Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 254: Trình Thiên Dã trúng độc

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Cũng may yêu cầu của bên phía Trình Thiên Dã cũng không cao, chỉ cần tìm được tung tích của Nhậm Quân là được.

Hắn không cần phải xuất thủ ứng cứu.

Đêm nay hắn có lẽ là phải thể động chút tay chân, để lại dấu hiệu ở trên thân thể một số Tà Linh.

. . .

Một phương hướng khác.

Sắc mặt Trình Thiên Dã trắng bệch, khí tức suy yếu, đã uống dược dich.

Một lão giả ngồi bên cạnh mở miệng nói, "Cũng may trên người Trình ngục đầu trúng độc không sâu, còn có khả năng khôi phục, nếu độc xâm nhập xương tủy, ngay cả ta cũng bó tay không thể làm gì được."

"Hứa lão, đây là loại độc gì vậy?"

Trần Thi Nghiên ở một bên hỏi.

"Tạm thời ta còn chưa biết đây là loại độc gì."

Lão giả kia khẽ lắc đầu, "Nhưng ta có thể khẳng định, loại độc này chắc chắn là loại độc cực kỳ lợi hại, thuốc giải độc bình thường rất khó mang tới tác dụng đối với loại độc này, cũng bởi vì Trình ngục đầu mạng lớn kịp thời chạy tới đây, bằng không nếu như để chậm trễ thêm một chút nữa thì ta cũng hết cách xoay chuyển."

"Được rồi, đa tạ Hứa lão!"

Sắc mặt Trình Thiên Dã trắng bệch, hai tay chắp lại thành quyền.

"Được rồi, Trình ngục đầu nghỉ ngơi ngơi nhiều một chút đi, trong hai ngày tới ngươi không được ăn các loại đồ ăn tươi sống như tôm cá ..."

Lão giả kia căn dặn một vài điều sau đó nhấc hòm thuốc lên, quay người rời đi.

"Đội trưởng, đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra? Làm sao mà ngươi lại trúng độc rồi?"

Lão Ngô lo lắng hỏi.

Sắc mặt Trình Thiên Dã thay đổi, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc thật sâu, nói: "Cảnh cáo, cái này chắc chắn là do vị Tần Quảng Vương kia đang cảnh cáo ta!"

"Cảnh cáo?"

Trần Thi Nghiên, lão Ngô giật mình.

"Đúng vậy, hắn cũng không muốn để cho ta nói ra chuyện của bọn hắn ra, đồng thời cũng đang cảnh cáo ta, nhất định phải hoàn thành điều kiện của hắn, nếu như kết thúc mà không hoàn thành điều kiện của hắn, hắn sẽ đưa ta vào chỗ chết bất cứ lúc nào!"

Trình Thiên Dã thở dài nói.

"Cái gì?"

Lão Ngô kinh sợ, nói: "Tổ chức này cũng quá vô pháp vô thiên, không phục tùng điều lệnh của chính quyền thì cũng thôi đi, hiện tại còn dám âm thầm uy hiếp chúng ta? Bọn họ không sợ sau này sẽ bị tính sổ sao?"

"Thôi."

Trình Thiên Dã ngăn cản lửa giận của hắn, nhỏ giọng nói: "Hiện tại chúng ta căn bản không có cách nào chống lại bọn họ, chỉ cầu không trêu chọc đến bọn họ là được rồi, Tần Quảng Vương là một người thậm chí còn lạnh lùng hơn so với Hành Giả Võ Tòng, loại người này, không kiêng kỵ gì cả ..."

Hắn cũng không quên chuyện lúc trước đối phương thiếu chút nữa thì giết chết Nhậm Quân.

Hiện tại lại âm thầm hạ kịch độc cho mình.

Theo như những gì hắn thấy, vị Tần Quảng Vương này quả nhiên là một người hung ác đáng sợ!

Chọc giận hắn, chỉ sợ đối phương thực có can đảm giết sạch bọn họ.

Nói một cách tương đối, Hành Giả Võ Tòng ngược lại có lương tâm hơn rất nhiều.

Tuy nhiên!

Trình Thiên Dã không bao giờ ngờ được rằng hắn cái gọi là trúng độc căn bản cũng không phải là do Dương Phóng cố ý gây ra.

Mà thuần túy chỉ là ngộ thương mà thôi.

Khí độc do trận chiến của Dương Phóng với lão giả Bát phẩm trung kỳ trước đó lan rộng ra ngoài, tự động bay lên trong không khí, cho dù là Trình Thiên Dã có nín thở thì vẫn có không ít khí độc chui vào bên trong thông qua vòm miệng hắn hắn.

Lúc này mới dẫn đến hắn bị trúng một lượng kịch độc nhỏ.

"Đúng rồi lão Ngôi, sáng mai ngươi đi liên lạc với Trương Sảng và Lưu Nguyên một chút, để bọn họ lấy ra những tâm pháp và võ kỹ mà bọn họ bây giờ có khả năng lấy được ở Cảm Ứng môn đều lấy ra, đêm mai, chúng ta sẽ tiếp tục giao dịch với Tần Quảng Vương!"

Trình Thiên Dã tiếp tục mở miệng, "Về phần Trương Sảng và Lưu Nguyên, chờ sau khi trở về thế giới hiện thực, chúng ta lại tiến hành cấp phát đền bù cho bọn họ!"

"Được, ngày mai ta lập tức đi!"

Lão Ngô gật đầu.

. . .

Một phương hướng khác.

Bóng đêm yên tĩnh.

Trăng tròn vành vạch.

Dương Phóng mặt đeo mặt nạ, khí tức nội liễm, hành tẩu bên trong con hẻm nhỏ đen nhánh, vừa đi vừa quan sát xung quanh, trong lòng âm thầm cảnh giác.

Tối nay thật là lạ.

