Dù sao hiện tại cao tầng của Hắc Hổ bang cũng sợ, nhất định sẽ có một khoản tạm ứng tiền lương.
Dù sao bang chủ cũng không hi vọng nhìn thấy một đám bang chúng gây phiền phức cho hắn, không phát tiền công, nhỡ đâu có quá nhiều bang chúng ồn ào thì làm sao bây giờ?
Cho nên hắn bây giờ phát tiền lương sớm, bang chủ tuyệt đối sẽ không nói cái gì.
"Có thể lãnh tiền công sớm được không?"
"Đa tạ chưởng quỹ, chúng ta cam đoan sẽ không đi rêu rao khắp nơi!"
"Chưởng quỹ đại nhân đại nghĩa, chúng ta làm trâu làm ngựa cũng muốn báo đáp chưởng quỹ!"
"Đúng vậy a, chưởng quỹ thật sự quá tốt bụng."
Một đám người làm việc đều lộ ra vẻ mặt vui mừng.
"Được rồi, tất cả mọi người nhanh đi làm việc đi!"
Dương Phóng phân phó.
Bản thân hắn thì đi đổi một bộ quần áo khác, tiến về phía chợ một lần nữa để chuẩn bị mua gạo, thịt và các loại lương thực.
Mấy ngày không đến chợ, khi Dương Phóng tới lần nữa, cảnh chợ rõ ràng là tiêu điều hơn rất nhiều.
Trước kia còn có rất nhiều người bày hàng vỉa hè ở chỗ này, nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy, ngay cả hàng vỉa hè cũng ít đi rất nhiều.
Những khuôn mặt xa lạ xuất hiện trên đường phố lại càng nhiều.
Có tốp năm tốp ba tập trung lại một chỗ, trừng đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía đường đi.
Còn có thì là một thân một mình, lưng đeo binh khí, ánh mắt lạnh lùng, một bộ cảm giác tránh xa người ngàn dặm.
Dương Phóng đại khái nhìn thoáng qua, âm thầm nghiêm nghị, cúi đầu xuống, một đường hướng về vựa gạo tiến đến.
"Giá gạo tăng cao như vậy rồi?"
Hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vừa mới hỏi thăm, kết quả giá gạo lại tăng, tăng tới gấp bốn lần.
"Đúng vậy a, tình hình thị trường hiện tại so với trước đây càng nghiêm trọng hơn, trước kia khi mùa đông đến, nhiều nhất thì chỉ là các tuyến đường buôn bán gặp cảnh khó đi, nhưng bây giờ nào chỉ là khó đi, các tuyến đường buôn bán sớm đã bị thổ phỉ phong tỏa, đội vận chuyển lương thực của mấy thương hội đều bị cướp sạch, tiếp tục như vậy, có tiền cũng chưa chắc có thể mua được lương thực."
Chưởng quỹ nói lời giải thích.
Mặc dù có mùi vị phóng đại ở nơi đó, nhưng vẫn là để cho Dương Phóng ý thực được mức độ khó khăn của hiện tại.
Hắn một lần trực tiếp mua hai trăm cân gạo, bỏ ra gần tám lượng bạc khiến tim hắn như đang rỉ máu.
Trước kia tám lượng bạc mua được một bình Dưỡng Khí đan thì vẫn còn thừa hai lượng bạc!
Tuy nhiên, giá gạo đã tăng cao đến mức kinh khủng như vậy, giá Dưỡng Khí đan đoán chừng sẽ còn đắt hơn nữa.
Hắn lôi theo xe ba gác, trực tiếp tiến về một cửa hàng ở phía trước.
Kết quả đúng như những gì hắn tưởng tượng, vừa mới hỏi thăm thì biết được giá của Dưỡng Khí đan.
Mười lượng bạc một bình!
Tăng thêm hai lượng so với tám lượng trước đó.
"Vật liệu luyện chế Dưỡng Khí đan, bây giờ căn bản không đến được, ở bên ngoài nơi định cư có người cố ý chặn đường, ngay cả Vạn Phúc thương hội cũng khó lấy được nguyên liệu, hiện tại mới mười lượng bạc, chờ qua một đoạn thời gian nữa chắc chắn sẽ đắt hơn!"
Chưởng quỹ cửa hàng thuốc nói.
Dương Phóng cảm thấy đau răng một trận.
Đầu tiên hắn nghi ngờ đang có thương nhân đầu cơ tích trữ hàng hóa!
Thậm chí, còn có thể xảy ra trường hợp các cửa hàng phối hợp với nhau, nhằm hét giá lung tung bừa bãi.
Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, hắn còn có thể nói cái gì đây?
"Cho ta mua bốn bình!"
Dương Phóng lập tức lấy ra bốn mươi lượng bạc đặt ở trên quầy.
Chưởng quỹ lập tức lấy ra bốn bình Dưỡng Khí đan giao cho Dương Phóng.
Dương Phóng thu hồi Dưỡng Khí đan, lập tức lôi kéo xe ba gác chạy về phía cửa hàng thịt.
Không có gì bất ngờ xảy ra, giá thịt cũng tăng lên.
Trước khi chưa tăng giá thì một cân mất bảy mươi văn tiền, hiện tại sớm đã tăng lên tới 500 văn tiền một cân.
Dương Phóng lập tức bỏ ra mười lượng bạc mua hai mươi cân thịt lợn.
Đến đây, tiền tài trên người của hắn lại thấy đáy lần nữa.
"Cứ tiếp tục như vậy thì nhiều người sẽ chết đói trong mùa đông năm nay."
Dương Phóng thầm nghĩ.
Không, có khả năng trước khi mùa đông đến, đã có nhiều người phải chết rồi.
Suy cho cùng, ai có thể biết liệu những người tới từ bên ngoài kia có giết người để huyết tế hay không?
Sống ở bên trong nơi định cư Hắc Thiết tụ này bây giờ chẳng khác nào như sống trên một thùng thuốc nổ, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Nếu có thể rời khỏi nơi này, hắn nhất định sẽ lựa chọn rời đi.
