Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 321: Ồ? Có nguy hiểm hay không?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"A, ngươi sai rồi, không phải cướp của người giàu chia cho người nghèo, mà là cướp của người giàu chia cho chúng ta."

Một người xuyên không tới từ thành phố Nam khác nở ra nụ cười tươi, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy vàng bạc trước mặt lên rồi lại chậm rãi thả ra, lắng nghe tiếng kêu mỹ diệu khi vàng bạc va chạm vào nhau.

Thật ra thì vàng bạc cũng chỉ là thứ yếu!

Chủ yếu là dược liệu và bí tịch!

Sau khi bí mật gia nhập vào Diệt Tà minh, mỗi người bọn họ đều lập tức lấy được tâm pháp Linh cấp.

Chuyện này trước kia là nghĩ cũng không dám nghĩ.

Thời điểm trước kia, ngoại trừ tu vi đạt tới Lục phẩm đỉnh phong thì mới được truyền thụ, ở dưới mọi tình huống khác, căn bản sẽ không được truyền thụ.

"Vì người giàu bất nhân, chúng ta tự nhiên phải cướp giàu!"

Ngải Bá Đặc nói với giọng điệu bình đạm, mở miệng giải thích, "Hy vọng các ngươi luôn luôn ghi nhớ tôn chỉ của Diệt Tà minh chúng ta, Diệt Tà minh diệt không chỉ có Tà Linh mà còn là tất cả mọi việc ác trên đời, tiêu trừ sự bất công trên thế gian, sáng lập trật tự mới một lần nữa, đây mới là mục tiêu chân chính của chúng ta chứ không phải vì một số tiền mà đánh mất bản chất của mình!"

Hắn là một trong hai người dẫn đội lần này, ngày bình thường đảm nhiệm công việc tẩy não, tu vi chính là Thất phẩm trung kỳ.

Một người khác cùng dẫn đội với hắn tên là Cái Á.

Cũng là một thành viên trong tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế.

Cũng có tu vi Thất phẩm.

"Không sai, tiêu trừ bóng tối của thế giới, sáng lập trật tự mới!"

"Nhưng cứ như vậy, nhỡ đâu tin tức lại truyền vào trong tai của mấy người Nhậm đội trưởng có thể ..."

. . .

Không ít người lộ ra vẻ lo lắng.

"Người có chí riêng, xem như Nhậm đổi trưởng biết thì lại có thể thế nào? Chẳng lẽ ở thế giới bên này hắn còn có thể cưỡng ép quản lý được các ngươi sao?"

Ngải Bá Đặc bình tĩnh nói.

"Này cũng sẽ không!"

Chu Võ Lục phẩm đỉnh phong khẽ lắc đầu.

Nhưng là sau khi trở về thế giới hiện thực thì chỉ sợ phiền phức sẽ không nhỏ.

Dù sao bọn họ trên danh nghĩa đều là thành viên của tổ tác chiến đặc biệt, làm chuyện vô tổ chức vô kỷ luật, vi phạm mệnh lệnh cấp trên như thế nhỡ đâu truy cứu tới thì không dễ giải thích ...

"Các ngươi yên tâm, sớm muộn cũng có một ngày ở sau khi các ngươi đạt tới cảnh giới Thất phẩm, Nhâm đội trưởng sẽ biết lựa chọn của các ngươi là chính xác!"

Ngải Bá Đặc mở miệng mỉm cười.

"Không sai!"

Mọi người rất tán thành, thi nhau bỏ đi lo nghĩ, nở ra nụ cười tươi.

Mắt thấy mọi người đã được giải khai khúc mắc, Ngải Bá Đặc lập tức nhếch miệng lên.

Xong rồi!

Đám người này đã hoàn toàn không trở về được ...

Kẹt kẹt!

Cửa phòng mở ra.

Một bóng người khác đi vào từ bên ngoài, sau khi nhìn thấy đống tài vật trên bàn thì hai mắt sáng lên, cười nói: "Xem ra thu hoạch lần này của các ngươi cũng không tệ lắm!"

"Cảnh sát Cái Á, ngươi đã đến!"

"Lần này mang đến tin tức tốt gì?"

Chu Võ cầm đầu những người xuyên không thành phố Nam thi nhau quay đầu, mở miệng cười nói.

Ngải Bá Đắc cũng nở ra nụ cười mỉm, nhìn về phía Cái Á.

"Quả thực có tin tức!"

Cái Á là một người dáng vẻ đại thúc hơn bốn mươi tuổi, trên mặt có một vết sẹo sâu, lúc cười lên cái vết sẹo kia vặn và vặn vẹo trông giống như con rết, nói:

"Vừa mới nhận được tin tức, đám cường giả trước đó tiến vào Dược Vương cốc hiện tại sắp lần lượt đi ra, trên tổ chức đã phía lượng lớn cao thủ tiến đến tiếp ứng, đồng thời chuẩn bị động thủ đối với Liệt Diễm bang, tuy nhiên các ngươi cũng không cần suy nghĩ, thực lực của các ngươi quá yếu, căn bản không có khả năng tham gia hành động, nhưng là, nếu như các ngươi muốn đi xem một chút thì ngược lại ta thật ra có thể mang theo các ngươi đi tới xem một chút."

Cái Á nở nụ cười.

"Ồ? Có nguy hiểm hay không?"

. . .

"Yên tâm, có ta và Ngải Bá Đặc quan sát, sẽ không có chuyện gì xảy ra, hơn nữa, lần hành động này sẽ gặp được rất nhiều cao thủ của tổ chức, là một cơ hội trải nghiệm hiến có khó được!"

Cái Á cười nói.

"Vậy thì được, nếu như không có nguy hiểm gì thì có thể đi xem!"

"Không sai!"

Một đám người xuyên không thành phố Nam chớp động đôi mắt, tràn đầy vẻ mong đợi.

. . .

Khoảng thời gian trôi qua.

Lại hai ngày trôi qua.