Đi tới bây giờ vậy mà cũng không thấy được một con Tà Linh nào xuất hiện.

Chẳng lẽ còn chưa đến thời gian.

"Sắp nửa đêm."

Dương Phóng ngẩng đầu lên và nhìn lên bầu trời.

Hắn suy nghĩ một lúc, vẫn là quyết định không thể lãng phí thời gian như thế này.

Toàn bộ Bạch Lạc thành quá lớn.

Dựa vào một mình hắn đi tìm kiếm từng chút từng chút một, mấy đêm cũng đừng hòng lục soạt được hết một lần.

Dương Phóng đột nhiên hành động, bắt đầu lặng lẽ để lại Trung hương ở một số nhà có sân bỏ hoang và hẻo lánh.

Những nơi mà hắn lựa chọn, ngày bình thường trên cơ bản đều có rất ít người tới, có thể sẽ là những nơi thích hợp nhất để Tà Linh ẩn náu.

Chỉ cần để Trùng hương lại ở chỗ này, một khi có cái gì đó đi qua, đều sẽ dính lấy Trùng hương.

Bằng cách này, chờ đến ngày mai, hắn có thể tìm kiếm lần lượt dựa vào Trùng hương.

Hơn nữa vào ban ngày, những Tà Linh kia thế nhưng là rất sợ ánh sáng ...

Dương Phóng lượn quanh một vòng, để lại bốn năm điểm đánh dấu và nhanh chóng rời khỏi nơi này.

"Bốn năm điểm đánh giấu này, chắc hẳn cũng xem như là đủ rồi ..."

. . .

Khoảng thời gian một đêm trôi qua thật nhanh.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Bên trong Bạch Lạc thành lại xuất hiện náo động không nhỏ một lần nữa.

Thứ nhất là tối hôm qua lại có Tà Linh nhân cơ hội đi ra gây án, lại gây ra cái chết thảm thương cho hai tên trưởng lão và bảy tám tên đệ tử của Tứ Phương minh.

Thứ hai là trong thành có một vị cao thủ Bát phẩm trung kỳ thế mà bị người giết chết.

Chương 255: Tại hạ là một tên đại phu

Thi thể vị cao thủ Bát phẩm kia đã được người phát hiện ra vào ban ngày.

Là một tên tán tu có được thực lực cực mạnh ở trong thành.

Được xưng là Câu Hồn trảo - Đinh Giải, thành danh đã lâu.

Hắn cũng không phải là người bản địa của Bạch Lạc thành, từ rất lâu về trước hắn chính là người chạy nạn từ Đại Hoang vực tới đây để tị nạn, ở trong Bạch Lạc thành cũng đã được nhiều năm, tuy rằng trong khoảng thời gian này hắn có thu một vài tên đồ đệ, nhưng trên cơ bản chưa có tên đồ đệ nào từng chiếm được chân truyền của hắn.

Mấy ngày trước khi Phủ Thành chủ làm loạn, Đinh Giải may mắn sống sót.

Nhưng lại để cho người ta không nghĩ tới chính là, tối hôm qua hắn lại bị người giết chết.

Bởi vì hắn cũng không có được mấy tên đệ tử chân truyền, cho nên ngay cả thi thể cũng không có người chăm sóc, cho tới ban ngày ngày hôm nay còn đang nằm lẻ loi trơ trọi trong núi rừng, điều này khiến vô số người bàn tán và kinh ngạc.

. . .

Bên trong gian phòng.

Gió lớn gào thét, rít gào dữ dội.

Sáng sớm ra, Dương Phóng đã tiếp tục tu luyện Thập Tự quyền.

Trọng chưởng và Tích Sơn đao của hắn vào hai ngày trước luân phiên đều được hắn đột phá đến tình trạng tầng thứ hai 460/1200 và tầng thứ hai 300/1200.

Mà Thập Tự quyền thì cũng sắp được hắn tu luyện đi vào tầng thứ ba, đang dừng ở tầng thứ hai 1100/1200.

Chẳng cần mất bao lâu nữa là có thể tu luyện Thập Tự quyền đến cảnh giới tầng thứ ba.

Thập Tự quyền tầng thứ ba sẽ có uy lực càng cường đại hơn.

Phanh phanh phanh!

Bỗng nhiên, một tiếng đập cửa vang lên kịch liệt.

"Mở cửa mở cửa, nhanh nhanh mở cửa!"

Một loạt tiếng quát chói tai vang lên từ ngoài cửa.

Không chỉ cửa phòng của Dương Phóng bị đập vang lên, mà cửa nhà của tất cả những người hàng xóm trái phải đều như thế.

Dương Phóng nghe thấy động tĩnh, lập tức ngừng việc tu luyện lại, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Chỉ thấy một nhóm đông các đệ tử bang phái ở dưới sự dẫn đầu của hai tên Hắc Long quân, đang gõ cửa khắp nơi tại khu vực này.

"Trong thành còn có rất nhiều việc phải làm, chờ đợi xây dựng, từ hôm nay trở đi, đàn ông từ mười bốn tuổi trở lên, từ năm mươi tuổi trở xuống, mỗi nhà một người, nhất định phải đi lao dịch!"

Một tên quan sĩ của Hắc Long quân mở miệng nói: "Nếu như có người nào dám can đảm trốn tránh việc lao dịch thì sẽ giết không tha!"

"Các vị đại nhân, tại hạ là một tên đại phu, chắc là có thể được miễn lao dịch đi."

Dương Phóng chắp tay nói.

"Đại phu?"

Tên quân sĩ Tứ phẩm đỉnh phong của Hắc Long quân nhíu mày lại, nói với giọng nói lạnh lùng, "Những gì ngươi nói là thật? Nếu như ta phát hiện ngươi dám lùa dối ta, xem chừng ta lột da của ngươi ra!"

