Dương Phóng lấy bí tịch và Tịch Tà ngọc mà hắn lấy được trước đó ra, quan sát qua ngọn đèn dầu, trong lòng mừng thầm.
Mặt hàng thu được lớn nhất đêm nay chính là hai loại này.
Hắn giấu kỹ hai thứ đồ này vào trong người, lại lấy ra một viên Dưỡng Khí đan nuốt vào trong bụng.
Vấn đề trước mắt nên nhanh chóng đột phá tới Tứ phẩm trước đã rồi lại tu luyện 'm Ảnh Thân pháp' và 'Đạp Tuyết công'.
. . .
Sáng sớm ngày hôm sau.
Đường phố trở nên căng thẳng hơn rõ rệt.
Vạn Phúc thương hội đang huy động tất cả lực lượng để giúp bọn họ tìm kiếm những thứ trên bức tranh, ngay từ sáng sớm, rất nhiều thành viên của các bang phái cỡ nhỏ trung, cầm theo bức tranh đi hỏi thăm khắp nơi.
Dương Phóng ban đầu đi ra ngoài để kiểm tra tình hình, nhưng cuối cùng lại nhìn thấy một cảnh như vậy từ một khoảng cách xa.
Ngoài đó ra, còn có một chuyện khiến trong lòng hắn cảm thấy kinh ngạc hoài nghi.
Một số cu li với khuôn mặt xa lạ xuất hiện ở một số quán trà, quán rượu, bày ra hỗn loạn trên đường phố, nhưng khác với cu li bình thường, những người này mặc dù mặc quần áo cu li nhưng lại có khuôn mặt âm trầm, lang cố ưng tầm, ánh mắt không biết là vô tình hay cố ý quét qua trên đường phố.
Hiển nhiên không phải là cu li thực sự.
"Tiểu Trương huynh đệ, các ngươi đang tìm cái gì vậy?"
Dương Phóng đột nhiên vẫy vẫy tay về phía xa.
Một thành viên trong một bang phái nhỏ khẽ giật mình, lập tức nhanh chóng chạy tới, nói: "Hóa ra là Dương chưởng quỹ, bên trên bảo chúng ta tìm kiếm một số thứ trong bức ranh, bao gồm cả những người có thể đã nhìn thấy những thứ này."
Hắn mang bức tranh cho Dương Phóng xem xét.
Dương Phóng tò mò nhìn thoáng qua, hai mắt đột nhiên híp lại, trong nháy mắt đã khôi phục lại bình tĩnh.
"Đây là người nào? Tại sao các ngươi phải tìm kiếm hắn?"
Dương Phóng làm như không có việc gì mà hỏi.
"Ai biết là ai đâu, là Vạn Phúc thương hội bảo chúng ta tìm giúp họ, nghe nói Hội trưởng Vạn Phúc thương hội cũng đã bị người áp chế, tóm lại, thế lực của đám người tới từ bên ngoài kia rất lớn, chúng ta không thể chọc vào!"
Vị thành viên tbang phái nhỏ kia mở miệng, trong lòng đột nhiên khẽ động, nhìn thoáng qua Dương Phóng, nói: "Đúng rồi Dương chưởng quỹ, Hắc Hổ bang các ngươi không biết có bị ảnh hưởng tới hay không?"
"Ta cũng không rõ lắm."
Dương Phóng nhẹ nhàng lắc đầu, "Ta được sắp xếp tới khu phố bắc này, tổng bộ thì ở bên phía khu phố đông kia, bên kia xem như xảy ra chuyện gì lớn hơn nữa, không có người tới thông báo mà nói thì ta cũng không biết được."
"Cũng phải."
Tên thành viên của bang phái nhỏ nào đó gật đầu, nói: "Vậy ta tiếp tục đi tìm kiếm đây."
Dương Phóng khẽ gật đầu, ở sau khi đối phương rời đi xa, hắn lập tức quay người đi về phía cửa hàng của mình, trong lòng cuộn trào mãnh liệt, không cách nào bình tĩnh lại.
Người đàn ông trung niên trong bức tranh chính là người đã bị chính mình đâm chết trong đêm vào vài ngày trước!
Mà hình vẽ thần bí trên bức tranh kia cũng chính là thứ mà hắn tìm ra được từ trên người của người đàn ông trung niên đó!
Đám người tới từ bên ngoài này là đang tìm cái này?
Trong lúc nhất thời hắn có hơi lo lắng, như thể đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay vậy, hắn tiến vào trong phòng của mình.
. . .
Trên nóc một ngôi nhà ở bên kia đường.
Đội hình kỳ lạ gồm ba nam và một nữ xuất hiện ở đây.
Nữ tử trên người mặc trang phục màu đen, khuôn mặt lãnh đạm, đang nhắm hai mắt lại giống như đang cảm ứng được cái gì đó.
Ba tên nam tử bên canh, một tên cầm roi mềm, môi mỏng, mặt mày âm hiểm, một người thì lưng đeo trường kiếm, trên đầu đội vào một cái mũ thật dày.
Người còn lại cường tráng dị thường, thân thể cao hơn người thường khoảng hai cái đầu, một thân toàn cơ bắp, cánh tay, bắp đùi tất cả đều to khỏe dị thường, như là một người gấu vậy.
Đột nhiên, nữ tử mặc trang phục màu đen lập tức mở hai mắt ra, nhìn thoáng về phương hướng cửa hàng thuốc, nói với giọng nói lạnh lùng, "Tên chưởng quỹ kia có vấn đề, tâm trạng của hắn ở vừa rồi xuất hiện dao động!"
"Ồ?"
Ba tên nam tử bên cạnh cùng lúc quay đầu lại nhìn, nhìn về phía phương hướng cửa hàng Vạn Xuân.
"Đi, đi qua xem một chút!"
Nam tử cầm roi mềm trong tay mở miệng với giọng nói lạnh lùng.
