Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 304: Không phải cố gắng mà nhất định phải được!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Ngoại trừ cao thủ Thập phẩm ra còn có Tà Mẫu tọa trấn, đừng nói là có thể giết chết được cao thủ Thập phẩm hay không, xem như giết chết Tà Mẫu thì cũng là chuyện gần như không có khả năng, Tà Mẫu không cần biết bị thương nặng tới cỡ nào đều sẽ tự động khôi phục lại, từ trình độ nhất định đến xem, bọn chúng có lẽ căn bản không phải cơ thể sống, có Tà Mẫu tọa trấn, muốn phá hủy được cứ điểm của bọn họ vậy thực sự quá khó khăn!"

. . .

Mọi người xôn xao.

"Điểm này ta cũng khó có thể tin được, nhưng tin tức vừa mới nhận được thì đúng là nói như vậy."

Người đàn ông trung niên kia thở dài mở miệng nói: "Nhậm Quân đã báo tin tức này lên cho quốc gia, hiện tại quốc gia đang chuyển tin tức này đến cho tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, đúng rồi, còn có một chuyện, đám người Nhậm Quân bọn họ hiện tại đã không còn ở Bạch Lạc thành, bọn họ nói ở vào lúc buổi tối sau khi bọn họ được tổ chức Thiên Thần cứu thì bị một chùm ánh sáng màu xanh lục bao bọc lại, sau khi tỉnh lại thì bọn họ đã xuất hiện ở Bạch Trạch vực rồi!"

"Bạch Trạch vực?"

"Không thể nào?"

Mọi người lại choáng váng thêm lần nữa.

Diệp tổng lập tức bảo người của mình ấn mở bản đồ tiến hành quan sát.

"Bạch Trạch vực ... nằm cách Đại Hoang vực hơn bảy ngàn dặm về phía Bắc, làm sao có thể?"

Diệp tổng cũng lập tức giật mình, lẩm bẩm nói: "Làm sao mà bọn họ lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này?"

"Đúng vậy, thực sự không thể tưởng tượng được!"

Người đàn ông trung niên kia cũng lộ ra vẻ khó có thể tin nói: "Có thể chắc chắn rằng, sau khi tin tức này truyền đến tổng bộ của tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế thì chắc chắn có thể tạo ra náo động trên trường quốc tế, tổ chức Thiên Thần bây giờ đã hoàn toàn nổi danh!"

. . .

Đêm nay đã được định sẵn là sẽ không được bình tĩnh.

Sau khi Nhậm Quân vừa mới trở về, đang được nhiều bộ ngành gọi điện tới.

Một lát một cú điện thoại, loay hoay sứt đầu mẻ trán, không ngừng ứng phó với câu hỏi phía trên đặt ra.

Hiện tại hắn cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác trước đó của Trình Thiên Dã.

Tất cả áp lực bây giờ đều đã rơi vào phía trên đầu của mình.

Đặc biệt là ở sau khi cấp trên biết được tổ chức Thiên Thần đã đạt được Thần chủng thứ hai, mấy lãnh đạo cấp cao đều trực tiếp bị kinh động đến.

"Nhậm Quân, ta nhấn mạnh thêm một lần nữa, nhất định phải liên hệ được với tổ chức này, cho dù bọn họ không muốn tham gia vào tổ tác chiến đặc biệt thì cũng phải mở ra điều kiện, để bọn họ nói ra tin tức có liên quan tới Thần chủng!"

Đầu điện thoại bên kia truyền đến mệnh lệnh nghiêm khắc, "Bây giờ bên phía Kinh Sư đang vất vả tranh đoạt Thần chủng, nếu như có thể nhận được tin tức sớm đối với bọn họ mà nói thì đó chính là sự trợ giúp lớn tới khó có thể tưởng tượng nổi!"

"Được, ta sẽ cố gắng!"

"Không, không phải cố gắng mà nhất định phải được!"

"Vâng, là nhất định phải được!"

Nhậm Quân nói lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Sau khi cúp điện thoại, chẳng mấy chốc mà hắn đã nở ra nụ cười khổ.

Để cho tổ chức Thiên Thần tiết lộ ra tin tức có liên quan tới Thần chủng?

Điều này có thể sao?

Đã nhiều lần liên hệ với bọn họ, Nhậm Quân bây giờ đã có một chút kính nể đối với tổ chức Thiên Thần.

Nơi nào còn dám thả ra giá đỡ chính quyền.

"Ở trên chỉ nói bằng miệng, kẻ bên dưới chạy gãy cả chân, nếu có đơn giản như vậy thì tốt rồi ..."

Nhậm Quân than khổ.

. . .

Sáng sớm ngày hôm sau.

Dương Phóng uống nước khoáng, đã ngồi trên tàu cao tốc chạy tới thành phố Nam.

Mắt thấy cảnh sắc bên ngoài cửa sổ trôi qua cực nhanh, suy nghĩ trong đầu hắn còn không giảm.

"Nếu như ở thế giới bên kia mà có đường sắt cao tốc thì tốt rồi ... cũng không biết nhân viên chuyên nghiệp của quốc gia có xuyên không hay không ..."

Có điều hắn tin tưởng, nếu như có một ngày người của Lam tinh thực sự chiếm cứ địa vị nhất định ở thế giới bên kia vậy chắc chắn sẽ xây dựng đường sắt cao tốc.

Không chỉ có đường sắt cao tốc, khả năng rất nhiều trang bị hiện đại hóa cũng lần lượt xuất hiện ở thế giới bên kia.

Chỉ là!

Ngày đó bao giờ mới tới?

Mười năm?

Trăm năm?

Hắn khẽ lắc đầu.

Một giờ đi đường trôi qua.

Sau khi xuống khỏi tàu cao tốc, Dương Phóng lại đổi sang tàu điện ngầm.

Nửa giờ sau.

Dương Phóng rốt cuộc mới chạy tới trước một tòa cao ốc ở thành phố Nam, đi vào thang máy đi thẳng đến phòng số 2801 trên tầng 28.