Ở trong thôn xóm hoang tàn.

Bức tường, nóc nhà, giường, tất cả đều đã đổ nát không còn hình dáng, tràn ngập mùi mục nát khó diễn tả.

Bên trong một căn phòng khá rộng rãi.

Dược vật trong vại nước phát ra tiếng ùng ục ùng ục, sủi bọt liên tục, dược tính cường đại bên trong đang được thân thể Dương Phóng hấp thu từng chút một.

Để thuận tiện cho việc tu luyện, mấy ngày trước hắn đã cởi chiến giáp ra, đặt ở một bên, lộ ra cơ bắp cường tráng vạm vỡ.

Bây giờ đã là ngày thứ sáu.

Theo một phần thuốc tắm Huyền Vũ Chân công cuối cùng sử dụng hết, đôi mắt Dương Phóng đột nhiên mở ra, bóng loáng lóe lên.

"Huyền Vũ Chân công tầng thứ bảy, cuối cùng đã đạt tới Cửu phẩm trung kỳ ..."

Hắn nhẹ nhàng phun ra một ngụm khí bẩn, nhìn về phía bảng thông tin lần nữa.

Đương nhiên, trong khoảng thời gian sáu ngày này hắn cũng không chỉ có chút thành tựu này.

Ngoại trừ việc tu vi đạt tới Cửu phẩm trung kỳ ra thì trong mấy ngày qua cũng đang tu luyện tuyệt học của Cảm Ứng môn.

Không chỉ có Cảm Ứng quyết tiến thêm một tầng, đạt tới tầng thứ hai.

Ngay sau đó hai loại võ kỹ huyền diệu của Cảm Ứng môn là âm Sát kiếm, Thất Tình quyết cũng đều đã lần lượt tiến vào tầng thứ nhất.

Chương 322: Đối thủ mà bọn họ động thủ là ai?

Đáng tiếc duy nhất chính là Kim Thân quyết của Thượng Quan Vô Cực vẫn luôn chưa nhập môn.

Nếu như Kim Thân quyết mà vào nhập môn, vậy từ đó về sau, nhục thân, chân khí, tinh thần ba cái phương diện này hắn đã đều không kém.

Họ và tên: Dương Phóng.

Tuổi thọ: 22/122 tuổi.

Tu vi: Cửu phẩm 3510/6000.

Tâm pháp: Huyền Vũ Chân công tầng thứ bảy 1400/16000, Cảm ứng quyết tầng thứ hai 200/1200.

Võ kỹ: Thập Tự quyền tầng thứ năm 3600/3600, Tích Sơn đao tầng thứ hai 900/1200, Trọng chưởng tầng thứ hai 110/1200, Bằng Hư Lâm Không bộ tầng thứ hai 530/1000, Liệt Giang đao tầng thứ nhất 200/600, Phiên Vân Chưởng tầng thứ nhất 150/600, âm Sát kiếm tầng thứ nhất 100/600, Thất Tình quyết tầng thứ nhất 210/600.

Tư chất: Kỳ tài võ học 14/150.

. . .

Ngoại trừ âm Sát kiếm và Thất Tình quyết là võ kỹ loại tinh thần ra.

Những thứ khác đều là võ kỹ loại nhục thân.

Tuyệt đối không nên xem thường võ kỹ loại tinh thần.

Từ trên một loại trình độ nào đó, võ kỹ loại tinh thần càng đáng sợ hơn, bởi vì thời điểm tiến công sẽ máng theo một số đặc hiệu quấy nhiễu tinh thần, bình thường sẽ để cho người ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một kiếm chém bêu đầu.

Sư Linh Vận của Bạch Lạc thành trước đó chính là bậc thầy của võ kỹ loại tinh thần này.

Nếu không phải Lôi âm của Dương Phóng vừa đúng khắc chế sự quấy nhiễu tinh thần của đối phương thì trận chiến kia chắc chắn sẽ vô cùng gian khổ.

Soạt!

Dương Phóng đứng dậy khỏi vạc nước, tạo ra tiếng nước bắn tung tóe.

Sáu ngày trôi qua, tất cả dược liệu phối chế thuốc tắm thu được trước đó đều đã dùng hết.

Còn lại đều là một số những dược vật khác.

Điều này khiến Dương Phóng cũng không còn ý định tiếp tục ở lại nữa, chính thức rời đi vào ngày hôm nay.

Một lý do khác để hắn muốn rời đi nữa chính là, ngày hôm qua có tiếng động dữ dội truyền đến từ bên phía Dược Vương cốc.

Khoảng thời gian Dược Vương cốc đóng lại cuối cùng cũng đã đến.

Rất nhiều người đi ra từ bên trong.

Vừa đúng hắn có thể đi theo đoàn người cùng nhau rời đi.

Nếu không chỉ dựa vào một mình hắn thì muốn đi vào thành trì gần đây vẫn là còn có chút khó khăn.

"Không biết tổ bốn người nữ tử thần bí kia đã đi chưa?"

Dương Phóng đột nhiên nhíu mày.

Hắn thực sự không muốn gặp lại mấy người này.

Trước đó đã liên tục gặp phải ba lần, đều khiến trong lòng của hắn cảnh giác.

Dương Phóng lau khô thân thể, cầm Thiết Ma Chiến giáp lên mặc từng bộ phận vào trên người.

Sở dĩ mặc lên người, một là vì cân nhắc tới sự an toàn, nhỡ đâu động thủ với người thì mình có thể kích hoạt Chiến giáp này bất cứ lúc nào, thứ hai nữa là giáp này nặng nề và cồng kềnh, mang theo không dễ, chỉ có thể mặc lên người.

Dương Phóng nhìn về phía những cái bao còn lại.

Sử dụng dược liệu trong sáu ngày liên tục, ban đầu là 4 cái bao lớn thì bây giờ đã trở về với 2 cái bao lớn.

Hắn lập tức nhặt hai bao lớn và bội kiếm lên, tung người nhảy lên rời khỏi nơi này.