Mũi chân bọn họ điểm một cái, lập tức chạy về phía phương hướng cửa hàng Vạn Xuân, lập tức rơi vào bên ngoài đại sảnh.
"Khách quan, các ngươi là muốn tới xem bệnh hay là lấy thuốc?"
Vừa mới hạ xuống, đã có một tên dược đồ nhanh chóng ra đón, mở miệng hỏi.
"Cút!"
Ầm!
Nam tử có thân thể cực kỳ cường tráng, nói với giọng nói lạnh lùng, đánh ra một chưởng lập tức đánh bay tên dược đồ kia, khiến lồng ngực hắn lõm vào, thân thể như là đống nát rơi vào nơi xa.
Ánh mắt của hắn liếc nhìn, nói với giọng nói lạnh lùng, "Tên chưởng quỹ vừa rồi ở đâu?"
Tất cả mọi người ở bên trong cửa hàng thuốc đều giật nảy cả mình.
"Các ngươi. . . Các ngươi là ai?"
Hoa đại phu đang ngồi xem bệnh lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nữ tử mặc quần áo màu đen cảm ứng thêm một lần nữa, thân thể đột nhiên nhoáng một cái lập tức lao về phía phương hướng nội đường.
Ba tên nam tử còn lại tất cả đều nhanh chóng đuổi theo, coi toàn bộ cửa hàng thuốc như không có gì.
Hai vị đại phu, hơn mười tên học đồ tất cả đều một mặt kinh hoảng, trơ mắt nhìn bọn họ xông vào.
Bên trong gian phòng.
Dương Phóng vừa mới cất kỹ tấm da thú đi, đột nhiên sinh ra cảm ức, sắc mặt thay đổi, trong tay cầm theo trường kiếm, lao nhanh ra khỏi phòng.
"Các ngươi là ai?"
Hắn kinh ngạc mở miệng kêu lên, "Không biết nơi này là địa bàn của Hắc Hổ bang sao?"
Chương 70: Thằng khốn kiếp ...
"Có phải là hắn không?"
Ba tên nam tử ánh mắt trở nên lạnh lùng, cùng lúc dừng lại nhìn về phía Dương Phóng.
Nữ tử kia quan sát cẩn thân Dương Phóng, đôi mi thanh tú nhăn lại, lãnh đam nói, "Ta hỏi ngươi, ngươi đã từng thấy người và đồ vật ở trên bức tranh này hay chưa?"
Nàng ta lại mở bức tranh có chân dung người đàn ông trung niên và hình ảnh thần bí kia ra, hỏi Dương Phóng.
"Chưa từng thấy, sao vậy?"
Dương Phóng nói câu trả lời.
"Còn dám nói láo, chưa từng thấy vậy ngươi lo lắng cái gì?"
Nữ tử kia đột nhiên quát lên chói tai.
"Ta không có lo lắng, ta chỉ là ..."
Dương Phóng vội vàng mở miệng.
"Giảo biện!"
Nam tử cầm cây roi mềm trong tay quát lên một tiếng chói tai, roi mềm trong tay phát ra tiếng rít gào chói tai, giống như tia chớp lập tức hung hăng quất vào trên người của Dương Phóng.
Thần sắc Dương Phóng biến đổi, vội vàng nhanh chóng vung kiếm ngăn cản.
Keng một tiếng, trường kiếm trong tay cũng bị một roi này rút rời khỏi tay, chỗ đầu roi hung hăng quất vào trên người Dương Phóng, ba một cái, quất vào trên áo giáp mềm mặc trên người hắn xuất hiện vết nứt, khiến hắn kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể lập tức lùi lại một cách nhanh chóng.
"Ta là người của Hắc Hổ bang, các ngươi muốn làm gì?"
Dương Phóng giật mình kêu lên một tiếng.
"Thứ không biết chết sống, còn dám che giấu ở trước mặt chúng ta, nói, ngươi đã từng gặp chưa?"
Tên nam tử cầm roi mềm kia lại tiếp tục quát lên chói tai.
"Ta thật chưa từng gặp."
"Còn dám mạnh miệng!"
Người đàn ông trong tay cầm roi mềm trông thần sắc hung dữ, soạt một tiếng, roi mềm trong tay hắn lại hung hăng quất về phía Dương Phóng một lần nữa, lần này roi mang theo sức gió mạnh, lập tức hung hăng quất về phía mặt của Dương Phóng.
Dương Phóng biến sắc, vội vàng nhanh chóng né tránh, lại phát hiện cây roi kia như hình với bóng, tốc độ cực nhanh, căn bản không né tránh được, chỉ có thể co hai cánh tay lên nhanh chóng ngăn cản.
Bộp một tiếng, tay áo trên hai cánh tay hắn đều lập tức bị quất cho nổ tung.
Áo giáo mêm lót bên trong quần áo cũng bị quất tới lõm vào trong.
Hai tay Dương Phóng tê dại, kinh hãi mở miệng nói, "Các ngươi rốt cuộc là muốn cái gì, ta thực sự chưa từng gặp, các ngươi không phải là muốn đối địch với Hắc Hổ bang chúng ta đó chứ?"
"Muốn chết, còn dám dùng áp giáp che!"
Vẻ mặt người đàn ông cầm roi mềm trong tay phát lạnh, muốn động thủ lần nữa.
"Đủ rồi, lục soát đi!"
Nử tử mặc quần áo đen kia nói với giọng nói lạnh lùng, trực tiếp xông vào gian phòng của Dương Phóng.
Hai người đàn ông bên cạnh tất cả đều theo sau lao vào.
Người đàn ông cầm roi mềm trong tay hừ lạnh một cái rồi cũng lao vào trong phòng.
Bên trong gian phòng truyền tới từng tiếng lục soát đồ đạc ồn ào, từng chiếc bàn cái ghế liên tục bị lật đổ xuống, giống như không buông tha bất luận một cái góc nào có khả năng giấu giếm được đồ vật.
Sau một tách trà, những người ở bên trong mới lại vội vã xông ra ngoài.
