Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 120: Lôi âm hiển uy

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Rất nhiều người bị chấn động đến hai lỗ tai ù ù cạc cạc, vội vàng dùng lực che lỗ tai của mình lại.

Nhưng chẳng mấy chốc thần sắc Tống Vạn lập tức thay đổi.

Bởi vì một chưởng này của hắn đánh ra, cái chuông lớn thế mà không có bay ngược lại đằng sau.

Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên, hai con ngươi trong mắt đột nhiên co rụt lại.

Bỗng nhiên phát hiện ở trên cái chuông lớn chẳng biết từ lúc nào lại có thêm một bóng người đeo mặt nạ.

Đối phương ở sau khi vỗ vào chuông đồng, ngay sau đó lại tung người nhảy lên lao tới hạ vào bên trên chuông đồng.

Tống Vạn lập tức gầm lên một tiếng dữ dội, lập tức vận chuyển công lực toàn thân tới mức cực hạn, muốn dùng một chưởng nữa điên cuồng vỗ ra.

"Cút!"

Đột nhiên, tiếng quát của Dương Phóng chứa đầy lôi âm, bành trướng cuộn trào, trong nháy mắt vang vọng ở trong mảnh khu vực này.

Ầm!

Đầu óc Tống Vạn trong nháy mắt vang lên ong ong, hóa thành trống không, ý thức đần độn u mê, bên tai như có vô số tiếng sấm nổ vang rền cuộn trào mãnh liệt.

Cả người trong nháy mắt trở nên ngốc trệ.

Dương Phóng nhảy lên một cái, ánh mắt hung tàn, trường đao trong tay mang theo một tầng lực lượng vô cùng đáng sợ, trực tiếp hung hăng trảm về phía thân thể của Tống Vạn.

"Bảo vệ tướng quân!"

Một đám cao thủ Hắc Long quân thần sắc thay đổi, mở miệng hét lớn, lập tức có hơn mười cái bóng người xông tới, nhanh chóng lao về phía Dương Phóng.

Cùng lúc đó!

Hai tên cao thủ Lục phẩm của Bạch Nguyệt lâu, hai tên Lục phẩm của Kiếm tháp tất cả đều xông tới, trường kiếm của họ nhanh như chớp, đâm về phía cơ thể của Dương Phóng với tốc độ cực nhanh.

Dương Phóng nhướng mày, mặt mũi lộ ra vẻ hung thần, lập tức quát lớn một tiếng về phía mọi người.

"Cút!"

Ầm!

Đám người vừa xông tới lại bị lôi âm ảnh hưởng tới một lần nữa, hai lỗ tai vang lên ong ong, ý thức đần độn u mê, ngay lập tức ngốc trệ xuống, không động đậy.

Ngay vào lúc này!

Ý thức của Tống Vạn cuối cùng cũng khôi phục lại, vẻ mặt hoảng hốt, vội vàng liều lĩnh xoay người tránh né.

Nhưng Dương Phóng với ánh mắt lạnh lùng, trực tiếp chém thẳng vào Tống Vạn một cách hung hãn.

Lông tơ trên người Tống Vạn dựng đứng lên, hắn hét lớn một tiếng, lập tức lấy tay không đón đỡ.

Nhưng xét cho cùng, hắn ta ở trạng thái vội vàng đón đòn, nội khí toàn thân căn bản là không cách nào vận chuyển đến đầy đủ được.

Ầm!

Vừa đối mặt, thân thể Tống Vạn lập tức bị đánh bay ngược ra ngoài, hung hăng nện vào đám người đằng sau, trên bàn tay máu me đầm đìa, vô cùng thê thảm, ngay cả nội khí hộ thể cũng bị một đao chém toạc.

...

Lạch cạch!

Sau khi Dương Phóng dùng đao chém vào cánh tay của Tống Vạn, ánh mắt lạnh lùng, ngay sau đó lập tức di chuyển lần nữa, nhanh chóng tấn công về phía nhóm người vừa bị hắn ta chấn nhiếp.

