Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 103: Thông Thiên giáo chủ có tới hay không?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Tuy nhiên các ngươi cũng đừng nản chí, mặc dù ta không cách nào giúp đỡ được các ngươi, nhưng ta đã mời những người xuyên không khác đến giúp các ngươi!!

Hai vị bên cạnh ta đây đều là người xuyên không của thành phố Nam, một người tên là Quách Thiên Khiếu, sau khi xuyên không qua đó hắn có được thân phận là trưởng lão của Tứ Phương minh một bang phái cỡ lớn ở Bạch Lạc thành, lần này bởi vì chuyện tranh đoạt Thần chủng, đúng lúc cũng được phái đến nơi định cư Hắc Thiết tụ, bây giờ đang trên đường đến đó, nhiều nhất còn có khoảng nửa ngày nữa là có thể chạy tới nơi định cư!

Người thứ hai tên là Tưởng Khai, thân phận sau khi hắn xuyên không qua thì là một thành viên của Hắc Long quân!

Mà hai người Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai, hiện tại đã có tu vi là Tứ phẩm đại thành, đặc biệt được quốc gia mời đảm nhiệm chức vụ, tạm thời đảm nhiệm đội trưởng tạm thời, đến đây để hỗ trợ mọi người!

Nói theo một cách khác, sau khi xuyên không một lần nữa, nếu như các ngươi gặp phải phiền phức thì đều có thể đi tìm bọn họ!

Bây giờ, chúng ta hãy chào đón hai người họ trước!"

Lời nói của Trình Thiên Dã vừa rơi xuống, dẫn đầu nhìn vào hai người đàn ông mặc âu phục màu đen ở bên cạnh, vỗ vỗ tay.

Mọi người ở bên trong hội trường, tất cả đều vỗ tay theo, bàn tán sôi nổi.

"Tứ phẩm đại thành? Thực lực thật là mạnh!"

"Không hổ là người xuyên không xuyên tới vùng đất lớn, má nó, một lần xuyên không, vận mệnh là hoàn toàn khác biệt với chúng ta!"

"Cái rắm, Tứ phẩm đại thành tính là cái gì, ở trong mắt Thông Thiên giáo chủ cũng chỉ là chuyện nhảm nhí mà thôi!"

"Cũng phải, hiện tại chắc là đã có thể kết luận, Thông Thiên giáo chủ tuyệt đối là người xuyên không mạnh nhất ở thành phố Phương, làm không khéo cũng là người mạnh nhất ở thành phố Nam!"

"Các ngươi đoán xem hôm nay Thông Thiên giáo chủ có tới hay không?"

. . .

Rất nhiều người nhỏ giọng bàn luận với nhau, ánh mắt hướng về hai bên nhìn quanh.

Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai đi ra, ánh mắt bình thản, nhìn về phía mọi người, khẽ gật đầu.

"Được rồi!"

Trình Thiên Dã giơ tay lên úp xuống, ra hiệu mọi người dừng lại, mở miệng nói, "Hiện tại chúng ta thẳng thắn, mọi người có nghi vấn gì, không ngại có thể đặt câu hỏi trước một chút, phàm là chuyện gì biết được ta chắc chắn sẽ nói cho mọi người, đúng rồi, bên ta còn chuẩn bị hai quyển bí tịch, lát nữa cũng đều có thể mở ra vô điều kiện cho mọi người!"

"Trình đội trưởng, theo như ta được biết, người xuyên không mạnh nhất ở thành phố Phương chúng ta tên là 'Thông Thiên giáo chủ', đã là một cao thủ rất có thể đã đạt tới Lục phẩm, hôm nay hắn có tới không, nếu như có thể đậu vào bên cạnh Thông Thiên giáo chủ, chúng ta mới có thể xem như thực sự được cứu!"

Một người trẻ tuổi đột nhiên đứng dậy, mở miệng nói.

"Đúng vậy a, thực lực của Thông Thiên giáo chủ sâu không lường được, tuyệt đối là cao thủ Lục phẩm!"

"Ai là Thông Thiên giáo chủ, có thể đứng ra để chúng ta nhận biết một chút được hay không!"

. . .

Thông Thiên giáo chủ?

Trình Thiên Dã nhướng mày, hoài nghi nhìn về phía Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai.

Sắc mặt Tưởng Khai trầm xuống, nhìn về phía mọi người, hỏi, "Làm sao các ngươi biết tu vi của Thông Thiên giáo chủ đã là Lục phẩm? Hơn nữa hắn có phải người xuyên không hay không, điểm này các ngươi là dựa vào đâu để kết luận?"

"Chắc chắn là người xuyên không, không phải vậy nào có cái tên nào lại trùng hợp tới như vậy!"

"Đúng vậy, các ngươi ở Bạch Lạc thành chắc chưa từng được nghe về cái tên này đi, chưa từng nghe thì chắc chắn chính là người xuyên không!"

Đám người thi nhau mở miệng nói.

Tưởng Khai cau mày lại, nhìn vẻ mặt hoài nghi của Trình Thiên Dã, nói lời giải thích, "Ta ở thế giới bên kia quả thực gặp một người như vậy, lúc Hắc Long quân vừa tới nơi định cư Hắc Thiết tụ đã có bốn tên cao thủ Tứ phẩm chết thảm ở trong rừng, mà ở trước thi thể của bọn họ phát hiện dấu vết bốn chữ, 'Thông Thiên giáo chủ', hiện tại tới xem, đối phương tinh thông kiếm pháp, ám khí, hạ độc, nhưng còn có thủ đoạn khác nữa hay không thì còn chưa được rõ ràng cho lắm!"

"Ồ?"

Trình Thiên Dã lộ ra vẻ rất ngạc nhiên.

Lại thật có cao thủ bực này?

"Có thể xác định hắn đã là Lục phẩm không?"

Trình Thiên Dã vội vàng hỏi.