. . .

Sau đó không lâu.

Dưới chân núi, nhiều bóng người lần lượt xuất hiện.

Một số vừa mới ra khỏi Dược Vương cốc.

Những người khác là từng thế lực môn phái đến đây để tiếp ứng.

Còn có thì là người của một số thương hội.

Ai cũng biết dược liệu bên trong Dược Vương cốc là vô tận, cho nên có rất nhiều thương hội sớm đã đến đây để chờ ở bên ngoài, chuẩn bị thu mua ngay tại chỗ.

Giờ phút này.

Trong đội ngũ của một cái thương hội.

Dương Phóng khoanh tay, lẳng lặng dựa vào trên một gốc cây đại thụ, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Thương hội này tên là Vạn Thanh thương hội, quy mô cũng tạm được, trông có khoảng hơn mười người, không chỉ thu mua dược liệu, cũng tương tự đang đón đoàn đội người của mình trở về.

Khi Dương Phóng biết bọn họ muốn trở về một thành lớn tên là Nam Sơn thành thì vui vẻ lộ diện, nguyện ý kết nhóm với bọn họ.

Sau khi hắn tìm hiểu, Nam Sơn thành cách Thần Vũ tông thế lực mạnh nhất của Bạch Trạch vực cũng không xa.

Dương phóng sau này muốn đạt tới cảnh giới Siêu phẩm, lựa chọn tốt nhất vẫn là Thần Vũ tông.

"Hy vọng về sau mọi chuyện đều thuận lợi ..."

Dương Phóng tự nhủ trong lòng.

Ầm ầm!

Đột nhiên, cách đó không xa truyền đến tiếng động dữ dội.

Từng tiếng động giao thủ truyền ra từ trong rừng, kèm theo đó là từng đợt đao kiếm va chạm vào nhau phát ra tiếng đinh đinh đương đương.

Hai mắt Dương phóng đột nhiên mở ra.

Tất cả võ giả bên phía thương đọi này cũng thi nhau bị kinh động, từng người một vội vàng nhấc đao kiếm lên quan sát về phía nơi xa.

"Là người của Diệt Tà minh!"

"Đám người Diệt Tà minh kia lại động thủ!"

"Đám gia hỏa này là chỉ sợ thiên hạ không loạn, thật đúng là ở đâu cũng có thể gặp được bọn họ!"

. . .

"Đối thủ mà bọn họ động thủ là ai?"

Dương Phóng nhìn ra xa xa, mở miệng hỏi.

"Hình như là ... Liệt Diễm bang, đám người kia quá lớn mật, vậy mà dám ra tay với Liệt Diễm bang!"

Sau khi một tên võ giả ngóng nhìn cẩn thận, đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.

Liệt Diễm bang thế nhưng là một trong những thế lực cực mạnh uy tín lâu năm ở bên trong Bạch Trạch vực.

Mặc dù so ra kém Thần Vũ tông đứng đầu nhất nhưng giống nhau đều là quái vật khổng lồ.

"Liệt Diễm bang tính là gì? Diệt Tà minh coi trời bằng vung, không có chuyện gì bọn họ không dám làm, nói là diệt tà, trên thực tế chẳng tốt đẹp gì hơn so với tà đạo!"

Một tên võ giả bên cạnh mở miệng nói.

Chưởng quỹ Ngụy Long Thiên không dám tiếp tục chờ lâu, ở sau khi phát hiện nơi xa truyền đến tiếng giao thủ kịch liệt thì lập tức thúc giục tất cả võ giả bắt đầu vội vàng khởi hành rời khỏi nơi này.

Chương 323: Tổ hợp hai nam một nữ

Dù sao Diệt Tà minh từ trước đến nay vẫn luôn lấy bài trừ bóc lột, chấn chỉnh lại trật tự là nhiệm vụ của mình, nhỡ đâu bị bọn họ nhìn thấy những dược liệu mình thu mua được này, không khéo sẽ chạy thẳng tới cướp đoạt.

Dương Phóng cũng không xem thêm nữa, lập tức đi cùng mọi người quay đầu rười đi.

. . .

Nơi xa.

Keng keng keng!

Đao kiếm va chạm vào nhau, tia lửa bắt tung tóe.

Thiên tài Thập phẩm của Liệt Diễm bang, Dương Hồng Liệt một mặt tức giận, thân trúng kịch độc, vung một thanh trường đao nhanh chóng đón đỡ sự tấn công hợp kích của ba người trước mặt, nhưng trên người hắn đã bị trúng kịch độc, sau khi bị người vây công, một thân tu vi Thập phẩm vào lúc này ngay cả tám thành cũng không phát huy ra được.

Vây công hắn rõ ràng là tổ hợp hai nam một nữ.

Nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp, khí chất bất phàm, y phục bay bổng, thân pháp cực nhanh.

Vừa động thủ còn vừa thừa lực nở ra nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng.

"Hì hì, không hổ là thiên tài Dương gia của Liệt Diễm bang, quả nhiên lợi hại, đã như vậy rồi mà còn chưa chết, thật khiến cho người ta bội phục!"

Một nữ tử cười nói với giọng điệu dịu dàng, nhưng trường kiếm trong tay nàng không chậm chút nào.

"Tiện nhân, lần này không chết, không cần biết tìm khắp chân trời góc biển, ta cũng phải tìm được ngươi băm ngươi thành trăm mảnh, ta muốn ném ngươi vào bên trong kỹ viện nát nhất thiên hạ!"

Dương Hồng Liệt giận tím mặt, sắc mặt nhăn nhó, vội vàng ứng phó.

"Có thể sống qua ngày hôm nay rồi nói sau!"

Nữ tử cười nói hì hì, kiếm chiêu đột nhiên tăng tốc.

Hai người đồng bạn nam bên cạnh cũng nhanh chóng tăng tốc công kích.

Keng keng keng keng keng!

Tia lửa bắn tung tóe, nhanh đến mơ hồ.

