Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 271: Là hắn, là Trịnh đại phu.

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Được!"

Dương Phóng gật đầu nói: "Ta bây giờ muốn hàng, Chu trưởng lão đã chuẩn bị đầy đủ chưa?"

"Ngươi có mang theo tiền?"

Chu trưởng lão ánh mắt lóe lên, mở miệng hỏi.

"Tự nhiên!"

Dương Phóng kéo một cái túi từ trong ngực ra, dùng sức lắc lắc, bên trong phát ra tiếng lạch cạch.

Tất cả đều là Kim Đậu tử

"Như thế đủ chưa?"

Dương Phương cười nói.

Chu trưởng lão hít sâu một hơi, trong đầu cuộn trào mãnh liệt.

Hắn có lẽ đã đoán ra người trước mặt mình là ai.

Đáng chết!

Ta thế nhưng là sư tôn của ngươi!

Hắn tức giận thầm mắng trong lòng.

"Được!"

Chu trưởng lão nghiến răng gật đầu, xoay người vào phòng.

Dương Phương nở ra nụ cười mỉm.

Không phải hắn không muốn nhận nhau với Chu trưởng lão.

Mà là ... sau khi nhận nhau đối với hắn mà nói thì không có bất kỳ chỗ tốt nào.

Cái gọi là tình cảm sư đồ chẳng qua là lợi ích mà thôi.

Không bao lâu sau.

Chu lão đi ra khỏi nhà, ném ra một cái túi nhỏ màu xám, quát lạnh nói: "Cầm lấy đi!"

Dương Phóng mở túi ra và nhanh chóng kiểm tra.

Năm cuốn sách!

Phiên Vân chưởng!

Huyền Vũ Đoán Cốt quyết!

Liệt Giang đao!

Bằng Hư Lâm Không bộ!

Dược Dục Tổng cương (tổng cương tắm thuốc)!

Trong đầu Dương Phóng cuộn trào mãnh liệt, âm thầm kích động.

Không có tâm pháp.

Nói rõ Huyền Vũ Chân công hắn đạt được trước đó là hoàn chỉnh.

Từ điểm này mà nói, Chu trưởng lão trước đây cũng không có che giấu bí mật.

"Được rồi, đa tạ Chu trưởng lão!"

Dương Phóng mở miệng nói, rồi trực tiếp ném túi Kim Đậu tử tới.

Chu trưởng lão nhận lấy, quan sát một chút, phát ra tiếng hừ lạnh, thật sâu nhìn Dương Phương nói: "Sau đêm nay, hai chúng ta ai cũng không nhìn thấy ai, hy vọng ngươi đừng làm khó dễ lão phu ta!"

"Đó là tự nhiên!"

Dương Phóng cười ha ha, lập tức tung người rời đi.

"Khoan đã, người trong sân ..."

Chu trưởng lão hô.

"Ngày mai tự nhiên sẽ tỉnh lại!"

Dương Phóng đáp lại và nhanh chóng rời đi.

Chu trưởng lão thay đổi sắc mặt, chậm rãi thở ra một hơi, cổ tay tê dại...

. . .

Nơi xa.

Trong một con hẻm nhỏ

Dương Phóng cảm thấy vô cùng hài lòng, thi triển Đạp Tuyết công, nhanh chóng chạy về phía phương hướng nơi ở của mình

Trong lòng Chu trưởng lão có kiệng kỵ, hắn làm sao lại không có.

Ở bên ngoài hai người có đầy rẫy các kẻ thù.

Tự nhiên ai cũng không muốn vạch trần ai cả.

Nhưng đối với Dương Phóng mà nói thì đêm nay chắc chắn sẽ không lỗ.

Mặc dù bỏ ra ít tiền, nhưng thứ nên có cũng đã lấy được đầy đủ cả rồi.

Trong lúc đang chạy vội vã.

Đột nhiên, sắc mặt hắn khẽ động, vội vàng nhanh chóng trốn tránh, cấp tốc tránh vào đống đổ nát ở bên cạnh.

Sâu trong con hẻm nhỏ.

Một bóng người hoảng sợ, bỏ chạy thật nhanh, cấp tốc bỏ chạy về phía phương hướng hắn.

Đằng sau bóng người đó là một bóng người cao gầy mặc đồ đen, đuổi theo đằng trước không vội vàng chút nào.

"Ngô Thành Càn, ngươi thật đúng là để tổ chức khó tìm a? Đã nhiều năm như vậy, ai có thể nghĩ tới ngươi sẽ trốn tới cái nơi hoang vu hẻo lánh này?"

Bóng người cao gầy nói một câu cảm khái, đuổi theo về phía trước.

"Khụ khụ, Phong hộ pháp, lão phu đã thoát ly nhiều năm, ngươi cần gì phải phải ép ta đến vậy? Thứ mà các ngươi muốn, lão phu có thể trả lại toàn bộ cho các ngươi, nếu mà cứ phải ép lão phu làm kinh động đến các môn phái lớn thì chỉ sợ ngươi cũng chẳng tốt hơn gì!"

Bóng người phía trước vừa ho ra máu vừa kinh hãi mở miệng nói.

"Thật sao?"

Phong Dưỡng Hạo mỉm cười, nói: "Vậy ngươi không ngại hô lên thử xem? Nhìn xem trong thành sẽ có người nào dám chạy ra đây giúp ngươi không?"

"Ngươi. . ."

Bóng người phía trước kinh hãi trong lòng, tiếp tục chạy.

Bỗng nhiên, một bóng trắng lóe lên trước mặt hắn.

Hai bóng người cao lớn đầu đội ngọc quan trên người mặc áo trắng hạ xuống, trong tay cầm trường kiếm ngăn cản bóng người kia lại.