Nhưng hoàn cảnh bên ngoài vô cùng nguy hiểm, khắp nơi đều có dã thú và Tà Linh hung ác, ngoài ra phải đi bộ ngàn dặm mới gặp được nơi định cư tiếp theo, căn bản không phải một người là có thể đi qua một cách thuận lợi.
Cả ngày trôi qua nhanh chóng.
Cho đến khi mặt trời lặn.
Cả một đám người làm cuối cùng cũng đã đào được cái hố mà Dương Phóng cần.
Bên trong có một cái phòng khách rất lớn, chiếm diện tích mười mấy mét.
Ngoài ra còn có ba gian phòng, một phòng chứa đồ, một lối thoát hiểm dùng để chạy trốn và một cái lỗ thông hơi.
Dương Phóng chuyển gạo, thịt, chuyển tất cả vào bên trong hố.
Hắn lại ném một số tấm ván gỗ xuống và đóng một chiếc giường đơn giản bằng gỗ, sống luôn trong lòng đất vào đêm đó.
"Lần này chắc hẳn sẽ lại không trêu chọc phiền toái nữa rồi chứ?"
Dương Phóng thì thào.
Đột nhiên, hắn nhớ tới một chuyện, leo ra khỏi lòng đất một lần nữa, đi về phía một gian phòng khác.
Từ gầm giường trong căn phòng này, một đống da thú dày cộp nhanh chóng được đào ra.
Trên mỗi một tấm da thú đều được khắc lấy một số ký tự kỳ lạ bằng bạc.
Đó rõ ràng là những bản Đạo đồ giả mà hắn đã sao chép tối qua.
Chương 87: Đạo đồ giả gây hỗn loạn
Dương Phóng trong đầu đang suy nghĩ nhanh chóng, cắn răng một cái, từ dưới gầm giường lấy mặt nạ ra, đeo lên mặt, nhấc trường kiếm lên lặng lẽ trèo tường chạy ra ngoài.
Thân thể của hắn cực nhanh, một đường chạy về phía khu phố đông.
Nhìn thấy nửa đêm không có người, hắn lập tức móc một tấm Đạo đồ ra rồi ném vào một con hẻm vắng vẻ.
Ném một tấm vào con hẻm này xong hắn lại lập tức chạy đến một con hẻm khác để ném.
Theo cách này, bốn khu phố đều không ngoại lệ, tất cả đều được hắn ném ném một lần.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, hắn ta lập tức chạy trở về nơi ở, thân thể lật một cái, thành công trở về cửa hàng Vạn Xuân, tháo mặt nạ xuống, chui vào trong hố.
"Không có bất ngờ nào xảy ra, tiếp theo chỉ sợ sẽ hoàn toàn hỗn loạn."
Dương Phóng tự nói.
Nhưng để cho nhóm người đến từ bên ngoài kia đấu đá lẫn nhau cũng là một chuyện tốt.
Như vậy sẽ đỡ được một số người để ý tới cửa hàng thuốc, khả năng mình bị phát hiện sẽ càng thấp hơn, dù sao bọn họ đều đang tranh đoạt Đạo đồ, ai có thời gian đi để ý tới bọn họ những người dân bản địa này?
Dương Phóng lấy ra một viên Dưỡng Khí đan, nuốt vào, lập tức bắt đầu tu luyện ở bên trong hố.
Trong lúc bất tri bất giác, mấy canh giờ trôi qua.
A!
Bỗng nhiên từ bên ngoài truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, Dương Phóng ở sâu mười mét dưới lòng đất cũng có thể nghe thấy được rõ ràng.
Hắn thầm giật mình, ngừng việc tu luyện lại, lập tức dựng thẳng lỗ tai lên để nghe ngóng bên ngoài.
Sau khi tiếng kêu thê thảm đó vang lên, chẳng mấy chốc lại có những tiếng kêu thảm thiết khác truyền đến.
Trong lúc đó còn truyền đến từng tiếng binh khí va chạm vào nhau và một loạt tiếng gào hét mơ hồ.
"Đạo đồ xuất hiện, nhanh ngăn hắn lại!"
"Để lại Đạo đồ, ta tha mạng cho ngươi!"
"Đạo đồ đã bị 'Khoái đao' Trương Lam cướp đi rồi ..."
"Trương Lam, ngươi không được chạy, ngươi cho rằng ngươi che mặt mà ta sẽ không nhận ra được ngươi sao!"
. . .
Những tiếng la hét nối tiếp nhau vang lên.
Có vẻ như nó cách không xa cửa hàng của hắn.
Dương Phóng trong lòng thất kinh.
Loại Đạo đồ giả kia, hắn đều ném vào tất cả bốn khu phố lớn.
Ở bên khu phố Bắc này thế mà đã bị người phát hiện ra nhanh tới như vậy.
Tuy nhiên loại tiếng gào hét kia chẳng mấy chốc đã bắt đầu dần dần trở nên mơ hồ.
Hiển nhiên, những người giao thủ với nhau đang nhanh chóng rời xa khỏi nơi này.
Dương Phóng nghiêng tai lắng nghe thêm một lúc nữa, bảo đảm không nghe được bất kỳ tiếng động nào, lúc này mới yên lòng lại, bắt đầu tiếp tục tu luyện.
Cứ như vậy, thời gian một đêm nhanh chóng trôi qua.
Cảm giác sống ở dưới lòng đất thật cũng không được thoải mái cho lắm, có một loại cảm giác ngột ngạt khó tả.
Nhưng sau khi Dương Phóng suy nghĩ một lát thì vẫn là không có đia ra khỏi hố.
Đã nói rồi phải co đầu rút cổ mấy tháng ở trong lòng đất, thì nhất định phải kiên trì, sao có thể bỏ dở giữa chừng được.
Nhỡ đâu lúc đi ra ngoài, lại bị người để mắt tới một lần nữa thì nên làm cái gì đây?
"Đúng rồi, cửa lớn của cửa hàng thuốc tối hôm qua ta đã khóa chưa?"
Dương Phóng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, thầm giật mình trong lòng.