"Dương Phóng, ngươi đến rồi."

Trình Thiên Dã đang thống kê số người, đột nhiên nhìn về phía Dương Phóng.

"Trình đội trưởng!"

Dương Phóng nở ra nụ cười mỉm.

"Nhanh đi vào chỗ ngồi đi."

Trình Thiên Dã nói.

"Được!"

Dương Phóng lập tức tìm chỗ ngồi cho mình rồi ngồi xuống.

Gian phòng này có không ít người.

Có tới khoảng ba bốn mươi người.

Ngoại trừ thành phố Phương của bọn họ ra, còn có người sống ở thành phố Nam, vào lúc này đều đang bàn tán sôi nổi.

Đám đông rõ ràng là nhiều hơn thế.

Trong lúc đó vẫn có người đang lần lượt đi tới.

Lúc mười giờ, đám đông cuối cùng đã đến đông đủ.

Tổng cộng 55 người.

Cửa phòng mở ra.

Nhậm Quân mặc quần áo chỉnh tề, từ bên ngoài bước vào.

Bên cạnh hắn đột nhiên còn có ba người đàn ông khác.

Một người tên là Từ Thanh Minh.

Hai người còn lại thì chưa từng nhìn thấy bao giờ, một người có khuôn mặt nước ngoài, khuôn mặt còn lại thì là trong nước.

Trong lúc nhất thời, bên trong gian phòng đã dẫn tới một trận bàn tán trong phạm vi nhỏ.

"Người nước ngoài?"

"Có gì mà phải ngạc nhiên a, người trong nước chúng ta không có người xuyên không đến Bạch Trạch vực, chắc chắn chỉ có thể nhận lấy tin tức từ người nước ngoài!"

Chương 305: Cường giả Siêu phẩm

. . .

"Mọi người!"

Nhậm Quân khẽ đưa tay lên bảo mọi người trật tự rồi mở miệng nói: "Hôm nay gọi mọi người tới đây là để chia sẻ một số tin tức về Bạch Trạch vực, mọi người đều biết, quốc gia chúng ta hiện tại còn chưa có người nào xuyên không đến Bạch Trạch vực, tình cảnh chúng ta bây giờ cực kỳ khó khăn ở Bạch Trạch vực, lúc nào cũng có thể phải đối diện với nguy cơ tính mạng!

Cũng may sau khi tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế bên kia biết được tin tức này lập tức phái người tới, đến đây cung cấp tin tức về Bạch Trạch vực cho chúng ta!

Ba người ở bên cạnh ta theo thứ tự là cảnh sát Từ Thanh Minh, cảnh sát An Kiệt Tư và cảnh sát Lý Lãng!

Cảnh sát Từ Thanh Minh thì tất cả mọi người đều đã quen biết rồi!

Ta xin giới thiệu về cảnh sát An Kiệt Tư và cảnh sát Lý Lãng một chút, hai người bọn họ bây giờ đều là người phát ngôn của tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế ở Bạch Trạch vực, trong đó nguyên quán của cảnh sát Lý Lãng lại chính là người Long quốc chúng ta!

Bây giờ, xin mời mọi người hoan hô chào đón sự có mặt của bọn họ!"

Ba ba ba!

Trong phòng tràn ngập tiếng vỗ tay.

Thanh niên tên Lý Lãng khẽ gật đầu, bước lên phía trước mỉm cười nói tiếng phổ thông lưu loát, "Xin chào mọi người, không nghĩ tới mọi người đều tiến vào Bạch Trạch vực, bây giờ ta sẽ giới thiệu sơ qua về tình hình của Bạch Trạch vực một chút!

Căn cứ theo những gì chúng ta biết được, diện tích của Bạch Trạch vực vô cùng rộng lớn, xung quanh có tổng cộng bảy tòa thành trì, chín nơi định cư, diện tích kể trên chắc là tương đương với Đại Hoang vực nơi người xuyên không đến từ thành phố Thâm (Thâm Quyến)!

Đối với cơ cấu thế lực trong Bạch Trạch vực thì vô cùng phức tạp.

Trong đó được chia ra làm nhiều thế lực lớn, chiến đấu với nhau trong nhiều năm mang tới ảnh hưởng sâu rộng.

Mạnh nhất trong đó chính là Thần Vũ tông dang tiếng lừng lẫy nhất trong Bạch Trạch vực, Thần Vũ tông có được truyền thừa hơn tám trăm năm ở trong Bạch Trạch thành, cực kỳ cường đại, gần như thuộc về lớp đứng đầu nhất.

Ở bên dưới Thần Vũ tông thì được phân chia làm các lớp thế lực vô cùng cường đại khác.

Theo thứ tự là Liệt Diễm bang, Huyền Hải bang, Thiên Đạo minh, Thánh Vũ đường ... cac loại!

Cũng như tổ chức Tà Đạo và Diệt Tà minh mà mọi người đều đã biết rồi!

Nói thật cho mọi người biết, thân phận của chúng ta ở bên kia bây giờ đều là gia nhập và Diệt Tà minh!

Xoạt!

Rất nhiều người lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trong tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế có người gia nhập vào Diệt Tà minh?

Nhậm Quân cũng là một mặt giật mình, nhìn về phía Lý Lãng.

"Đúng vậy, chuyện này cũng không phải là chuyện đùa!"

Lý Lãng bình tĩnh nói: "Ở một mức độ nào đó, điều kiện sống ở Bạch Trạch vực muốn khó khăn hơn rất nhiều so với Bạch Lạc thành mà các ngươi đã từng sống trước đó, điểm này ta tin tưởng mọi người đều đã được trải nghiệm qua, cứ trong một đoạn thời gian, bên trong Bạch Trạch vực sẽ lại xuất hiện tình huống lao dịch, nặng nhọc và đáng sợ, hầu hết những người bình thường đều không thể trốn thoát, mà đối mặt với thời điểm lao dịch, rất nhiều thế lực đều sẽ dốc hết sức nghiền ép vắt kiệt sức lực những người ở tầng dưới chót!