"Bạch Nguyệt lâu!"

Bóng người kia lộ ra vẻ kinh hãi, vội vàng lui về phía đống đổ nát đằng sau.

"Là hắn, là Trịnh đại phu ..."

bên trong đống đổ nát.

Dương Phóng lỗ chân lông đóng chặt, khí tức hư vô, hai mắt hơi híp lại.

Lại là Trịnh đại phu của Hồi Xuân đường?

Nguy rồi!

Hắn đang chạy về phía phương hướng chỗ mình.

Quả nhiên!

Sau khi Trịnh đại phu lui vào trong đống đổ nát, hắn đột nhiên giống như cảm nhận được điều gì đó, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía Dương Phóng, trong lòng chấn động, một tia linh cảm lóe lên, mở miệng quát lớn: "Ngươi chạy đi nhanh lên, đồ ta vẫn còn để ở chỗ cũ!"

"Ừm? Còn có người nữa sao?"

Một tên cao thủ của Bạch Nguyệt lâu, hai mắt lạnh lùng, thân thể lập tức lướt tới, trường kiếm như điện.

Tạp sát!

Những mảnh vỡ bay tứ tung ra từ đống đổ nát.

Dương Phóng nhảy lên, tránh được thanh trường kiếm của cao thủ Bạch Nguyệt lâu, toàn thân mặc đồ đen, với chiếc khăn đen trên mặt, đáp xuống phía xa.

Một đôi mắt vô cùng âm trầm và lãnh đạm của hắn nhìn về phía Trịnh đại phu.

Muốn chết!

Cao thủ Bạch Nguyệt lâu ra một kích không trúng, lập tức hạ xuống sau lưng Dương Phóng, một mực ngăn cản đường đi của hắn.

"Các vị, ta và người này không quen biết, các ngươi cứ tiếp tục đi."

Dương Phóng nói với giọng nói khàn khàn, ánh mắt không chút biểu tình.

"Đúng, ta và hắn không quen biết, các ngươi nhanh thả hắn đi thôi."

Trịnh đại phu vội vàng mở miệng kêu lên.

"Thật là thú vị"

Phong Dương Hạo nở ra nụ cười tươi, tươi đến vô cùng tươi, nói: "Chơi thật sự là vui a, các ngươi ... cho rằng ta là kẻ ngu sao?"

Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía Dương Phóng, "Chặt đứt tay chân của hắn, lát nữa chúng ta lại xử lý hắn!"

Hai tên cao thủ Bạch Nguyệt lâu ánh mắt lãnh đạm, trong tay cầm trường kiếm, lập tức lao về phía Dương Phóng.

. . .

Chương 272: Ta muốn giết ngươi!

Hai tên cao thủ của Bạch Nguyệt lâu, một trước một sau, trong tay cầm trường kiếm vây quanh lấy Dương Phóng, sau đó lao ra ngoài không nói một lời, nhanh chóng lao về phía thân thể của Dương Phóng.

Dương Phóng cảm thấy ớn lạnh trong lòng, âm trầm xuống.

"Ta đã nói rồi, ta không có quan hệ gì với hắn a!"

Sưu!

Thân thể hắn vặn vẹo một cái, thi triển âm Ảnh thân pháp, mông lung gióng như quỷ, nhanh đến yêu dị.

Mặc dù trong số cao thủ đồng cấp, thân pháp của Dương Phóng không tính là gì cả.

Nhưng đối mặt với cao thủ thấp hơn so với mình một cái cấp bậc, âm Ảnh thân pháp và Đạp Tuyết công đã đạt đến tình trạng viên mãn của hắn lại nhanh đến mức khó mà tin nổi.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn rơi xuống.

Dương Phương tránh được kiếm chiêu của người áo trắng, dùng lòng bàn tay phải đánh vào mặt đối phương, uy lực khủng bố của Bát phẩm trung kỳ bùng phát ra giống như một ngọn núi lửa nhỏ vậy.

Phốc!

Người áo trắng Thất phẩm đỉnh phong kia lập tức bay ngược ra đằng sau, khuôn mặt hóp lại, giống như một quả bóng bay, huyết nhục bay múa tứ tung, chết không thể chết lại.

Thân thể của hắn còn duy trì tư thế xuất kiếm.

Từ đầu tới cuối đều hoàn toàn không phản ứng kịp.

Lực lượng của hai người có thể nói là có một sự chênh lệch rất lớn.

"Ngươi!"

Một người áo trắng khác biến sắc, ngay lập tức dừng lại, quả thực không dám tin.

Bát phẩm?

Phong Dưỡng Hạo đang đi về phía Trịnh đại phu, thân thể cũng dừng lại, tròng mắt hơi co rụt lại nhìn về phía Dương Phóng, đầy vẻ kinh ngạc và sửng sốt, sau đó sắc mặt tối sầm, thân thể lập tức nhanh chóng lao thẳng về phía phương hướng của Dương Phóng.

"Nghĩ không ra còn ẩn giấu đi một cao thủ!"

Giọng nói của hắn âm trầm và cực kỳ đáng sợ.

Trịnh đại phu cách đó không xa cũng lộ vẻ kinh ngạc, khó có thể tin nổi.

Gia hỏa này!

Lại đập một phát chết luôn một tên sát thủ Thất phẩm của Bạch Nguyệt lâu?

Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, vội vàng nhanh chóng đứng dậy, lảo đà lảo đảo nhanh chóng hướng phương xa chạy trốn.

Trong thâm tâm của hắn, vô cùng hy vọng rằng Phong Dưỡng Hạo và Dương Phóng có thể đồng quy vu tận.

Như vậy hắn mới xem như là hoàn toàn an toàn.