"Đại nhân yên tâm, tiểu nhân tuyệt không lừa dối!"

Dương Phóng mở miệng nói.

"Trương Cảnh, dẫn hắn đi tới tổng bộ!"

Tên Tứ phẩm đỉnh phong dẫn quân kia lạnh giọng nói.

"Theo ta đi!"

Một tên quân sĩ Hắc Long quân đi ra, nói với Dương Phóng.

Dương Phóng lập tức quay người lại, khóa chặt cửa phòng lại, sau đó đi theo tên quân sĩ Hắc Long quân kia.

Về phần cái hố đi xuống dưới hang bên trong gian phòng, sớm đã được hắn che lấp thỏa đáng rồi.

Ngay cả những bạc kia cũng đã được hắn giấu đi cẩn thận.

"Đại nhân tha mạng, đàn ông nhà ta chết hết rồi, chỉ còn lại cô nhi quả phụ chúng ta ..."

"Vậy thì nữ đi lao dịch, để đứa bé ở trong nhà, cái gì? Còn dám từ chối?"

Ba ba ba!

A!

Nơi xa, hỗn loạn tưng bừng.

Rất nhiều đệ tử bang phái đang diễu võ giương oai, trong tay cầm roi, quất về phía trên thân của mọi người, cũng có đệ tử bang phái lợi dụng việc công đi trả thù riêng, nhân cơ hội vơ vét tài sản.

Tất cả mọi thứ trên thế gian gần như đều được nhìn thấy vào trong mắt của Dương Phóng.

Áp bức và bóc lột, không cần biết ở đâu đều sẽ tồn tại.

Đặc biệt là trong thế giới hỗn loạn và vô trật tự, cái nơi mà thực lực là quan trọng nhất này.

Đối với rất nhiều người mà nói, họ chỉ có thể được coi là khó khăn lắm còn sống mà thôi.

. . .

"Trình đại phu, lại mang tới cho ngươi thêm một người!"

Bên trong Hồi Xuân đường, vị quân sĩ Hắc Long quân kia đưa ra một thông báo.

Bên trong, một người đàn ông trung niên trên người mặc thanh sam đang bận rộn, nghe thấy lại có người tới thì vội vàng ngẩng đầu lên, nét mặt vui mừng, nói: "Thật tốt, đa tạ Trương quân gia!"

"Tiểu tử, làm việc cho thật tốt, nếu như phát hiện ngươi dám lười biếng thì coi chừng cái đầu của ngươi!"

Tên quân sĩ Hắc Long quân kia nói với giọng điệu lạnh lùng, cây roi màu đen phát ra tiếng đinh tai nhức óc, lập tức quay người rời đi.

"Vị đại nhân này, ta cần làm những gì?"

Dương Phóng lập tức đi tới, mở miệng hỏi.

"Trước tiên ngươi thay đổi dược liệu cho bọn họ, bọn họ có một số người đều là bị Tà Linh gây thương tích, một ngày cần phải đổi dược liệu ba lần, cực kỳ phiền phức, liên quan tới phương thuốc ta đều đã viết xuống rồi, ngay ở trên quầy, ngươi so sánh phương thuốc bốc thuốc là được."

Người đàn ông trung niên nói.

"Được!"

Dương Phóng gật đầu xong đi thẳng về phía trước, quả nhiên phát hiện trên quầy có một phương thuốc.

Bên trong phương thuốc này viết ra bảy tám loại dược liệu, có loại dược liệu để sát trùng tiêu sưng, có loại để tẩm bổ, còn có một số loại là để giải độc.

Lần trước Dương Phóng bị Tà Linh gây thương tích đã từng lĩnh giáo sự đáng sợ của những con Tà Linh đó.

Bất cứ vị trí nào trên cơ thể mà bị bọn chúng cào tới tạo thành vết thương, không chỉ nhanh chóng sưng tấy lên mà còn chảy máu đen, vết thương bị thối rữa.

Lần trước hắn thế nhưng là sau khi loại bỏ thịt thối đi thì mới xoa dược liệu lên.

Hơn nữa phương thuốc hắn phối trí rất khác với phương thuốc mà Trình đại phu này phối trí.

Chương 256: Không khống chế được hắn?

Bên trong phương thuốc của Trình đại phu, tỷ lệ thúc đẩy lưu thông máu, giải độc và tẩm bổ gần như là 1:1:1.

Dương Phóng trước đó là giải độc trước rồi mới tẩm bổ ...

Tuy nhiên hắn suy nghĩ một lát, vẫn là không có đi lên vạch ra sai lầm của Trình đại phu.

Vừa mới đi tới một cái hoàn cảnh mới, hắn không muốn bản thân mình đột nhiên lại gây thù chuốc oán ...

Dương Phóng lập tức trở nên bận rộn.

. . .

"Người kia là ai, mới tới sao, nhanh tới đây giúp một tay!"

Cách đó không xa, một lão giả với mái tóc bạc trắng quát lớn một tiếng, rồi vẫy tay về phía Dương Phóng.

"Được rồi, ta tới đây."

Dương Phóng nhanh chóng chạy tới.

"Đối với người bị Tà Linh gây thương tích, loại phương thức xử lý này là không đúng, ngươi phải cắt thịt thối của bọn họ đi, sau đó hút sạch máu độc ra, nào có thể vừa tới đã bó thuốc, đây là lão lang băm nào bảo ngươi làm như thế?"

Lão giả tóc trắng tức giận quát.

". . ."

Dương Phóng im lặng.

"Trịnh đại phu, ngươi đây là có ý gì?"