Hắn cắn răng một cái, nhanh chóng trèo ra khỏi hố, đi về phía sảnh trước.
Quả nhiên, cửa lớn ở sảnh trước còn chưa có được khóa lại.
Nhưng cũng may cửa hàng thuốc không có bị mất trộm thứ gì.
Hắn định lập tức khóa cửa lại, nhưng trong lòng chợt khẽ động, hắn mở cửa cửa hàng ra, lặng lẽ nhìn ra phương hướng bên ngoài.
Chỉ thấy trên đường phố bên ngoài cửa, đột nhiên xuất hiện ba bốn cỗ thi thể, trên mặt đất máu tươi đầm đìa, tràn ngập mùi tanh hôi.
Quần áo trên người thi thể đã bị người ta sờ mó lục lọi từ lâu, toàn bộ tài sản trên người cũng biến mất.
"Tối hôm qua nơi này quả nhiên có xảy ra chiến đấu..."
Hắn thầm nghĩ, sau đó thì khóa cửa cửa hàng thuốc lại, vội vàng quay trở lại hố một lần nữa.
Sau đó, năm ngày liên tục trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ việc đi nhà xí, Dương Phóng một bước cũng không bước ra ngoài, thực lực bản thân của hắn đang tăng lên nhanh chóng.
Toàn bộ nơi định cư ngay lập tức trở nên hỗn loạn.
Người của các thế lực lướn chém giết qua lại lẫn nhau, xác chết xuất hiện ở khắp nơi, ngày nào cũng có người chết.
Trên thực tế, vào ngày đầu tiên đã có người phát hiện ra những Đạo đồ đó đều là giả.
Nhưng càng như vậy thì càng để cho người ta trở nên điên cuồng hơn.
Bởi vì cái giả xuất hiện, có nghĩa là cái thật phải ở gần đây.
Loại Đạo đồ giả này rõ ràng là được người ném ra ngoài để gây sự chú ý của mọi người, vì vậy cuộc chiến giữa các thế lực lớn không những không dừng lại mà càng ngày càng trở nên gay gắt, không chỉ đánh nhau vào ban ngày mà còn thường xuyên xảy ra các vụ án mạng vào ban đêm.
Giờ khắc này, bọn họ nhìn thấy ai cũng hoài nghi trong người đối phương thật sự có Đạo đồ.
Ngay cả Kiếm tháp, Bạch Nguyệt lâu, Hắc Sơn tự, đệ tử của ba môn phái võ đạo lớn này cũng không may mắn thoát khỏi, bị người âm thầm giết chết mấy người.
Đặc biệt là nữ đệ tử Kiếm tháp, chết vô cùng thê thảm, toàn thân trần truồng như nhộng, thi thể bị treo trên cột cờ, tạo nên vô số chấn động.
Người của Kiếm tháp càng ngày càng tức tới xanh xám mặt mày, hận không thể tháo những tên hung thủ kia thành tám khối.
Đúng vào lúc này, lại có một tin tức khác truyền đến Vạn Phúc thương hội.
"Có chuyện xảy ra, bên khu phố đông kia có người đang giao thủ với nhau, Đạo đồ thực sự đã xuất hiện ..."
Một võ sư của Vạn Phúc thương hội hoảng sợ hét lên.
Chương 88: Cao tăng Hắc Sơn tự
Hô!
Một tên nam đệ tử của Kiếp tháp có thân thể to lớn vác trọng kiếm sau lưng, thân thể lóe lên, túm một phát tóm được cái cổ của tên võ sư kia, lập tức nhấc thân thể của hắn lên, gắt gao bóp cổ của hắn, lạnh lùng nói, "Làm sao ngươi biết đó là thật?"
"Tha. . . Tha mạng, bọn họ. . . Bọn họ đều nói là thật, ta cũng không xác định. . ."
Vị võ sư kia hoảng sợ cầu xin tha mạng.
. . .
Khu vực đường phố phía đông.
Nổi lên chiến đấu.
Hơn mười tên võ giả trong tay cầm vũ khí, ánh mắt lạnh lùng, một thân đầy sát khí đang vây hai tên cao thủ Ngũ phẩm, trên mặt đất đã có một đống thi thể.
Nhưng hai tên cao thủ Ngũ phẩm cũng không được thoải mái, trên người quần áo đã nhuốm máu, sau lưng, trước ngực tất cả đều xuất hiện thương thế.
Trong lòng hai người không thể nói là không uất ức chút nào.
Bọn họ vừa mới đoạt được Đạo đồ từ trong tay của một người khác, còn chưa kịp quan sát cẩn thận là thật hay là giả, kết quả đã bị một đám người khác phát hiện, yêu cầu bọn họ giao ra Đạo đồ.
Hai người vốn đang nói ra những lời tốt đẹp có ích, nói chờ bọn họ xem xét thật giả một chút rồi mới quyết định, đám người đối diện kia cũng lập tức đồng ý, nhưng ngay lập tức đã có người nào đó bắn ám khí về phía bọn họ.
Song phương trong nháy mắt giao chiến với nhau, cũng thu hút ngày càng nhiều cao thủ chú ý tới, thậm chí ngay cả lời nói cũng càng ngày càng trở nên thái quá, một mực khẳng định Đạo đồ trong tay bọn họ là thật.
Nhưng quan trọng nhất là, bọn họ cho đến bây giờ còn chưa biết tấm Đạo đồ trong tay mình đến cùng là thật hay là giả!
Dù sao cường giả chạy tới càng ngày càng nhiều!
"Trình thị huynh đệ, đừng giãy giụa nữa, lập tức giao Đạo đồ ra!"
"Không sai, giao Đạo đồ ra rồi tự phế đi hai tay của mình thì tha cho các ngươi khỏi chết!"
"Giao Đạo đồ ra đi!"
Võ giả ở khắp mọi nơi xung quanh, từng người mở miệng quát lớn lên.
"Huynh đệ chúng ta đã nói rồi, tấm Đạo đồ này là giả hay là thật chúng ta còn chưa biết."
Trình Thiếu Vũ lão đại bên trong Trình thị huynh đệ trầm giọng nói.