Vào thời khắc này, những tên cao thủ của Kiếm tháp và Bạch Nguyệt lâu đã từ trong trạng thái thất thần giật mình tỉnh lại, trong lòng kinh hãi, vội vàng tránh né một cách nhanh chóng.

Nhưng đám cao thủ Hắc Long quân còn lại kia thì không có được vận khí tốt như vậy.

Vẫn còn đang trong trạng thái thất thần, bị trường đao của Dương Phóng nhanh chóng đảo qua cổ.

Phốc phốc phốc phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, từng cái đầu người bay loạn khắp nơi.

Dòng máu đỏ giống như là suối phun.

Dương Phóng vì để giết càng nhanh càng tốt, thậm chí thuận tay đoạt lấy trường đao thứ hai tới, song đao vung vẩy, quả thực như là chiếc cối xoay gió vậy.

Cộng thêm thân thể hắn vào lúc này rất vạm vỡ, cao gần hai mét, ra đòn cực kỳ thuận tiện.

Vẻ mặt Tống Vạn kinh hãi, cánh tay đau nhói, toàn bộ vẻ mặt đều vặn vẹo cùng một chỗ.

Toàn bộ tay phải của hắn thiếu chút nữa thì bị phế!

Vừa rồi hắn thế nhưng là đã bị chấn nhiếp ý thức, rơi vào trạng thái thất thần ngắn ngủi.

Đây là chuyện đáng sợ tới cỡ nào!

Nếu như không phải có những người khác tới cứu giúp, chẳng phải đối mặt vừa rồi hắn đã bỏ mạng chết thảm rồi sao.

"Bắn tên, nhanh nhanh bắn tên!"

Tống Vạn mở miệng quát lớn.

Căn bản không thèm để ý tới những quân sĩ Hắc Long quân đang trong trạng thái thất thần kia nữa.

Quân sĩ Hắc Long quân còn lại vội vàng nhanh chóng rút cung và nỏ ra, nhanh chóng bắn về phía Dương Phóng đang ở giữa sân.

Sưu sưu sưu sưu!

Mũi tên trút xuống như mưa, lít nha lít nhít, xuyên thấu qua không khí, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

Cung và nỏ của Hắc Long quân bọn họ là có tiếng trong toàn bộ Bạch Lạc thành.

Trong phạm vi ba trăm mét, nó có thể xuyên qua áo giáp.

Cho dù là cao thủ Lục phẩm, Thất phẩm bị trận tiễn vây quanh thì cũng chỉ là một con đường chết.

Dương Phóng nhướng mày, vung vẩy hai trường đao, đạt tới trạng thái xoay tròn cực nhanh, ngăn ở trước người, đồng thời mở miệng quát lớn lần nữa.

Ầm!

Tiếng quát của hắn vừa truyền ra, chấn động đến hai tai mọi người vang lên ong ong.

Nhưng dù sao cũng ở khoảng cách khá xa, không cách nào làm giống như trước đó vừa quát lập tức chấn nhiếp lòng người.

Dương Phóng phản ứng ngay lập tức, sau đó trong khoảng thời gian đám đông khựng lại một chút, thân thể của hắn ta nhanh chóng trốn sau chiếc chuông đồng.

Trên mặt mọi người lô ra vẻ giật mình một cái, khi phản ứng lại lần nữa, vội vàng lùi lại, ra sức bắn tên ra.

Keng keng keng keng!

Một số mũi tên bắn trượt, làm toàn bộ chuông đồng rung nhẹ, tia lửa bắn ra tung tóe.

Có rất nhiều mũi tên trực tiếp xuyên thẳng vào bề mặt chuông đồng.

Dương Phóng ánh mắt trở nên lạnh lùng, đột nhiên vung trường đao ra, quét về phía chuôi chuông đồng.

Với một tiếng cheng vang lên, tia lửa bắn tung tóe, toàn bộ chuông đồng ở vị trí chuôi chuông được hắn hung hăng chém ra một vết nứt thật sâu.

Chương 121: Chém giết điên cuồng

Dương Phóng rút trường đao ra, lại chém liên tục ba nhát nữa.