"Chưa xác định, nhưng tối thiểu cũng là Ngũ phẩm trung kỳ!"

Tưởng Khai nói.

Thực lực của bốn huynh đệ Bảo thị hắn là biết, am hiểu nhất hợp kích (đánh hội đồng), trong mấy chiêu để có thể giải quyết bọn họ thì quá khó khăn.

Không có thực lực Ngũ phẩm trung hậu kỳ thì căn bản không thể nào làm được!

"Được rồi, nếu như hắn thật sự là người xuyên không thì như vậy bất kể như thế nào cũng phải tìm được hắn!"

Trong đôi mắt Trình Thiên Dã tỏa ra ánh sáng lấp lóe, vỗ tay.

Trước đó tưởng rằng người xuyên không ở thành phố Phương không có cao thủ.

Không nghĩ tới vậy mà ẩn giấu đi một đại cao thủ tu vi mơ hồ đã đạt tới Lục phẩm.

Loại cao thủ này ngay cả bên thành phố Nam cũng chưa chắc đã có.

Nếu có thể tìm được người đó, mời hắn gia nhập, bọn họ sẽ có rất nhiều việc phải làm, sau này một loạt kế hoạch cũng có thể áp dụng thuận lợi.

...

Bên trong toàn bộ hội trường, bàn tán sôi nổi.

Bốn chữ Thông Thiên giáo chủ trong lúc nhất thời đã trở thành tiêu điểm bàn tán của tất cả mọi người.

Mà mọi người cuối cùng cũng biết được, hiện tại ngay cả chính quyền cũng chưa tìm được Thông Thiên giáo chủ.

Thân phận của đối phương ở thế giới hiện thực cũng bí mật y như thế giới bên kia!

Dương Phóng cau mày lại, hoàn toàn không nghĩ tới mình sử dụng bừa một cái danh hào lúc đó, thế mà cũng có thể tạo ra chấn động lớn như vậy ở thế giới hiện thực.

Chương 104: Thần Khư thế giới?

"Xem ra lần sau phải thay một cái danh hào khác ..."

Dương Phóng thì thào trong lòng.

"Được rồi, chuyện về Thông Thiên giáo chủ, ta sẽ lập tức sắp xếp người đi điều tra, chuyện này xin mọi người yên tâm, một khi tìm được hắn, ta sẽ nhanh chóng thuyết phục hắn, để hắn tham gia vào!"

Trình Thiên Dã xua tay, "So với mọi người, quốc gia càng hy vọng có thể tìm được Thông Thiên giáo chủ này!"

Một cao thủ đã mơ hồ có thực lực đạt tới Lục phẩm, tuyệt không thể để cho đối phương trở thành hiệp khách nhàn rỗi.

Đây sẽ là một sự lãng phí tài nguyên rất lớn.

Có một cao thủ Lục phẩm tọa trấn, sự hỗn loạn bên nơi định cư Hắc Thiết tụ, bọn họ nói không chừng cũng có tư cách ngăn chặn một chút!

Một khi lấy được Thần chủng, sẽ giúp ích rất nhiều cho công việc tiếp theo của họ.

"Đúng rồi, Trình đội trưởng, thế giới mà chúng ta xuyên không đến đến cùng là thế giới gì vậy? Chúng ta cho đến bây giờ còn chưa hiểu rõ lắm, không biết các ngươi hiểu rõ được bao nhiêu? Có thể nói cho chúng ta biết một chút hay không."

Đột nhiên, một người đàn ông đứng dậy hỏi.

Những người khác đều thi nhau yên tĩnh lại, nhìn về phía Trình Thiên Dã một lần nữa.

Sắc mặt Trình Thiên Dã trầm xuống, mở miệng nói, "Thế giới bên kia vô cùng rộng lớn thần bí mà đáng sợ, cho dù là chúng ta, hiểu cũng không được nhiều, ta chỉ biết là bên Bạch Lạc thành, rất nhiều cường giả đáng sợ đều gọi vùng thế giới này là 'Thần Khư thế giới'!"

Hắn dùng bút mực màu đen viết bốn chữ lớn vào trên chiếc bảng sau lưng mình.

"Thần Khư thế giới?"

"Có liên quan với thần?"

Mọi người thi nhau kinh ngạc.

"Đúng vậy, theo như truyền thuyết ở nơi đó là nơi chúng thần vẫn lạc (ngã xuống, chết), cũng được xưng là chúng thần yên nghỉ."

Trình Thiên Dã nói với giọng nặng nề, "Lần này nơi định cư Hắc Thiết tụ xuất hiện Thần chủng, nghe nói được cho là có liên quan đến các vị thần trước đây.

Diện tích của Thần Khư thế giới vô cùng rộng lớn, dựa vào những gì chúng ta nắm giữ được đến xem, diện tịch ít nhất cũng phải lớn hơn gấp mười lần so với Lam tinh của chúng ta!

Khoảng cách giữa mỗi một thành lớn, động một tí là cách xa nhau tới mấy ngàn dặm.

Ở giữa khoảng cách này có rất nhiều nguy hiểm, ngoại trừ yêu thú, Tà Linh ra sẽ còn gặp phải rất nhiều thực vật quỷ dị.

Cho dù là cao thủ Tam phẩm, Tứ phẩm, tùy tiện đi vào bên trong một khu rừng xa lại đều có thể gặp phải nguy hiểm tử vong bất kỳ lúc nào!"

Mọi người lại bàn tán sôi nổi.

"Vậy Thần chủng rốt cuộc là thứ gì?"

Lại có người mở miệng hỏi thăm.

"Trong khoảng thời gian này, bộ ngành quốc gia cũng đang điều tra thông tin về Thần chủng, nhưng cũng tiếc thu hoạch được rất ít!

Mà căn cứ tin tức người xuyên không ở trong thủ đô, Ma đô truyền đén nói, Thần chủng hẳn là ở trước khi thần linh diệt vong lưu lại lực lượng kết tinh, bên trong chứa đựng thần linh pháp tắc, nếu như có thể luyện hóa triệt để, gần như có thể để cho người ta một bước lên trời!