Nếu muốn sống một cuộc sống tốt đẹp và trở nên nổi bật, gia nhập Diệt Tà minh là lựa chọn duy nhất!

Hơn nữa chúng ta đều là người sống ở xã hội hiện đại, đều đã từng dược học lịch sử, nên biết mỗi một thời kỳ đen tối, đều sẽ có người đứng ra phản kháng!

Và đây là điều mà Diệt Tà minh đang làm bây giờ!

Bọn họ diệt không chỉ là tà, mà còn là bất kỳ sự bất công nào trên đời!

Gặp phải mọi chuyện tà ác và bất công trên đời, bọn họ đều sẽ đứng ra.

Ta tin tưởng đây chính là mục tiêu mà chúng ta nên theo đuổi mà không phải sống trong u mê không có lý tưởng!"

Rất nhiều người đưa mắt nhìn nhau.

Dương Phóng cũng là giật mình trong lòng, nhìn về phía Lý Lãng.

Gia hỏa này!

Không phải là đã bị tẩy não rồi chứ?

Hắn muốn lôi kéo đám người Nhậm Quân gia nhập vào Diệt Tà minh?

"Cảnh sát Lý Lãng, chuyện về Diệt Tà minh thì sau này hay nói, trước tiên ngươi nói một chút xem có thể nghĩ biện pháp cứu chúng ta ra được hay không."

Nhậm Quân ngắt lời hắn, cảm thấy người này không thích hợp cho lắm.

"Được!"

Lý Lãng bình tĩnh gật đầu, "Cứu các ngươi cũng không phải là việc khó, chờ sau khi xuyên không qua đó lần nữa ta tự nhiên có biện pháp để có thể cứu được các ngươi ra."

"Vậy là được rồi!"

Nhậm Quân gật đầu liên tục, không còn dám để hắn tiếp tục nói về Diệt Tà minh.

Hắn vẫn kiên trì theo lộ trình trước đó của mình.

Không tranh bá!

Không bành trướng!

Đặt còn sống lên trước tiên!

Về phần bên phía tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế kia đi theo con đường nào thì hắn không có ý định hỏi.

"Đúng rồi, cảnh sát Lý Lãng có thể nói cho chúng ta biết một chút về cao thủ cường đại nhất ở Bạch Trach vực đại khái là ở đẳng cấp gì hay không, để chúng ta biết chắc chắn!"

Nhậm Quân tiếp tục nói sang chuyện khác.

"Trong Bạch Trạch vực cao thủ nhiều như mây, cường giả có đẳng cấp cường đại nhất ngay cả chúng ta cũng không rõ thực lực là gì, nhưng có thể khẳng định là, chỗ đó có cường giả đẳng cấp Siêu phẩm chân chính tọa trấn, giống như các thế lực mà ta kể trước đó, trên cơ bản đều tồn tại cường giả Siêu phẩm, trong đó đặc biệt là Thần Vũ tông là có nhiều cường giả Siêu phẩm nhất, về phần phía trên Siêu phẩm còn có cảnh giới gì nữa hay không thì trước mắt chúng ta còn chưa tìm hiểu ra được!"

Lý lãng mở miệng nói.

Chương 306: Các loại chủng tộc

"Giống như ta và cảnh sát An Kiệt Tư, ở Bạch Trạch vực có thực lực chính là cảnh giới Thất phẩm, ở bên trong Diệt Tà minh, ta nhiều nhất cũng chỉ có thể được tình là có thực lực ở mức độ trung mà thôi, đây chính là chỗ tốt khi gia nhập vào thế lực lớn!

Vẫn là câu nói kia của ta, ở trong Bạch Trạch vực, các ngươi có thể lựa chọn không tranh bá, cũng không vào bất kỳ thế lực nào nhưng như vậy sẽ chỉ làm cho tài nguyên tu luyện của các ngươi trở nên vô cùng ít ỏi!

Ngược lại, chỉ có gia nhập vào thế lực lớn mới là phương pháp tốt nhất để tăng thực lực lên!

Trong số rất nhiều thế lực lớn, chỉ có Diệt Tà minh có thể được coi là tương đối công bằng, chỉ cần các ngươi có năng lực, có lý tưởng, hầu như tất cả sẽ đạt được bồi dưỡng to lớn, đúng rồi, muốn từ Lục phẩn đỉnh phong tiến vào Thất phẩm thì nhất định phải tiến hành tắm thuốc!

Điểm này các ngươi đã nghĩ tới chưa? Nếu như các ngươi không tham gia vào bất kỳ thế lực nào, chỉ tiêng tài nguyên tắm thuốc thôi các ngươi cũng ít khi đạt được!

Chẳng lẽ các ngươi muốn sống một cuộc sống tầm thường cả đời ở thế giới bên kia sao, chỉ đạt tới Lục phẩm đỉnh phong là dừng lại không tiến nữa?

Lý Lãng một mặt tự tin, liên tục mở miệng, ba câu nói đều không rời bỏ Diệt Tà minh.

Giống như trong lòng hắn, Diệt Từ minh đã trở thành một nguồn nuôi dưỡng lý tưởng thực sự.

Rất nhiều người đều nhíu mày, mơ hồ dao động, cảm thấy những gì Lý Lãng nói là có đạo lý.

Bạch Lạc thành trước đó suy cho cùng chỉ là một nơi nhỏ.

Bọn họ ở nơi nhỏ thì có thể an cư lạc nghiệp, chỉ cần tìm công việc quản sự là có thể sống được.

Nhưng khi đến Bạch Trạch vực vùng đất siêu rộng lớn này, chẳng lẽ còn cam tâm tình nguyên đi làm công việc quản sự nữa sao?

Ai mà không muốn tăng thực lực lên?

Ai không muốn hơn người một bậc?

Phần lớn người trong số bọn họ bây giờ đều chỉ mới Tứ phẩm, Ngũ phẩm mà thôi ...