Trình đại phu giận tím mặt, từ rất xa đã nghe thấy được tiếng quát mắng của lão giả tóc trắng, tức giận quát, "Đơn thuốc của lão phu đã trả qua nhiều mặt luận chứng, tất cả mọi người cảm thấy không có sai sót, ngươi bây giờ làm gì mà lại chỉ vào hòa thượng mắng đồ đầu trọc, ngươi có lời gì muốn nói thì đi thẳng tới chỗ ta!"

"Đến chỗ ngươi?"

Lão giả tóc trắng nở ra nụ cười lạnh, không cho Trình đại phu một chút thể diện nào, nói: "Lang băm mà thôi, một kẻ là lang băm thì cả một đám người tất cả cũng đều là lang băm, loại cách chữa này của các ngươi xem như có thể chữa khỏi thì người cũng sẽ phế bỏ đi rồi!"

"Trịnh đại phu, hôm nay ngươi phải nói rõ ràng ra với ta!"

Trình đại phu tức giận nói.

"Nói rõ ràng thì nói rõ ràng ..."

Hai người lập tức cãi vã nhau ở chỗ này tới mặt đỏ tía tai.

Dương Phóng âm thầm líu lưỡi, thức thời rời khỏi nơi này và tiếp tục làm việc.

Quả nhiên!

Không có nơi nào cho sự yên bình ở trên thế giới này.

Xem như ở trong nội bộ Hắc Long quân cũng tồn tại nhiều mâu thuẫn.

Hoàn cảnh bên trong Hồi Xuân đường lại ầm ĩ cả lên, âm thanh đinh tai nhức óc như cái chợ.

Cũng may hôm nay không gặp phải bất kỳ cao thủ phía trên nào xuống tới tuần tra.

Trong lúc đó, Dương Phóng một mực khóa lỗ chân lông lại, khóa lại tinh khí, bề ngoài trông không khác gì đại phu bình thường, cho dù là ai cũng không thể nghĩ tới, hắn lại có được cảnh giới Bát phẩm.

Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh.

Dương Phóng bị tiếng ồn làm cho nhức đầu, và rời khỏi nơi đây.

Những đại phu khác cũng thi nhau lắc đầu, đều đi trở về chỗ ở của mình.

Những người không muốn trở về thì tất cả đều ở lại bên trong Hồi Xuân đường.

"Móa nó, cứ tiếp tục như vậy, không bị ầm ĩ chết thì cũng bị phiền chết."

Dương Phóng bị quấy rầy, khó chịu vì chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Hai tên đại phu vì đấu võ mồm, hôm nay thế nhưng là sai khiến hắn rất nhiều lần.

Về tới trong nhà, Dương Phóng nhân lúc thời gian còn sớm, bắt đầu tắm thuốc một lần nữa.

"Đúng rồi, hôm nay đã là ngày thứ 45, còn chưa có dấu hiệu xuyên không trở về, chẳng lẽ thời gian lại tiếp tục kéo dài sao?"

Hắn ngâm mình ở trong thùng gỗ to, vận chuyển Huyền Vũ chân công.

. . .

Bóng đêm buông xuống.

Tối hôm nay lại không có yên ắng vắng lặng giống như hôm trước.

Tiếng bước chân thường xuyên vang lên ở xung quanh.

Từng đội từng đội ngũ kết hợp giữa Hắc Long quân và các môn phái lớn đang chính thức tuần tra vào ban đêm.

Sự uy hiếp tới từ Tà Mẫu khiến cho bọn họ đứng ngồi không yên.

Vì phòng ngừa đối phương tiếp tục tích trữ âm lực, bọn họ đành phải bắt đầu cùng nhau tuần tra.

Giờ phút này.

Ở một chỗ tháp cổ bảy tầng hoang vắng.

Dưới ánh trăng đêm, nó đứng cao sừng sững, chuông ở các góc tháp kêu leng keng leng keng.

Một bóng người từ đằng xa xẹt qua, giống như tàn ảnh, dùng tốc độ cực kỳ kinh người bay về phía đỉnh tháp cổ, sưu sưu rung động, gió lớn gào thét, lộn nhào một cái, vững vàng đáp xuống đỉnh tháp.

Trên đỉnh tháp bảy tầng.

Một bóng người thần bí toàn thân mặc đồ màu đen sớm đã chờ đợi từ lâu.

"Ngươi đã đến!"

Bóng người thần bí khẽ cười nói.

"Ngươi thật đúng là mạo hiểm, còn chưa tích lũy gom góp đầy đủ âm lực đã dám ra tay tập kích Bạch Lạc thành, thiếu chút nữa phá hỏng chuyện lớn bên trên!"

Bóng người mới tới nói với giọng điệu lãnh đạm, vừa đáp xuống thì đã mở miệng nói.

"Ta cũng không muốn, chỉ là kế hoạch đã bị bại lộ, cho nên không thể không tiến hành sớm."

Bóng người thần bí kia nói.

"Kế hoạch bị bại lộ sao? Có người phản bội ngươi sao?"

Bóng người mới tới cau mày lại, nói: "Nhưng hình như cũng không phải mới đúng, ở dưới sự khống chế của Tà Mẫu, không có bất kỳ kẻ nào phản loạn!"

"Không, ngươi nói sai."

Bóng người thần bí Hứa Như Thiên khẽ lắc đầu, nói: "Người kia vừa ở lúc Tà Mẫu khống chế thì lại khôi phục thần chí, hoắc là nói, Tà Mẫu không khống chế được hắn."

"Không khống chế được hắn?"

Bóng người mới tới cảm thấy giật mình, nói: "Chuyện này không có khả năng!"

"Sự thật đúng là như vậy."