"Đã không biết là thật hay là giả thì vì sao không giao ra? Giao Đạo đồ ra để cho chính chúng ta kiểm tra!"
Một tên võ giả quát.
"Đúng vậy, để cho chúng ta kiểm tra, Trình thị huynh đệ các ngươi không giao Đạo đồ ra thì để xem các ngươi còn có thể kiên trì được bao lâu, chờ các ngươi tiêu hao hết nội lục, tất cả mọi người sẽ phanh thây xé xác các ngươi!"
Một võ giả khác quát lên.
"Các ngươi!"
Trình thị huynh đệ kinh sợ trong lòng.
Quả thực bọn họ đã xuất hiện rất nhiều thương tích trên người, đánh cho tới bây giờ quả thực cũng không có khả năng một mực đánh tiếp như vậy được nữa.
Ngay vào khi trong lòng huynh đệ hai người sinh ra oán hận nồng đậm, cực kỳ không cam lòng, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng niệm Phật kéo dài đằng đẵng: "A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, nguyện ý từ bỏ đi, có bỏ mới có được, để xuống đi!"
Một vị tăng nhân ở độ tuổi trung niên mặc áo bào màu đen, khuôn mặt u buồn, thân thể cao gầy, trong tay cầm Thiền trượng xuất hiện ở phía sau bọn họ cách đó không xa.
Trình thị huynh đệ giật mình trong lòng, nhanh chóng quay đầu lại, dốc toàn bộ tinh thần lên để cảnh giác.
"Cao tăng của Hắc Sơn tự!"
"Hai vị thí chủ, giao Đạo đồ ra đi, bần tăng có thể bảo đảm cho các ngươi được bình yên vô sự, bằng không hôm nay nhiều đao thương như vậy, hai vị thật có nắm chắc có thể rời khỏi nơi này được sao?"
Tăng nhân trung niên giơ một tay lên chỉ về phía xung quanh, mở miệng nói.
Ánh mắt Trình thị huynh đệ xuất hiện dao động, trong lòng đang giãy giụa kịch liệt.
Một lát sau, Trình Thiếu Vũ lão đại lộ ra vẻ đắng chát, nhìn vào tăng nhân trung niên, nói: "Được rồi, đã như vậy, vậy tấm Đạo đồ này chúng ta liền giao cho cao tăng, hy vọng cao tăng có thể phân biệt được thật giả!"
Hắn cực kỳ không cam lòng, hắn nghiến răng lấy từ trong ngực ra một tấm Đạo đồ nhuốm đầy máu, lập tức dùng sức ném về phía tăng nhân trung niên kia.
Hắc Sơn tự, là một trong rất nhiều môn phái ở Bạch Lạc thành.
Không chỉ có danh tiếng cực thịnh, tăng nhân trong chùa càng là vô cùng cường đại.
Sắc mặt mọi người dao động, trơ mắt nhìn về phía tấm Đạo đồ kia bay về phía tăng nhân, nhưng không có một ai dám xuất thủ đầu tiên.
Đúng vào lúc này!
Đột nhiên có một bóng người cường tráng nhảy lên lao thẳng tới, giống như tàn ảnh mơ hồ, bàn tay lớn chộp một cái, lập tức nắm lấy tấm Đạo đồ kia vào trong tay, thân thể lại dùng sức nhảy lên một cái nữa đáp xuống đường phố phía xa.
Thân hình vạm vỡ và hơi thở nặng nề, trên người mặc trường bào màu đen, vác một thanh trọng kiếm to lớn màu đen ở sau lưng.
To giống như một cái cột điện vậy.
Ở sau khi hắn xuất hiện thì lại có tới bảy tám bóng người từ trên nóc nhà nhảy xuống, có nam có nữ, thi nhau hạ xuống nơi đây.
Nam đều không ngoại lệ, tất cả đều vác một thanh trọng kiếm ở sau lưng, thân thể đều cao lớn.
Nữ thì trên người mặc trang phục màu trắng, dáng người xinh đẹp, trong tay cầm một thanh kiếm mảnh mai với bao kiếm màu trắng.
"Kiếm tháp!"
Sắc mặt mọi người lại thay đổi.
Bọn họ cũng bị kinh động đến.
"A Di Đà Phật!"
Tăng nhân trung niên nhìn thấy Đạo đồ bị cướp, nhướng mày và cụp mắt xuống, cũng không nói lời nào, chỉ là niệm ra một tiếng phật hiệu.
Hoang Dã sư huynh mở tấm Đạo đồ đó ra, hắn cầm trong tay quan sát cẩn thận, một lát sau, sắc mặt lạnh xuống, cầm Đạo đồ trong tay đưa về phía tăng nhân, lạnh lùng nói: "Đạo đồ này là giả, các ngươi lại bị lừa rồi!"
Chương 89: Chuyện gì không nên hỏi thì đừng có mà hỏi.
"Cái gì? Giả?"
"Lại là giả?"
"Chết tiệt, cái tên khốn kiếp nào đang cố tình chế tạo hàng giả!"
"Trong cái nơi định cư này đến cùng còn có bao nhiêu tấm Đạo đồ giả!"
Mọi người vừa giật mình vừa tức giận, vội vàng lên tiếng.
Thân thể Trình thị huynh đệ càng là lung lay, trước mắt biến thành màu đen, lập tức nghiến răng nghiến lợi.
Thật là vãi nồi!
Vì một tấm Đạo đồ giả, hai huynh đệ bọn họ đã giết bao nhiêu người, ngay cả chính mình thiếu chút nữa cũng bị loạn đao phân thây.
Tăng nhân Hắc Sơn tự nhận lấy tấm Đạo đồ, quan sát cẩn thận, cau màu lại, nói: "Tấm Đạo đồ giả này gần giống với hơn mười tấm Đạo đồ xuất hiện trước đó, nét vẽ vô cùng thô ráp, chắc hẳn là cùng một người chế tạo ra!"
"Đại sư thế nhưng là có đầu mối gì không?"
Bích Thủy sư tỷ ở bên cạnh mở miệng hỏi.