Mạnh nhất trong đó cũng chỉ mới Lục phẩm đỉnh phong.

"Cảnh sát Lý Lãng, chuyện này ta cần phải suy nghĩ cẩn thận, còn xin đừng nhắc lại chuyện này."

Nhậm Quân sầm mặt lại, phất tay lần nữa, cắng ngang lời của Lý Lãng, "Ngươi giới thiệu cho chúng ta biết về phong tục tập quán của Bạch Trạch vực đi."

"Được!"

Lý Lãng khẽ gật đầu, lập tức giới thiệu phong tục tập quán của Bạch Trạch vực: "Người bên trong Bạch Trạch vực có nhiều chủng tộc, ngoại trừ chủng tộc tóc đen và vàng thông thường của chúng ta, kỳ thực còn có rất nhiều người có khuôn mặt phương Tây, thậm chí còn có thỉnh thoảng nhìn thấy nửa người nửa thú, nơi đó là một vùng đất bí ẩn thực sự!"

Hơn nữa ta trước đó đã cẩn thận điều tra, hầu như tất cả các vực lớn đều là như thế, bên trong có tràn ngập các chủng tộc, tương đối phức tạp, giống như một thùng thuốc nhuộm lớn hỗn loạn vậy!

Sơ bộ ước tính, diện tích của Bạch Trạch vực đại khái rộng lớn tương đương với bốn phần năm của Tô tỉnh, nổi tiếng với đường thủy thuận tiện, ở bên trong Bạch Trạch vực gần như khắp nơi đều là sống lớn hồ lớn, đúng, rồi, ở bên trong một số hồ nước, các ngươi thậm chí còn có thẻ nhìn thấy người cá (ngư nhân) tuy nhiên lúc nhìn thấy người cá thì tốt hơn hết các ngươi không nên gây thù chuốc oán với họ, bởi vì người cá thù cực kỳ giai, một khi giết chết bất kỳ ai trong số họ, các ngươi sẽ phải chịu sự trả thù của cả một quần thể, đến lúc đó ngay cả chúng ta cũng rất khó để bảo vệ được các ngươi, loại chủng tộc này từ trước đến nay luốn nổi tiếng với sự hung tàn!"

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Người cá (ngư nhân)?

Người cá trông như thế nào?

Đầu cá thân người sao?

Hay còn là thân cá đầu người?

Từ điểm này mà nói, địa phương mà bọn họ sống trước đây căn bản chính là nơi quê mùa a!

Ít nhất ở Bạch Lạc thành ngoại trừ con người ra thì không nhìn thấy được bất cứ chủng tộc nào khác.

Nhiều nhất chỉ thấy được Tà Linh!

Nhậm Quân và Trình Thiên Dã đều nhíu mày, hai mắt nhìn nhau.

Lời nói của tên Lý Lãng này có hơi quá đáng.

Một số thông tin cho đến nay được xem như là bí mật quốc gia bọn họ, bọn họ sẽ không tiết lộ những tin tức này ra bên ngoài trong thời điểm hiện tại.

Nhưng tên Lý Lãng này vừa mới đến thế mà đã giới thiệu toàn bộ.

Điều này sẽ khiến tâm trạng của người xuyên không trở nên xao động, khó có thể ổn định được như trước.

Ngay theo đó Dương Phóng cũng nhíu mày.

Quả nhiên là một nơi kỳ lạ!

"Đúng rồi, cảnh sát Lý Lãng, bên phía các ngươi có bản đồ cụ thể của Bạch Trạch vực không?

Nhậm Quân lại đặt ra một câu hỏi nữa.

"Có, nhưng chỉ là một bản đồ sơ bộ mà thôi."

Lý Lãng gật đầu trả lời, sau đó lấy USB ra cắm vào trên máy tính, chẳng mấy chốc đã chiếu một tấm bản đồ điện tử cực lớn lên màn hình lớn.

Bản đồ này được vẽ trong thế giới hiện thực sau khi người của bọn họ ghi nhớ lại được ở thế giới bên kia.

Khó tránh khỏi sẽ xuất hiện một chút sai lầm.

Ánh mắt của tất cả người xuyên việt đều nhìn chằm chằm về bản đồ trước mặt.

Từng tòa thành trì rộng lớn, những dãy núi rộng lớn mênh mông ở khắp nơi.

Ngoài ra còn có nhiều hồ nước và sông rộng lớn.

"Nhậm đội trưởng, địa phương mà các ngươi hiện tại đang phải lao dịch hẳn là ở nơi này, được gọi là khu vực Hắc Mặc thành!"

Lý Lãng chỉ vào một cái thành trì ở trên bản đồ, "Hắc Mặc thành ở vào đoạn thời gian trước gặp phải tập kích, tổn thương thảm trọng, Hộ Thành quân của Hắc Mặc thành đang bắt người trắng trợn để tu bổ tường thành, đoán chừng không mất khoảng thời gian một tháng là rất khó xây dựng hoàn thành, tuy nhiên các ngươi yên tâm, người của chúng ta đã để ý tới tình huống ở Hắc Mặc thành, chắc là có thể giải cứu các ngươi ngay lập tức!

Chương 307: Dược Vương cốc?

Ngoài ra còn có một việc!"

Lý Lãng vội vàng chỉ sang một khu vực khác.

Đây là một khu vực được kết nối bởi các ngọn núi.

"Ở nơi này có một cấm địa thượng cổ đã được mở ra, tên là Dược Vương cốc, nghe nói từ rất lâu trước đây, nơi này rất phong phú các loại dược liệu quý hiếm, nhưng không biết vì sao, chỉ sau một đêm đột nhiên bị sương mù bao phủ. . tất cả mọi người đều không còn cách nào đi vào, về sau có người phát hiện sương mù ở nơi này cứ cách mỗi ba mươi năm sẽ mỏng đi một lần, sau mỗi lần sương mù mỏng đi, bên trong sẽ xuất hiện một lối đi hẹp, có thể dẫn đến Dược Vương cốc, nhưng nó chỉ kéo dài khoảng nửa tháng, nửa tháng sau cái thông đạo này sẽ lại bị bao phủ trong sương mù dày đặc!