Phốc phốc!

Đột nhiên, một trường kiếm đảo qua cái cổ của Dương Hồng Liệt, lập tức khiến động tác của Dương Hồng Liệt dừng lại, một đôi ánh mắt lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ nồng đậm và không cam lòng.

Nữ tử kia khẽ cười một tiếng, thân thể nhảy lên, ngón tay thon dài nắm lấy đầu của Dương Hồng Liệt, nhẹ nhàng nhổ một cái.

Phốc!

Cái đầu lập tức bị nàng lấy xuống.

Máu đỏ tươi và sền sệt phun ra từ cái cổ không đầu của Dương Hồng Liệt.

"Dương Hồng Liệt bỏ mình, chắc là có thể để cho lão giả Dương gia kia phải thương tâm rất lâu a?"

Nữ tử khẽ mỉm cười nói.

"Kiếm pháp của Giang sư muội thật đúng là càng ngày càng mạnh!"

"Đúng vậy a!"

Hai người đồng bạn nam bên cạnh thi nhau nở ra nụ cười tươi.

Bọn họ chẳng mấy chốc đã hướng về đám người chu môi huýt sáo một tiếng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Cao thủ Diệt Tà minh đang đại chiến với cao thủ khác của Liệt Diễm bang cũng thi nhau cười lớn một tiếng, bắt đầu nhanh chóng rút lui, bỏ chạy về phía nơi xa.

"Thiếu chủ!"

Một người đàn ông trung niên như muốn rách cả mí mắt, cất tiếng hét lớn trong đau buồn, nhanh chóng đuổi theo, "Tặc nhân đáng chết, ta muốn giết các ngươi!"

. . .

Trong rừng.

Tổ hợp hai nam một nữ dẫn theo một đám tinh nhuệ của Diệt Tà minh, nhanh chóng lao về phía một khu vực trống.

Giờ phút này.

Hàng chục người đã có tính toán đợi ở đây từ lâu.

Ngoại trừ Ngải Bá Đặc, Cái Á và một đám người Lam tinh ra, đột nhiên còn có Trần Long và nhóm của hắn vừa mới bước ra Dược Vương cốc.

"Các ngươi nói các ngươi gặp được một bóng người mặc áo giáp bên trong Dược Vương cốc sao?"

Chu Võ người xuyên không của Long quốc lộ ra vẻ kinh ngạc, khó có thể tin.

"Đúng vậy, Trần tổng tiêu đầu chết thảm, gia hỏa này ít nhất cũng phải chịu một nửa trách nhiệm, chúng ta bây giờ đã đi ra, tự nhiên phải đòi lại một cái công đạo cho Trần huynh đệ!"

Hàn đại ca thanh niên cầm đầu trước đó mở miệng nói.

Một đám người Lam tinh lập tức hai mặt nhìn nhau.

Không ít người lập tức rùng mình một cái.

Người mặc áo giáp ...

Vừa nghe đến cái tên này, bọn họ vô ý thức liên tưởng đến buổi tối hôm đó tại Bạch Lạc thành.

Cao thủ tổ chức Thiên Thần kia cũng là người mặc áo giáp, to lớn có lực, chỉ để lộ một đôi mắt ra ngoài.

Vào lúc này, nghe được câu chuyện của Trần Long và Hàn đại ca kể lại, bọn họ làm sao càng nghe càng cảm thấy tồn tại đó chính là thành viên của tổ chức Thiên Thần.

Chẳng lẽ cao thủ tổ chức Thiên Thần thật được truyền tống đến đây?

Còn bị truyền tống đến Dược Vương cốc?

Trái tim của bọn họ ngay lập tức trở nên lạnh giá um tùm.

Hai người Ngải Bá Đặc, Cái Á cũng hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên cũng liên tưởng đến điểm này.

"Sao vậy Ngải Bá Đặc? Chẳng lẽ các ngươi quen biết người này?"

Hàn đại ca hỏi thăm.

"Không, ta chỉ là nghe qua!"

Ngải Bá Đặc khẽ lắc đầu, đột nhiên nở ra nụ cười mỉm, nói: "Tuy nhiên bất kể có phải là hắn hay không, lát nữa nói với Giang đường chủ một chút là được rồi, tin tưởng lấy thực lực của Giang đường chủ bọn họ chắc là có thể cầm xuống được người này, nếu như không phải người mà chúng ta quen biết là tốt nhất, nhưng nếu như đúng thì ha ha ha ..."

Nụ cười của hắn tràn đầy ý vị.

Nếu như có thể cầm xuống được thành viên của tổ chức Thiên Thần ở thế giới bên này, như vậy trở lại thế giới hiện thực cũng đủ để oanh động người xuyên không các quốc gia.

Đông đảo người xuyên không của Long quốc ở bên cạnh, vẻ mặt lập tức trở nên khó coi.

Họ tự hỏi trong lòng, bọn họ là không muốn cao thủ của tổ chức Thiên Thần bị bắt lại ...

Bởi vì không cần biết như thế nào, bọn họ cũng là đến từ một quốc gia ...

Nếu như bị người nước ngoài bắt lại, như vậy mất không chỉ là thể diện của toàn bộ Long quốc, càng là làm sụp đổ tín ngưỡng của rất nhiều người ...

. . .

Chương 324: Nam Sơn thành còn mất bao xa nữa?

Trong rừng.

Tổ hợp hai nam một nữ dẫn theo một đám người tinh nhuệ, chẳng mấy chốc đã chạy tới, gióng phút này lộ ra vẻ kinh ngạc, đang lắng nghe Hàn đại ca và Ngải Bá Đặc giới thiệu.

Đương nhiên, bên phía Ngải Bá Đặc cố ý ẩn giấu đi không ít thông tin quan trọng, dù sao hắn cũng có động cơ riêng.

Nữ tử xinh đẹp trong đó cười nhẹ nhàng, nói: "Còn có kẻ như vậy?"

"Khẩn cầu Giang đường chủ chủ trì công đạo!"