"Nghe đây, từ giờ trở đi, bất cứ ai nghe thấy có ai nhìn thấy người và vật trong bức ảnh này đều phải báo cáo cho chúng ta được biết."
Nữ tử mặc quần áo màu đen kia nói với giọng điệu lạnh lùng.
"Được, ta hiểu rồi."
Dương Phóng lập tức trả lời.
"Lục soát trên người hắn một chút!"
Nữ tử mặc quần áo màu đen đột nhiên lạnh giọng mở miệng.
Hự một tiếng, người đàn ông có thân thể cường tráng lao tới, nhanh chóng dùng bàn tay to lớn của mình lục soát trên người Dương Phóng một lần, một lúc sau lại rời đi, lạnh lùng nói: "Đi, đi Hắc Hổ bang!"
Mọi người bên cạnh lần lượt chạy ra bên ngoài.
Duy chỉ có người đàn ông cầm roi mềm kia vẫn như cũ chưa muốn buông tha cho Dương Phóng, ánh mắt phát lạnh, roi mềm trong tay lại nhanh chóng vung ra, giống như rắn rượu vặn vẹo, nhanh đến cực hạn, lập tức quất về phía Dương Phóng.
Giống như không quất trúng Dương Phóng hắn thề không bỏ qua vậy.
Dương Phóng tức giận trong lòng, vội vàng trốn tránh lần nữa nhưng vẫn bị cây roi mềm đó hung hăng quất trúng đầu gối.
Bộp một tiếng, da trâu thật dày đệm ở trên đầu gối lập tức bị quất rách tung.
Ngay sau đó thân thể của Dương Phóng cũng lập tức bay ngược ra đằng sau.
"Tránh, ngươi lại thử tiếp tục tránh nữa xem nào!"
Người đàn ông cầm roi mềm trong tay thấy quất bay được Dương Phóng rồi, không thể không nhe răng cười một tiếng, sau đó bước chân nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Trong lòng Dương Phóng hận tới nghiến răng.
Thực lực của mấy người này tất cả đều đáng sợ dị thường, hắn bây giờ còn xa chưa phải là đối thủ.
Đặc biệt là người đàn ông cầm roi kia, tối thiểu cũng đã có thực lực Tứ phẩm đỉnh phong.
"Thằng khốn kiếp ..."
Hắn một mặt khó coi từ dưới đất bò dậy, hai tay liên tục truyền đến cảm giác tê dại.
Nơi đầu gối của hắn càng là không thể tránh khỏi việc bị thương.
"Nữ tử kia có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác?"
Sắc mặt Dương Phóng thay đổi.
Môn công pháp tà môn đó là gì?
Có điều, mấy người này đã đi về phía tổng bộ của Hắc Hổ bang, không biết mấy người bang chủ bọn họ có thể khuất phục được những người đó hay không.
Nhưng hắn càng nghiêng về phía bản thân mình có thể tự tay báo thù!
Không tự tay báo cái loại mối thù lớn này, trong lòng hắn thực sự khó chịu!
Lúc này, khu vực sảnh trước truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Hai tên đại phu mang theo mấy người học đồ, nhanh chóng chạy tới nơi này.
"Chưởng quỹ, ngài không có bị làm sao đó chứ?"
Vương đại phu lo lắng hỏi.
"Ta bị thương nhẹ, giúp ta bôi chút thuốc!"
Dương Phóng nặng nề nói.
"Được, được rồi!"
Hai đại phu lập tức gật đầu.
Dương Phóng đổi sang một gian phòng khác, lập tức ngồi ở trên giường, để lộ ra vị trí hai cái đầu gối.
Hai tên đại phu mang theo một ít thuốc cầm máu bắt đầu đắp lên trên người Dương Phóng, cũng băng bó cẩn thận lại.
. . .
Chương 71: Các ngươi ... muốn làm cái gì?
Tại tổng bộ của Hắc Hổ bang.
Bên trong đại sảnh.
Bang chủ Triệu Hắc Hổ, Lưu trưởng lão, Tào trưởng lão và một đám thành viên cốt cán của bang, tất cả đều tập trung ở đây, chính là đang thương nghị chuyện quan trọng.
"Nơi định cư hiện tại càng ngày càng loạn, ngoại trừ những tên võ giả tán tu không biết tên kia ra, đã biết thế lực lớn là có Kiếm tháp, Hắc Sơn tự, Bạch Nguyệt lâu, mà dựa theo tin tức tìm hiểu được, còn sẽ có càng ngày càng nhiều người tham gia vào nơi này."
Triệu Hắc Hổ nói với giọng nặng nề, đi tới đi lui, "Hiện tại các ngươi đều có tính toán gì, không ngại đều nói ra xem một chút."
Lưu trưởng lão, Tào trưởng lão và một đám các thành viên cốt cán, đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn về phía Triệu Hắc Hổ lần nữa.
"Không biết bang chủ có tính toán gì không?"
Tào trưởng lão nhịn không được hỏi.
"Tính toán gì?"
Triệu Hắc Hổ dừng bước chân lại, hai mắt hắn nheo lại, "Nếu nói ta ta cảm thấy hứng thú đối với thứ mà bọn họ muốn tìm thì đó là không có khả năng, nhưng bây giờ đừng nói là chúng ta, xem như Tam Hà bang đối diện với mấy cái thế lực này thì cũng chỉ có thể cụp cái đuôi lại, cho nên cho dù có tham lam tới cỡ nào, nếu như tùy tiện nhúng tay vào, đều sẽ chỉ chết một cách vô cùng thê thảm, dựa theo tính toán của ta, hiện tại không bằng lập tức rời đi!"
"Rời đi?"
Tất cả các trưởng lão bên cạnh thi nhau kinh ngạc mở miệng nói.
"Đúng vậy, rời đi."