Tăng nhân Hắc Sơn tự nhẹ nhàng lắc đầu, "Ngưu quỷ xà thần trong nơi định cư này nhiều lắm, muốn tìm ra manh mối thì khó biết bao!"
"Xem ra đại sư cũng giống như chúng ta."
Bích Thủy sư tỷ nói.
Ánh mắt Hoang Dã sư huynh bắn phá khắp nơi xung quanh, đột nhiên nhìn về phía tổng bộ Hắc Hổ bang cách đó không xa, vẻ mặt lạnh lùng, lập tức bước chân, nhanh chóng đi về phía tổng bộ của Hắc Hổ bang.
Một đám đệ tử Kiếm tháp bên cạnh thi nhau đi theo.
Những người còn lại xì xào bàn tán, cùng nhau thảo luận.
"Khốn kiếp thật!"
Trình thị huynh đệ lại thầm mắng một tiếng nữa, trên người bê bết máu và khập khiễng bỏ đi ngay lập tức.
Nhưng ở sau khi bọn hắn vừa đi không xa, chẳng mấy chốc lại có cao thủ khác cũng nhanh chóng đi theo sau bọn họ.
Trình thị huynh đệ trước đó giết nhiều người như vậy, những người theo sau đó tự nhiên muốn bởi đó mà báo thù.
Keng keng keng keng!
Chẳng mấy chốc tiếng binh khí va chạm vào nhau lại vang lên từ đằng xa một lần nữa.
. . .
Sau đó lại ba ngày nữa trôi qua.
Trong lòng đất.
Dương Phóng vẫn còn đang đắm chìm trong việc tu luyện, hai lỗ tai không nghe thấy chuyện ngoài cửa.
Trong toàn bộ phòng khách dưới lòng đất, chưởng phong hò hét, cực kỳ nặng nề, còn có tiếng vù vù chói tai.
Liên tiếp nhiều ngày như vậy, rất nhiều môn võ kỹ của hắn đang tiến bộ một cách nhanh chóng.
Hiện tại ngay cả chưởng pháp cũng đã tiến vào cảnh giới đăng đường nhập thất.
Đương nhiên, càng quan trọng hơn chính là y học và độc học của hắn.
Trong những ngày qua, người việc hắn tu luyện ra thì chính là đang nghiên cứu y học và độc học.
Bây giờ hắn đã hiểu rõ hơn về thủ pháp hạ độc.
Duy nhất thiếu sót chính là hắn không biết độc dược mà hắn điều chế hiện tại đã mạnh đến mức nào, cần phải tìm người đến thử độc của hắn để kiểm tra uy lực.
Hiện tại ngay cả bản thân hắn cũng không biết, kịch độc mà hắn điều chế đến cùng có thể đối phó cao thủ mạnh cỡ nào, nói chung dùng để đối phó cao thủ Ngũ phẩm sơ kỳ thì chắc chắn đã là dư xài, điểm này đã được chứng minh bởi nhóm bốn người trước đó.
Mà trong tám ngày liên tục trôi qua
Động tĩnh bên ngoài đã nhỏ đi rất nhiều.
Thấy dược liệu mà bản thân mình dự trữ đã được sử dụng hết, Dương Phóng hơi do dự trong lòng, vẫn là quyết định leo lên khỏi mặt đất, đi đến sảnh trước lấy thêm một ít dược liệu.
Dù sao hiện tại cửa hàng đã đóng cửa không buôn bán, những dược liệu kia để ở đó sớm muộn gì cũng bị người trộm đi.
Không bằng dùng hết tác dụng của nó, giao cho hắn là được rồi.
Dương Phóng thận trọng leo lên khỏi mặt đất, đi về phía sảnh trước.
Vừa mới tới gần sảnh trước, sắc mặt hắn đã thay đổi, nghe thấy từng tiếng kêu rên.
Có người?
"Ai?"
Đột nhiên, sảnh trước của cửa hàng thuốc truyền đến tiếng quát khẽ, một bóng người máu me đầy người, trong tay cầm trường kiếm lao ra, sau khi nhìn thấy quần áo của Dương Phóng thì sầm mặt lại, nói: "Ngươi là chưởng quỹ?"
"Đúng vậy."
Dương Phóng gật đầu liên tục, ánh mắt lại quét qua trên người đối phương.
Chỉ thấy đối phương có nhiều vết thương trên người.
Trước ngực, đùi, bả vai tất cả đều có vết kiếm thật sâu.
Một số thuốc bột được đắp lên trên đó.
Hiển nhiên là đến nơi này tìm đại phu, chỉ là không thấy đại phu ở đây cho nên hắn chỉ có thể tự mình tìm thuốc đắp lên.
"Được rồi, ngươi qua đây, ngươi xử lý giúp ta một chút thương thế ở sau lưng."
Trình Thiếu Vũ nhìn chằm chằm vào Dương Phóng, trầm giọng nói.
Hai huynh đệ hắn trước đó bị người vây giết, nhị đệ của hắn chết thảm, hắn thì vất vả lắm mới trốn thoát được.
Sớm biết sẽ như thế, trước đó không nên tới đây.
"Được rồi."
Dương Phóng lập tức gật đầu, đi về phía Trình Thiếu Vũ.
"Ngươi đừng có mà giở trò với ta, nếu như ngươi dám giở trò với ta thì ta sẽ lột da sống ngươi!"
Trình Thiếu Vũ lạnh giọng nói.
"Đại nhân yên tâm, tiểu nhân chẳng qua chỉ là một tên chưởng quỹ, nào có biết võ học nào đâu?"
Dương Phóng vội vàng mở miệng.
"Ừm!"
Trình Thiếu Vũ lạnh lùng gật đầu, bước vào sảnh trước một lần nữa, thân thể quay lưng lại lộ ra vết thương chằng chịt ở sau lưng, nhưng cho dù hắn quay người đi, nhưng hắn ta vẫn cảnh giác cao độ, giơ trường kiếm về phía sau, ánh mắt lạnh lùng, toàn thân vận sức chờ phát động.