Trần Long chân thành khuỵu xuống, quỳ rạp xuống đất.

"Đứng lên!"

Nữ tử mỉm cười, chải mái tóc dài của mình, trông rất quyến rũ và nói: "Ngươi đã trở thành một thành viên của tổ chức chúng ta, cần gì phải quan tâm tới một số lễ tiết như vậy, bởi vì chúng ta đều là huynh đệ bốn biển, từ nay về sau, tất cả mọi người là người cùng lý tưởng, không ngại thì gọi ta một tiếng Giang đường chủ là được rồi, về phần lễ tiết gì gì đó đều có thể bỏ qua tất cả!"

"Vâng, Giang đường chủ!"

Trần Long kích động trong lòng, lúc đứng dậy lén lút nhìn vị Giang đường chủ này, lập tức tim đập loạn xạ, giống như trái tim nhanh sắp bị đối phương mê hoặc rồi.

Đám người Lam tinh lấy Chu Võ làm đại biểu thì tương đối tốt hơn nhiều.

Dù sao bọn họ đều đến từ thế giới hiện thực, mỹ nữ dạng gì mà chưa từng thấy qua?

Đừng nói chỉ là khuôn mặt, cho dù là mỹ nữ cởi quần áo, trên màn hình video bọn họ cũng đã nhìn thấy đủ kiểu loại hình, gần như tới mức chỉ cần nhìn khuôn mặt là có thể tưởng tượng đến lúc cởi quần áo ra là sẽ trông như thế nào.

Vào lúc này, bọn họ chỉ mang theo vẻ tò mò mà đánh giá nữ tử này.

Nữ tử này có thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, dáng cười rất ngọt, mắt to rất có linh tính, thi thoảng lại chớp mắt cái, thuộc về loại hình cổ linh tinh quái (thông minh và tinh nghịch), hơn nữa dựa theo thẩm mỹ của thế giới hiện thực mà nói, nữ tử này chắc là thuộc về loại hình la lỵ (nhỏ nhắn và dễ thương), chỉ cao khoảng một mét sáu, tay chân mảnh khảnh.

Rất dễ khơi dậy mong muốn bảo vệ của người ta.

Nhưng hết lần này tới lần khác, một la lỵ như vậy, ở vào lúc vừa mới tới lại xách theo một cái đầu đầy máu me.

Chỉ từ điểm này đến xem, đã đủ để cho một đám người xuyên không Long quốc phải âm thầm kinh hãi.

Gia hỏa chết mất này nghe nói là kỳ tài của Liệt Diễm bang ...

"Đã chuyện này để cho ta gặp, ta tự nhiên sẽ chủ trì công đạo cho ngươi."

Nữ tử cười hì hì một tiếng, vuốt ve thanh trường kiếm trong tay, rất là vui vẻ.

"Chu Võ, lát nữa ngươi mang theo người bên cạnh ngươi đi tới Thập Lý pha trước chờ chúng ta đi, chờ chúng ta đi bắt đối phương rồi lại về đoạn tụ với các ngươi!"

Ngải Bá Đặc nở nụ cười, nhìn về phía Chu Võ.

Nói cho cùng, tổ chức Thiên Thần đến từ Long quốc.

Là cùng một nơi với đám người xuyên không Long quốc này, nếu như để cho bọn họ tham gia cùng, khó tránh khỏi sẽ phát động một số tâm trạng không cần thiết của bọn họ.

Cho nên tốt nhất vẫn là tạm thời cho tránh lui mới tương đối tốt.

Một đám người xuyên không của Long quốc nhìn nhau, phức tạp gật đầu.

Nhưng ở sâu trong nội tâm của bọn họ lại vẫn hy vọng người mặc áo giáp mạnh hơn một bậc ...

"Trần Long, hay là ngươi cũng đến Thập Lý pha chờ đợi ở đó đi a?"

Hàn đại ca mỉm cười.

"Không, ta không đi, ta muốn đích thân tham dự hành động, ở trước mặt đối phương chất vấn một chút, để xem đối phương phải chăng từng có hối hận!"

Trần Long lắc đầu, nói cực kỳ quả quyết.

"Hì hì, các ngươi ai cũng không được đi qua, trận chiến đấu này còn chưa cần đến các ngươi."

Giang đường chủ nở ra nụ cười ngọt ngào, nói: "Do ta và hai vị Đường chủ khác xuất thủ, tự nhiên có thể dễ như trở bàn tay, các ngươi một nhóm đi tới Thập Lý pha chờ đó, một nhóm người khác đi Tam Giang khẩu, chờ lát nữa giải quyết xong người này, chúng ta tự nhiên sẽ đến Tam Giang khẩu phát nhiệm vụ mới cho các ngươi!"

"Ồ? Nhiệm vụ mới?"

Ngải Bá Đặc, Cái Á, Hàn đại ca đều là hai mắt khẽ động, lộ ra vẻ tò mò.

. . .

Thương đội chậm chạp tiến lên trong rừng.

Bánh xe phát ra tiếng kẹt kẹt kẹt kẹt, bên trong chở đầy hàng hóa.

Chưởng quỹ Ngụy Long Thiên là một người đàn ông mập mạp hơn năm mươi tuổi, một mặt nở ra nụ cười hiền lành, trên người mặc một chiếc áo choàng lụa dài thêu đồng xu và đội một chiếc mũ vòng, hòa khí sinh tài, không cần biết nói chuyện với ai thì cũng có thể nói rất là hợp ý.

Hầu như tất cả các võ giả, mạo hiểm giả trong đội, đều trở thành bằng hữu của hắn rất nhanh.

Trong bất tri bất giác.

Hoàng hôn đến.

Chưởng quỹ đưa mắt nhìn về phía xa, mở miệng cười nói.

"Các vị, xem ra chúng ta phải tăng nhanh tốc độ một chút, đi về phía trước thêm bốn mươi dặm nữa sẽ có một cái miếu hoang, chỗ đó vừa đúng có thể cung chấp nơi nghỉ tạm qua đêm cho chúng ta!"