Cuối cùng!

Chuôi chuông đồng của chiếc chuông đồng cũng bị hắn hung hăng chém bay ra ngoài.

"Không tốt!"

Đột nhiên, sắc mặt Bạch Phong Bạch Nguyệt lâu thay đổi, nhận ra những gì Dương Phóng muốn làm, mở miệng hét lớn, "Nhanh lùi lại!"

Bang!

Dương Phóng thả đao xuống, một nhấc nhấc chuông đồng lên, miệng hướng vào phía lỗ nơi chuôi chuông đồng vừa bị đánh bay đi, hít sâu một hơi, rồi đột nhiên hét lên.

"Rống!"

Ầm ầm!

Long trời lở đất.

Sóng âm cuộn trào.

Thiên địa giống như trong nháy mắt mất thông (điếc).

Ngoài mấy tên cao thủ Lục phẩm ở đây ra, hai lỗ tai của tất cả mọi người đều vang lên ông ông, não hải trống rỗng, ý thức trở nên mơ hồ, thân thể không động đậy.

Vào giờ phút này, bọn họ họ thậm chí không thể cảm nhận được sự đau đớn.

Bộ não hoàn toàn tê liệt.

Cứ như thể hồn đã rời khỏi thân thể.

Mỗi người đều lộ ra vẻ mặt thất thần, như một cái xác không hồn vậy.

Cho dù là cao thủ Lục phẩm cũng bị chấn động đến sắc mặt nhăn nhó, hai tay che chặt lấy lỗ tai của mình, răng cắn đầu lưỡi, liều lĩnh vận chuyển nội khí đi ngăn cản.

Trên trán của rất nhiều người đều nổi lên gân xanh dày đặc, vặn và vặn vẹo, giật giật.

Giống như từng con giun đất đang bám vào trên trán vậy.

Chẳng mấy chốc những 'con giun' đất bắt đầu nổ tung.

Phanh phanh phanh phanh!

Cao thủ Lục phẩm sơ kỳ ở gần là những người đầu tiên không chịu nổi, kêu thảm một tiếng, trên mặt máu tươi đầm đìa, sau đó cũng rơi vào trong trạng thái thất thần, mất đi cảm giác thống khổ, không cảm nhận được gì, như một cái xác không hồn.

Tiếng hô này của Dương Phóng.

Hô một phát kéo dài tới tận hơn ba phút, bốn phương tám hướng nổ tung không ngừng, bông tuyết bay múa, một mãnh lộn xộn.

Cuối cùng!

Hắn chịu không nổi nữa, thân thể lung la lung lay, lập tức đặt chuông đồng xuống, nặng nề thở dốc, hoàn cảnh trước hai mắt nhất thời biến thành màu đen.

Nội khí trong cơ thể lập tức tiêu hao tới hơn bảy tám phần.

Vào lúc này, Dương Phóng rốt cuộc đã hiểu.

Thi triển lôi âm cũng cần nội khí để chống đỡ!

Hơn nữa đối với tốc độ tiêu hao nội khí, quả thực đạt tới mức dọa người.

Dương Phóng thở hổn hển nặng nề, khiến cho bản thân mình bởi vì thiếu dưỡng khí mà biến bộ não thành tối đen, tỉnh táo lại lần nữa.

Nhìn những bóng người lắc lư lảo đảo, thất thần ngơ ngơ ngác ngác giống như những bức tượng điêu khắc ở trước mặt, trên mặt của hắn cuối cùng đã lộ ra từng vệt nụ cười tàn nhẫn.

"Hắc hắc hắc. . ."

"Ha ha ha. . ."

Dương Phóng càng cười càng trở nên hung hăng.

Gió rét thổi tới, khiến cho quần áo kêu lên phần phật, bông tuyết đầy đất bay múa loạn lên.

Sắc mặt hắn lộ ra vẻ tàn nhẫn, nhấc hai thanh trường đao lên, lập tức lao về phía đám người trước mặt.

Không phải thích Huyết tế sao?

Không phải thích gây phiền phức cho ta sao?