Hứa Như Thiên bất đắc dĩ mà nói, "Lúc đó ta phát hiện sự khác thường của hắn, để cho người của ta nhốt hắn lại, chuẩn bị nghiên cứu hắn một chút, đáng tiếc về sau đồng bạn của hắn tới tìm nên mới phát hiện ra bí mật của chúng ta, lúc này ta mới không thể không sớm khởi động kế hoạch, tuy nhiên ngươi yên tâm, ta bây giờ đang ẩn náu rất tốt, Thượng Quan Vô Cực và các môn phái lớn đều không có khả năng phát hiện ra được ta, âm lực của Tà Mẫu vẫn còn đang trong quá trình tích lũy gom góp!"

Chương 257: Không phải là do ngươi hạ độc?

"Vậy là được!"

Bóng người mới tới gật đầu nói: "Vậy gia hỏa thoát khỏi khống chế kia vẫn còn chứ?"

"Vẫn còn, được ta nhốt lại cẩn thận rồi!"

Hứa Như Thiên trả lời, "Ta chuẩn bị mấy ngày nữa mới nghiên cứu hắn cẩn thận một chút, thực sự không được cũng chỉ có thể mổ đầu hắn ra quan sát một chút, đúng rồi, ngươi có muốn giúp một tay không?"

"Không, ta tới lần này cũng có nhiệm vụ, cần phải hoàn thành nhiệm vụ của ta trước mới được."

Bóng người mới tới lắc đầu nói.

"Nhiệm vụ?"

Hứa Như Thiên lộ ra nghi hoặc.

"Ngươi còn nhớ chuyện mấy năm về trước, có một tên đại phu trộm đi Huyền Y kinh và Vạn Độc kinh ở một cái phân đà tại Đại Hoang vực rồi lẻn ra ngoài không?"

Bóng người mới tới kia phát ra tiếng cười lạnh, "Gia hỏa này mai danh ẩn tích, làm hại chúng ta không dễ dàng tìm được, bây giờ thì tốt rồi, tổ chức đã xác định được tung tích của hắn, hắn một mực trốn ở trong Hắc Long quân!"

"Ở Hắc Long quân?"

"Đúng!"

Bóng người mới tới híp mắt lại, nói: "Xem như trốn thế nào đi nữa thì cũng không tránh khỏi sự truy tung của tổ chức, những năm qua mùi trên người hắn thực sự là càng ngày càng nhạt."

. . .

Một phương hướng khác.

Dương Phóng đứng dậy từ trong thùng thuốc, hít sâu thở ra một hơi dài và nhìn vào bảng thông tin độ thành thạo một lần nữa.

Họ và tên: Dương Phóng.

Tuổi thọ: 21/108 tuổi.

Tu vi: Bát phẩm sơ kỳ 700/3000.

Tâm pháp: Huyền Vũ chân Công tầng thứ năm 3000/9000.

. . .

"Khoảng cách đạt tới Bát phẩm trung kỳ còn kém 800 điểm kinh nghiệm nữa."

Dương Phóng lẩm bẩm một mình.

Hắn lau sạch vết nước trên người, đổ nước thuốc đi, sau đó thay đổi một bộ quần áp sạch sẽ, xương cốt phát ra tiếng lốp bốp, chiều cao lại cất cao lần nữa rồi bịt kín khuôn mặt, bắt đầu lặng lẽ đi ra ngoài, đi về phía tổng bộ của Huyền Vũ tông.

Dưới bóng đêm.

Sắc mặt Trình Thiên Dã rất kém, vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục lại, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ho khan khe khẽ, đang chờ đợi.

Lão Ngô và Trần Thi Nghiên đều là một mặt cảnh giác, quan sát xung quanh.

"Sắp tới giờ Hợi, làm sao còn chưa tới."

Lão Ngô nhìn lên trời rồi thở dài nói.

"Chờ một chút, bọn họ thường xuyên không đúng giờ, ta đã quen rồi."

Trình Thiên Dã ho khan.

"Trình đội trưởng, đợi lát nữa đối phương chắc là sẽ lấy ra giải dược đi"

Trần Thi Nghiên lo lắng nói.

"Khó có thể nói, đối với chuyện này ta cũng không ôm hy vọng."

Trình Thiên Dã cười khổ nói.

Một tổ chức mà họ không biết thì dù có hành động thế nào bọn họ cũng đành chịu không có cách nào.

"Các ngươi ngược lại là rất đúng giờ!"

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng khàn khàn vang lên sau lưng ba người.

Ba người chấn động trong lòng, cùng nhau quay đầu lại.

"Bằng hữu, cuối cùng thì ngươi cũng đã đến!"

Trình Thiên Dã vội vàng nói.

"Thứ ta muốn đã lấy được chưa?"

Dương Phóng hỏi.

"Lấy được rồi, tổng cộng có ba quyển, chắc là được rồi đi."

Trình Thiên Dã trả lời.

"Ném qua để ta xem một chút."

Dương Phóng mở miệng.

. . .

"Chờ một chút!"

Trần Thi Nghiên lập tức ngăn cản Trình Thiên Dã lại, nhìn về phía Dương Phóng, mở miệng nói: "Bằng hữu, thành ý của chúng ta đã mang tới đủ, nhưng thành ý của các hạ đâu? Các hạ trước đó đồng ý giúp chúng ta tìm người, hiện tại chúng ta cũng nên biết các hạ có bao nhiêu nắm chắc đi, hơn nữa, các hạ đi tới lại hạ kịch độc với Trình đội của chúng ta, chỉ sợ cũng không phù hợp phép tắc phải không? Chẳng lẽ các hạ thật muốn quyết tâm đối nghịch với quốc gia?"

"Hạ kịch độc?"

Dương Phóng nhướng mày, nhìn chăm chú vào Trần Thi Nghiên, lại nhìn về phía Trình Thiên Dã, trong lòng đột nhiên phản ứng lại.

Gia hỏa này!

Không phải là may mắn đụng phải chứ?

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, "Thật xin lỗi, các ngươi nói cái gì ta căn bản không hiểu, kịch độc trên người Trình Thiên Dã không phải do ta hạ."