"Được, mọi người nhanh thêm một chút!"

"Tranh thủ tới miếu hoang trước khi trời tối!"

Trong đám người truyền đến tiếng kêu gọi.

"Chưởng quỹ, nơi này cách Nam Sơn thành còn mất bao xa nữa?"

Dương Phóng hỏi.

"Không nhiều, ba ngày hai đêm là được rồi!"

Chưởng quỹ cười nói: "Tuy nhiên nếu như chúng ta tăng nhanh tốc độ, nói không chừng hai ngày một đêm cũng có thể tới được, đương nhiên, đây là ở dưới tình huống mọi chuyện thuận lợi, nếu như không thuận lợi, nói không chừng gặp phải Tà Linh, yêu thú, thậm chí còn có thể có thổ phỉ qua lại ..."

Ngao rống. . .

Vừa dứt lời, trong khu rừng rậm âm u truyền đến từng tiếng thét trầm thấp mà kinh khủng, cách rất xa cũng có thể để cho người ta cảm nhận được một cỗ khí tức khủng bố khó tả, chỉ cảm thấy quả tim của mình giống như muốn bị rung ra ngoài vậy.

Chương 325: Xem ra chúng ta đều đã đánh giá cao đối phương

Không ít người vẻ mặt hoảng sợ, dọa đến run một cái.

"Yêu thú!"

"Thật sự có, đi mau!"

Chưởng quỹ cũng lộ ra vẻ kinh dị, vội vàng ngậm miệng không nói, sợ cái miệng quạ đen này dẫn tới những thứ đáng sợ.

Toàn bộ thương đội đều đang tăng nhanh tốc độ đi đường.

Bỗng nhiên, Dương Phóng sinh ra cảm ứng, hai mắt liếc nhìn về đằng sau, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Không đúng!

Ngoại trừ yêu thú.

Đằng sau còn có gió mạnh yếu ớt truyền về từ đằng sau.

Đây là. . .

Có người?

. . .

Một ngôi miếu cổ tối tăm và đổ nát.

Mặc dù đổ nát, nhưng cũng may trước đó dường như có người từng nghỉ chân ở chỗ này, có dấu vết của những đống lửa khắp nơi trong các góc và ngoài sân.

Đại đường của ngôi miếu cổ cũng từng được người dọn dẹp.

Cỏ rất nhiều cỏ tranh được đặt ở trong góc.

Nghĩ đến có lẽ ai đó đã đi qua nơi này trước đó, vừa lúc nghỉ chân ở chỗ này.

Điều này sẽ giúp Dương Phóng và những người khác không phải dọn dẹp nhiều nữa.

Bóng đêm càng đậm.

Đống lửa bốc cháy phát ra tiếng củi bị đốt cháy lạch tạch lạch tạch.

Bên trong một góc.

Dương Phóng nhắm mắt khổ tu, Huyền Vũ Chân khí vận chuyển từng lần một trong cơ thể, mỗi một lần vận chuyển được một vòng đều sẽ mang đến một số điểm kinh nghiệm vô hình, khiến cho tu vi của hắn vững bước tiến lên.

Chỉ cần tu luyện thì hắn có thể nhìn thấy được sự tiến bộ của mình!

Đây chính là chỗ tốt mà bảng thông tin độ thành thạo mang tới.

Duy nhất không tốt chính là không có thuốc tắm dẫn đến tốc độ tu luyện sẽ rất chậm.

Chỉ cần tắm thuốc trong một canh giờ là sẽ để cho Huyền Vũ Chân công của hắn gia tăng thêm 100 điểm kinh nghiệm, mà tự mình khổ tu, cả ngày thế nhưng là khó khăn lắm mới phá trăm, cho nên cái nào tốt hơn tự nhiên không cần phải nhiều lời.

Huống hồ hắn lại không thể nguyên một ngày chỉ tu luyện Huyền Vũ Chân công.

Đồng dạng cũng phải dành thời gian để tu luyện võ kỹ tuyệt học loại tinh thần.

Vào lúc này.

Dương Phóng vừa vận chuyển chân khí vừa yên lặng cảm nhận hai cái Thần chủng trong cơ thể.

Ở khu vực nơi ngực của hắn, có hai đoàn điểm sáng kỳ dị nhàn nhạt lập lòe.

Một viên hiện ra màu tím sẫm, giống như một người tí hon đang ngồi xếp bằng, chính là Lôi âm.

Một viên hiện ra màu xanh sẫm, cũng là một người tí hon đang ngồi xếp bằng, chính là Phong luật.

Một Lôi một Phong, đối diện nhau cách xa.

"Người tí hon ..."

"Thật chẳng lẽ chính là một loại áp súc sinh mệnh?"

Dương Phóng thầm nghĩ.

Hắn đã từng hơn một lần cố gắng dùng tinh thần với ý đồ câu thông (liên hệ) với hai người tí hon này.

Chỉ tiếc là không có chút phản ứng nào.

Nhìn như người tí hon, nhưng thực ra giống hai bức tranh hơn.

Đối với các loại câu thông của hắn, hoàn toàn không có bất kỳ phản hồi nào

"Thôi, chỉ cần không có hại đối với ta thì không có gì phải kiêng kỵ cả ..."

Dương Phóng thầm nghĩ.

Xoát!

Hai mắt của hắn đột nhiên mở ra, giống như ánh sáng lại giống như tia chớp, nhìn về phía phương hướng đêm tối bên ngoài.

Không khí có độc!

"Ngạch. . ."

Đột nhiên, có người phát ra âm thanh quái dị, hai tay che lấy cái cổ, thân thể lảo đà lảo đảo, tròng mắt trợn lên một cái thì lập tức ngã nhào xuống đất, không động đậy.