Không phải muốn thể hiện sự vượt trội của mình sao?

Phốc phốc phốc phốc!

Trường đao quét điên cuồng, giống như một chiếc máy xay thịt, kèm theo những cái đầu bay ra liên tục.

Tất cả mọi người gần như không có bất kỳ năng lực phản ứng nào.

Thẳng cho đến giây phút trước khi chết, vẫn như cũ ở trong trạng thái chết lặng.

Dương Phóng vào lúc này căn bản không có bất kỳ ý định hạ thủ lưu tình nào.

Bởi vì ai cũng không thể kết luận lôi âm có thể ảnh hưởng đến đám người này trong bao lâu.

Phương thức tốt nhất chính là chém giết toàn bộ!

"Ta vốn biết điều nhưng là các ngươi ép ta đó!"

"Ta chỉ muốn làm một người lương thiện, nhưng các ngươi lại cứ động vào ta, vậy thì tất cả đều chết cả đi!"

Phốc phốc phốc phốc!

Máu tươi bắn ra trộn lẫn với những bông tuyết nhuộm thành một bức tranh bi thảm nhất trên nhân gian.

"Khụ khụ khụ. . ."

Đang ở trong lúc xuất thủ điên cuồng, đột nhiên, hai lỗ tai Dương Phóng nhạy bén, nghe rõ mồn một tiếng ho ra máu.

Động tác của hắn lập tức dừng lại, đột nhiên quay đầu.

Chỉ thấy ở phía đằng sau đám người đang ngơ ngơ ngác ngác.

Kim Cương chưởng - Tống Vạn, với vẻ mặt đau đớn, cánh tay nhuốm đầy máu, đang khó khăn vặn vẹo trên mặt đất, trên mặt bê bết máu tươi.

Ngoại trừ Tống Vạn ra.

Còn có mấy tên cao thủ khác, tất cả cũng đều như thế.

Tu vi bọn họ hùng hậu, lại trốn ở đằng sau, cùng nhau chống chọi lại, thế mà chẳng mấy chốc đã tỉnh táo lại dưới sự ảnh hưởng của lôi âm.

Chỉ có điều cho dù tỉnh táo lại thì một thân nội khí của bọn họ cũng gần như tiêu hao hầu như không còn.

Tất cả những gì còn lại là sự hoảng loạn vô tận.

"Tống Tướng quân!"

Một nụ cười lộ ra sự chế giễu nồng đậm được phát ra từ trong miệng Dương Phóng, chiếc mặt nạ trên mặt hắn trông càng yêu dị hơn.

Vào lúc này, quả thực giống như một con ác ma tới từ địa ngục vậy.

Hô!

Hắn mang theo hai thanh trường đao, mang theo gió lạnh um tùm, lập tức lao thẳng về phía nơi thân thể của Tống Vạn ở đó.

Vẻ mặt Tống Vạn lộ ra sự đau đớn, vội vàng lấy một số đan dược ra, điên cuồng nhét vào trong miệng của mình.

"Nghiệt súc!"

Hắn đau đớn kêu lên, hai lỗ tai của hắn đã bị phế đi hoàn toàn.

Vào giờ phút này hắn hoàn toàn nghe không hiểu Dương Phóng đang nói cái gì.

Nhưng hắn lại biết, không giết chết Dương Phóng thì hôm nay hắn tuyệt đối không còn khả năng rời khỏi nơi này.

"Giết!"

Tống Vạn phát ra tiếng gầm thét, từ dưới đất nhào dậy, dồn hết lực lượng còn sót lại trong cơ thể, từ chân leo lên hông, kéo lên từng lớp từng lớp, khiến tất cả kinh mạch đều kêu vang lên răng rắc.

Lập tức một bước lao ra!

Năm ngón tay như rồng, bàn tay rộng lớn mang theo lực lượng hùng hậu đáng sợ hung hăng vỗ về phía Dương Phóng.

Mặc dù hắn đã hao hết nội khí, nhưng ở phương diện nhục thân cũng sẽ không quá yếu.