Nhưng ngay cả bọn họ cũng chưa từng thấy qua loại vật này, huống chi là nghe nói có người lấy được!

Thậm chí thứ này là thật hay là giả, bọn họ cũng không có cách nào xác minh, giống như là một truyền thuyết mỹ lệ vậy!

Trình Thiên Dã thở dài.

"Nói như vậy nó có thể là giả?"

Có người cả kinh nói.

"Đúng vậy."

Trình Thiên Dã gật đầu, nói: "Nhưng không cần biết là thật hay giả, chỉ cần có người tin tưởng thì chắc chắn sẽ xảy ra việc tranh đoạt, mà một khi tranh đoạt vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều người chết!"

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Sau đó, bọn họ hỏi càng nhiều thông tin hơn.

Toàn bộ hội trường trở nên náo nhiệt.

Tất cả mọi người đang đặt câu hỏi về đủ các loại vấn đề.

Có người quan tâm đến đãi ngộ của bọn họ, có người lo lắng về nơi định cư Hắc Thiết tụ, có người hỏi về việc Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai có thể bảo vệ bọn hắn hay không.

Cả ngày trôi qua nhanh chóng, trong hội trường tiếng ồn ào náo nhiệt.

Dương Phóng từ đầu đến cuối đều im lặng không nói, chỉ lắng nghe bắt giữ lấy những tin tức có tác dụng với mình.

Một mực cho đến tám giờ tối.

Trình Thiên Dã giơ tay lên đè ép xuống, cuống họng đã có hơi khàn khàn, mở miệng nói, "Được rồi các vị, hôm nay tạm thời thảo luận đến đây thôi, nếu như sau này các vị còn có vấn đề gì muốn hỏi nữa thì có thể tiếp tục tới tìm ta.

Từ hôm nay trở đi, các ngươi tất cả mọi người đều đã trở thành nhân viên đặc biệt thuộc về quốc gia, tất cả đều phải phục tùng mệnh lệnh của quốc gia, lấy đại cục làm trọng, lấy quốc gia làm trọng, điểm này các ngươi cần phải nhớ kỹ!

Còn nữa, lúc không liên lạc được với ta ở thế giới bên kia, tất cả mọi người phải nghe theo sự chỉ huy của Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai, ở thế giới bên kia, bọn họ chính là đội trưởng đội phó của các ngươi!

Các ngươi muốn mua sắm đan dược, bí tịch gì thì đều có thể tìm bọn họ!

Mặc dù không cách nào làm tới mức cung cấp miễn phí toàn bộ cho các ngươi, nhưng cũng sẽ dốc sức trong khả năng làm thỏa mãn nhu cầu của các ngươi!"

Mọi người thi nhau gật đầu.

"Trình đội trưởng, vừa nãy ngươi nói có thể tặng miễn phí hai quyển bí tịch, chuyện này là thật hay là giả?"

Dương Phóng đột nhiên hỏi.

"Là thật."

Trình Thiên Dã gật đầu, nói: "Bí tịch của thế giới bên kia mặc dù không cách nào sinh ra uy lực ở thế giới hiện thực, nhưng lại có thể sinh ra một số điểm kinh nghiệm nhìn không thấy, chỉ là tư chất của mỗi người khác nhau, điểm kinh nghiệm sinh ra cũng không hoàn toàn giống nhau.

Hai quyển bí tịch này đều là cao thủ của bộ ngành quốc gia ghi nhớ trong đầu, sau khi trở về sao chép lại, lập tức là có thể phát vào trong điện thoại di động của các ngươi!"

Chương 105: Giá cả Tịch Tà ngọc cực kỳ đắt đỏ

Mọi người lập tức đứng dậy và đi về phía người đàn ông trung niên ngồi đối diện với máy tính.

Từng thành viên lần lượt kết bạn với người đàn ông trung niên kia.

Chẳng mấy chốc người đàn ông trung niên kia đã gửi file word đính kèm tới trên điện thoại di động của mọi người, cũng xây dựng lại một cái nhóm tên là 'Tổ tác chiến đặc biệt thành phố Phương'.

Dương Phóng lập tức ấn mở xem xét.

"Huyết Chiến Đao pháp!"

"Cự Thạch công!"

. . .

Lấy ánh mắt hiện tại của hắn, nhìn thoáng qua có thể phân biệt được đẳng cấp của hai quyển bí tịch này tất cả đều không thấp.

Đặt ở thế giới bên kia, giá trị của mỗi một bản ít nhất cũng có thể bán được hơn 30 lượng bạc.

Sau đó, mọi người bắt đầu thi nhau rời khỏi nơi này.

Khi mọi người vừa mới rời khỏi, Trình Thiên Dã vớ lấy một chai nước, ngẩng đầu lên và uống, hắn cảm thấy miệng lưỡi khô khốc và trong cổ họng như thể đang có lửa thiêu đốt vậy.

"Thực sự không phải là một công việc dễ dàng để làm."

Trình Thiên Dã thở dài.

Nếu có khả năng, hắn cũng không muốn xây dựng tổ tác chiến đặc biệt này làm cái gì cả.

Một người âm thầm phát triển tốt biết bao nhiêu.

Hiện tại để hắn phụ trách chuyện ở thành phố Phương, nhất định sẽ lãng phí rất nhiều thời gian tu luyện.

"Đúng rồi Hoàng Cốc, tra tin tức về Thông Thiên giáo chủ kia một chút xem, nhất định phải tìm được đối phương trong vòng ba ngày!"

Trình Thiên Dã giọng điệu trầm xuống, mở miệng nói.

Chỉ cần đối phương dùng di động, dùng thông tin thì chắc chắn có thể sẽ có một bản ghi!

Một cao thủ như vậy, nhất định phải tranh thủ lại đây!