Sau đó, những người khác ở bên trong ngôi miếu cổ này cũng thi nhau như vậy, biến sắc, vừa muốn đứng dậy thì chẳng mấy chốc từng người đã mất đi ý thức, như là say rượu say thuốc lào bổ nhào xuống đất.

Nội tâm Dương Phóng trầm xuống, đột nhiên phải ứng lại, cũng làm ra vẻ hôn mê, nằm ở một bên không động đậy.

Bóng đêm im ắng.

Chỉ có đống lửa cháy phát ra tiếng lốp bốp lốp bốp rõ ràng trong màn đêm tĩnh lặng.

Sau khoảng hơn mười mấy phút trôi qua.

Đột nhiên, một tràng tiếng cười khúc khích truyền đến từ bên ngoài, nhẹ nhàng trong trẻo.

"Hình như tất cả đều đổ hết rồi."

Tiếng cười nhẹ nhàng trong trẻo của Giang đường chủ vang lên, nói: "Độc Long yên của Hoàng sư huynh quả nhiên càng ngày càng mạnh."

"Giang sư muội quá khen, độc thuật mạnh hơn thật ra thì cũng chỉ là tiểu đạo mà thôi, Giang sư muội còn trẻ tuổi đã luyện Phi Tiên kiếm đế cảnh giới tầng thứ ba, đây mới là chuyện làm cho người hâm mộ."

Một người đàn ông bên cạnh nở ra nụ cười mỉm.

"Đi thôi, đi xem người mặc áo giáp kia một chút, để xem một chút xem đối phương có lợi hại như vậy hay không?"

Nữ tử thân thể nhỏ nhắn xinh xắn nở ra nụ cười tươi, đi vào bên trong ngôi miếu hoang.

Ngoài đội hình gồm hai nam và một nữ của bọn họ ra, bên cạnh còn có bốn người đàn ông khác.

Sau khi bốn người đàn ông kia vừa nhìn thấy tất cả mọi người đều đã ngã xuống đất thì tiến về phía ngôi miếu hoang trước, không nói lời nào, bọn họ dùng tay chộp lấy Dương Phóng, trực tiếp nhấc bổng Dương Phóng lên khỏi mặt đất.

"Đường chủ, xem ra chúng ta đều đã đánh giá cao đối phương rồi, vẫn là đi thôi!"

Một người trong đó mở miệng cười nói, thân thể tung người nhảy lên ra khỏi miếu hoang.

Xoát!

Lời vừa dứt, đôi mắt lạnh như tia chớp của Dương Phóng đột nhiên mở ra, nóng rực và bức người.

Đám người này chính là vì hắn mà chạy tới?

Vốn tưởng rằng là đám cướp đường chuyên hại người, không nghĩ tới mục tiêu lại là hắn.

Ầm ầm!

Một âm thanh đáng sợ phát ra, gần như vừa đối mặt, Dương Phóng lập tức thoát khỏi sự kịp kẹp của bốn người, song quyền tung ra, lực lượng cuồng bạo dũng mãnh, trong bộ giáp sắt đen nhánh dữ tợn ẩn chứa lực lượng kinh khủng, một chiêu song long nhập hải, lập tức hung hăng nện vào trên lồng ngực của hai người.

Ầm! Ầm!

Hai người điên cuồng phun ra một búng máu, xương ngực lõm vào, quần áo nổ tung, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, như là bị một con thú khổng lồ đụng phải vậy lập tức hung hăng bay ngược ra đằng sau, chết thảm ngay tại chỗ!

Chương 326: Ta muốn giết ngươi!

Hai người còn lại thì trong lòng giật mình, vội vàng nhanh chóng quay đầu lại, không thể tin được chuyện đang diễn ra.

Phốc phốc!

Ngay khi bọn họ quay đầu lại, hai bàn tay to lớn hung hãn đã nắm lấy đầu của hai người, giống như nắm một quả bóng da, hung hăng nện vào giữa, phát ra một tiếng phịch trầm muộn, đỏ trắng bắn tung tóe ra xung quanh.

"Ta đắc tội các ngươi chỗ nào, các ngươi vậy mà muốn động thủ đối với ta?"

Dương Phóng vẻ mặt âm trầm, ném thi thể trong tay đi.

"Hắn không có bị hôn mê!"

"Làm càn!

"Bắt lấy hắn!" "

Đội hình hai nam một nữ vừa thấy được cảnh này thì lập tức quát lớn một tiếng, không nghĩ ngợi chút nào nhanh chóng lao về phía đó, rút binh khí ra, một đạo hàn quang (ánh sáng lạnh trong trường hợp này chỉ sự sắc bén) nhanh chóng lao về phía thân thể Dương Phóng.

"Đồ đáng chết, ta đã xem nhẹ ngươi rồi!"

Khuôn mặt xinh đẹp của Giang đường chủ trở nên lạnh lùng, trường kiếm trong tay giống như có được sinh mệnh vậy, mang theo lực lượng cường đại mà đáng sợ, bóng loáng, giống như thẳng còn cong, chiêu thức huyền diệu nhanh chóng ám sát về phía thân thể của Dương Phóng.

"Ta đáng chết? Ta ở trên đường đi dường như chưa từng gặp qua các ngươi đi!"

"Tại sao?"

"Tại sao vẫn phải bám lấy ta?"

"Vì không gây chuyện ta thậm chí đã chủ động tránh đi rất nhiều người!"

Dương Phóng nói với giọng đáng sợ, thân thể to lớn như là một tòa tháp sắt không đổ, màu kim loại đen nhánh dưới ánh lửa được làm nổi bật lên lóe ra ánh sáng khó miêu tả, bất động không dao động, vô cùng kinh khủng.

Keng keng keng keng!

Công kích của ba người vừa cường đại vừa đáng sợ, cực kỳ dày đặc, giống như một trận mưa đá đáng sợ, đánh vào trên người Dương Phóng truyền đến những âm thanh chói tai, tia lửa bắn tung tóe.

Tất cả ba người đều thầm kinh hãi.

Bộ giáp của cái tên này lại cứng cỏi như vậy!