Gần đây có rất nhiều cường giả của Bạch Trạch thành đều đã được Dược Vương cốc thu hút.

Tuy nhiên về chuyện này, các ngươi cũng không cần phải suy nghĩ nhiều, lấy thực lực hiện tại của các ngươi thì còn kém xa lắm mới có thể vào đó!"

Lý Lãng tiếp tục nói.

"Dược Vương cốc?"

Mọi người thi nhau kinh ngạc.

Khuôn mặt của Dương Phóng cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Chẳng lẽ mình bị truyền tống đến Dược Vương cốc?

Hắn đột nhiên nghĩ đến các loại dược liệu mà bản thân mình phát hiện được ở mảnh khu vực này.

Đáng tiếc, hắn không dám mở miệng hỏi thăm quá nhiều tin tức.

Nếu không, sẽ rất dễ bị Nhậm Quân và Trình Thiên Dã nghi ngờ.

Sau đó Lý Lãng lại tiếp tục giới thiệu những tình huống khác ở bên trong Bạch Trạch vực.

Có rất nhiều chỗ hắn nói cực kỳ chi tiết cẩn thận.

Thậm chí trong mỗi một cái thành trì có bang phái nào, gia tộc nào và những mâu thuẫn tồn tại giữa những gia tộc này với những gia tộc khác, tất cả đều được giải thích từng chút một.

Mọi người thỉnh thoảng gật đầu.

Thậm chí có người còn lấy laptop ra và đánh máy ghi chép thật nhanh.

Cả một ngày trôi qua nhanh chóng theo lời giải thích của Lý Lãng.

Trong lúc đó cảnh sát An Kiệt Tư thi thoảng cũng sẽ dùng tiếng phổ thông không được lưu loát để mà trả lời một vài vấn đề.

"Cảnh sát Lý Lãng, lúc ở thế giới bên kia, ngôn ngữ người xuyên không của quốc gia khác chúng ta có thể nghe hiểu được không?"

Một người xuyên không đột nhiên hỏi ra một vấn đề.

"Nghe hiểu chứ, về điểm này thì các ngươi yên tâm đi!"

Lý Lãng gật đầu, mở miệng nói: "Trong thế giới bên kia dường như tồn tại một loại lực lượng thần bí nào đó, có thể làm cho tất cả các chủng tộc có trí tuệ đều hiểu rõ lời nói của nhau, ngay cả người cá (Ngư nhân), nửa người nửa thú (Bán Thú nhân) mà nói, các ngươi cũng có thể nghe hiểu được!"

"Vậy là được rồi."

Người xuyên không kia gật đầu.

Một đoạn thời gian nữa trôi qua.

Mắt thấy mặt trời đã lặn, đồng hồ chỉ ra đến bảy giờ tối rồi.

Nhậm Quân lập tức bắt đầu sắp xếp cho Lý Lãng, An Kiệt Tư và Từ Thanh Minh xuống dưới ăn cơm tối, đồng thời cũng nhờ người sắp xếp chỗ ở cho họ một cách hợp lý.

Chờ sau khi sắp xếp xong cho ba người, Nhậm Quân mới quay trở lại phòng một lần nữa.

Giọng điệu của hắn trầm xuống, cực kỳ nghiêm túc nói: "Mọi người, những tin tức mà cảnh sát Lý Lãng và cảnh sát An Kiệt Tư mới nói, ta hy vọng các ngươi nghe một chút thì được, nhưng có một số việc tuyệt đối không được để ở trong lòng, đặc biệt là chuyện gia nhập Diệt Tà minh, thành thật nói với các ngươi, ở sau khi trở về vào tối hôm qua, ta đã liện hệ với nhân viên cấp cao của quốc gia, từ chỗ bọn họ đạt được một số tin tức liên quan tới Diệt Tà minh, nói tóm lại, đây là một tổ chức rất cực đoan, không tốt hơn chút nào so với tổ chức Tà Đạo, bọn họ thông thường đều vì cầu mục đích mà không từ thủ đoạn, đặc biệt giỏi về việc mê hoặc lòng người, rồi để cho người ta đi chịu chết, chúng ta ở thế giới bên kia, mọi chuyện đều phải lấy sự an toàn làm chủ, tuyệt không được tùy tiện nhúng tay vào tranh đấu của bất kỳ tổ chức nào!"

Mọi người lòng dạ ngẩn ngơ, thi nhau gật đầu.

Nhưng suy nghĩ thực sự trong nội tâm lại rất khó có thể nói rõ ra được.

Dù sao bon họ có hơn mười người ở vào lúc được truyền tống có khoảng cách xa với Nhậm Quân, Trình Thiên Dã và những người khác, Nhậm Quân, Trình Thiên Dã tạm thời không quản được bọn họ.

"Dương Phóng, Ngô Minh, còn có các ngươi những người này, vị trị của mấy người các ngươi hoặc là cách chúng ta rất xa hoặc là chính bản thân mình cũng không biết mình đang ở đâu, hiện tại chúng ta cũng không có cách nào để chiếu cố các ngươi, các ngươi một mình ở trong Bạch Trạch vực thì nhất định phải vô cùng cẩn thận!"

Nhậm Quân thay đổi lời nói nhìn về phía Dương Phóng, Ngô Minh và những người khác.

Diện tích của Bạch Trạch vực quá rộng lớn.

Muốn đi tìm đối phương thì không khác nào đi mò kim đấy biển.

Hắn bây giờ chỉ cầu những người này có thể phát triển một cách âm thầm, không nên nhúng tay vào việc tranh đoạt vô vị.

"Hiểu!"

"Nhậm đội trưởng yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ chú ý cẩn thận!"

"Đúng vậy a!"

. . .