Chương 122: Tống Vạn ra đi

Đặc biệt là Kim Cương chưởng mà hắn tu luyện!

Đây vốn chính là một loại công phu luyện từ ngoài vào trong, chỉ có rèn luyện thân thể trước mới có thể thúc giục được nội khí, mới có thể phát huy đến mức cực hạn của môn chưởng pháp này.

"Chết!"

Ầm!

Song đao của Dương Phóng bổ xuống, hung hăng rơi vào trên người Tống Vạn, tạo ra những tiếng động trầm đục và chói tai.

Thân thể Tống Vạn lại bị chém bay ra ngoài một lần nữa, hung hăng rơi vào nơi xa, giống như một miếng vải rách rưới, máu lại chảy ra đầm đìa từ đôi tay.

Máu thịt bị lật ra ngoài, trông thấy mà giật mình.

Tống Vạn cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi.

Hắn là một trong những vị tướng lĩnh của Hắc Long quân.

Mặc dù biết sớm muộn gì cũng phải ra chiến trường, nhưng hắn không muốn chết, hắn thế nhưng là chưa bao giờ phải đối mặt với cái chết thực sự.

Nhưng vào lúc này, hắn cuối cùng cũng đã cảm nhận được, trong lòng hắn xuất hiện sự hoảng sợ khó có thể hình dung.

"Khụ khụ, bằng hữu, chuyện gì cũng có thể từ từ. . ."

Tống Vạn vội vàng mở miệng, liên tục ho ra máu, hoảng sợ nói, "Ngươi muốn cái gì? Ta cũng có thể thỏa mãn nhu cầu của ngươi, không cần phải làm tới cứng như vậy, bạc, đan dược, tất cả ta đều có, tất cả những thứ Hắc Long quân đoạt được lần này đều có thể tặng cho ngươi, tha ta, được hay không?"

"Được hay không?"

Dương Phóng bước từng bước một đi tới gần Tống Vạn, dưới lớp mặt nạ màu trắng là một đôi mắt điên cuồng mà tùy ý, cười lên một tiếng quái dị rồi nói, "Được cái đầu con bà nhà ngươi, giết ngươi, đồ vật cũng vẫn là của ta!"

Phốc phốc!

Hắn chém một đao xuống, lập tức chém mở trán của Tống Vạn, một mực dọc cho đến cổ.

Sau đó Dương Phóng đá ra một cước, phịch một tiếng, hung hăng đá thi thể Tống Vạn bay ra bên ngoài.

Thoáng qua!

Dương Phóng lại đưa ánh mắt nhìn về phía mây tên cao thủ Lục phẩm khác.

Hoang Dã, Bích Thủy của Kiếm tháp.

Bạch Phong, Bạch Kiếm của Bạch Nguyệt lâu.

Đàm trưởng lão, Ngô trưởng lão của Tứ Phương minh.

Vào lúc này trên mặt bọn họ đều bê bết máu tươi, đang sợ hãi bò về phía phương hướng nơi xa.

Đều không ngoại lệ, tất cả đều như điếc rồi.

Trong lỗ tai đang liên tục xuất hiện máu chảy ra.

Dương Phóng nhanh chóng lao tới, vung hai thanh đao và chém về phía mọi người.

Bạch Kiếm khó khăn hét lên, tiếng hét mà hắn phát ra ngay cả bản thân hắn cũng không thể nghe thấy được, nhưng hắn quay người lại, nghênh đón về phía Dương Phóng.

Những người khác mặc dù kinh hãi trong lòng, nhưng cũng thi nhau quay trở lại cùng lao về phía Dương Phóng.

Chỉ là nội lực khô kiệt, cộng với bản thân bọn họ bị trọng thương thì làm sao có thể là đối thủ của Dương Phóng.

"Chết!"

Dương Phóng nhe răng ra cười một tiếng, tiến lên và chém vào trên thân một người.

...

"Giết, nhanh giết hắn, không giết hắn thì chúng ta đều phải chết!"

Đàm trưởng lão của Tứ Phương minh khuôn mặt méo xệch, áo choáng bay tứ tung, toàn thân đều là máu tươi, mở miệng hét lớn.