Soạt!

Bàn tay to lớn của Dương Phóng đột nhiên chộp lấy, xuyên qua bầu không khí nặng nề, giống như móng vuốt của rồng, trực tiếp chộp lấy trường đao của người đàn ông Cửu phẩm đỉnh phong, trường đao cứng cỏi đáng sợ lập tức bị Dương Phóng chộp được, giống như bị thần kìm kẹp chặt lấy vậy.

"Ngươi!"

Người đàn ông kia giật mình trong lòng, vội vàng muốn biến chiêu ném trường đao đi.

"Cút (Cổn)!"

Ầm ầm!

Một tiếng vang ngột ngạt, cả gian phong đinh tai nhức óc.

Ba người đều không có ngoại lệ, tất cả đều bị chấn động đến choáng váng, hồn vía suýt nữa bay ra ngoài.

Nhưng tu vi của bọn họ dù sao cũng không giống như người bình thường, chẳng mấy chốc đã phản ứng lại, trong lòng giật mình một cái, vội vàng sử dụng thân pháp, nhanh như điện muốn nhanh chóng lùi lại.

Chỉ có điều tốc độ của người đàn ông Cửu phẩm đỉnh phong kia vẫn là quá chậm.

Trong nháy mắt khi hắn tỉnh táo lại, một quyền nặng nề của Dương Phóng đã như tia chớp đánh về phía cổ họng của hắn, giáp tay lạnh lẽo mang theo lực lượng kinh khủng giống như lưu tinh (tốc độ sao băng).

Thập Tự quyền!

Ầm!

Âm thanh nặng trĩu, xương cốt bung bét.

Người đàn ông này phun ra máu tươi, toàn bộ xương cổ đều của hắn đều bị đấm nát ngay lập tức, biến thành hơn chục mảnh, thật là kinh khủng.

Người đàn ông trợn mắt lên, gần như chết ngay tại chỗ, thân thể hung hăng bay ngược ra đằng sau.

"Hoàng sư huynh!"

Giang đường chủ và một người đàn ông khác kia hai mắt đỏ lên, kinh ngạc kêu lên.

"Ta muốn giết ngươi!"

Giang đường chủ quát lên một tiếng tức giận, lại lấn người mà tới, thanh trường kiếm giống như hóa thành bão táp, nhanh chóng rơi vào trên dưới toàn thân Dương Phóng, thân pháp như điện, giống như một cái bóng hình màu vàng, khó mà thấy rõ được.

Người đàn ông còn lại thì dùng hai cây Phán Quan bút vung vẩy lên, phát ra tiếng đinh tai nhức óc, giống như ánh sáng lại như điện chớp, cũng cấp tốc đánh vào quanh người Dương Phóng.

Phán Quan bút, võ học vi kỳ môn!

Đặc biệt chú trọng lấy phá vỡ bề mặt, chuyên phá ngạch công, khí công, bế huyệt trong thiên hạ, cao thủ chết ở dưới đôi Phán Quan bút này của hắn không biết đã có bao nhiêu.

Chỉ có điều đôi Phán Quan bút này của hắn ngày hôm nay lại gặp phải bộ giáp của Dương Phóng, không nghi ngờ gì nữa không có chút tác dụng nào đáng nói.

Keng keng keng keng!

Phán Quan bút của hắn chạm vào trên người Dương Phóng phát ra liên tiếp tiếng chói tai, mỗi một điểm điểm ra gần như là những điểm yếu hại của Dương Phóng, nhưng toàn thân trên dưới của Dương Phóng được bao bọc cực kỳ chặt chẽ, ngoại trừ đôi mắt lộ ra ngoài ra thì những nơi khác lấy ở đâu ra điểm yếu để mà điểm?

Dương Phóng trong lòng lãnh đạm, hai tay một mực che mắt, thỉnh thoảng tung ra một đòn Thập Tự quyền, cấp tốc đánh về phía hai người trước mặt.

Ầm ầm ầm ầm!

Từng đợt âm thanh nặng nề đáng sợ vang lên không ngừng.

Trong nháy mắt đã giao thủ được hơn mười chiêu.

Phần lớn thời gian, Dương Phóng đều đang chủ động tiếp nhận công kích của bọn họ.

Cuối cùng!

Dương Phóng dần dần thăm dò được thực lực của hai người.

Hai người này yếu hơn quá nhiều so với Sư Linh Vận trước đó.

Đầu tiên là tu vi yếu hơn, Sư Linh Vận là tiếp cận Thập phẩm đỉnh phong, hai người này đều chỉ là vừa mới vào Thập phẩm.

Thứ hai nữa là thủ đoạn yếu, Sư Linh Vận chính là bậc thầy võ học loại tinh thần, thi triển thân pháp giống như ảo ảnh chồng chất, làm cho người khó mà nắm giữ, hai người này tuy rằng cũng có tu võ học loại tinh thần, nhưng tất cả đều không cách nào so sánh được với Sư Linh Vận.

Thứ ba, Dương Phóng trước đây không lâu đã đạt tới Cửu phẩm trung kỳ cộng với sự hỗ trợ tới từ bộ giáp này, hoàn toàn có thể chiến Thập phẩm!!

Cộng thêm hắn có Lôi âm hỗ trợ nữa.

Cho nên vào lúc này căn bản không cần phải sử dụng Bạo khí!

Nghĩ đến như vậy, trong lòng hắn phát lạnh, sát ý trong mắt tăng vọt.

Chương 327: Giết Thập phẩm

Ta vốn không muốn khiêu khích bất luận kẻ nào, nhưng lại liên tục có đạo chích tới cửa khiêu khích!

Đã vậy thì!

"Cút (Cổn)" !

"Cút" !

"Cút" !

Ầm ầm!

Liên tục ba tiếng gào thét kinh khủng, nổ đùng đoàng như sấm rền vang trời, kinh tâm động phách, mang theo một loại chấn động đáng sợ xung kích linh hồn,

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6