"Không phải là do ngươi hạ độc?"

Trình Thiên Dã, lão Ngô và Trần Thi Nghiên giật mình trong lòng.

"Điều này sao có thể? Không phải các hạ hạ vậy còn có thể là ai?"

Trần Thi Nghiên vội vàng mở miệng, "Đêm qua, sau khi Trình đội trưởng tới gặp ngươi, thế là bị dính độc!"

Ánh mắt Dương Phóng chuyển lạnh, nhìn về phía Trần Thi Nghiên, "Trò cười, sau khi gặp thì chắc chắn là do ta hạ sao? Nếu như ta muốn giết các ngươi thì sao cần phải hạ độc? Ngươi muốn thử một chút không?"

"Ngươi!"

Tròng mắt Trần Thi Nghiên co rụt lại.

Bị ánh mắt của Dương Phóng chấn nhiếp, không còn tiếp tục nhiều lời.

"Được rồi Thi Nghiên, xem ra là một trận hiểu nhầm!"

Trình Thiên Dã vội vàng đi ra hòa giải, vẻ mặt nhợt nhạt, khẽ ho khan, nói: "Đã không phải các hạ hạ độc, vậy ta cũng yên tâm, điều này chứng tỏ các hạ và tổ chức của các hạ vẫn chưa làm tới tình trạng phản quốc, bằng hữu, thứ ngươi muốn ta đã mang tới, ngươi kiểm tra hàng một chút đi!"

Hắn biết rằng không thể nắm bắt được người trước mặt mình vào lúc này.

Bởi vì đó không phải là một vụ giao dịch công bằng chút nào.

Cho dù đối phương muốn giết bọn họ thì bọn họ có thể làm gì đây?

Trình Thiên Dã vốn chỉ muốn một mình mình đi tới, chỉ là trên người hắn trúng kịch độc, cho nên lão Ngô và Trần Thi Nghiên không yên lòng, lúc này mới cưỡng chế yêu cầu đi theo bên cạnh hắn.

Dương Phóng không cần phải nhiều lời nữa, đi về phía trước, từ chỗ Trình Thiên Dã nhận lấy một cái túi, bắt đầu kiểm tra.

Bên trong có tới ba quyển bí tịch.

Một quyển là Cảm Ứng quyết.

Hai quyển võ kỹ là âm Sát kiếm và Thất Tình quyết.

Dương Phóng vẻ mặt nghi hoặc.

Đây chính là võ học của Cảm Ứng môn?

Tên quả thực là quái dị.

"Bằng hữu, bí tịch đã tới tay, ngươi cũng nên tìm người giúp chúng ta đi."

Chương 258: Đạo đồ!

Trần Thi Nghiên nghiến răng một lần nữa, mở miệng nói: "Muốn xem bí tịch, không ngại trở về xem là được rồi, tin tưởng lấy năng lực của bằng hữu, xem như phát hiện là giả thì cũng có thể tới tìm chúng ta bất cứ lúc nào đi."

Dương Phóng ngừng mở bí tịch, thu hồi bí tịch, nói: "Trước đó ta đã nói, ta không cách nào cam đoan chắc chắn có thể tìm được giúp các ngươi, nhưng các ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ dốc hết sức, các ngươi trở về đi!"

"Bằng hữu xin chờ một chút!"

Trình Thiên Dã vội vàng mở miệng, "Chúng ta làm như thế nào để biết ngươi có tìm được Nhậm đội trưởng hay không?"

"Sau khi tìm được hắn, ta tự nhiên sẽ đi liên hệ với ngươi!"

Thân hình Dương Phóng dừng lại, lạnh giọng nói.

Thân hình hắn lóe lên, tiến vào khu rừng nơi xa, biến mất không thấy gì nữa.

"Đúng thật là ngông cuồng!"

Khuôn mặt của Trần Thi Nghiên trở nên xanh mét vì tức giận.

Đối mặt với nhân viên quốc gia, thế mà lại có cái loại thái độ này!

Nhỡ đâu đối phương ăn không bí tịch, bọn họ chẳng phải là không có bất kỳ biện pháp nào sao.

Loại người này quá mức đáng sợ.

Nếu như nàng ta thực sự tìm thấy hắn trong thế giới hiện thực, nàng ta chắc chắn sẽ không để cho đối phương có quả ngon để mà ăn.

"Được rồi Thi Nghiên, chúng ta trở về đi."

Trình Thiên Dã vẻ mặt phức tạp, ho khan vài tiếng thì bắt đầu xuống núi.

Chỉn cần tổ chức Thiên Thần hiện tại không tồn tại ác ý đối với bọn họ, như vậy thì xem như mục tiêu đã đạt thành.

. . .

"Tuyệt học của Cảm Ứng môn này khó trách lại có yêu cầu cực cao đối với thiên phú như vậy, rõ ràng đều là loại tinh thần?"

Dương Phóng vừa chạy vừa thầm nghĩ trong lòng.

Tâm pháp loại tinh thần!

Võ kỹ loại tinh thần!

Người bình thường muốn tu luyện thì trên cơ bản là không có khả năng.

Xem như người có thiên phú về võ học, lực lượng tinh thần cũng chưa chắc đã cao hơn người khác.

Hắn đột nhiên nghĩ đến nữ tử trước đây đã gặp được ở nơi định cư Hắc Thiết tụ kia.

Lúc đó nữ tử đó đứng ở cách rất xa đã cảm nhận được sự biến hóa tâm trạng của mình.

Này chắc là Thất Tình quyết đi ...

Sau khi luyện thành Thất Tình quyết, có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác, niềm vui, sự tức giận, nỗi buồn, đau khổ và sợ hãi của người khác tất cả đều không cách nào giấu giếm được.

Xem như nói lão, nhìn cái là có thể nhìn thấu được.