"Vâng, Trình đội!"

Người đàn ông trung niên ngồi trước máy vi tính lập tức trả lời.

"Thông Thiên giáo chủ, gia hỏa này thật đúng là dám xưng tên..."

Tưởng Khai ở bên cạnh nở ra nụ cười tươi, "Nhớ không nhầm, vị thần tiên trong Đạo giáo này cũng thuộc về cấp bậc đỉnh tiêm phải không? Dùng cái danh hiệu này là muốn đại biểu cho cái gì đây?"

"Được a."

Quách Thiên Khiếu bên cạnh cũng mỉm cười, hơi nhún vai, sâu trong đồng tử lại hiện lên một vệt sáng ngưng trọng.

. . .

Một đường ngồi xe trở về nhà.

Vừa về tới trong nhà, Dương Phóng đã ngồi lên trên ghế sa lon, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng như có một tảng đá lớn được thả xuống.

Cũng may chuyện lo lắng nhất cũng chưa từng xuất hiện.

Đối phương cũng không có cưỡng chế bọn họ làm bất cứ chuyện gì ở thế giới bên kia.

Tối thiểu bây giờ nhìn ra là như vậy ...

Về phần về sau có nhiệm vụ gì hay không? Chỉ có thể đợi về sau lại nói.

"Không thể hiện không lộ mặt, mới là cách tốt nhất để phát triển ..."

Dương Phóng thì thào, lập tức lấy điện thoại di động ra và bắt đầu đọc hai quyển bí tịch kia.

. . .

Huyết Chiến Đao pháp!

Cự Thạch công!

Hai quyển bí tịch này đại khái đều là loại công pháp, nhất là Cự Thạch công, càng là lấy phòng ngự làm chủ, một khi luyện thành, bắp thịt cả người nhô lên, đao thương khó xuyên vào, là công pháp lấy lực lượng làm chủ

Hoàn toàn khác với hướng hắn theo đuổi là ám sát và nhanh.

Mục tiêu hắn một mực theo đuổi đều là lấy khoái kiếm giết người, lấy thân pháp để chạy trốn.

Tuy nhiên, cũng không thể nói là hai môn công pháp này không thể tu luyện được.

Dù sao cứ mỗi lần một loại công pháp tăng lên, tư chất của hắn đều có thể tăng lên thêm một chút.

Huống hồ sau này nếu như hắn muốn phát triển ở thế giới bên này, học thêm vài môn công pháp nữa đó là điều tất nhiên.

Mỗi một loại tuyệt học đều phải tinh thông mới được.

Dương Phóng lập tức lật xem một cách cẩn thận, tu luyện ở trong phòng.

Thời gian lại nhoáng một cái tới hai ngày sau.

Bởi vì nhóm mới mới được thành lập, mọi người lại không chịu đựng nổi, lại nói chuyện phiếm ở trong nhóm đó.

Hàng chục nghìn tin nhắn chưa đọc có thể được tạo ra mỗi ngày.

Tất cả các loại thông tin liên tục được người hỏi.

Dường như tại thời điểm này, hầu hết mọi người đã quên đi mối đe dọa tử vong từ thế giới bên kia.

Một số người thậm chí còn đề xuất ra ngoài tụ họp một chút, điều này đã nhận được sự đồng tình của nhiều người một lần nữa.

"Đúng rồi, Trình đội trưởng, các ngươi có Tịch Tà ngọc không? Ta muốn vào tay một khối Tịch Tà ngọc!"

Có người đang hỏi trong nhóm.

"Giá cả Tịch Tà ngọc cực kỳ đắt đỏ, ở bên kia hiện tại chúng ta cũng không cách nào lấy được quá nhiều, các ngươi có thể tìm Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai hỏi một chút, trong tay của bọn họ có lẽ sẽ có, tuy nhiên phải trả khoản tiền nhất định!"

Trình Thiên Dã trả lời trong nhóm.

Rất nhiều tài nguyên bây giờ cũng rất khan hiếm, không có khả năng cung cấp miễn phí vô điều kiện.

Huống hồ, nếu quả như thật thứ gì cũng có thể cung cấp miễn phí, vậy sẽ làm cho rất nhiều người đánh mất đi chí tiến thủ, dưỡng thành thói quen lười biếng.

Bởi vì không cần biết muốn có cái gì thì quốc gia đều có thể giải quyết cho bọn họ, vậy bọn họ cần thì phải mạo hiểm nữa?

"Trong tay của ta còn một khối, ba mươi lăm vạn đồng!"

Quách Thiên Khiếu lập tức trả lời.

"Bên chỗ ta cũng có một khối, giá cả như vậy!"

Tưởng Khai cũng trả lời

Rất nhiều người trong nhóm đều âm thầm líu lưỡi.

35 vạn!

Số tiền này nếu như ở một số Huyền thành nhỏ, có thể mua được một căn nhà, còn là loại mua đứt luôn.

"Tất cả mọi người đều là đồng nghiệm, bán rẻ một chút có được hay không?"

Địa Sản Tiểu Hồ hỏi.

"Đúng vậy a, chúng ta đều muốn kiếm một khối, cái giá tiền này thực sự là quá đắt đi."

"35 vạn? Đắt có hơi không hợp thói thường a?"

"Tốt xấu gì tất cả mọi người đều là đồng hương, cùng là những người phải tha hương nơi đất khách, rẻ một chút được không?"

Những người khác thi nhau gửi tin nhắn tới.

Chương 106: Sự khác thường trong cơ thể

"Đã không đắt rồi, ở nơi định cư Hắc Thiết tụ, giá của Tịch Tà ngọc đã tăng lên tới 65 lượng bạc một khối rồi, ta chỉ lấy 35 vạn đồng, giá cả cỡ này đã xem như là xem ở trên thể diện của Trình đội trưởng rồi!"

Tưởng Khai trả lời.