"Nhậm đội trưởng, tấm bản đồ Bạch Trạch vực kia chúng ta có thể copy một bản được không!"

Dương Phóng đột nhiên mở miệng hỏi.

"Được chứ, bản đồ này ta sẽ gửi vào trong nhóm, trong các ngươi ai cần thì đều có thể tự mình tải về."

Nhậm Quân mở miệng nói.

Mắt thấy sắc trời sắp muộn, bọn họ lại tiếp tục thảo luận một lúc cuối cùng mới để cho mọi người rời đi.

Sau đó mấy nhân viên chính quyền đặc biệt sắp xếp chỗ ở cho Dương Phóng và những người khác.

Gian phòng xem như không tệ, khách sạn đặc biệt cung cấp bữa tối.

Nhưng vào ngày hôm sau, Dương Phóng và những người khác đã không trở về ngay lập tức.

Thay vào đó là tiếp tục một cuộc họp khác.

Chương 308: Có phải là Dược Vương cốc hay không?

Cứ vậy họp liên tục ròng rã ba ngày.

Điều này làm cho Dương Phóng thật không biết nói sao cho phải.

Hắn rất hoài nghi, có phải nhân viên chính quyền đều thích họp như vậy hay không.

Có một số việc rõ ràng đã nói một lần rồi, kết quả những cuộc họp sau đó lại nhắc lại nhấn mạnh hơn, đổi thành lãnh đạo khác tới nhấn mạnh, nghe tới rất nhiều người đều đang ngủ gật ngủ gù.

Thẳng tới buổi trưa ngày thứ tư.

Dương Phóng cuối cùng mới trở về thành phố Phương.

Vừa về tới, hắn lập tức bế quan, rơi vào trong trạng thái khổ tu.

Tu luyện ở thế giới hiện thực, không cần biết là việc chứa thương hay là đột phá ở thế giới bên kia đều có tác dụng rất lớn.

Đặc biệt là tình huống tư chất của hắn bây giờ đã đạt tới Võ Học Kỳ Tài.

Luyện Huyền Vũ Chân công mỗi ngày gần như đều có thể tăng trưởng lên một khoản điểm kinh nghiệm không ít.

Chờ lần xuyên không đến bên kia tiếp theo, nói không chừng thương thế của hắn đã có thể khôi phục được hoàn toàn.

"Trước mắt thoát khỏi sự làm phiền của Nhậm Quân và Trình Thiên Dã ở bên kia, chưa chắc không phải là một chuyện tốt, ít ra sau này có thể muốn làm cái gì thì làm cái đó mà không cần phải lo lắng sẽ bị bọn họ nhìn thấu!"

"Chỉ là ... khu vực mà ta bị truyền tống đến kia đến cùng có phải là Dược Vương cốc hay không?"

Hắn đang suy nghĩ trong lòng.

. . .

Trên quốc tế nổ ra một trận sóng to gió lớn.

Chuyện tổ chức Thiên Thần đạt được viên Thần chủng thứ hai chẳng mấy chốc đã lan truyền ra ngoài từ trong tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế.

Trong lúc nhất thời, người xuyên việt của các quốc gia tất cả đều giật nảy cả mình.

Nói thật ra, lần trước đó nghe nói tổ chức Thiên Thần đạt được viên Thần chủng thứ nhất, bọn họ còn tưởng rằng đối phương là vận khí tốt, căn bản không cho rằng thực lực của bọn họ mạnh tới cỡ nào.

Dù sao chỉ là một tổ chức ở một địa phương nhỏ, xem như mạnh hơn nữa thì có thể mạnh tới đâu?

Giống như là một đội bóng của thành phố nhỏ, có mạnh thế nào cũng không thể đá vào World Cup!

Cho đến trước đó, nghe tin bọn họ đạt được tấm Đạo đồ thứ hai và đến bây giờ đã đạt được viên Thần chủng thứ hai!

Càng quan trọng hơn chính là!

Bên phía Long quốc đó tuyên bố bọn họ trực tiếp tàn sát một cứ điểm của tổ chức Tà Đạo!

Chuyện này khiến cho người ta quá mức chấn kinh.

Bọn họ tự nhiên biết cứ điểm của tổ chức Tà Đạo là mạnh tới mức nào.

Ngoại trừ có cường giả siêu cấp trấn thủ ra, bình thường còn sẽ có sự tồn tại của Tà Mẫu...

Giết chết vị cường giả siêu cấp kia của đối phương có lẽ có thể làm được, nhưng là giết chết Tà Mẫu, vậy thì thật khó có thể tin ...

. . .

Ở một nơi nào đó ở nước ngoài.

Bên trong một công trình kiến trúc hình cầu cao chót vót.

Trong một gian phòng họp rộng rãi.

Hàng chục nhân viên ưu tú ngồi nghiêm chỉnh ở đây, ánh mắt mỗi người đều thâm thúy, chăm chú nhìn về phía màn hình máy chiếu trước mặt.

Trong số những người này, Lý Lãng, Từ Thanh Minh, An Kiệt Tư cả ba người này cũng có mặt ở đây.

Lý Lãng đứng ở đằng trước nhất, một mặt nghiên túc, phân tích kỹ hơn tin tức vừa nhận được từ Long quốc cho đồng nghiệp trước mặt.

"Từ trên quan điểm này, ta cho rằng có tới 80% khả năng cao thủ của tổ chức Thiên Thần này cũng đã được truyền tống đến Bạch Trạch vực, nói theo một cách khác, chỉ cần chúng ta tìm hiểu cẩn thận ở Bạch Trạch vực, nói không chừng là có thể tìm được tổ chức Thiên Thần này!"

Lý Lãng mở miệng nói.

Các tổ chức từ nhiều quốc gia khác nhau hiện đang bí mật tìm kiếm tổ chức Thiên Thần, muốn tìm hiểu về tin tức liên quan tới Thần chủng từ chỗ bọn họ.