Triệu Hắc Hổ chậm rãi thở dài ra một hơi, nói: "Hắc Hổ bang không còn, chuyển sang nơi khác thì có thể xây dựng lại, nhưng là người phải chết vậy thì thật đúng là không còn gì cả."
Hắc Hổ bang bọn họ chỉ là một cái thế lực cỡ trung ở nơi định cư này mà thôi.
Hắn người làm bang chủ này cũng mới chỉ là Tứ phẩm đỉnh phong.
Một đám trưởng lão bên cạnh cơ bản đều ở vào giai đoạn Tứ phẩm sơ kỳ cho đến trung kỳ, một số yếu tu vi càng là chỉ có Tam phẩm.
Ở bên trong nơi định cư Hắc Thiết tụ ngày càng hỗn loạn này không an toàn chút nào, nói không chừng ngày nào đó sẽ không còn người.
Chỉ vài ngày trước, còn xảy ra chuyện cao thủ Ngũ phẩm giao thủ với nhau.
"Thế nhưng là chỉ dựa vào một mình Hắc Hổ bang chúng ta, muốn rời khỏi nơi định cư này một cách an toàn, vậy chỉ sợ không phải dễ dàng như vậy đi, khi mùa đông đến, mức độ nguy hiểm trong khu rừng rậm sẽ tăng lên gấp nhiều lần."
Lưu trưởng lão nhịn không được mở miệng nói.
Trên thực tế, bọn họ không muốn rời đi một cách tùy tiện như vậy.
Thứ nhất, hoàn cảnh bên ngoài nơi định cư cực kỳ nguy hiểm, khắp nơi đều có dã thú đáng sợ, thậm chí còn ẩn giấu đi Tà Linh đáng sợ.
Thứ hai, bọn họ đều đã cắm rễ ở nơi định cư này mấy chục năm, tất cả của cải trên người đều ở chỗ này, trong lòng căn bản không nỡ rời đi.
Mặc dù thay đổi nơi định cư, mọi thứ đều có thể được xây dựng lại.
Nhưng xây dựng lại tóm lại là cần thời gian.
Sau khi đi tới nơi mới bọn họ không tránh được phải làm lụng vất vả, bọn họ đã già tay chân yếu, nhuệ khí trong lòng sớm đã biến mất, họ chỉ muốn an hưởng tuổi già mà thôi.
"Đúng là không dễ dàng, cho nên ta đã liên hệ với mấy bang phái khác trong nơi định cư, chuẩn bị cùng nhau rời đi."
Triệu Hắc Hổ mở miệng nói, "Bây giờ hãy nói cho ta biết suy nghĩ của các ngươi, các ngươi có sẵn sàng rời đi hay ở lại?"
"Cái này. . ."
Một đám trưởng lão và thành viên cốt cán đưa mắt nhìn nhau, trong lòng rối như tơ vò.
Ầm!
Đột nhiên, một tiếng vang trầm đục vang lên từ bên ngoài đại điện.
Bảy tám tên đệ tử Hắc Hổ bang lập tức bay ngược ra đằng sau, hung hăng rơi vào bên trong đại điện.
Một đám trưởng lão giật mình thi nhau quay đầu nhìn lại.
"Ai?"
"Triệu bang chủ, hôm nay các ngươi một người cũng đừng mong đi được"
Giọng nói lạnh lùng của một nữ tử đột nhiên vang lên.
Đội hình ba nam một nữ lạ mặt, cất bước từ bên ngoài đi vào.
"Các ngươi là ai, thật to gan, dám xông vào trong Hắc Hổ bang?"
Tào trưởng lão vẻ mặt tức giận, là người đầu tiên mở miệng lên tiếng.
"Cút!"
Người đàn ông trong tay cầm roi mềm rất là bá đạo, đi lên tới quất một roi về phía Tào trưởng lão, nhanh đến cực điểm, giống như tia chớp vậy.
Thần sắc Tào trưởng lão thay đổi, vội vàng nhanh chóng trốn tránh.
Nhưng vẫn là bị roi mềm quất trúng.
Bộp một tiếng, thân thể bay ngược ra đằng sau, hung hăng nện vào trên một cây cột trong đại đường, máu me đầm đìa, thê thảm dị thường.
"Muốn chết!"
Các trưởng lão khác thi nhau thay đổi sắc mặt, không nói lời nào, tất cả đều lao nhanh ra.
Triệu Hắc Hổ càng là hơi nheo mắt lại, đột nhiên bật dậy, hai tay hiện lên trảo, hóa thành màu đen, nhanh chóng lao về phía bốn người trước mặt.
"Tứ phẩm đỉnh phong, có chút ý tứ!"
Người đàn ông cường tráng dị thường kia nhe răng cười một tiếng, không thèm nhìn vào những người khác, thở ra một cái, lập tức nhanh chóng đánh về phía Triệu Hắc Hổ.
Phanh phanh phanh phanh!
Hai người nhanh chóng giao thủ, tiếng nổ ầm vang.
Đảo mắt cái đã mười mấy chiêu đi qua.
Oanh! Oanh! !
Triệu Hắc Hổ phun ra máu tươi, trước ngực đã trúng phải hai chưởng, lập tức bay ngược ra đằng sau, hung hăng rơi vào trên một cái bàn ở đằng sau, làm cho cả cái bàn đều vỡ nát.
Cùng lúc đó, người đàn ông cầm roi mềm trong tay kia cũng quát lên một tiếng chói tai, quất trưởng lão và những thành viên cốt cán còn lại bay ngược ra đằng sau.
"Đủ rồi chứ, Triệu bang chủ!"
Nữ tử mặc quần áo màu đen lãnh đạm nói.
"Khụ khụ. . ."
Triệu Hắc Hổ một mặt kinh hãi, trong miệng ho ra máu, "Các ngươi ... muốn làm cái gì?"
"Không làm gì, chỉ muốn nhờ Triệu bang chủ vận dụng lực lượng bang phái tìm một số thứ giúp chúng ta mà thôi!"
Nữ tử mặc quần áo màu đen lạnh lùng mở miệng nói.