Xem như ở Bạch Lạc thành, giá cả Tịch Tà ngọc cũng ở vào khoảng từ 45 - 48 lượng bạc.

Mà theo giao dịch cá nhân trước đây của thành phố Nam, một lượng bạc có thể đổi 8000 đồng.

Một khối Tịch Tà ngọc theo đó vẫn sẽ có giá hơn 36 vạn đồng rồi!

Bọn họ thu 35 vạn đồng, đây không tính là cái gì phải không?

Rất nhiều người thở dài trong lòng, không cần phải nhiều lời nữa.

Bọn họ trước đó đã tốn không ít tiền.

Hiện tại làm sao còn có thể bỏ ra 35 vạn?

Trừ khi đi bán nhà!

"Đắt như vậy ..."

Hai mắt Dương Phóng chớp động.

Tịch Tà ngọc trong tay hắn hiện tại thế nhưng là có rất nhiều.

Có tới 15 khối!

Một khối có thể bán 35 vạn động, 15 khối chính là 525 vạn!

"Nói như vậy ta bây giờ cũng tương đương là 500 vạn phú ông?"

Này nếu như làm ăn mà nói, gần như cả một đời không cần phải sầu vì tiền.

Nhưng hắn biết, loại chuyện này chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

Phương diện Tịch Tà ngọc, hắn bây giờ còn chưa muốn bán ra, uy lực Tịch Tà ngọc có thể cộng dồn, chắc chắn càng nhiều thì càng tốt.

Huống hồ một khi hắn lấy Tịch Tà ngọc ra, Trình Thiên Dã bên kia chắc chắn có thể tìm hiểu nguồn gốc tra ra chính mình.

Hiện tại chính mình chỉ muốn làm một cái người trong suốt.

Không muốn có bất cứ điều gì dính dáng với nhà nước.

Dương Phóng tiếp tục xem một lúc ở bên trong điện thoại.

Sau khi mặc cả kịch liệt, vẫn có người lựa chọn mua.

Dương Phóng để điện thoại di động xuống, tiếp tục tu luyện ở trong phòng.

Thời gian trôi qua.

Bên Cục cảnh sát Xương Bắc khu đang bận rộn.

Tất cả các nhân viên đã được huy động để tìm kiếm thông qua các dữ liệu khác nhau, cố gắng tìm kiếm 'Thông Thiên giáo chủ' trong thế giới hiện thực, đáng tiếc sau khi lật khắp bản ghi chép rất nhiều nhóm, ký tự 'Thông Thiên giáo chủ' quả thực xuất hiện không ít lần.

Nhưng tất cả lại đều có liên quan với một số tiểu thuyết.

Liên tục năm ngày đi qua cũng chưa thể xác định thân phận thực sự của Thông Thiên giáo chủ.

"Đội trưởng, không tìm thấy."

Người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, xoa xoa hai bên huyệt thái dương, nói: "Thông Thiên giáo chủ này hoặc là không sử dụng điện thoại, hoặc là che giấu cực sâu!"

"Không tìm thấy?"

Trình Thiên Dã cau mày lại, đi tới đi lui, "Một đại cao thủ như vậy làm sao lại không tìm thấy?"

"Có phải hắn căn bản cũng không phải là người xuyên không hay không?"

Quách Thiên Khiếu nhịn không được xen vào nói.

"Nhưng ta tình nguyện tin tưởng hắn là người xuyên không!"

Giọng nói Trình Thiên Dã nặng nề, nói: "Như vậy đi, sau khi các ngươi xuyên không lần sau, nhất định phải tìm hiểu cho rõ, 'Thông Thiên giáo chủ' này có cách ăn mặc như thế nào, chiều cao bao nhiêu, dáng vẻ ra làm sao, nhất định phải xác định được, nếu như có thể nhìn thấy đối phương thì nhất định phải chuyển đạt thiện ý của quốc gia, không cần biết hắn mở ra điều kiện gì cũng phải đáp ứng với hắn trước."

"Được rồi!"

Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai lập tức gật đầu.

. . .

Sau đó lại mấy ngày trôi qua.

Tại một công trường bỏ hoang.

Dương Phóng cầm trong tay một thanh đao gỗ mua từ trên mạng, nửa thân trên để trần, cơ bắp nổi lên, hắn nhanh chóng di chuyển trong công trường, tu luyện đao pháp, luyện tập kỹ năng dùng đao của mình, từng cơn gió rít gào vang lên không ngừng.

Không cần biết là lực lượng hay là tốc độ, tất cả đều đạt đến một quy mô đáng kinh ngạc.

Ngay vào mấy ngày trước, hắn mới phát hiện thể chất của mình lại tăng lên lần nữa.

Ảnh hưởng vô hình của thế giới bên kia dường như đang liên tục tích lũy vào trên người hắn.

Rất lâu trước đó, khi hắn chạy bộ trên đường núi, đã phát hiện trong cơ thể mình khác thường, mà lần này sau khi trở về, sự khác thường trong cơ thể rõ ràng so với trước mạnh hơn.

Hắn không biết những người khác có như vậy không.

Nhưng thân thể và thể chất của chính hắn quả thực là như thế.

"Phá!"

Dương Phóng tung người nhảy lên, quét ngang đao gỗ trong tay.

Phịch một tiếng, đao gỗ hung hăng chém vào cây cột xi măng ở bên cạnh, tóe lên mảng lớn mảnh vụn xi măng.

Dương Phóng thở hồng hộc, thân thể cuối cùng cũng dừng lại, lập tức đi về phía cây cột xi măng kia, quan sát cẩn thận.

Chỉ thấy trên cột xi măng thô to, lập tức bị hắn dùng đao gỗ chém ra một vết lõm sâu xuống khoảng hai centimet.

Gạch đá bên dưới lớp xi măng cũng bị đao gỗ chém vỡ ra.

Trong lòng Dương Phóng sôi trào mãnh liệt.