Nhưng đáng tiếc, Long quốc một mực tuyên bố đối ngoại rằng, tổ chức Thiên Thần thần bí khó lường, cho đến nay còn chưa tìm được bọn họ ở trong thế giới hiện thực.

Về điểm này, rất khó để các tổ chức của các quốc gia xác định được liệu Long quốc có đang cố ý che giấu tin tức này hay không.

Mà bây giờ một nhóm người Long quốc được truyền tống đến Bạch Trạch vực, như vậy cái gọi là tổ chức Thiên Thần kia nói không chừng sẽ có khả năng rất lớn cũng được truyền tống tới.

Dù sao Nhậm Quân, Trình Thiên Dã và những người khác đều nói rằng khu vực được bao phủ bởi ánh sáng xanh lục vào thời điểm đó có phạm vi rất lớn.

Bao phủ trong phạm vi bảy tám dặm.

"Bây giờ chúng ta hãy phân tích đặc điểm của các cao thủ bên trong tổ chức Thiên Thần một chút, một trong những thành viên rõ ràng nhất trong đó là nắm giữ một loại Lôi âm, Lôi âm này có phải là biểu hiện bên ngoài của Thần chủng hay không, chúng ta tạm thời còn chưa biết, nhưng loại Lôi âm này không giống như âm Ba công bình thường, nó có thể chấn nhiếp Tà Linh, thông thường sau khi hô lên, Tà Linh xung quanh đều sẽ kinh hoảng chạy trốn không dám tới gần!"

Lý Lãng mở miệng nói: "Cho nên, chúng ta chỉ cần cẩn thận chú ý một chút ở bên trong Bạch Trạch vực có người nào sử dụng Lôi âm hay không là có thể xác định được tin tức tổ chức Thiên Thần!"

Những người còn lại thi nhau gật đầu.

"Đúng rồi Lý Lãng, những người bên phía Long quốc kia đã có ý định gì chưa? Có ý định tham gia vào Diệt Tà minh như chúng ta không?"

Một người đàn ông có thân thể cao lớn mở miệng hỏi.

"Không, Nhậm Quân và những người khác tạm thời không có ý định gia nhập Diệt Tà minh, bọn họ yêu cầu chúng ta tới giải cứu bọn họ xong thì bọn họ sẽ tìm một nơi nào đó để sống thành thành thật thật!"

Lý Lãng mở miệng trả lời.

Mọi người thi nhau cau mày lại.

"Đám người Long quốc này quả nhiên vẫn là nhàn hạ quá mức!"

"Trong thế giới hiện thực thiếu đi tinh thần mạo hiểm, đến thế giới bên kia cũng vẫn là như vậy!"

. . .

Chương 309: Xuyên không, khôi phục

"Được rồi!"

Bỗng nhiên, một người đàn ông đứng đầu mỉm cười, nói: "Bọn họ có gia nhập hay không, nhìn vào ở một góc độ nào đó, cũng không thể dựa vào quyết định của chính bọn họ, bên bọn họ có một câu chuyện xưa, gọi là người trong giang hồ, thân bất do kỷ (1), đến thế giới bên kia, thông thường sẽ có rất nhiều chuyện buộc bọn họ phải làm ra lựa chọn!"

(1) Thân bất do kỷ: làm những chuyện không theo ý muốn.

"Đội trưởng có ý là?"

Lý Lãng hỏi.

"Ta không có ý gì."

Người đàn ông đứng đầu mỉm cười.

"Được, chúng ta tiếp tục phân tích các thành viên của tổ chức Thiên Thần, đặc điểm của thành viên thứ tư của tổ chức Thiên Thần càng rõ ràng hơn, cả người mặc giáp, bộ giáp này đen nhánh, vô cùng to lớn ..."

Lý Lãng tiếp tục phân tích.

. . .

Thời gian trôi qua.

Một tuần trôi qua liên tiếp.

Dương Phóng ở trong nhà chăm chỉ tu luyện, ngoại trừ ra ngoài đổ rác, hắn gần như một bước cũng không ra khỏi cửa.

Trong lúc đó bên phía Phương Đình kia lại liên hệ hắn một lần, hỏi thăm về tình hình hiện tại của hắn.

Mà để cho Dương Phóng có hơi kinh ngạc là.

Bạn trai mới của Phương Đình lại chết rồi ...!!!!

Điều này làm cho hắn thật không biết nói gì cho phải.

Hắn rất hoài nghi nha đầu này có phải là có tiềm chất khắc chết chồng hay không ...

Tuy nhiên cũng may hắn bây giờ đã tiến vào Bạch Trạch vực, sau này hắn cũng không có nhiều liên hệ gì với đối phương.

Nói chuyện đơn giản qua loa vài câu với đối phương thì hắn lại rơi vào trạng thái tu luyện lần nữa.

Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua trong bốn bức tường.

Mấy ngày sau đó, Trình Thiên Dã thi thoảng lại thông báo một số tin tức vào trong nhóm.

Dương Phóng cơ bản không thèm để ý tới.

Cuộc sống ở thế giới hiện thực đối với hắn mà nói chỉ là một nơi trú ẩn an toàn để phục hồi.

"Đáng tiếc khoảng thời gian ở trong thế giới hiện thực chỉ có 15 ngày ... nếu như có thể nhiều thêm một chút thì tốt."

Dương Phóng thầm nghĩ trong lòng.

Nếu có nhiều hơn, không chỉ có thể khôi phục thương thế, mà ngay cả tu vi cũng sẽ có chỗ tăng lên.

Khoảng thời gian nhoáng một cái nữa lại là mấy ngày nữa trôi qua.

Mười lăm ngày thảnh thơi trôi qua nhanh vô cùng.

Đúng rồi, ngày hôm qua bạn cùng lớp đại học của hắn là Vương Bác kết hôn, hắn ngược lại là đi ứng phó một buổi.

Tuy hiên chỉ là đi gửi tiền mừng, sau đó ăn một bữa ăn, chẳng mấy chốc thì đã trở về.

. . .

Vào buổi tối.