Sau khi Dương Phóng dùng một chưởng diệt đi một tên cao thủ của Bạch Nguyệt lâu, sắc mặt âm trầm, cũng làm theo y như vậy, âm Ảnh thân pháp phối hợp với Đạp Tuyết công, thân thể lao tới, lao thẳng về phía cao thủ thứ hai của Bạch Nguyệt lâu.

Tên cao thủ thứ hai của Bạch Nguyệt lâu một mặt hoảng sợ, nhanh chóng vội vàng né tránh, đồng thời vung trường kiếm quanh người, tạo thành phòng ngự nghiêm ngặt nhất.

Xung quanh bên người khắp nơi đều là kiếm quang sắc bén.

Tuy nhiên!

Ầm!

Nắm đấm của Dương Phóng đấm thẳng vào một bên thái dương của hắn, chiêu thức vừa xảo trá vừa quái dị, cực kỳ đột ngột, thân thể hắn bay ra ngoài ngay lập tức, thái dương hõm xuống, nhãn cầu nổ tung.

Cho đến lúc này!

Thân thể Phong Dưỡng Hạo mới đột nhiên lao tới với vẻ mặt âm trầm, lòng bàn tay phải trở nên trắng bệch, lập tức nặng nề vỗ về phía thân thể của Dương Phóng.

Người còn chưa tới một cơn ớn lạnh không thể diễn tả được đã nhanh chóng ập về phía Dương Phóng.

"Gục xuống cho ta!"

Phong Dưỡng Hạo quát một tiếng chói tai, lực chưởng nặng nề vỗ về phía phương hướng Dương Phóng.

"Cổn!"

Dương Phóng đột nhiên quát lớn, miệng quát Lôi âm.

Ầm!

Đầu óc Phong Dưỡng Hạo lập tức ầm ầm, đinh tai nhức óc, như thể ý thức trong khoảng thời gian ngắn rời khỏi thân thể, cả người nhẹ bẫng, giống như tứ chi xương cốt đều thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Sâu trong đáy lòng Phong Dưỡng Hạo hoảng hốt.

Không ổn!

Hắn vội vàng liều lĩnh dùng sức cắn về phía đầu lưỡi, đau đớn kịch liệt dọc theo thần kinh tràn thẳng vào đại não, lại để cho hắn được tỉnh táo lại lần nữa.

Nhưng cho dù thất thần chỉ là một giây thôi, đối với hắn mà nói, cũng là chuyện cực kỳ đáng sợ.

Phốc phốc phốc phốc phốc!

Kim châm tẩm độc đếm không hết nhanh chóng bắn vào trên người Phong Dưỡng Hạo.

Sắc mặt Phong Dưỡng Hạo lộ vẻ kinh sợ, gần như vừa mới khôi phục lại ý thức thì điên cuồng vận chuyển chân khí, hai tay vội vàng vỗ một cách điên cuồng, nhanh chóng vỗ những mũi kim tẩm độc bay ra ngoài.

Nhưng cho dù là vậy thì cánh tay, bắp đùi của hắn vẫn bị mấy cây kim châm tẩm độc bắn trúng.

Hắn là người trong nghề dùng độc, chẳng mấy chốc đã phát hiện cánh tay và bắp đùi của mình cảm thấy khó chịu.

"Ta muốn giết ngươi!"

Hắn phát ra tiếng gào thét.

Gần như ở khi vừa mới tránh được kim châm tẩm độc của Dương Phóng, từng đợt phấn độc, khí độc đã được hắn ném ra một cách nhanh chóng, ném về phía Dương Phóng.

Hắn chính là Đại Độc sư mà tổ chức đã vất vả bồi dưỡng ra.

Hôm nay lại gặp phải chất kịch độc từ chỗ của người khác?

Quả thực để hắn phải tức cười.

Hôm nay hắn nhất định phải để tên đáng chết này nếm thử cái gì mới gọi là kịch độc.

Dương Phóng trốn tránh nhanh chóng, nín thở và khép lỗ chân lông lại, nhanh chóng lui lại về phía sau, đồng thời nhấc một thanh trường kiếm trên mặt đất lên.

Phong Dưỡng Hạo nhanh chóng đuổi theo, thân hình bất định, nhanh như tia chớp, đồng thời bàn tay hắn thao tác liên hoàn.

Từng đợt phấn độc và khói độc vẫn như cũ liên tục không ngừng được ném về phía Dương Phóng.

Bỗng nhiên, thần sắc Phong Dưỡng Hạo thay đổi lớn.

Bởi vì hắn phát hiện bên phía Dương Phóng lại cũng đang không ngừng phóng thích khói độc.

"Túy Hồn hương?"

Hắn quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Người trước mắt này thế mà thả Túy Hồn hương ra?

Phong Dưỡng Hạo giống như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong lòng kinh hãi, hét lên một tiếng và nhanh chóng lao về phía Dương Phóng một lần nữa.

Chương 273: Hảo hán tha mạng, ta có chuyện muốn nói!

Gia hỏa này chắc chắn là người đã đã có được tấm Đạo đồ kia.

Dương Phóng trong lòng trầm xuống, trong lúc đó lại quát chói tai lần nữa.

"Cổn!"

Ông!

Phong Dưỡng Hạo mặc dù sớm đã có sự chuẩn bị, nhưng hắn vẫn bị chấn động đến đến mức đầu óc quay cuồng, ý thức của hắn lại rời khỏi cơ thể trong một thời gian ngắn.

Hắn bị dọa đến dựng hết cả tóc gáy lên, liều mạng cắn về phía đầu lưỡi, cố gắng ép mình tỉnh lại.