Một đao này nếu như chém vào trên người, vậy cũng sẽ không dễ chịu.

Hơn phân nửa có thể làm gãy xương sườn của một người.

Trước đây, hắn căn bản không thể làm được điều này, nhưng bây giờ lại trở nên dễ dàng không tốn sức chút nào.

Dương Phóng thu hồi đao gỗ, một thân nhễ nhại mồ hôi bước sang một bên và bắt đầu nghỉ ngơi.

Từ khi lấy được bí tịch đến nay, những ngày qua ngày nào hắn cũng đang khổ luyện Huyết Chiến Đao pháp và Cự Thạch công.

Với nhận thức về chuyển động của bộ não hiện tại, hai môn công pháp đã được hắn nắm giữ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.

Nhưng vẫn là câu nói kia, không hiện uy lực ở bên trong thế giới hiện thực!

Muốn trông cậy vào bọn chúng để làm xằng làm bậy ở thế giới hiện thực, căn bản là không có khả năng.

Sau khi Dương Phóng nghỉ ngơi một lát, lập tức khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện tâm pháp.

. . .

Lúc trời gần tối.

Dương Phóng trở về trong nhà như thường lệ.

Về đến nhà không bao lâu, trên chỗ cánh tay của hắn lại truyền tới cảm giác nóng rực quen thuộc một lần nữa.

Chương 107: Đêm nay đồ sát nơi định cư?

Dương Phóng lập tức giơ cổ tay của mình lên, quan sát nhanh chóng.

"Lại tới nữa rồi."

Hắn hít vào một hơi thật sâu, đi về phía giường của mình, lập tức nằm xuống nhắm mắt lại.

Từng đợt cảm giác trời đất quay cuồng nhanh chóng ập đến, bao phủ lấy hắn.

Một lát sau, Dương Phóng mới mở mắt ra một lần nữa, thở hồng hộc, đứng dậy khỏi giường ở bên trong hố.

Vừa đứng dậy, hắn lập tức mở bảng thông tin ra tiến hành kiểm tra một chút.

Họ và tên: Dương Phóng.

Tuổi thọ: 21/75 tuổi.

Tu vi: Ngũ phẩm (240/300).

Tâm pháp: Dương Viêm quyết đại thành (840/840), Hắc Hổ quyết đăng đường nhập thất (960/1200).

Võ kỹ: Tật Phong Thập Tam kiếm đại thành (10/800), Vô Ảnh Kiếm đại thành (1 200/1 200), Đại Phi Phong Trượng pháp đại thành (100/800), Đạp Tuyết công đăng đường nhập thất (431/600), âm Ảnh Thân pháp đại thành (460/1 200), Đồng Chưởng công đại thành (200/800), Lưu Tinh Đao tinh thông (100/300), Cự Thạch công nhập môn (188/300) Huyết Chiến Đao pháp nhập môn (288/300).

Kỹ năng: Rèn sắt đại thành (1/800), Ám khí đăng đường nhập thất (330/1200), Chế độc tinh thông (360/400), Hội họa tinh thông (20/400).

Tư chất: Rất có tiềm lực (58/60).

. . .

"Tư chất chỉ còn thiếu có hai điểm nữa là có thể đột phá thêm một lần nữa."

Hai mắt Dương Phóng chớp động, "Vừa đúng lúc Huyết Chiến Đao pháp sắp đến cảnh giới tiếp theo!"

. . .

Bóng đêm im ắng.

Mây đen che phủ trên đầu.

Nơi đinh cư vốn đã u ám thì vào lúc này càng có cảm giác được gia tăng thêm áp lực nhiều hơn, như là tràn ngập một loại sát ý đáng sợ nào đó.

Mới vừa qua khỏi giờ tuất không lâu, từng nhà đều đóng cửa, hầu như không có người bản địa nào dám tùy tiện ló mặt.

Bên trong Tam Hà bang.

Đèn đuốc sáng rực lên.

Trong đại sảnh rộng rãi, hai bên được sắp xếp từng ngọn đèn hạc màu trắng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ đại sảnh khiến toàn bộ đại sảnh sáng như ban ngày.

Trong đại sảnh, không khí trang trọng.

Đã có nhiều người ngồi ở đây từ lâu.

Tuy nhiên, người ngồi ở vị trí giữa và cao nhất không phải là Ngụy Thiên Long bang chủ Tam Hà bang!

Mà là một người mặc áo bào đen với đôi vai vạm vỡ.

Mũi ưng mắt hổ, khí tức thâm trầm và ánh mắt sắc bén, ngay cả khi ngồi thôi hắn cũng cao tới năm sáu thước, hai bàn tay to lớn lạ thường, bao phủ dày đặc vết chai!

Rõ ràng chính là thủ lĩnh của Hắc Long quân lần này!

'Kim Cương chưởng' Tống Vạn!

Ở hai bên chỗ hắn ngồi của hắn theo thứ tự là những cao thủ của các môn phái khác nhau.

Có đám người Hoang Dã, Bích Thủy của Kiếm tháp.

Có đám người Hắc Ấn thiền sư, Hắc Pháp thiền sư của Hắc Sơn tự.

Bạch Phong, Bạch Kiếm của Bạch Nguyệt lâu.

Cùng với cường giả của từng cái thế lực khác ...

Mà Ngụy Thiên Long vốn là bang chủ của Tam Hà bang, vào lúc này sắc mặt cũng đã tái nhợt đi, chỉ có thể ngồi vào vị trí cuối cùng.

Mặc dù hắn có tu vi Lục phẩm sơ kỳ, nhưng lại bị Tống Vạn áp chế gắt gao, có thể để cho hắn ngồi ở vị trí cuối cùng thì cũng đã rất tốt rồi.

Hắn không thể không nhẫn nhịn sự sỉ nhục này.

Giờ phút này!

Ở trên mặt bàn trước mặt Tống Vạn, có ba tấm Đạo đồ giả được sắp xếp lần lượt ra đó.