Như vậy một khi phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường, hứn đều có thể lập tức đâm chết Dương Phóng.
"Đúng rồi đại nhân, tình huống bên ngoài bây giờ sao rồi? Có còn loạn như trước đó nữa không?"
Dương Phóng vừa tìm thuốc vừa cẩn thận hỏi thăm.
"Chuyện gì không nên hỏi thì đừng có mà hỏi."
Trình Thiếu Vũ âm trầm lên tiếng.
"Vâng, vâng."
Dương Phóng lại gật đầu, tìm kiếm thuốc bột ở trên quầy, cẩn thận rắc lên những nơi xuất hiện vết thương ở trên lưng của Trình Thiếu Vũ để cầm máu, sau đó rút băng ra, ở dưới sự ra hiệu của Trình Thiếu Vũ, quấn thật chắc chắn lại.
Chương 90: Cao thủ Ngũ phẩm dùng làm vật thí nghiệm
Phải mất một lúc lâu, thương thế trên người của Trình Thiếu Vũ mới được Dương Phóng băng bó hết lại.
Sắc mặt Trình Thiếu Vũ tái nhợt lại, cẩn thận hoạt động thân thể một chút.
Tuy rằng tại nơi vết thương vẫn truyền đến sự đau nhức kịch liệt, nhưng cũng may băng bó xem như là chắc chắn, cũng không thấy xuất hiện tình trạng chảy máu hay bất cứ điều gì khác.
Ánh mắt của hắn híp lại nhìn về phía Dương Phóng, nói: "Chưởng quỹ, ngươi đưa lỗ tai tới, ta có một chuyện muốn nói với ngươi, chuyện này rất quan trọng."
"A, chuyện gì vậy?"
Dương Phóng lộ ra vẻ tò mò và tới gần Trình Thiếu Vũ.
Khóe miệng Trình Thiếu Vũ lộ ra vệt âm hàn, trong tay đột nhiên xuất hiện một cây dao găm, đột nhiên đâm về phía bụng dưới của Dương Phóng.
"Đi mà hỏi Diêm Vương gia đi thôi!"
Keng!
Một tiếng vang trầm đục rõ ràng phát ra.
Trình Thiếu Vũ chỉ cảm thấy một chiêu này đâm ra thật giống như đâm vào một tảng đá sắt nào đó, rất khó để đâm sâu vào.
Trình Thiếu Vũ giật mình trong lòng, vội vàng nhìn về phía Dương Phóng.
Chỉ thấy sắc mặt Dương Phóng bình tĩnh, năm ngón tay phải nắm chặt mũi dao găm, toàn bộ năm ngón tay đều hiện lên một lớp màu vàng óng nhàn nhạt, như thể được làm bằng đồng.
Đồng Chưởng công!
"Cần gì chứ?"
Dương Phóng mở miệng.
"Ngươi!"
Ầm!
Thân thể Dương Phóng lóe lên, nhanh đến cực điểm, một chưởng đao rơi vào trên cổ của Trình Thiếu Vũ, lực lượng to lớn vô song, lập tức đánh cho trước mặt Trình Thiếu Vũ biến thành màu đen, liều mạng giãy giụa, muốn giữ cho mình được tỉnh táo, nhưng vẫn là nhịn không được nặng nề ngã nhào xuống đất, mất đi ý thức.
Mặc dù hắn là cao thủ Ngũ phẩm trung kỳ, nhưng suy cho cùng trước đó nhận phải rất nhiều vết thương nặng, nội lực cũng cạn kiệt.
Giờ khắc này ở trong tay Dương Phóng thì nơi nào còn có một chút sức phản kháng nào.
Vì phòng ngừa đối phương giả vờ bất tỉnh, Dương Phóng đá văng con dao găm của đối phương ra, một tay nắm chặt lấy đối phương, lại thêm một chưởng đao nữa bổ vài cái cổ của đối phương, đánh tới thân thể đối phương run rẩy, bảo đảm đã hoàn toàn hôn mê.
"Cao thủ Ngũ phẩm, chắc là có thể dùng làm thí nghiệm một chút."
Dương Phóng tự nhủ.
Hắn nở ra nụ cười mỉm, lập tức tìm kiếm ở trên quầy lần nữa, chẳng mấy chốc đã nhanh chóng đóng gói được mấy gói dược liệu cần thiết, sau đó lại nhấc thân thể Trình Thiếu Vũ lên đi trở về gian phòng dưới hố một lần nữa.
Sau khi trở lại dưới hố, đầu tiên Dương Phóng làm là lục soát trên người Trình Thiếu Vũ một lần nữa, lại tìm được một khối Tịch Tà ngọc cộng thêm một cái túi tiền không lớn, sau đó lại mang dây thừng tới, lập tức trói chặt thân thể Trình Thiếu Vũ lại.
Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện, Dương Phóng lập tức tát liên tục vào trên hai má của Trình Thiếu Vũ, cưỡng ép bắt đối phương tỉnh lại.
Trình Thiếu Vũ phát ra tiếng kêu rên, cuối cùng tỉnh lại từ trong trạng thái bất tỉnh.
Vừa mới tỉnh lại thì hắn đã lộ ra vẻ mặt kinh hoảng, "Ngươi muốn làm cái gì? Hiểu lầm, đây là hiểu lầm, chưởng quỹ, trước đó ta không có ác ý, cầu ngươi tha cho ta một mạng ..."
"Xuỵt!"
Dương Phóng đặt ngón tay trỏ lên trên môi, ra hiệu cho đối phương ngậm miệng lại, mỉm cười nói: "Nói cho ta biết tình huống bên ngoài hiện tại như thế nào một chút?"
"Tình huống bên ngoài sao? Tình huống bên ngoài vẫn là vô cùng hỗn loạn."
Trình Thiếu Vũ vội vàng nói.
"Còn những Đạo đồ kia thì sao? Không phải nói bên ngoài xuất hiện rất nhiều Đạo đồ sao? Những Đạo đồ đó đều được những ai giành được rồi?"
Dương Phóng hỏi.