Nhưng thân thể Dương Phóng sớm đã nhanh chóng lướt tới.

Âm Ảnh thân pháp + Đạp Tuyết công!

Vô Ảnh kiếm!

"Cổn!"

Ông!

Ở vào lúc Phong Dưỡng Hạo gần như vừa mới cắn về phía đầu lưỡi của mình, Dương Phóng lại bộc phát ra một đạo Lôi âm nữa.

Sau đó!

Cổn! Cổn! Cổn!

Liên tục phát ra ba đạo Lôi âm.

Không dừng lại chút nào.

Phong Dưỡng Hạo ngơ ngơ ngác ngác, vẻ mặt ngốc trệ như thiếu thuốc, sâu trong lòng bị bao phủ lại bởi nỗi sợ hãi vô tận.

Nguy rồi!

Âm công của cái tên gia hỏa này thế mà còn có thể thi triển liên hoàn?

Phốc phốc!

Trường kiếm đảo qua.

Một cái đầu lâu lập tức bay ra ngoài.

Máy tươi phun tung tóe ra từ trong cổ vương vãi khắp nơi trên đất.

Thân thể Phong Dưỡng Hạo lảo đà lảo đảo lập tức ngã nhào xuống đất, đến chết cũng còn chưa nghĩ rõ ràng những gì vừa xảy ra.

Mặc dù rất hiếm trong số các võ giả biết âm công, nhưng cũng không phải là không có.

Tuy nhiên hắn chưa từng gặp phải người nào có thể thi triển âm công liên hoàn.

Những người khác khi thi triển âm công ra được một lần, thì hoặc là cần phải cách một lúc, hoặc là cần một thời gian lâu hơn để tích trữ.

Nào có giống như thế này, kêu loạn liên hoàn?

Lạch cạch!

Đầu nặng nề lăn xuống trên mặt đất, chết không nhắm mắt.

Dương Phóng sắc mặt nghiêm túc, thân thể dừng ở phía sau hắn, làn da tê rần, có loại cảm giác khó chịu.

Mặc dù hắn đã đóng hết lỗ chân lông lại, nín thở lại, ngăn cản phần lớn chất kịch độc.

Nhưng vẫn có một số chất độc chưa từng được biết đến có thể tác động qua làn da và đôi mắt.

Ví dụ như nói hiện tại.

Dương Phóng lập tức cảm thấy mu bàn tay đau nhói.

Thậm chí ngay cả hai mắt cũng bắt đầu trở nên nóng bỏng.

Hắn nhắm mắt lại, nhanh chóng lùi lại, nhanh chóng vơ vét trên người hai tên sát thủ Bạch Nguyệt lâu.

Về phần thi thể Phong Dưỡng Hạo thì hắn cũng có động vào.

Trên người đối phương toàn là độc, trình độ chơi độc không kém.

Nhỡ đâu dính phải thứ kịch độc không thể tưởng tượng nổi, vậy đối với hắn mà nói chính là phiền phức cực lớn.

Dương Phóng dọc theo con hẻm nhỏ nhanh chóng đi về phía xa, thẳng đến chạy ra ngoài rất xa mới mở hai mắt ra lần nữa, ánh mắt lạnh lùng nhanh chóng đuổi theo về phía nơi xa.

Trịnh đại phu. . .

Trung hương của hắn vô hình vô sắc, sớm đã để lại xung quanh lúc mới bắt đầu.

Cho dù Trịnh đại phu có chạy bao xa thì cũng đừng họng chạy thoát khỏi sự truy tung của hắn.

. . .

Nơi xa.

Trịnh đại phu một đường chạy trốn, hoảng sợ, khi nghe thấy tiếng sấm kinh hoàng truyền đến từ phía sau, hắn không khỏi càng cảm thấy kinh ngạc hơn.

"Gia hỏa này ..."

Làm sao có thể?

Trịnh đại phu cắn răng một cái, tiếp tục chạy trốn.

Đối với chuyện về loại Lôi âm kinh khủng này, hắn tự nhiên từng nghe người ta nhắc tới.

Bên trong Bạch Lạc thành, có một số người có thân phận gần như đều biết đứng đằng sau Lôi âm này là ai?

Nhưng làm sao lại có thể tình cờ gặp được hắn như vậy?

Chẳng lẽ. . .

Trịnh đại phu lạnh buốt cả sống lưng, liều mạng chạy, đồng thời cũng nhanh chóng thả ra khói độc và phấn độc về phía sau.

Những nơi hắn chạy qua, giống như có một con độc trùng nào đó bò qua vậy.

Khắp nơi đều là độc tố bao phủ trong không khí.

Liên tục chạy vòng quanh bảy tám con hẻm nhỏ.

Cuối cùng, Trịnh đại phu nhanh chóng lao về phía một ngôi nhà không đáng chú ý.

Hắn trực tiếp mở cửa sân ra, nhanh chóng chạy vào.

Vừa mới chạy vào trong sân thì nhanh chóng đóng cửa sân từ bên trong, khóa lại thật chặt.

Phốc phốc!

Đúng lúc này!

Đột nhiên, một đạo kiếm quang lạnh như gió xuyên thẳng từ ngoài cửa vào, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, lập tức rơi vào phía trên đằng sau cửa chốt.

Trên mặt Trịnh đại phu đầy vẻ giật mình kinh hãi, vội vàng xoay người đi, đồng thời hai tay vung vẩy, càng có nhiều khói độc và phấn độc bay ra.

Ầm!

Hai cánh cửa lập tức bị người đánh văng ra từ bên ngoài, bay ra cao cao, đập về phía trong sân.