Thoạt nhìn một cái, giống như đúc, trông sống động đến mức gần giống như thật.

Nhưng nếu như quan sát cẩn thận, là có thể thấy rằng các nét vẽ bên trong thô và có khuyết điểm.

"Mọi người, những gì bản tướng muốn giảng, đã nói xong toàn bộ rồi, không biết các vị có ý kiến gì không?"

Tống Vạn nói với giọng lạnh lùng, khí tức mạnh mẽ, một đôi mắt sắc bén nhìn về phía mọi người.

Cường giả của từng cái thế lực thi nhau nhíu mày, hai mặt nhìn nhau.

"Tống tướng quân có ý là ... đêm nay đồ sát nơi định cư?"

Hoang Dã sư huynh của Kiếm tháp mở miệng hỏi.

"Đồ sát nơi định cư này quá khoa trương, nơi định cư quy mô mấy vạn người, hơn nữa dân chúng lại phân tán như vậy, xem như giết ba ngày ba đêm cũng không giết hết được."

Tống Vạn phất phất bàn tay, trên mặt mang theo nụ cười nói: "Ý của bản tướng là làm theo khả năng, trước tiên giết một đêm để xem có thể kích phát Thần chủng ra hay không, nếu như còn không được thì sau đó lại tiếp tục động thủ!"

Muốn Huyết tế Thần chủng, nhất định phải dùng máu tươi đổ vào ở trong phạm vi nhất định.

Nhưng Thần chủng hiện tại ở nơi nào thế nhưng là không có bất luận kẻ nào có thể biết được, vậy làm sao có thể Huyết tế chuẩn xác đây?

Cho nên Tống Vạn lập tức thẳng tay ra tay tàn ác, chuẩn bị đồ sát trên phạm vi lớn.

Theo cách này, khi một người nào đó chết ở khoảng cách khá gần với Thần chủng, có thể kích phát Thần chủng xuất hiện.

Huống hồ, Thần chủng căn bản không phải là mục đích của hắn, mục đích của hắn là tài phú bên trong nơi định cư này.

Nhân khẩu trong toàn bộ nơi định cư này có tới mấy vạn, tài phú không ít, quét sạch toàn bộ mà đi đủ để đảm nhiệm cho chi phí quân đội của hắn trong thời gian rất lâu.

"Thiện tai thiện tai."

Hắc Ấn thiền sư của Hắc Sơn tự dựng thẳng bàn tay lên, sắc mặt thương xót, nói: "Mong rằng Tống tướng quân bớt tạo sát nghiệt!"

"Các ngươi thì nghĩ sao? Như thế nào?"

Tống Vạn nói với giọng điệu lạnh lùng, không để ý tới Hắc Ấn thiền sư, mà là nhìn về phía những người còn lại.

Hắc Ấn thiền sư, Hắc Pháp thiền sư thầm than trong lòng, không cần phải nhiều lời nữa.

Hoang Dã sư huynh hơi trầm ngâm, mở miệng nói, "Kiếm tháp không có ý kiến!"

"Bạch Nguyệt lâu cũng đồng ý!"

Người đàn ông che mặt mặc áo bào xanh kia cũng mỉm cười nói.

Hắn tên là Bạch Phong, là người vừa mới tới từ bên ngoài cùng với Hắc Long quân.

"Chúng ta đều không có ý kiến gì!"

"Không sai, ra tay sớm một chút đi, đã lãng phí quá nhiều thời gian ở cái khu vực này rồi!"

Những người khác cũng thi nhau mở miệng.

Chương 108: Tàn sát

"Rất tốt!"

Khuôn mặt của Tống Vạn lạnh lùng, trên người như thể được che lấp bởi một lớp sương lạnh, giọng nói cũng lạnh lùng như băng: "Đã như vậy, đêm nay phải làm cho nhanh vào, hy vọng mọi người đồng tâm hiệp lực, chớ có âm thầm giở trò sau lưng ta!"

Ầm ầm!

Hắn nắm chặt bàn tay lại, ba tấm Đạo đồ giả ở trên bàn tất cả đều được hắn vơ lại nắm nát, hóa thành bột mịn.

Tất cả cao thủ của các môn phái trong đại sảnh đều đứng dậy, quay người rời đi với vẻ mặt đầy sát khí.

Đợi cho đến khi tất cả mọi người rời đi, Tống Vạn mới lập tức gọi một tên ái tướng tâm phúc, lạnh lùng nói: "Đã tìm ra được cái tên Thông Thiên giáo chủ kia chưa?"

"Thưa tướng quân, còn chưa tìm được!"

Người kia ôm quyền trả lời.

"Không vội, trong mấy ngày sau thì kiểu gì cũng sẽ gặp được hắn."

Tống Vạn nói với giọng điệu lạnh lùng, nói: "Truyền lệnh của ta xuống, toàn quân lập tức động thủ, của cải, dược liệu, vàng bạc, lương thực, vải vóc, tất cả mọi thứ đều mang về cho ta, không được để lại đây bất kỳ thứ gì!"

"Vâng, tướng quân!"

Người kia ôm quyền hô lớn, lập tức đi xuống truyền lệnh.

Bọn họ đúng là đến từ Hắc Long quân, nhưng bọn họ chỉ là một tiểu phân đội của Hắc Long quân mà thôi, nếu như trong lần hành động này mà có thể vớt vét được một khoản, vậy sau khi trở về cũng đủ để cho bọn họ có đủ tài nguyên để chống đỡ việc tu luyện trong thời gian rất lâu.

Bên trong đại điện, chẳng mấy chốc chỉ còn lại có Ngụy Thiên Long bang chủ Tam Hà bang, vẻ mặt hắn bây giờ tái nhợt, tâm thần hoảng hốt.

Xong!

Qua đêm nay, nơi định cư Hắc Thiết tụ sẽ khả năng chỉ còn là dĩ vãng.