"Đáng chết, những Đạo đồ kia đều là giả, đã được Kiếm tháp và tăng nhân của Hắc Sơn tự chứng minh vào mấy ngày trước đó rồi!"
Sắc mặt Trình Thiếu Vũ tái mét lại.
Nếu không phải những Đạo đồ giả này, hai người huynh đệ bọn họ cũng sẽ không rơi vào kết cục như thế này.
"Thật sao?"
Dương Phóng sờ lên cằm.
Có vẻ như kỹ năng vẽ trước đó của mình quá kém, nên mới bị người ta phát hiện ra chỗ bất thường nhanh như vậy.
Nhưng may mắn thay, trong nhiều ngày sống dưới lòng đất, hắn không hề nhàn rỗi mà dành thời gian để rèn luyện kỹ năng vẽ tranh.
Nếu như bây giờ lại chế tạo một số, chắc chắn sẽ trông thật hơn so với trước đó.
Dương Phóng nghĩ tới đây, lại nhìn về phía bảng thông tin trước mặt.
Họ và tên: Dương Phóng.
Tuổi thọ: 21/75 tuổi.
Tu vi: Ngũ phẩm (100/300).
Tâm pháp: Dương Viêm quyết đại thành (840/840), Hắc Hổ quyết đăng đường nhập thất (430/1200).
Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm đại thành (10/800), Vô Ảnh kiếm đại thành (1 200/1 200), Đại Phi Phong Trượng pháp đại thành (100/800), Đạp Tuyết công đăng đường nhập thất (131/600), âm Ảnh Thân pháp đăng đường nhập thất (688/800), Đồng Chưởng công đăng đường nhập thất (10/500).
Kỹ năng: Rèn sắt đại thành (1/800), Ám khí đăng đường nhập thất (30/1200), Chế độc tinh thông (360/400), Hội họa tinh thông (20/400).
Tư chất: Rất có tiềm lực (50/60)
. . .
"Hiện tại ngay cả kỹ năng Hội họa cũng xuất hiện ở trên bảng thông tin, từ điểm này mà nói, bất kỳ kỹ năng nào trong cuộc sống đều có thể xoát ra độ thành thạo, mà một khi xoát ra độ thành thạo thì tư chất của ta đều sẽ theo đó mà tăng lên!"
Dương Phóng thầm nghĩ đến.
Tuy nhiên giữa kỹ năng và võ kỹ có sự khác biệt, điểm số tư chất tăng lên cũng khác nhau.
Vẫn là câu nói kia, võ kỹ càng mạnh sau khi đột phá, điểm số tư chất tăng lên sẽ càng cao hơn.
Ví dụ như Vô Ảnh kiếm, đột phá một cảnh giới, bình quân có thể tăng lên 6 điểm tư chất.
Mà Rèn sắt, Ám khí loại hình 'Kỹ năng' này đột phá thì bình quân chỉ có thể tăng lên 3 điểm tư chất.
Suy cho cùng, loại 'Kỹ năng' này vẫn là kém so với loại 'Võ kỹ', mà loại 'Võ kỹ', lại là đẳng cấp càng cao thì càng tốt.
"Ngươi tên là gì?"
Dương Phóng cười tủm tỉm nhìn về phía Trình Thiếu Vũ.
Chương 91: Đó chính là Thần chủng
"Trình ... Trình Thiên."
Trình Thiếu Vũ vốn muốn trả lời tên thật, nhưng vẫn lập tức đổi giọng báo cái tên giả.
"Trình Thiên, ngươi ăn thứ này vào đi!"
Dương Phóng lấy ra một viên đan dược đen thui.
"Đây là cái gì?"
Sắc mặt Trình Thiếu Vũ thay đổi lớn, vội vàng tiến hành kháng cự.
Nhưng ở dưới sự áp chế mạnh mẽ của Dương Phóng, vẫn là nhét được viên đan dược kia vào trong mồm của hắn, bắt hắn phải nuốt xuống.
"Khụ khụ. . . Ngươi cho ta ăn cái gì vậy?"
Trình Thiếu Vũ kinh hoảng nói.
Dương Phóng lộ ra vẻ chờ mong, không nói một lời nào, bình tĩnh nhìn vào Trình Thiếu Vũ, trong lòng âm thầm tính toán thời gian, ghi chép khoảng thời gian kịch độc bộc phát.
Nhưng hắn càng nhìn về phía Trình Thiếu Vũ như vậy thì Trình Thiếu Vũ càng trở nên kinh hoảng hơn.
Mà chẳng mấy chốc, Trình Thiếu Vũ lập tức ý thức được bản thân mình ăn phải cái thứ gì.
Trước mắt của hắn đang nhanh chóng biến thành màu đen, tất cả mọi thứ đều trở nên mơ hồ, không chỉ có như thế, trong lỗ mũi còn có từng thứ sền sệt trào ra, khắp khuôn mặt đều truyền đến cảm giác nóng bỏng.
Hắn lập tức hoảng sợ kêu to lên, "Hai mắt của ta, hai mắt của ta làm sao vậy, ta không nhìn thấy thứ gì, ta mù ... cứu ta, nhanh cứu ta ..."
"88 giây!"
Dương Phóng tự nhủ.
Thế mà tới 88 giây, kịch độc mới bộc phát?
Mà Trình Thiếu Vũ hiện tại vẫn còn trong tình trạng nội lực không đủ.
Nếu như nội lực của hắn đầy đủ, tiến hành toàn lực chống lại, đây chẳng phải nói là khoảng thời gian kịch độc bộc phát sẽ chậm hơn nữa sao?
Không được!
Nhất định phải tăng độc tính lên!
"Chỉ mỗi hai mắt không nhìn thấy gì sao? Lỗ tai có thể nghe thấy được hay không? Lời ta nói ngươi còn có thể nghe thấy được chứ?"
Dương Phóng hỏi.
"Ta mù, van cầu ngươi nhanh cho ta thuốc giải, ta không thể bị mù a, ta sai rồi ... chưởng quỹ tha cho ta một mạng ..."
Trình Thiếu Vũ hoảng sợ kêu to.
"Ta hỏi ngươi có thể nghe thấy lời ta nói không?"