Thân hình Dương Phóng nhoáng một cái, sau khi cảm nhận được độc tố sau cửa, thì nhanh chóng trèo tường từ trên đầu tường tiến vào, hắn như quỷ mị, tay cầm trường kiếm, khoảng cách bảy tám mét lướt qua, thanh trường kiếm trực tiếp quét về phía cổ của Trịnh đại phu.

"Hảo hán tha mạng, ta có chuyện muốn nói!"

Trịnh đại phu kinh hoảng kêu to.

Phốc phốc!

Một cái đầu lập tức bay ra khỏi chỗ vốn có của nó.

Máu tươi bắn tung tóe.

Thi thể không đầu lung la lung lay, lập tức ngã nhào xuống đất, bỏ mạng chết thảm.

Dương Phóng xuất hiện cách đó vài mét ngay lập tức, hạ trường kiếm xuống, máu tươi nhễ nhại chảy xuôi.

Độc tố của Trịnh đại phu yếu hơn rất nhiều so với của người đàn ông vừa rồi.

Ít nhất không để cho đôi mắt của Dương Phóng có loại cảm thấy nóng bỏng cay cay.

Hắn đứng ở xa xa, nín thở, yên lặng chờ khói độc phấn độc tản đi, sau đó đi tới, vung trường kiếm, mở quần áo của Trịnh đại phu ra, từ bên trong phát hiện một túi tiền.

Nhưng suy nghĩ cẩn thận, Dương Phóng vẫn là không có động vào, sau đó đi về phía gian phòng ở trước mặt.

Trên người của người này rất có thể cũng chứa đầy độc.

Nhưng bên trong gian phòng thì chắc là sẽ tương đối an toàn.

Dương Phóng nín thở và khép lỗ chân lông lại, dùng trường kiếm chọc đảo khắp nơi trong phòng để tìm kiếm những thứ có giá trị.

Chương 274: Phiên bản đầy đủ của Vạn Độc kinh!

Tuy nhiên, sau khi tìm kiếm một vòng, chẳng mấy chốc Dương Phóng đã lộ ra vẻ thất vọng.

Đường đường là một vị đại phu chuyên trách của Hắc Long quân, trong nhà thế mà không có một chút của để dành nào?

"Khoan đã, có phải là có mật đạo gì đó hay không?"

Đột nhiên hắn phản ứng lại, bắt đầu dùng trường kiếm đâm mạnh vào trên tường và dưới sàn nhà.

Trường kiếm vốn là loại kiếm mềm, ở sau khi hắn thêm Huyền Vũ Chân khí vào thì giống như đồng hóa trở thành côn sắt, gõ xuống choang choang rung động.

Đang trong lúc tìm kiếm, sắc mặt Dương Phóng đột nhiên khẽ động, cảm nhận được một nơi gõ vào có tiếng động phát ra không đúng.

Hắn dùng trường kiếm gõ gõ cẩn thận.

Đông! Đông!

Một loạt tiếng vang trống rỗng từ bên dưới truyền đến.

"Quả nhiên có mật đạo!"

Hai mắt Dương Phóng sáng lên chớp động, lập tức dùng trường kiếm cạy gạch lát nền.

Dưới gạch lát sàn, rõ ràng có một hốc tối không lớn không nhỏ.

Sâu khoảng nửa mét và rộng nửa mét.

Bên trong thả hai quyển sách.

Cùng với mấy nén bạc 20 lượng.

Dương Phóng ánh mắt chớp động, trường kiếm nâng một ngọn nến ở bên cạnh lên, cẩn thận chiếu vào không gian hốc tối.

Vạn Độc kinh!

Huyền Y kinh!

Chữ viết trên hai quyển sách hiện ra rõ ràng trong tầm mắt của hắn.

Hô hấp của Dương Phóng lập tức trở nên dồn dập, trong lòng mừng rỡ.

"Đúng là Vạn Độc kinh?"

Hắn cẩn thận cầm ngọn nến ở tay trái, tay còn lại dùng trường kiếm để lấy Vạn Độc kinh và Huyền Y kinh lên, để phòng ngừa ở trên có bôi chất kịch độc, sau đó hắn kiếm vải rách tới, để cả hai quyển sách sách vào bên trong đó rối túm lại thành bao.

Sau khi bao xong, hắn lại lấy mảnh vải rách thứ hai tới, cho tất cả bạc vào rồi túm ở trong đó.

Làm xong mọi chuyện, Dương Phóng vội vàng rời đi.

Ban đầu cho rằng có thể lấy được đầy đủ võ kỹ của Huyền Vũ tông tại chỗ của Chu trưởng lão đã xem như là thu hoạch lớn rồi.

Không nghĩ tới lại vẫn còn niềm vui ngoài ý muốn.

Phiên bản đầy đủ của Vạn Độc kinh!

Bản thân hắn hiểu rất rõ sự đáng sợ của Vạn Độc kinh.

Hắn chỉ cần nắm giữ hai phương pháp trong đó vậy mà đã giúp cho hắn rất nhiều việc.

Bây giờ đạt được truyền thừa hoàn chỉnh, sau này sẽ như thế nào thì càng không cần phải nghĩ.

Dương Phóng cũng không có trở về bằng con đường trước đó.

Mà là lựa chọn một con đường khác, một đường cẩn thận từng ly từng tí, tránh đi tất cả đội quân đang tuần tra, nhanh chóng chạy về chỗ ở của mình.

Sau khi trở lại chỗ ở.

Dương Phóng lập tức thận trọng thả hai cái túi kia xuống, cẩn thận lấy Vạn Độc kinh và Huyền Y kinh ở bên trong ra, sau đó lập tức sử dụng dược dịch do chính mình điều chế, bắt đầu kiểm tra xem ở trên có chất kịch độc hay không.

Hai mươi phút sau.