Hắn liều lĩnh vận chuyển nội khí còn sót lại, lao về phía Dương Phóng.

Hai lòng bàn tay như bị điện giật cháy sém, giờ khắc này lại lập tức nổi lên một lớp sáng đen nhánh.

"Còn dư lực sao?"

Dương Phóng nhướng mày, thân thể tránh né nhanh chóng, tránh đi một kích của Đàm trưởng lão, hai mắt sắc bén, bắt lấy sơ hở, vung trường đao tới, lập tức vung trường đao, chém mạnh vào phía cái cổ của Đàm trưởng lão.

Đàm trưởng lão vội vàng quay người, hai tay kẹp lấy, keng một tiếng, kẹp lấy trường đao của Dương Phóng vào trong hai bàn tay, lại không nghĩ tới Dương Phóng lại phát ra lôi âm lần nữa.

"Cút!"

Oanh!

Đầu óc Đàm trưởng lão quay cuồng, lại thất thần lần nữa.

Mặc dù hắn đã bịt hai lỗ tai của mình lại, nhưng vẫn bị ảnh hưởng bởi sự khủng bố của lôi âm.

Thật giống như lôi âm này không chỉ truyền vào qua lỗ tai, mà còn có thể thông qua lỗ chân lông truyền vào cơ thể, thậm chí trực tiếp rung động linh hồn thông qua nhục thân.

Phốc phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, một cái đầu bay ra khỏi cổ hắn ta ngay tại chỗ.

Máu tươi phun ra giống như một đài phun nước nhỏ.

Thân thể không đầu lung la lung lay lảo đảo lập tức ngã nhào xuống mặt đất.

Hắn chính là cao thủ có tu vi Lục phẩm đại thành, được Minh chủ cử đến đây để tìm hiểu xem liệu chuyện Thần chủng ở nơi định cư Hắc Thiết tụ có phải là thật hay không, cao thủ được phái đi theo nhiều như mây, thực lực của bản thân hắn cũng không phải là bình thường, chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình sẽ chết ở một cái nơi định cư nho nhỏ như thế này.

Dương Phóng đá một cái đá thi thể Đàm trưởng lão bay ra ngoài, chiếc mặt nạ trắng bệch không có mặt mũi giống như ác ma vậy, tiếp tục nhanh chóng lao về phía mấy người còn lại, một đôi mắt lập lòe lóe lên sự sắc bén, quả thực giống như móc câu đoạt hồn.

Trong tiếng lôi âm của hắn vừa rồi, ngoại trừ Đàm trưởng lão chịu ảnh hưởng ra thì còn có Bích Thủy sư tỷ của Kiếp tháp và Bạch Kiếm của Bạch Nguyệt lâu.

Tu vi của hai người này còn lâu mới bằng Đàm trưởng lão, mặc dù không phải chịu lôi âm xung kích trực diện, nhưng vẫn tiến vào trong trạng thái thất thần.

Phốc phốc!

Dương Phóng chém ra một đao, bổ vào trán của Bạch Kiếm, rạch nát đầu của hắn, sau đó một thanh trường đao khác, lập tức hung hăng chém mạnh về phía chỗ của Bách Thủy sư tỷ của Kiếm tháp.

"Bích Thủy!"

Hoang Dã sư huynh của Kiếp tháp lộ ra vẻ mặt thống khổ, mặt đầy máu, vung trọng kiếm trong tay, vội vàng nghênh đón một đao của Dương Phóng bổ về phía Bích Thủy.

Keng một tiếng, trọng kiếm trong tay Hoang Dã sư huynh thiếu chút nữa thì tuột ra khỏi tay.

"Ngươi cũng chết đi!"

Dương Phóng luân phiên sử dụng một thanh trường đao khác, lập tức chém về phía Hoang Dã sư huynh.

Chương 123: Ta trúng độc?

Hoang Dã sư huynh vội vàng vung trọng kiếm của mình lên, dốc hết toàn lực để tiến hành ngăn cản.