Dương Phóng nhướng mày hỏi lớn hơn chút.
"Nghe không được rõ ràng, nghe không rõ ràng, hai mắt của ta, lỗ tai của ta tất cả đều mơ hồ ..."
Trình Thiếu Vũ vội vàng mở miệng.
"Mơ hồ?"
Dương Phóng lập tức suy nghĩ.
Độc tính còn chưa đủ mạnh!
Trước đó thời điểm hắn dùng khí độc đi ám toán Ngô Tôn, Ngô Tôn chắc hẳn cũng có loại cảm giác này.
Cũng không thể đạt được hiệu quả làm mù và điếc hoàn toàn.
Dương Phóng tiếp tục quan sát hơn một giờ, sau khi nhìn thấy đối phương không có biểu hiện gì nữa thì lập tức lấy ra thuốc giải trực tiếp cho đối phương uống vào, sau đó lại hai ba phát chưởng đao đánh xuống, đánh gục đối phương.
Dương Phóng lập tức đi tới bên cạnh, bắt đầu tăng cường liều lượng thêm một lần nữa.
. . .
Trời tối Trời đã khuya.
Ngoài trời tối đen như mực.
Trên đầu Dương Phóng đeo mặt nạ, trên người mặc trang phục màu đen, lại lặng lẽ chạy về phía khu vực đường phố phía đông một lần nữa, thuận tay ném một tấm Đạo đồ mới vẽ vào bên trong một con hẻm, sau khi xác định xung quanh không có người lại lập tức chạy về phía khu phố phía tây.
Cứ như vậy bốn khu phố lại được hắn ném Đạo đồ mới vẽ một lần nữa.
Những tấm Đạo đồ được ném ra lần này, ở trên bút pháp tốt hơn so với trước đó rất nhiều.
Hắn không tin còn có thể có người nhận ra được nhanh như vậy.
Dù sao hắn có thể tăng độ thành thạo của Hội họa lên không ngừng.
Tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng có thể vẽ ra được đến cảnh giới lấy giả làm thật.
Nhoáng một cái đã ba ngày trôi qua.
Dương Phóng đều ở bên trong hố, ban ngày tu luyện như thường lệ, ban đêm tiếp tục điều chế độc dược.
Ở dưới tình huống có Trình Thiếu Vũ làm vật thí nghiệm, uy lực kịch độc hắn phối chế ra đang tăng lên một cách nhanh chóng, ba ngày trôi qua, Trình Thiếu Vũ sắp bị giày vò đến không còn hình người.
Cùng lúc đó, bên ngoài lại xuất hiện tình trạng hỗn loạn.
Hỗn chiến trước đó mới lắng xuống thì lần này lại trở nên kịch liệt hơn.
Tất cả đều là bởi vì mười mấy tấm Đạo đồ mà Dương Phóng đã ném ra sau đó!
Loại Đạo đồ này được vẽ ra ở dưới trình độ cao đến mức ngay cả cao nhân Kiếm tháp cũng phải bỏ ra tới khoảng nửa ngày mới nhận ra được.
Nhưng vấn đề là, có tổng cộng hơn chục tấm Đạo đồ giả đang lưu truyền trên đường phố.
Ai có thể dám chắc bên trong những tấm Đạo đồ giả này không có lẫn cái thật vào?
Cho nên, bất kể tin tức về Đạo đồ truyền ra từ nơi nào, bọn họ đều muốn lập tức chạy tới tiến hành tranh đoạt, sau khi tranh ddaotj lại tiến hành phân biệt thật giả.
Ba ngày trôi qua, nơi định cư trực tiếp bước vào một loại hỗn loạn trước nay chưa từng có.
Răng rắc!
Bên trong một quán rượu nhỏ, Hoang Dã sư huynh với vẻ mặt lạnh lùng, vung tay vỗ ra một chưởng vỗ nát một cái bàn, mảnh gỗ vụn bay tứ tung, bắn tung tóe khắp nơi.
"Đủ rồi!"
Giọng điệu hắn lạnh lùng, lạnh giọng quát lớn, "Rõ ràng là có thằng giặc nào đó đang cố ý làm rối loạn tầm mắt của chúng ta, tất cả Đạo đồ tất cả đều là giả, đừng có tranh giành nữa!"
Những khách giang hồ khác trong quán rượu, sắc mặt cũng thi nhau thay đổi, không dám nhiều lời.
Trên mặt đất đã có mười mấy bộ thi thể ngã xuống, tràn đầy máu tươi, tràn ngập một loại khí tức nồng nặc.
"A Di Đà Phật!"
Hắc Ấn thiền sư của Hắc Sơn tự giơ một tay lên, niệm một câu Phật hiệu, hai mắt rủ xuống, nói: "Vậy theo cách nhìn của Hoang Dã thí chủ thì chúng ta nên làm gì?"
"Không cần biết thằng giặc kia xảo trá cỡ nào, mục đích của hắn chắc chắn vẫn chỉ có một, đó chính là Thần chủng!"
Chương 92: Dời bang?
Giọng điệu của Hoang Dã sư huynh lãnh đạm, nói: "Hắn muốn cố ý tiêu hao lực lượng của chúng ta, để một mình chiếm đoạt Thần chủng, đã như vậy, vậy thì lấy bất biến ứng vạn biến, thủ tại chỗ này, chờ đợi Thần chủng xuất hiện, tới lúc đó, ta không tin cái thằng giặc xảo quyệt kia không hiện thân!"
Ánh mắt hắn lạnh lùng, lập tức quay người rời đi.
Theo kế hoạch ban đầu của hắn ta, là ngay lập tức thực hiện một cuộc huyết tế lấy Thần chủng ra ngay sau khi lấy được tấm Đạo đồ.
Nhưng bây giờ liên tục xuất hiện Đạo đồ giả, không thể không cần nhắc tới chuyện Huyết tế sớm, trước tiên dùng máu tươi làm dẫn, dẫn Thần chủng ra rồi lại nói sau.
Hiện tại thứ cố kỵ duy nhất chính là bên Hắc