Dược dịch mà hắn điều chế ra nhỏ vào ở bên trên hai quyển sách cổ không phát sinh ra bất kỳ phản ứng nào.

Lúc này Dương Phóng mới lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Không có độc!

"Không, không thể chắc chắn như vậy, phải nói là, cho dù có độc cũng là độc ngoài sự hiểu biết của ta."

Dương Phóng tự nhủ.

Vì lý do an toàn, hắn lập tức đeo găng tay da hươu vào, bắt đầu nhẹ nhàng mở hai quyển sách.

Quả nhiên!

Quả nhiên là Vạn Độc kinh bản đầy đủ, bên trong lít nha lít nhít hơn trăm trang, mỗi trang đều có cách pha chế và giải độc của các loại kịch độc, cực kỳ chi tiết.

Huyền Y kinh cũng như thế, bên trong ghi chép đủ các loại bệnh nan y và những bệnh linh tinh.

Và thông qua việc quan sát tổng cương, Dương Phóng chẳng mấy chốc lại lộ ra vẻ cổ quái.

Vạn Độc kinh được gọi là ghi chép vạn độc, trong thiên hạ không có người nào không chết vì độc.

Huyền Y kinh thì được gọi là có thể giải vạn độc, trên đời không có người nào không cứu được, chỉ cần còn có một chút hơi thở, kém cỏi nhất cũng có thể kéo dài tính mạng thêm khoảng ba ngày.

Hai quyển sách này giống như đang đối chọi gay gắt với nhau.

"Cái giáo và lá chắn?"

Dương Phóng bật cười.

Hắn khẽ lắc đầu, hắn cất quyển sách này đi đảm bảo một cách thỏa đáng, sau đó lại lấy ra năm quyển sách mà hắn đã lấy được từ chỗ của Chu trưởng lão.

Những thứ khác có thể để nghiên cứu sau cũng được, duy chỉ có vấn đề về thân pháp thì nhất định phải được giải quyết một cách nhanh chóng.

Mà trong số năm quyển sách mà Chu trưởng lão đưa, cũng có một môn thân pháp trong đó.

Bằng Hư Lâm Không bộ!

Luyện đến cực hạn nghe nói có thể đi mười bước ở giữa không trung, tốc độ cực nhanh.

Trong số rất nhiều thân pháp Linh cấp, cũng xem như là khá nổi danh.

Ngoại trừ môn thân pháp này ra.

Ba môn công pháp còn lại đều có đặc trưng riêng.

Phiên Vân chưởng: Thế chưởng hùng hậu, lật tay làm mây che tay làm mưa, biến ảo khó lường, nổi danh với biến hóa phức tạp, cái gọi là mây mưa thất thường đúng là như vậy, miêu tả biến hóa của chưởng pháp.

Huyền Vũ Đoán Cốt quyết: Chính là pháp môn ngạch công đặc trưng của Huyền Vũ tông, một khi luyện thành, thân thể sẽ được đề cao lên rất nhiều, khí lực vô hạn, gần như có cái uy của đao thương bất nhập.

Liệt Giang đao: "Được biết đến với sự bá đạo và dũng mãnh, đứng đầu trong số những tuyệt học của Huyền Vũ tông."

Chương 275: Bằng Hư Lâm Không bộ nhập môn

Dược Dục Tổng cương: Ghi chép sau khi đạt tới cảnh giới Linh cấp, các phương pháp tắm thuốc khác nhau ở mỗi giai đoạn, giống như dự đoán của Dương Phóng, tiến vào Thất phẩm, Bát phẩm, dược liệu cần có để điều chế ra thuốc tắm lại tăng thêm mấy loại, mà lại càng về sau tăng thêm càng nhiều.

. . .

"Truyền thừa của những môn phái lớn này quả nhiên hùng hậu, không có Dược Dục Tổng cương này, người bình thường xem như có đạt tới Thất phẩm, đoán chừng cũng có thể bị vây chết tại đó cả một đời."

Dương Phóng tự nhủ.

Mặc dù bây giờ hắn đang là Bát phẩm trung kỳ, nhưng đều sử dụng bạc ném ra.

Mỗi một ngày chỉ riêng việc tắm thuốc cũng đã có hơn hai trăm lượng.

Mà theo tu vi lên cao, sau này các loại dược liệu cần dùng sẽ chỉ càng dùng càng nhiều.

Công pháp của Cảm Ứng môn cũng giống như vậy.

"Trước tiên bắt đầu từ bộ pháp đi, tranh thủ trong vòng ba ngày trước tiên luyện ra cảm giác của Bộ pháp trước đã."

Hắn không chậm trễ nữa, lập tức bắt đầu lật xem.

Cũng giống như mua sắm trực tuyến trong thế giới hiện thực vậy.

Sau khi gói hàng tới tay, việc đầu tiên là phải tiến hành mở ra, thể nghiệm.

. . .

Trong con hẻm nhỏ đen nhánh.

Gần vài giờ sau khi Dương Phóng rời đi.

Thì có tới mấy đứa bé quỷ dị nhanh chóng bò tới, xuất hiện ở đằng trước thi thể không đầu của Phong Dưỡng Hạo.

Sau đó, một bóng người cao gầy lập tức xuất hiện ở đây.

Mắt thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Phong Dưỡng Hạo, hắn cau màu lại, lẩm bẩm: "Lại là một chiêu!"

Kiểu chết này gần như cùng kiểu với kiểu chết của đại ca hắn.

Đáng tiếc, Phong Dưỡng Hạo không có hiến linh hồn của mình cho Tà Mẫu ...

Nếu không Tà Mẫu cũng có thể làm cho Phong Dưỡng Hạo sống lại.