Cùng lúc đó, Bạch Phong của Bạch Nguyệt Lâu, Ngô trưởng lão của Tứ Phương minh cũng điên cuồng lao về phía Dương Phóng.

Bích Thủy sư tỷ của Kiếm tháp cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nàng tỏ ra vô cùng hoàng sợ, trên dưới toàn thân còn đang run lẩy bẩy, cảm giác như vừa rồi chính mình vừa đi dạo một vòng trước Quỷ Môn quan vậy.

Vừa rồi nàng ta thế mà lại mất đi ý thức thêm một lần nữa?

Mắt thấy đám người Hoang Dã sư huynh vây công người thân thể to lớn đeo mặt nạ ở trước mặt, nàng ta nén sợ hãi, lao tới một lần nữa.

Một kiếm cấp tốc nhanh chóng thi triển ra, bao phủ về chỗ hiểm của Dương Phóng.

Dương Phóng cau mày lại, vung hai thanh trường đao, vù vù chói tai.

Choang!

Bỗng nhiên một đao chém bay trọng kiếm trong tay Hoang Dã sư huynh, thanh trường đao con lại lập tức hung hăng chém về phía mặt Hoang Dã sư huynh.

"Sư huynh!"

Bích Thủy sư tỷ phát ra tiếng kêu kinh hoàng, trường kiếm trong tay vội vàng nhanh chóng đâm về phía giữa lưng của Dương Phóng.

Lại không nghĩ tới Dương Phóng nhìn cũng chẳng thèm nhìn, tiếp tục bổ trường đao về phía Hoang Dã sư huynh.

Hoang Dã sư huynh một mặt sợ hãi, vội vàng theo bản năng giơ hai tay lên để đón đỡ.

Keng!

Phốc phốc!

A!

Hàng loạt âm thanh vang lên.

Một là âm thanh Bích Thủy sư tỷ đâm vào sau lưng của Dương Phóng mà phát ra, mũi kiếm của trường kiếm lập tức đâm rách quần áo đâm vào trên nội giáp ở bên trong.

Một âm thanh khác thì là trường đao của Dương Phóng chém tới, chém rụng hai cổ tay của Hoang Dã sư huynh.

Hoang Dã sư huynh đau đớn kêu lên một tiếng thê thảm, máu tươi phun ra từ hai cổ tay, thân thể không thể không liên tục lui về phía sau, vẻ mặt tràn đầy sự sợ hãi.

Thân thể Dương Phóng lóe lên, thi triển Đạp Tuyết công, nhanh chóng tiếp cận tới, trường đao xẹt qua cổ của Hoang Dã sư huynh.

Phốc!

Một cái đầu lập tức lăn thẳng ra khỏi cổ của Hoang Dã sư huynh.

Thi thể của hắn lung la lung lay, lảo đảo, hai đầu gối mềm nhũn xuống, quỳ rạp xuống đất.

"Hoang Dã sư huynh!"

Bích Thủy sư tỷ hoảng sợ kêu to.

Nàng ta sợ hãi trong lòng, đã hoàn toàn mất hết dũng khí, vội vàng liều lĩnh quay người chạy trốn.

Bạch Phong, Ngô trưởng lão còn lại vừa nhìn thấy nàng ta quay người chạy trốn thì cũng sinh lòng sợ hãi, cũng không dám ở lại nữa, vội vàng xoay người bỏ chạy.

Lại không nghĩ tới!

Ngay khi bọn họ vừa mới chạy ra không được bao xa thì lại xuất hiện sự khác thường.

Trong đầu đột nhiên truyền đến từng đợt cảm giác mê mãn, lỗ tai cũng vang lên ông ông, trước mặt xuất hiện vô số ảo giác.

Thân thể giống như là say rượu vậy, bịch bịch ngã sấp ngã ngửa vào trên mặt đất.

"Độc?"

Ngô trưởng lão lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, nói: "Ta trúng độc?"

Thực lực của người này đã kinh khủng như vậy rồi, thế mà còn biết dùng độc?

Quan trọng nhất là bọn họ không biết đối phương hạ độc như thế nào?