"Thật kỳ quái!"

Dương Phóng sợ hãi thán phục.

Hắn không có lập tức trở về chỗ ở của mình mà là thu liễm giấu đi khí tức của mình, hòa vào trong màn đêm giống như tinh linh trong đêm tối, hướng về mấy cái khu vực mà hắn đã đánh dấu vào đêm qua.

Sau khi liên tiếp đi qua vài khu vực, dấu vết Trùng hương đều không có bị động vào một chút nào.

Ngay vào lúc Dương Phóng đang một đường tìm kiếm.

Đột nhiên!

Bước chân hắn dừng lại nhìn về phía khu vực thứ tư.

"Trùng hương nơi này từng bị động vào ..."

Hai mắt Dương Phóng tỏa sáng chớp động, quan sát bốn phương tám hướng.

Một lát sau.

Hắn giống như xác nhận được phương hướng, bàn chân giẫm mạnh, thân thể đột nhiên lao nhanh ra ngoài.

. . .

Thời gian sau nửa đêm.

Trong thành lại trở nên không yên tĩnh lần nữa.

Trong khu vực giếng cổ bị bỏ hoang, âm khi vô hình lan tràn ra ngoài, những đứa bé màu đen nhếch miệng ra nở ra nụ cười quái dị, trồi lên từ khu vực miệng giếng.

Sau đó, tay chân những đứa bé đó chạm đất, lập tức tăng tốc bò về phía bốn phương tám hướng.

Động tác của bọn chúng rõ ràng là càng nhanh càng nhẹ nhàng hơn so với trước đó.

Lúc bò lên vậy mà không có bất kỳ một tiếng động nào.

Xoát xoát xoát xoát.

Sau vài cái chớp mắt, hơn mười đứa bé tất cả đều không thấy đâu nữa.

Sâu trong đáy giếng.

Sớm đã được đào rỗng.

Bên dưới có một cái hang động rất lớn, cực kỳ rộng lớn.

Hứa Đức một mặt cảm khái, khẽ chạm vào một tấm da thú cổ xưa kỳ dị trong tay.

Bất kể như thế nào đi chăng nữa hắn cũng không nghĩ tới, chính người đệ đệ Hứa Như Thiên kia của mình, vậy mà lại có thể lấy được thứ này!

Đạo đồ!

Thứ này thế mà tồn tại tấm thứ hai?

Cách đây một thời gian, Bạch Lạc thành xuất hiện tin tức về Đạo đồ, bởi đò mà gây xôn xao dư luận.

Thế nhưng là người đệ đệ này của chính mình là lấy được từ đâu?

"Đúng rồi Hứa Huyền, trên đời này thật tồn tại loại đồ vật Truyền Tống trận này sao?"

Hứa Đức ôm lấy thái độ hoài nghi, hỏi ra một cái vấn đề.

"Thưa đại lão gia, chúa công nói tồn tại vậy chắc chắn là tồn tại."

Người trẻ tuổi bên cạnh nói.

"Nhưng chúng ta cần chế tạo Truyền Tống trận, chỉ sợ không có dễ dàng như vậy phải không?"

Hứa Đức hỏi.

"Đúng vậy, cần sử dụng nhân lực vật lực trong toàn thành mới được, còn cần có tín ngưỡng thêm vào, hơn nữa chúa công từng nói, chỉ có lực lượng của Tà Mẫu mới có thể kích hoạt được Truyền Tống trận."

Người trẻ tuổi nói.

"Thì ra là thế, vậy tên gia hỏa gọi là Nhậm Quân kia là như thế nào? Đã nghiên cứu ra được kết quả gì chưa?"

Hứa Đức hỏi.

"Thưa đại lão gia, trong đầu của Nhậm Quân có một loại lực lượng kỳ lạ, giống như không thuộc về phạm trù mà chúng ta biết, hơn nữa chúng ta cũng không biết nguồn gốc của lực lượng đó, có điều chúng ta vẫn còn đang trong quá trình nghiên cứu!"

Người trẻ tuổi nói.

"Lực lượng kỳ lạ?"

Hứa Đức cau mày thật chặt..

"Đúng vậy."

"Ừm, nghiên cứu xong thì nhớ cho ta biết kết quả!"

Hứa Đức trầm giọng nói.

"Vâng, đại lão gia!"

. . .

Bên trong hang động tối tăm và âm trầm.

Khí tức Nhậm Quân suy yếu, mí mắt hơi khép lại, lồng ngực không ngừng phập phồng.

Những ngày vừa qua hắn đang sống với một cuộc sống đơn giản không phải dành cho con người.

Chương 259: Một đao miểu sát.

Kể từ khi bị bắt, hắn chỉ ngủ hai lần và không bao giờ nhắm mắt trong suốt phần thời gian còn lại.

Đám tà đạo kia không ngừng dùng đủ các loại phương thức tới giày vò chính mình.

Còn có người ép hỏi ra lai lịch của mình.

Có điều, Nhậm Quân cố gắng chống đỡ gánh tất cả xuống.

Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy mình muốn gánh cũng gánh không nổi nữa rồi.

Hắn quá mệt mỏi.

Chỉ muốn nhắm mắt lại vĩnh viễn.

Giờ khắc này, tinh thần của hắn như được thả lỏng hoàn toàn.

"Không được phép ngủ, tỉnh lại cho ta!"

Tiếng quát chói tai lại vang lên.

Ba ba ba!

Tiếng roi quất nát huyết nhục vang lên, máu bắn tung tóe.

Nhậm Quân phát ra tiếng kêu rên, mí mắt lại khó khăn mở ra một lần nữa, nở ra nụ cười thảm, khó nhọc nói, "Mẹ ... mẹ nhà nó ..."

Ba!

Roi da hung hăng quất vào trên mặt hắn.