"Đến cùng là ai. . ."

Bóng người cao gầy nói nhỏ trong miệng, xoay người lại nhìn về phía bóng đêm đen nhánh vô tận.

. . .

Sáng sớm ngày hôm sau.

Trong thành lại bận rộn.

Vô số người đang dọn dẹp đống đổ nát trong thành phố.

Dương Phóng chạy tới Hồi Xuân đường đi làm như những ngày bình thường.

Cái chết bi thảm của Trịnh đại phu, ngoài việc làm dấy lên những cuộc thảo luận trong một khu vực nhỏ ra thì chẳng mấy chốc đã trở lại bình thường.

Trong bối cảnh hỗn loạn như thế này, đừng nói là một vị đại phu nho nhỏ, xem như một số trưởng lão môn phái chết đi thì cũng sẽ trở lại bình thường rất nhanh

Vào buổi chiều tối.

Một tin tức truyền ra từ Hắc Long quân.

Thương thế của Tổng binh Thượng Quan Vô Cực đã khôi phục, vào khoảng buổi chiều ngày mai sẽ mở tiệc chiêu đãi tất cả người cầm quyền của các môn phái và gia tộc trong thành.

Trong lúc nhất thời, tin tức dẫn phát chấn động.

"Dương đại phu, hôm qua không rảnh, hôm nay ngươi có muốn ra ngoài ngồi một chút không?"

Bạch Lộc đại phu nở nụ cười mỉm, tìm tới Dương Phóng một lần nữa.

"Không đi."

Dương Phóng tiếp tục từ chối.

"Làm gì mà lại không thích ra ngoài giao du như vậy, tất cả mọi người đều rất vui vẻ."

Bạch Lộc cười nói.

"Đúng vậy a Dương đại phu, cùng nhau đi đi!"

"Tại sao Dương đại phụ lại phải ra vẻ cao ngạo lạnh lùng như vậy, chẳng lẽ đang xem thường chúng ta sao?"

"Đúng vậy, lần này ngay cả Trình đại phu cũng đi ra ngoài với chúng ta!"

Một đám đại phu bên cạnh cười nói.

Dương Phóng dừng độc tác lại, đột nhiên nhìn về phía mọi người, cau mày lại.

Chẳng biết tại sao, dáng cười của mọi người hôm nay lọt vào trong mắt hắn lại trở nên cực kỳ cổ quái.

Để hắn có loại cảm giác không nói ra được.

"Được rồi, ta còn có việc!"

Dương Phóng tiếp tục từ chối, quay người làm việc.

Bạch Lộc thầm tức giận trong lòng, lạnh lùng nhìn vào Dương Phóng.

Đáng chết!

Chờ tới lúc Thượng Quan Vô Cực vừa chết đi thì xem ngươi còn có thể từ chối được đến đâu

. . .

Trong sân.

Trời tối đen như mực.

Cũng không có ánh sáng.

Thân thể Dương Phương đột nhiên nhanh chóng di chuyển tới đây, bàn chân giẫm vào bộ pháp huyền bí, khi thì nhảy vọt lên trên, khi thì xê dịch lùi về phía sau, có lúc lao về phía bên trái, xoay người biến hóa, tốc độ cực nhanh.

Khoảng sân không lớn, chẳng mấy chốc đã được hắn chạy nhanh hàng chục lần.

Cuối cùng!

Thân thể Dương Phương lần nữa dừng lại, hắn thở ra một ngụm khí bẩn, lộ ra vẻ vui mừng rạng rỡ.

"Bằng Hư Lâm Không bộ đã được ta tu luyện tới nhập môn."

Hắn nhìn về phía bảng thông tin độ thành thạo trước mặt.

Bằng Hư Lâm Không bộ tầng thứ nhất 1/600.

Về sau, chỉ cần liên tục đề cao độ thành thạo là được rồi.

Môn bộ pháp này giống với Thập Tự quyền, chỉ có năm tầng cảnh giới.

Giống với những võ kỹ Linh cấp khác, cũng đều là như vậy.

Điều này làm cho hắn không thể không nghi ngờ, không phải là tất cả các loại võ kỹ Linh cấp đều sẽ có năm tầng cảnh giới đó chứ?

Chẳng mấy chốc, Dương Phóng cũng thôi không nghĩ nhiều về vấn đề này nữa, lại tiếp tục bắt đầu chạy nhảy trong sân, thâm pháp khi thì bên trái khi thì bên phải, thất thường và mơ hồ, điểm kinh nghiệm vô hình đang gia tăng nhanh chóng trên người hắn.

Nhược điểm duy nhất là sân quá nhỏ, bộ pháp không thể thi triển ra được hoàn toàn.

. . .

Mây đen che khuất mặt trăng.

Trong một ngôi nhà tương đối hẻo lánh ở đâu đó phía bắc Bạch Lạc thành.

Một bức tượng đứa bé quỷ dị màu đen lẳng lặng đứng ở trong thư phòng, cái bụng phình to tròn trịa như đang mang thai tháng thứ mười, trên mặt mang nụ cười quái dị và đôi mắt thâm thúy sâu thẳm, lẳng lặng nhìn mấy chục người trước mặt.

"Đây chính là mấy người mà Thượng Quan Vô Cực thương yêu nhất, nhớ rõ chỉ giết mấy người quan trọng này, những người khác tất cả đều không được động vào, hành động phải nhanh, không được phức tạp!"

Một bóng người màu đen nói với giọng điệu lãnh đạm, đưa một cái danh sách ra trước mắt mọi người.

"Vâng!"

"Chủ thượng yên tâm!"

Hơn mười cái bóng người trước mặt tất cả đều gật đầu.