...
Chương 72: Dương Viêm quyết đại thành
Vào buổi trưa.
Lưu trưởng lão một mặt vội vã chạy về tới cửa hàng Vạn Xuân.
"Bang chủ bị bắt rồi?"
Dương Phóng kinh ngạc mở miệng hỏi.
"Đúng vậy, nào chỉ có bang chủ đâu, hiện nay ngay cả chúng ta những người trưởng lão này ... ai, thôi đừng nói nữa."
Lưu trưởng lão thở dài một tiếng, nhẹ nhàng phất tay, nói: "Lần này tới chính là bảo ngươi coi chừng trông chừng người bên trong cửa hàng thuốc, ở vào loại thời khắc quan trọng này, ai cũng không thể tự mình chạy trốn, nếu như ai dám tự mình chạy trốn, coi như đừng trách Hắc Hổ bang chúng ta không nể tình."
Toàn bộ thành viên cấp cao của Hắc Hổ bang đều đã bị đối phương khống chế, đối phương lệnh cưỡng chế ép bọn họ vận dụng mọi lực lượng để giúp bọn họ tìm kiếm thông tin những thứ ở trên bức tranh, cũng nói bất kể ai dám lén lút chạy trốn thì chính là trách nhiệm của bọn họ những người trưởng lão này.
Cho nên bọn họ những trưởng lão này đầu tiên là phải chạy về cửa hàng mình quản lý để thông báo.
Trong lòng Dương Phóng lại dâng trào mãnh liệt.
Bốn tên gia hỏa kia đáng sợ như vậy sao!
Ngay cả bang chủ của bọn hắn cũng bị hạ gục.
"Lưu trưởng lão, bốn người kia là có lai lịch gì? Thực lực làm sao lại đáng sợ như vậy?"
Dương Phóng hỏi.
"Ai biết có lai lịch gì, nhưng người mạnh nhất trong bốn người này là tên nam tử cường tráng kia hắn đã có tu vi là Ngũ phẩm, ba người còn lại đều là Tứ phẩm đỉnh phong, nhất là nữ tử kia cực kỳ tà môn, tinh thông cảm ứng tâm linh, có thể cảm nhận được tâm tình của người khác tinh tế biến hóa, không cần biết tâm lý ngươi dao động gì, một khi bị nàng ta phát hiện thì đều không tránh khỏi việc bị đánh đập cho một trận!"
Lưu trưởng lão nói.
Hắn ở bên trong bang phái cũng bởi vì thầm mắng một câu, kết quả bị nữ tử kia cảm nhận được, nói hắn có vấn đề, đi tới chính là vài phát roi quật tới.
"Cảm ứng tâm linh?"
Dương Phóng giật mình.
Quả nhiên để cho mình đoán đúng.
Có điều hắn bây giờ cũng biết được thực lực của bốn người này.
Ba tên cảnh giới Tứ phẩm đỉnh phong!
Một tên cảnh giới Ngũ phẩm.
"Được rồi, trưởng lão yên tâm, ta sẽ thông báo cho những người làm việc ở bên trong cửa hàng được biết."
Dương Phóng gật đầu.
"Chỉ cấm không được rời khỏi cửa hàng là chưa đủ, bảo bọn họ đều phải đi ra ngoài hỏi thăm, tìm kiếm, nhìn xem có người nào đã từng gặp người hoặc đồ vật ở trên bức tranh này hay không."
Lưu trưởng lão căn dặn.
"Được, ta hiểu rồi."
Dương Phóng lại gật đầu lần nữa.
Sau đó, Lưu trưởng lão cũng không ở lại nữa mà lên ngựa phóng nhanh đến cứ điểm tiếp theo.
Tình thế hỗn loạn, đám người trưởng lão bọn họ cũng không được thoải mái.
Người khác chỉ thấy bọn họ sống rất nở mày nở mặt, ai biết trong âm thầm bọn họ thảm hại đến mức nào?
Dương Phóng lập tức chạy tới sảnh trước, nhắc lại một lần những lời mà Lưu trưởng lão đã căn dặn, cũng phát một chồng bức tranh mà Lưu trưởng lão để lại, để cho bọn họ ra ngoài đường đi hỏi thăm.
Một đám học đồ nhận được mệnh lệnh, thi nhau mỗi người cầm một bức tranh đi ra ngoài.
"Chưởng quỹ, chẳng lẽ ngay cả tổng bộ cũng không thể bắt được bọn họ sao?"
Vương đại phu giật mình nói.
"Không sai, hai vị đại phu, các ngươi sau này không cần phải đi đâu nữa, cứ ở lại trong cửa hàng là được rồi."
Dương Phóng mở miệng, "Đúng rồi, các ngươi có mang những cuốn sách y học mà ta đã hỏi các ngươi lần trước đến không?"
"Ngạch, mang theo, mang theo!"
Hai đại phu mặc dù có mấy phần không muốn lắm nhưng vẫn lấy mấy quyển sách y học từ trong ngực ra, giao cho Dương Phóng.
"Đa tạ hai vị đại phu."
Dương Phóng thu sách lại và ngay lập tức quay trở lại sảnh sau.
Sau khi tiến vào sảnh sau, hắn không có lập tức bắt đầu nghiên cứu học tập, mà lấy Dưỡng Khí đan ra, bỏ một viên vào trong miệng.
Tình huống bây giờ trầm trọng hơn, hắn nhất định phải dốc hết khả năng sớm ngày đột phá.
Cả ngày trôi qua nhanh chóng.
Trên đường phố đông đúc và hỗn loạn tưng bừng.
Một số thế lực bản địa ban đầu trong nơi định cư, gần như tất cả đều đã bị người khống chế lấy, thành viên, nhân vật cốt cán của từng bang phái đi khắp nơi bên ngoài để hỏi thăm có từng gặp hay là thấy những thứ trong bức tranh hay không.
