trốn đi chỉ có thể thông qua đủ các loại tiếng động để tự động tiến hành bổ não tình huống bên ngoài.

. . .

Trong Phủ Thành chủ.

Trong đại điện mờ tối.

Bức tượng đứa bé màu đen nhánh đã ngừng lại việc tiếp tục chế tạo Tà Linh.

Phần bụng của bức tượng đứa bé này vốn là khô quắt thì bây giờ là khôi phục lại nguyên dạng.

Một số lượng lớn thi thể của những người mặc áo choàng đen nằm dày đặc trong toàn bộ đại sảnh, toàn bộ đều đã khô quắt, không động đậy, cho đến thời điểm trước khi chết, trong tay còn đang có động tác tay thần bí.

Khóe miệng của mỗi người đều đang mỉm cười, giống như đạt được siêu thoát vậy.

"Chúa công, động tác của Hắc Long quân quá nhanh, không ngăn được bọn họ!"

Một bóng người áo đen vội vàng chạy đến.

"Biết."

Giọng nói của bóng người thần bí đứng đầu vang lên, hơi cảm khái nói, "Dù sao lần chuẩn bị này của chúng ta chưa đủ tốt, muốn trong một lần duy nhất giải quyết các thế lực lớn thì còn kém xa lắm, có điều, có sự che chở của chủ nhân, chúng ta cũng sẽ không chết, ngươi yên tâm, lần này không được thì chắc chắn còn có lần sau ..."

Trong con ngươi của bóng người thần bí này lóe lên ánh sáng màu xanh biếc nhàn nhạt, khóe miệng nở ra nụ cười thần bí, "Ngươi đi thu dọn một chút, chuẩn bị rút lui đi, ta muốn để lại cho Thượng Quan Vô Cực và các thế lực lớn một bất ngờ!"

"Vâng, chúa công!"

Bóng người áo đen khom người mở miệng, vội vàng rời đi.

Không bao lâu.

Ầm!

Đột nhiên, một tiếng vang kinh hoàng bộc phát ra từ phía bên Phủ Thành chủ, làm rung chuyển mặt đất, kèm theo đó là những luồng khí u ám khác thường.

Ngay cả khi Dương Phóng ở bên trong phòng, hắn cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.

Sắc mặt hắn khẽ thay đổi, lập tức đi ra ngoài một lần nữa, thân thể nhảy lên, hạ vào trên nóc nhà nơi xa, nhìn về phía nơi phát ra động tĩnh vừa rồi.

Chỉ là màn đêm quá dày đặc, hơn nữa chỗ hắn đứng cách Phủ Thành chủ cực kỳ xa.

Chỉ có thể cảm nhận được loại động tĩnh đáng sợ kia, căn bản không cách nào nhìn thấy đến cùng là có chuyện gì xảy ra.

A!

Tiếng kêu vô cùng thảm thiết thê lương phát ra từ đằng xa, để cho người ta tê cả da đầu, trong lòng rung động.

Giống như có một chuyện vô cùng đáng sợ nào đó đã xảy ra.

"Đến cùng tình huống là như thế nào?"

Dương Phóng thì thào trong lòng.

Tổ chức tà đạo còn có bao nhiêu thủ đoạn tà môn.

Tiếng nổ đáng sợ vang vọng trong đêm tối, đinh tai nhức óc, như là tiếng lôi đình, kéo dài ước chừng bảy tám phút đồng hồ, mới chịu biến mất.

Thiên địa lại trở nên yên bình.

Toàn bộ đêm tối là một mảnh âm trầm, giống như một bức màn sắt che khuất bầu trời.

Dương Phóng đứng ở trên nóc nhà, lặng lẽ quan sát.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Lại truyền đến một số tiếng va chạm tiếng huyên náo tiếng sột xoạt hỗn loạn từ mọi hướng.

Không biết qua bao lâu.

Cuối cùng, sắc trời dần dần chuyển sáng.

Ở phía chân trời xa xôi, một vệt ánh sáng mặt trời màu vàng óng ánh chói lọi mọc lên, cả bầu trời như được bao phủ bởi viền vàng.

Ban ngày cuối cùng đã đến.

Mọi Tà Linh tất cả đều biến mất.

Tất cả các loại âm thanh ở phía xa trở nên rõ ràng hơn.

Có người đang hô bằng gọi hữu, có người la hét chửi bới, có người liều mạng dập lửa, hỗn loạn tưng bừng.

"Xong rồi, Phủ Thành chủ chắc hẳn là xong rồi đi."

Dương Phóng tự nói.

Đột nhiên, hắn nhớ tới một chuyện, lập tức vận chuyển Cự Thạch công, xương cốt lốp bốp rung động, để cho chiều cao của mình cao thêm hai centimet, sau đó nhảy xuống khỏi nóc nhà, lao nhanh về phía một tửu lâu gần nhất.

Không bao lâu sau, hắn đã đứng ở trên mái nhà của tửu lâu năm tầng này.

Từ trên cao nhìn xuống, nhìn về phía Bạch Lạc thành một lần nữa.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi.

Toàn bộ Bạch Lạc thành quả thực đã chìm trong hỗn loạn không thể chịu nổi.

Mùi tanh hôi thối và mùi máu tràn ngập khắp nơi trong không khí.

Chương 243: Thượng Quan Vô Cực bị thương

Thỉnh thoảng, người ta có thể nhìn thấy những thi thể, tất cả đều nhợt nhạt trắng bệch, con mắt trợn trừng, chết một cách quỷ dị, không có vết thương nào trên người.

Nhưng sau khi những thi thể này ch

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6