Chương 276: Bắt cóc Bạch Lộc

Dưới ánh nến chập chờn, khuôn mặt của tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ âm u dị thường.

Nếu như có người quen tại đây, chắc chắn có thể liếc mắt là nhận ra được những người này.

Bọn họ, chính là người đương nhiệm cầm quyền của các môn phái lớn các đại gia tộc lớn.

Chỉ là vào giờ khắc này, sắc mặt bọn họ đều yêu dị, đồng tử đen nhánh, hoàn toàn khác biệt với trước kia.

Đều không ngoại lệ, tất cả đều nhận lấy sự ảnh hưởng tới từ Tà Mẫu.

Hứa Như Thiên lợi dụng thân phận bề ngoài của mình để lừa lần lượt từng nhân vật cốt cán của từng môn phái và gia tộc ra, sau đó lợi dụng Tà Mẫu tới khống chế từng người một cho đến khi hoàn toàn khống chế được người thực sự nắm quyền.

Hơn nữa lần náo động trước đó, chưởng môn, gia chủ của các môn phái lớn gia tộc lớn trên cơ bản đều đã chết thảm, người mới lên nhậm chức cầm quyền thực lực không đủ, cho nên hắn khống chế lại cũng không gặp phải khó khăn gì cho lắm.

"Chủ thượng, Trần Thi Nghiên của Thập Tự môn ta có giao tình với Nhậm Quân, ta từng tận mắt nhìn thấy, Nhậm Quân không chỉ một lần tới tìm nàng ta, đúng rồi, sau mấy ngày Đạo đồ bị mất trộm, có một nhóm người rất đông tới nương nhờ vào Trần Thi Nghiên."

Đột nhiên, một người đàn ông trung niên trong đó nhỏ giọng nói.

Hắn là người cầm lái của Diệp gia một trong tứ đại gia tộc của Thập Tự môn.

Sau khi môn chủ Thập Tự môn chết thảm, gia chủ Diệp gia tạm thời tiếp nhận chức vị môn chủ Thập Tự môn.

"Ồ?"

Ánh mắt bóng người màu đen khẽ động, nói: "Tối nay ngươi đưa Trần Thi Nghiên và tất cả đám người kia tới đây cho ta!"

"Vâng, chủ thượng!"

"Ừm, hành động đi!"

Bóng người màu đen nói.

Xoát!

Mọi người nhanh chóng tản ra, biến mất không thấy gì nữa.

. . .

Sau khoảng thời gian nửa đêm.

Trên người Dương Phóng nhễ nhại mồ hôi, lại dừng lại lần nữa nhìn về phía bảng thông tin, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Bằng Hư Lâm Không bộ tầng thứ nhất 200/600.

"Quá chậm, cứ như thế này thì xem ra ít nhất cũng phải ba bốn cái buổi tối mới có thể luyện qua tầng thứ nhất."

Nếu như có thể không đi làm thì tốt.

Không đi làm thì chỉ mất hai ngày là có thể tu luyện qua tầng thứ nhất.

Công việc ở thế giới hiện thực đã được hắn xin nghỉ, ai có thể nghĩ tới đi tới thế giới bên này vậy mà vẫn còn phải tiếp tục đi làm.

Mắt thấy lúc này đã qua giờ sửu, Dương Phóng khẽ lắc đầu, đi về phía gian phòng.

Trong đầu hắn lần nữa không tự kiềm chế được mà hồi tưởng lại cảnh tượng ban ngày.

Bạch Lộc. . .

Hắn và mình có quen thuộc như vậy sao?

Cứ lặp đi lặp lại mời chính mình nhiều lần như vậy!

Hơn nữa!

Nụ cười của mọi người vào lúc đó trông rất quỷ dị ...

Dương Phóng như có điều suy nghĩ.

Quay người đóng cửa phòng lại.

Ở trước khi đi ngủ, hắn lấy ra một loại dược vật bổ dưỡng tinh thần tên là Tử Kinh thảo và bắt đầu đun sôi.

Trong mấy ngày này, mỗi ngày uống vào loại dược vật bổ dưỡng tinh thần này chính là mất đi một khoản tiền rất lớn.

Dược vật tác dụng đối với tinh thần thế nhưng là muốn đắt đỏ hơn nhiều so với dược vật thông thường khác.

. . .

Vào buổi sáng ngày hôm sau.

Bên trong Hồi Xuân đường.

Mấy tên đại phu vừa mỉm cười trò chuyện với nhau, vừa thay đổi dược liệu cho những tên Hắc Long quân bị thương kia.

Biểu hiện của mọi người hôm nay rất khác so với ngày hôm qua.

Nụ cười trên khuôn mặt của mọi người ngày hôm qua trông thật 'giả tạo'.

Nhưng nụ cười trên khuôn mặt bọn họ hôm nay đã không còn khác thường nữa.

Ngay cả với Bạch Lộc, cũng không còn tiếp tục mời mọc Dương Phóng nữa mà chỉ mỉm cười và bận rộn với công việc của mình.

Có thể nhìn ra được, hôm nay mọi người có vẻ như rất vui vẻ.

Đúng!

Vui vẻ.

Dương Phóng cau mày lại, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy càng quái dị hơn.

"Mọi người, buổi tối ngày hôm nay, Tổng binh đại nhân sẽ mở tiệc chiêu đãi các thế lực lớn trong thành đúng không?"

Bạch Lộc đột nhiên mở miệng cười nói.

"Đúng vậy, các môn phái lớn và các gia tộc lớn đều đã được mời."

Trình đại phu cười nói.

"Ừm, chuyện tốt, thật đúng là chuyện tốt a."

Bạch Lộc cười ha ha mà nói.

Những đại phu còn lại cũng đều cười theo.

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6