Trong lúc nhất thời, gà bay chó chạy ở bên trong nơi định cư, rất có một loại cảm giác gió thổi báo giông bão sắp đến vậy.
Dương Phóng thì co đầu rút cổ ở trong nhà, một bước cũng chưa từng bước ra khỏi nhà.
Ban đầu hắn định một hơi luyện hóa hết toàn bộ 16 viên Dưỡng Khí đan còn lại.
Kết quả lại bất đắc dĩ phát hiện Dương Viêm quyết ở vào ngày đầu tiên đã từ đại thành (713/840) biến thành đại thành (840/840).
Sau đó lại ăn Dưỡng Khí đan như thế nào đi nữa, Dương Viêm quyết cũng không còn tiếp tục thay đổi nữa.
Nói theo một cách khác, Dương Viêm quyết của hắn đã đạt tới cực hạn.
Dương Phóng nhìn về phía bảng thông tin độ thành thạo một lần nữa.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/58 tuổi.
Tu vi: Tứ phẩm (1/150).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết đại thành (840/840).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300), Vô Ảnh kiếm đại thành (300/1 200), Đại Phi Phong Trượng pháp đăng đường nhập thất (200/500), Đạp Tuyết công nhập môn (200/ 200), âm Ảnh Thân pháp nhập môn (200/400).
Kỹ năng: Rèn sắt đại thành (1/800), Ám khí tinh thông (60/600), Chế độc nhập môn (90/200).
Tư chất: Rất có tiềm lực (6/60)
. . .
Tổng thể mà nói, tuổi thọ lại tăng thêm 8 năm nữa.
Tư chất lại tăng thêm lên 5 điểm.
"Đáng tiếc đẳng cấp của Dương Viêm quyết quá thấp, thế mà lại có thể đại thành dễ dàng như vậy."
Dương Phóng tự nói.
Dương Viêm quyết đại thành mang ý nghĩa, hắn không còn có thể ăn Dưỡng Khí đan dễ dàng như trước nữa, xem như ăn thì cũng sẽ vô duyên vô cớ tổn thất đi phần lớn dược lực, cứ như vậy, quả thực rất không đáng giá.
Chương 73: Hắc Hổ quyết
Hắn nhất định phải tìm kiếm một môn nội công tâm pháp mới.
Dương Phóng kiểm tra số Dưỡng Khí đan còn lại, phát hiện ra chỉ còn lại có 5 viên.
Bạc thì cũng chỉ còn 14 lượng.
Dương Phóng suy nghĩ cẩn thận một phen, lập tức đào ra một khối Tịch Tà ngọc từ dưới nền đất, cất vào trong ngực.
Đêm nay đi bán khối Tịch Tà ngọc này, sau đó mua sắm một bản tâm pháp đẳng cấp cao hơn.
Tốt nhất là mua loại không cần phải thay thế trong tám hoặc mười năm.
. . .
Bất tri bất giác, hoàng hôn đến.
Dương Phóng thay đổi trang phục toàn thân, trên đầu mang theo chiếc mũ rộng vành, thuận lợi đi vào bên trong một cửa hàng.
"Khách quan là thật muốn bán khối Tịch Tà ngọc này sao?"
Chưởng quỹ ngắm nghía cẩn thận, mở miệng cười nói.
"Đúng vậy, nói ra cái giá đi!"
"Hiện tại giá cả của mọi thứ đều đang tăng lên, Tịch Tà ngọc, ta có thể trả cho ngươi 52 lượng như vậy được chưa?"
"Được, lấy tiền ra đi!"
Dương Phóng nói.
Trên mặt chưởng quỹ lộ ra nụ cười mỉm, lập tức sau người đi lấy túi tiền ra, bên trong có tổng cộng 52 lượng bạc vụn, đưa cho Dương Phóng.
Dương Phóng cầm bạc lên lập tức rời đi, đi về phía chỗ một cửa hàng khác.
"Khách quan là cần tâm pháp phải không?"
Hai mắt chưởng quỹ sáng lên, vội vàng cười nói, "Dễ nói, như vậy thì dễ nói rồi, trong cửa hàng của chúng ta có rất nhiều tâm pháp, đẳng cấp cao nhất chính là loại tâm pháp 'Hắc Hổ quyết' thuộc Phàm cấp thượng phẩm, chỉ cần 45 lượng bạc là được rồi!"
"45 lượng? Có đắt quá không?"
Dương Phóng nhíu mày, "Này vẫn chỉ là Phàm cấp thượng phẩm mà thôi!"
"Khách quan, không hề đắt chút nào, ở trong nơi định cư của chúng ta, ngoại trừ bang chủ của các bang phái lớn mới có thể tu luyện tâm pháp Linh cấp, tâm pháp cao nhất tuôn ra ngoài cũng chỉ là Phàm cấp thượng phẩm mà thôi."
Chưởng quỹ khuyên nhủ.
Hắn giống như sợ Dương Phóng không muốn mua nữa, cắn răng một cái, mở miệng nói, "Như vậy đi, ta lại tặng thêm cho ngươi một loại võ kỹ, như vậy được rồi chứ?"
Tình thế bây giờ hỗn loạn, phần lớn người đều đi mua sắm Dưỡng Khí đan và lương thực cả, loại hình võ học càng ngày càng khó bán hơn, dù sao có một loại võ học phòng thân là đã đủ rồi, ai sẽ đi mua nhiều như vậy.
Bây giờ vất vả lắm mới có một người khách quen tới, tự nhiên phải giữ đối phương lại.
"Võ kỹ gì?"
Dương Phóng hỏi.
"Đồng Chưởng công, được không?"
Chưởng quỹ lấy ra một bản bí tịch, đặt vào trên mặt bàn.
Dương Phóng hơi suy tư, nói: "Rẻ một chút đi, 40 lượng bạc, ta lấy hết!"
"Được, thành giao!"
Chưởng quỹ tranh thủ cầm hai quyển bí tịch cùng lúc kín đáo đưa tới cho Dương Phóng.