Đầu óc Nhậm Quân ngây ngẩn, thờ ơ.

Nhưng vào lúc này, trước mắt hắn xuất hiện một màn kỳ dị.

Không biết có phải ảo giác không nữa.

Hắn mơ hồ nhìn thấy mấy tên tín đồ tà đạo đang tra tấn mình ở trước mặt, đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn,, hai tay che lấy cổ họng, một mặt kinh hãi, muốn kêu to lên nhưng kết quả kêu không thành tiếng, tất cả đều ngã nhào xuống đất, không động đậy.

A, chết thật tốt ...

Chết rất tốt!

Hoàn cảnh trước mặt Nhậm Quân biến thành màu đen, khóe miệng nở ra nụ cười tươi, rồi hoàn toàn hôn mê.

Lạch cạch!

Một bóng người cao lớn vạm vỡ màu đen xuất hiện, ánh mắt sắc bén nhìn thoáng xung quanh, sau khi xác định không có bất kỳ người nào còn sống, lập tức túm lấy Nhậm Quân, chuẩn bị khiêng đi.

Thân hình Dương Phóng chợt dừng lại, lại thả Nhậm Quân xuống, từ trong ngực lấy ra dược dịch, nhanh chóng phẩy vào che đi mùi dấu vết trên người Nhậm Quân.

Làm xong chuyện này, hắn nhấc Nhậm Quân lên, nhanh chóng đi xa.

Dương Phóng cũng không nghĩ tới, chuyện này vậy mà lại thuận lợi như thế.

Hắn chỉ là làm theo y chang, một đường đuổi theo Trùng hương mà tới.

Lại không nghĩ tới Nhậm Quân lại thật ở chỗ này?

Ở trong suy nghĩ của hắn, nơi mà Tà Linh ẩn náu chắc chắn không chỉ có một, hắn còn đang định để lại nhiều Trùng hương hơn a.

. . .

Một phương hướng khác.

Gần như ở vào lúc Dương Phóng vừa mới khiêng Nhậm Quân đi.

Hứa Đức đang nghiên cứu Đạo đồ trong mật thất, đột nhiên nhướng mày, mấy con trùng nhỏ màu đen trong tay áo đột nhiên không bị khống chế xao động một chút, sau đó lại bình tĩnh trở lại.

"Ừm?"

Trên mặt hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, vì lý do cẩn thận, vẫn là mở cửa mật thất ra, đi ra ngoài kiểm tra.

Kết quả là vừa mới bước ra ngoài, hắn đã đụng phải một bóng người vạm vỡ cõng Nhậm Quân trong tình trạng hôn mê, đang nhanh chóng lao về phía bên hắn.

Hứa Đức thay đổi sắc mặt.

"Muốn chết! Ở lại cho ta!"

Keng!

Trường kiếm bên hông trong nháy mắt rút ra khỏi vỏ, giống như một tia sáng lạnh, tách ra bảy tám tàn ảnh thật giả khó phân biệt, nhanh chóng bao phủ lấy về phía thân thể Dương Phóng.

Dương Phóng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lại còn có mật thất?

"Cổn!"

Lôi âm phát ra, vang lên ông ông, trong mật đạo khuếch trương rất nhiều, còn xuất hiện tình trạng hồi âm.

Ông!

Đầu óc Hứa Đức như nhũn ra, sắc mặt đờ đẫn, linh hồn bị chấn động, ý thức phảng phất bay ra ngoài, động tác trên tay trong nháy mắt dừng lại.

Chỉ có nơi sâu nhất trong nội tâm của hắn, còn có thể rõ ràng cảm nhận được mọi thứ, tràn đầy sự kinh hoàng.

Chỉ là giờ khắc này, không cần biết như thế nào, hắn đều khống chế không được thân thể của mình.

Keng!

Thanh đao của Dương Phóng xẹt qua, giống như một con Độc Long, phá vỡ thế kiếm của Hứa Đức, cấp tốc đảo về phía cái cổ của Hứa Đức.

Ở trường đao gần như vừa mới cắt qua làn da, Hứa Đức cuối cùng cũng phản ứng lại, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, toàn bộ thân hình vặn vẹo với một loại góc độ khó có thể tưởng tượng được, lùi về sau, lướt qua nhát đao chí mạng của Dương Phóng.

"Ngươi. . ."

"Cổn!"

Đạo Lôi âm thứ hai theo ngay sau đó mà phát ra, ầm một tiếng, khiến cho Hứa Đức lại ngốc trệ lần nữa, thanh âm đột ngột dừng lại.

Lần này thì hắn không còn cách nào có thể may mắn thoát khỏi nữa.

Phốc phốc!

Một đao miểu sát.

Đầu lâu bay lên trên cao, máu tươi phun ra cao hai mét, vương vãi khắp nơi.

Thân hình Dương Phóng dừng lại, đột nhiên nhìn về phía mật thất bên cạnh, lá gan hơi lớn một chút, nhanh chóng lao vào trong mật thất, tiến hành vơ vét.

Mật thất dựng nên rất đơn sơ.

Ngoại trừ có mấy cái bàn ra thì chính là từng cái rương lớn.

Trên một chiếc bàn bên phải có bức tượng của một đứa bé với thân hình đen nhánh và khuôn mặt quỷ dị.

Những đứa bé quỷ dị bên ngoài kia giống như bức tượng này, khi Dương Phóng vừa đi vào, một đôi mắt âm trầm rơi vào trên người Dương Phóng, khóe miệng mỉm cười, nhìn vào khiến lông tơ toàn thân Dương Phóng dựng đứng lên.

Hắn nhanh chóng mở những cái rương lớn kia ra, phát hiện bên trong phần lớn đều chứa một số vật dụng tế tự quái dị, chỉ có một cái rương là chứa các loại nén b

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6