. . .

"Ha ha ha, lên giết cho ta!"

"Giết từng nhà một, không được buông tha bất cứ một ai!"

"Trước tiên giết những nhà giàu kia trước, vàng bạc trong những nhà giàu đó chắc chắn là sẽ có khá nhiều!"

"Xông lên a!"

Loảng xoảng! Uỳnh uỳnh

Từng tiếng đạp cửa vang lên không ngừng.

Gần như hầu hết các cao thủ của Hắc Long quân bắt đầu lao ra ngoài và bắt đầu tàn sát một cách đẫm máu.

Cao thủ của Kiếm tháp, Bạch Nguyệt lâu, Hắc Sơn tự và các môn phái khác nhau cũng đang tận dụng cơ hội này, đột nhập vào từng ngôi nhà và động thủ một cách nhanh chóng.

"Các ngươi muốn làm gì? Chúng ta là người của Tam Hà bang ..."

Phốc phốc phốc!

A!

Suốt cả một đêm, có rất nhiều tiếng hét thảm thiết vang lên, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, tiếng các loại đồ vật vỡ vụn không ngừng, kèm theo đó là từng tràng cầu xin tha hoảng sợ, vang vọng rất xa.

Lửa bắt đầu nhanh chóng bùng cháy từ khu phố phía tây.

Lửa cháy hừng hực, đỏ thấu nửa bầu trời.

Trên đường phố, khắp nơi đều là cao thủ của Hắc Long quân, còn có cường giả của từng môn phái, người nào cũng như sát thần.

Sự hỗn loạn ngay lập tức xuất hiện!

Và đang nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ nơi định cư.

Những người này đi đến nơi nào thì những ngọn đuốc đang cháy được ném ra khắp nơi ở nơi đó, quả thực như thể ngày tận thế đã đến rồi vậy.

Động tĩnh kinh khủng truyền ra khiến rất nhiều người trốn ở trong nhà đều nghe thấy được rõ ràng, run lẩy bẩy, vội vàng liều lĩnh trốn xuống hố.

Phía trước là Mông Phương thương hội, nhanh xông vào giết cho ta!

Ầm ầm!

Một đám người của Hắc Long quân phóng ngựa lao tới, trong tay cầm từng cây Lưu Tinh chùy to dài, xoay tròn lên, lập tức đập về phía cửa lớn của Mông Phương thương hội, phát ra tiếng tiếng ầm ầm kinh khủng, đông đảo cao thủ điên cuồng lao vào bên trong.

"Các đại nhân, chuyện gì cũng có thể nói từ từ, tiểu nhân bằng lòng dâng ra tất cả tài sản mà mình có, chỉ cầu bỏ qua cho ..."

Chưởng quỹ của Mông Phương thương hội hoảng sợ mở miệng nói.

Phốc phốc!

Lời còn chưa dứt, một cây Lưu Tinh chùy to lớn đã hung hăng nện vào trên ngực của hắn, khiến hắn hộc máu tươi, quần áo bung ra, thân thể bay vút ra ngoài.

"Lão gia!"

"Liều mạng với bọn chúng!"

"Súc sinh a!"

Toàn bộ Mông Phương thương hội trở nên hỗn loạn.

Những tiếng la hét vang vọng suốt cả đêm.

Khắp nơi đều là cảnh cường giả tàn phá bừa bãi, một đống mạng người bị thu hoạch, máu tươi bắn tung tóe, tiếng kêu thảm kéo dài không dứt.

Nơi định cư Hắc Thiết tụ rộng lớn như vậy dường như đã biến thành luyện ngục nhân gian.

Trong bối cảnh ngọn lửa dày đặc, từng tên cao thủ tới từ Bạch Lạc thành giống như đều đã trở thành ác quỷ địa ngục vậy, trên mặt đều nhe răng cười, đôi tay tàn sát khắp nơi.

"Tưởng đội trưởng, là ta, ta là người cùng quê với ngươi, ngươi quên rồi sao, ngươi là đội trưởng của tổ tác chiến đặc biệt của chúng ta, chúng ta còn từng cùng nhau ăn một bữa cơm, ta còn xin ngươi chiếu cố ta ..."

Trong nhà của một gia đình giàu có, một người Lam tinh vô cùng hoảng sợ, trong miệng kêu rên khi nhìn vào mấy tên Hắc Long quân xông vào trong nhà.

Một trong số đó đương nhiên là có Tưởng Khai!

Ở trong thế giới hiện thực, bọn họ thậm chí còn từng ngồi tụ tập ăn uống trò chuyện vui vẻ với nhau.

Đã nói đến khi xuyên không lần này thì đến tìm Tưởng Khai để nương tựa.

Tưởng Khai lúc này sắc mặt lạnh lùng, nghe thấy giọng nói của người Lam tinh kia, hai mắt hắn đột nhiên phát lạnh, trường kiếm trong tay xẹt qua như thiểm điện.

Phốc phốc!

Máu tươi bắn lên tung tóe, đầu người văng ra ngay lập tức

Người Lam tinh kia hai mắt trợn tròn, tràn đầy sợ hãi, chết không nhắm mắt.

"Tưởng Khai, hắn đang nói cái gì vậy?"

Một tên cao thủ của Hắc Long quân ở bên cạnh nhíu mày hỏi.

"Không biết, kẻ điên dại này giết là tốt nhất, không được tha bất kỳ người nào ở trong cái nhà này!"

Tưởng Khai lạnh lùng nói.

Dám chỉ ra thân phận của hắn ở đây, đây chính là đang tìm đường chết!

Một đám người bên cạnh nhe răng cười, lập tức giết vào bên trong.

Chương 109: Chỉ có bốn tên, chắc là có thể giải quyết được!

Ở khu phố phía bắc.

Bên trong một cái địa đạo dưới hố sâu mười mấy mét.

Dương Phóng vốn còn đang tu luyện đao pháp th

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6