Dương Phóng thật không biết nói gì cho phải.
Má nó, lại bị thua thiệt nữa rồi!
Hắn cắn răng một cái móc bạc từ trong người ra, sau đó cầm chắc lấy hai quyển bí tịch, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Trước khi rời đi, hắn tạt qua một cửa hàng thuốc khác, lại mua thêm ba bình Dưỡng Khí đan nữa.
Mà trong lần mua này, giá của Dưỡng Khí đan thậm chí còn cao hơn.
Trực tiếp tăng lên tới 8 lượng bạc một bình.
Sau khi đi mua một vòng, gia sản của Dương Phóng bây giờ chỉ còn lại đúng 2 lượng cuối cùng.
Hắn vội vàng chạy trở về cửa hàng Vạn Xuân, vừa về tới thì đóng cửa ở trong phòng không ra, chìm đắm vào trong trạng thái tu luyện.
Lại thêm ba ngày nữa trôi qua.
Ở trên một công trình kiến trúc nằm đối diện cửa hàng Vạn Xuân.
Nữ tử mặc quần áo màu đen, trên khuôn mặt lộ ra vẻ mặt lạnh lùng đang đứng sừng sững ở chỗ này, không nhúc nhích, đôi mắt đang nhìn chằm chằm về phía nơi Dương Phóng đang ở.
"Sao rồi? Có phát hiện được gì mới không?"
Người đàn ông cầm roi mềm trong tay hạ xuống, mở miệng hỏi.
"Không phát hiện được gì mới, xem như bình thường."
Nữ tử mặc trang phục màu đen trả lời.
"Nếu muốn ta sẽ lập tức bắt hắn tới, nghiêm hình tra tấn, trước tiên cắt đứt chân tay của hắn, không tin hắn sẽ không nói ra lời nói thật."
Người đàn ông cầm roi mềm trong tay nói với giọng nói lạnh lùng.
"Ngươi như vậy là quá vọng động rồi, làm sao biết hắn còn có đồng đảng nữa hay không?"
Nữ tử mặc trang phục màu đen nói với giọng điệu lãnh đạm, "Phương thức tốt nhất chính là để cho hắn buông lỏng cảnh giác, chậm rãi lộ ra cái đuôi của mình."
Người đàn ông cầm roi mềm trong tay lập tức nhếch miệng, nói: "Đã như vậy, vậy thì ngươi tiếp tục theo dõi hắn đi, ta đi tới nơi khác xem sao!"
Thân thể hắn tung người nhảy lên, rời khỏi nơi này.
Nữ tử mặc trang phục màu đen híp mắt lại, tiếp tục nhìn về phía nơi mà Dương Phóng đang ở.
Bên trong gian phòng.
Dương Phóng nhẹ nhàng thở ra một cỗ khí bẩn, toàn thân nóng bừng, xuống giường bắt đầu đi lại.
Tư chất tăng lên đúng là tốt.
Sau khi bế quan được mấy ngày, thực lực của Dương Phóng lại đột nhiên tăng mạnh.
Đặc biệt là 'm Ảnh Thân pháp', thuận lợi từ nhập môn (200/400) tiến vào tinh thông (20/600), đã có thể làm đến trình độ của tên người áo đen đêm đó một cách dễ dàng.
Bỗng nhiên, Dương Phóng nhịn không được đưa đầu tiến về trước cửa sổ, cảnh giác nhìn thoáng qua bên ngoài.
Từ khi đi mua những thứ cần thiết về từ ba ngày trước, hắn đã mơ hồ phát hiện bản thân mình giống như đang bị theo dõi.
Vì để không đánh rắn động cỏ, trong ba ngày liên tục vừa qua, hắn không bước ra khỏi cửa một bước nào.
Càng là không dám ngẩng đầu lên kiểm tra.
Hiện tại cái người theo dõi kia có còn ở đó hay không chính bản thân hắn cũng không rõ ràng.
"Là ai? Chẳng lẽ là bốn người vài ngày trước sao?"
Dương Phóng bước đi trong phòng.
Nữ nhân kia chắc là đã cảm nhận được điều gì đó từ chính cảm xúc của mình.
Trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy bất an.
Một lát sau, trong mắt hắn hiện lên một tia sát ý nhàn nhạt.
. . .
Chương 74: Lại trở về
Dương Phóng hít một hơi thật sâu, cưỡng ép kiềm chế lại, bắt đầu tiếp tục tu luyện.
Vì ngăn ngừa đối phương nổi lên nghi ngờ, hắn cũng không có ở lì trong phòng.
Thay vào đó, hắn thỉnh thoảng bước ra khỏi cửa và đi dạo quanh sân để người bên kia có thể nhìn thấy hắn.
Cứ như vậy, trong nháy mắt lại năm ngày trôi qua.
Thực lực của Dương Phóng đang tăng lên nhanh như gió.
Vô luận là nội cộng hay là kiếm pháp, thân pháp, ám khí, tất cả đều đang tăng lên một cách nhanh chóng.
Mà Dưỡng Khí đan vừa mua gần như đã được hắn dùng gần hết vào ngày hôm sau.
Bên trong gian phòng.
Ngọn đèn dầu lấp lóe.
Dương Phong cầm trường kiếm trong tay, một thân mồ hôi nóng nhễ nhại, cơ bắp chảy khắp người, cuối cùng ngừng việc tu luyện âm Ảnh Thân pháp, hai mắt lại nhìn về phía bảng thông tin độ thành thạo một lần nữa.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/58 tuổi.
Tu vi: Tứ phẩm (75/150).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết đại thành (840/840), Hắc Hổ quyết tinh thông (300/600).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm tinh thông (30/300), Vô Ảnh kiếm đại thành (300/1200), Đại Phi Phong Trượng pháp đăng đường nhập thất (200/500), Đạp Tuyết công tinh thông (230/400), âm Ảnh Thân pháp tinh thông (400/600), Đồng Chưởng công nhập môn (1/100).