Khoảng thời gian trôi qua từng giây từng phút trên điện thoại di động.

Dương Phóng nhìn vào cánh tay trái của mình và yên lặng chờ đợi.

Thẳng cho tới sau khi thời gian trên điện thoại di động đi đến 19h20, cảm giác đã lâu mới xuất hiện một lần nữa.

Hắn lập tức ngoan ngoãn nằm trên giường và điều chỉnh trạng thái của mình.

Trong bất tri bất giác, hoàn cảnh trước mắt hắn dần dần chuyển thành màu đen, trong đầu truyền đến cảm giác choáng váng dữ dội, như thể đang nhanh chóng rơi xuống vực sâu không đáy, có loại cảm giác như đang nhắm mắt đi tàu lượn siêu tốc vậy.

Một lát sau.

Trong một hang động tối tăm bí mật.

Dương Phóng đột nhiên mở hai mắt ra, thân thể trong nháy mắt từ dưới đất ngồi dậy, miệng thì thở hổn hà hổn hển.

Sau khi hắn tỉnh dậy, hắn đầu tiên là lập tức nhìn về phía cửa hang động.

Sau khi nhận ra cửa hang động vẫn được tảng đá bịt kín chắc chắn, hắn mới lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Trong hang động, đống lửa vẫn còn đang cháy, phát ra tiếng lạch cà lạch cạch.

"Xem ra không có người nào phát hiện ra ta."

Hắn may mắn nói.

Đột nhiên, Dương Phóng cảm thấy từng cỗ lực lượng không thể diễn tả được bắt đầu mãnh liệt truyền đến từ tứ chi của mình, lao về phía cơ thể mình giống như dòng suối nước nóng vậy.

Hắn lập tức ngồi xếp bằng dưới đất, cẩn thận cảm nhận thương thế và tu vi trong cơ thể mình.

Khoảng mười mấy phút sau.

Dương Phóng lại mở hai mắt ra lần nữa, lộ ra vẻ vui mừng.

Đúng như những gì hắn dự đoán, thương thế khôi phục được nhanh hơn.

Bây giờ cách Bát phẩm đỉnh phong không xa.

"Ăn thêm vài cọng Tử Lăng thảo này vào thì hẳn là có thể khôi phục đại khái."

Dương Phóng lẩm bẩm một mình, nhìn vào dược liệu trước mặt.

Không chậm trễ nữa, hắn trực tiếp lấy ra một gốc dược liệu, nhét vào trong mồm và bắt đầu luyện hóa.

. . .

Sáng sớm ngày hôm sau.

Khi ánh mắt trời chiếu vào khu rừng rậm rạp, bị cành lá chia cắt thành vô số mảnh.

Những giọt sương óng ánh phản chiếu một chút ánh sáng, giống như ngọc trai.

Vốn nên được cho là một khoảnh khắc yên tĩnh, nhưng không có sự yên bình nào trong khu rừng.

Âm thanh của chiến đấu đang phát ra từ tất cả các khu vực và thỉnh thoảng còn có tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Rõ ràng, khu rừng ngày hôm nay thậm chí còn hỗn loạn hơn.

Ngay trong buổi sáng, cũng đã có một số người bắt đầu đánh nhau.

Trong hang động.

Dương Phóng vươn người đứng dậy, toàn thân phát ra tiếng lốp ba lốp bốp, trong miệng thở ra một hơi thật dài, trong lòng vui mừng.

Thương thế cuối cùng cũng gần như hoàn toàn khôi phục.

Cửu phẩm sơ kỳ!

Mấy đầu kinh mạch quan trọng nhất trên cơ bản đều đã được chữa trị xong.

Sau đó chỉ cần hơi củng cố một chút là được rồi.

Nói thật ra, đối với một vực lớn như Bạch Trạch vực này, tu vi dưới Cửu phẩm hắn căn bản không có một chút cảm giác an toàn nào.

Chỉ có sau khi khôi phục hoàn toàn thì hắn mới có thể để cho hắm cảm thấy một chút an tâm.

Dương Phóng chậm rãi dịch chuyển tảng đá chắn ở cửa hang động ra, ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời bên ngoài.

Đối với hắn mà nói thì hiện tại có hai chuyện vô cùng quan trọng.

Chương 310: Phong luật mất tác dụng

Thứ nhất, chính là tìm hiểu rõ ràng nơi này có phải là Dược Vương cốc hay không, nếu nơi này thật là Dược Vương cốc thì như vậy hắn nhất định phải rời khỏi đây một cách nhanh chóng.

Bởi vì mỗi lần lối đi vào Dược Vương cốc chỉ xuất hiện trong khoảng thời gian nửa tháng mà thôi.

Vượt qua nửa tháng mà không đi ra ngoài thì cũng chỉ có thể ngồi chờ ở đây tới ba mươi năm sau.

Để hắn sống ba mươi năm ở chỗ này sao?

Rõ ràng là không thể được rồi.

Nguy cơ xung quanh cho đến nay vẫn chưa được hiểu rõ, làm sao hắn dám ở lại đây lâu hơn?

Cho dù ở đây có đủ loại dược liệu quý hiếm, nhưng cũng phải còn sống mới được.

Thứ hai nữa là nhân lúc tu vi khôi phục lại, chuẩn bị tìm kiếm nhiều dược liệu một chút rồi mới ra ngoài.

Đặc biệt là loại dược liệu chữa thương và tinh thần.

Hai loại dược liệu này, ở bên ngoài có thể nói là cực kỳ khan hiếm.

Ít ra trước đó khi hắn còn ở Bạch Lạc thành, hắn đã không mua được Tử Lăng thảo.

Sa sa sa. . .

Bên tai truyền đến tiếng gió thổi nhẹ nhàng.

Mọi động tĩnh trong phạm vi ba bốn dặm quanh đây đều được gió nhẹ lôi cuốn đưa vào trong tai của hắn.

Sau khi xác định xung quanh không có bất kỳ nguy cơ gì, Dương

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6