Kỹ năng: Rèn sắt đại thành (1/800), Ám khí tinh thông (200/600), Chế độc tinh thông (20/400).
Tư chất: Rất có tiềm lực (18/60).
. . .
Ngoại trừ dành thời gian hai ngày đầu ra để học Hắc Hổ quyết tới nhập môn ra, thời gian còn lại tất cả đều dành cho những nơi có ích.
Lấy tư chất hiện tại của hắn, cho dù không ăn Dưỡng Khí đan, nửa cái buổi tối cũng có thể sinh ra 4 điểm kinh nghiệm.
"Tứ phẩm trung kỳ."
Thật ra thì lấy thực lực bây giờ của hắn, phối hợp với thân pháp, ám khí, kiếm pháp, đã có nắm chắc rất lớn có thể giết chết một tên cao thủ Tứ phẩm đỉnh phong.
Nhưng cũng tiếc, đối phương không phải chỉ có một người.
Mà là có tới tận bốn người.
Hơn nữa trong số đó còn có một cao thủ Ngũ phẩm.
Xem như hắn có thể giết chết kẻ đang âm thầm theo dõi hắn, nhưng sau đó thì sao?
Ba người còn lại chẳng lẽ sẽ không hoài nghi tới trên người mình?
Người kia đã theo dõi chính mình, vậy đã nói lên bọn họ nhận định bản thân mình có vấn đề, một khi đối phương chết đi, ba người còn lại chắc chắn sẽ phát cuồng.
Trừ khi hắn có thể giết sạch toàn bộ bọn họ chỉ trong một đêm, để bọn họ không có thời gian phản ứng.
Dương Phóng thầm than nhẹ, đi tới đi lui trong phòng.
Trên người hắn bây giờ chỉ còn lại có 2 lượng cuối cùng, muốn tiếp tục mua sắm Dưỡng Khí đan thì chỉ có thể đi bán Tịch Tà ngọc.
"Đến cùng là có nên đi hay không?"
Tịch Tà ngọc cái thứ này thế nhưng là có càng nhiều thì càng tốt, như vậy mới có kháng tính càng lớn hơn đối với Tà Linh.
Thành thật mà nói, hắn chỉ muốn sống một cuộc sống khiêm tốn một cách trung thực, nhưng tại sao điều đó lại khó khăn đến như vậy.
Ngay vào lúc Dương Phóng đang suy nghĩ, đắn đo bất định.
Đột nhiên, nơi cánh tay trái của hắn lại truyền tới cảm giác nóng rực một lần nữa, vô cùng quen thuộc.
Dương Phóng trong lòng giật mình, vội vàng xắn tay áo lên kiểm tra, vui vẻ dị thường.
Sắp trở về!
Không uổng công trong khoảng thời gian này hắn một mực co đầu rút cổ, vì chính là chờ đợi giờ khắc này.
Chỉ cần có thể trở về hiện thực, thông qua việc tu luyện ở thế giới hiện thực, chờ lần xuyên qua nữa thì chắc chắn có thể đạt tới Tứ phẩm đỉnh phong, theo cách này, cho dù đối mặt với cao thủ Ngũ phẩm thì hắn cũng có thể chiến một trận.
Dương Phóng lập tức nằm ở trên giường một cách vô cùng thuần thục, trong lòng kích động, chờ đợi thời gian trôi qua.
0 ngày 0 giờ 9 phút 22 giây.
21 giây.
20 giây.
. . .
Trời đất quay cuồng, trước mặt biến thành màu đen.
Như là rơi vào trong vực sâu thăm thẳm.
Một lúc lâu sau, Dương Phóng mới khôi phục tỉnh táo lần nữa, chậm rãi đứng dậy khỏi giường, trong miệng thì còn đang thở hổn hà hổn hển.
Sau khi phát hiện trở về thuận lợi, hắn không nói hai lời, đầu tiên ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu thử nghiệm tu luyện Hắc Hổ quyết.
Kết quả giống như trước đó.
Theo tu luyện Hắc Hổ quyết, thân thể cũng không sinh ra bất cứ cảm giác khác thường nào.
Mấy tiếng sau, hắn mới dừng lại lần nữa, sau đó lại lập tức cầm điện thoại di động lên, nhìn về phía điện thoại của mình.
Chỉ thấy tin nhắn trên điện thoại, 12 vạn đã được chuyển vào tài khoản trong mấy giờ trước.
Hiển nhiên là ba người trước đó đã gửi nốt số tiền còn lại.
Ngoài đó ra, trao đổi trong nhóm cũng sớm đã như ong vỡ tổ.
"Móa nó, nơi định cư sắp loạn rồi, hoàn toàn loạn rồi!!"
"Thu mua Dưỡng Khí đan giá cao, các vị đại lão, các ngươi ai có Dưỡng Khí đan không? Nếu như không có, có bạc cũng được, phương diện giá tiền dễ nói!"
"Bạc cũng đã vô dụng, hiện tại Dưỡng Khí đan đã sắp bát hết hàng, có tiền cũng chưa chắc đã có thể mua được, ai, ai có thể nghĩ tới nơi định cư lần này sẽ loạn nhanh tới như vậy."
"Vốn cho rằng chỉ là ở khu phố bắc hỗn loạn, hiện tại toàn bộ nơi định cư này đã hoàn toàn loạn, giá cả lương thực tăng hơn cấp ba lần so với trước đó."
"Ta nguyện ý thu mua bạc, ai có bạc ta có thể giao dịch với người đó!"
. . .
Các loại tin nhắn liên tục được bắn ra ở trong nhóm.
Càng là có rất nhiều người đang @Dương Phóng, muốn từ chỗ hắn trao đổi ít bạc.
Dù sao vào thời điểm trước đó hắn từng bán ra 18 lượng bạc.
"Đại lão, ngươi còn có bạc nữa hay không, ta muốn tìm ngươi đổi một chút? Không được, văn tiền cũng được, có thể