"Tha ta, tha ta. . ."

Trên mặt đất, Bích Thủy sư tỷ giọng điệu thì thào, nằm rạp trên mặt đất, mở miệng nói với nỗi sợ hãi vô bờ.

"Không hổ là cao thủ Lục phẩm, kháng độc tính vẫn là rất mạnh, ta hạ độc nặng như vậy, thế mà cho đến bây giờ mới xuất hiện phản ứng."

Dương Phóng cảm khái trong lòng.

Này nếu như đổi thành một tên cao thủ Ngũ phẩm bình thường khác thì sớm đã bị độc phát tác, nhưng đến bây giờ bọn họ còn có thể đại chiến với mình lâu như vậy.

Có điều cũng may mắn thay, mọi chuyện đều đã kết thúc.

Dương Phóng đi tới, vung trường đao lên lập tức hung hang chém mạnh về phía cổ của Bạch Phong.

"Chờ một chút, Thần Chủng là cái gì. . ."

Bạch Phong vẻ mặt thống khổ, còn muốn hỏi.

Phốc phốc!

Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ mặt đất.

Đầu người lập tức lăn xuống trên mặt đất.

Bước chân Dương Phóng không ngừng, ngay sau đó thì đi về phía vị Bích Thủy sư tỷ kia, lại là một đao hạ xuống.

"Tha cho ta ... van cầu ngươi, đừng giết ta ...

Phốc phốc!

Lại là một cái đầu người lăn ra ngoài.

"Yên tâm, không đau."

Giọng điệu của Dương Phóng bình đạm, ngay sau đó lại đi về phía thân thể Ngô trưởng lão.

Ngô trưởng lão thân thể mặc dù đã mềm nhũn ra rồi, nhưng hắn vẫn không chịu nhận mệnh, muốn dùng hết sức sức cuối cùng để di chuyển thân thể, bò về phía xa.

Hắn bò ra tạo thành một vết máu dài trên mặt đất.

Chỉ là trường đao của Dương Phóng vẫn là rơi vào trên người hắn.

Phốc phốc!

Cái đầu người thứ ba lăn xuống.

Tuyết càng rơi xuống càng lớn hơn.

Gió lạnh rít gào thê lương.

Đứng trong trận bão tuyết, Dương Phóng nhìn vào những thi thể nằm đầy trên mặt đất rồi lại nhìn vào đám người đang ngơ ngơ ngác ngác ở nơi xa một chút, hít một hơi thật sâu, quyết định thừa thế xông lên, dốc toàn lực giết sạch bọn chúng.

Nếu không, nếu đột nhiên có người tỉnh lại, vậy sẽ rất phiền phức.

Nhất là trạng thái của hắn bây giờ cực kỳ vi diệu.

Nội khí tiêu hao quá độ gần như đã có thể thấy đáy.

Hơn nữa trước đó hắn còn thi triển Bạo Khí quyết, một khi tác dụng phụ của Bạo Khí quyết xuất hiện thì hắn chắc chắn sẽ trở thành cá nằm trên thớt mặc cho người khác thịt.

"Bang chủ Tam Hà bang, ngươi cũng đi chết đi!"

Dương Phòng vung đao trong tay, bổ về phía một bóng người cách hơi gần với hắn.

Tất cả cao thủ Lục phẩm đều không thể buông tha.

Đây là mối đe dọa lớn nhất!

Thực lực của Ngụy Thiên Long bang chủ Tam Hà bang rõ ràng yếu hơn rất nhiều so với mấy người trước đó, mấy người trước đó đều đã đại chiến được một lúc với Dương Phóng, vậy mà hắn còn chưa tỉnh lại từ trong trạng thái thất thần.

Cho đến khi trường đao của Dương Phóng rơi vào trên người của hắn, cuối cùng hắn mới có vẻ như đã tỉnh táo lại.

Trên mặt Ngụy Thiên Long lộ vẻ hoảng hốt, vội vàng mở miệng.

"Đừng a!"

Phốc phốc!

Chương 124: Thiên Thần tổ chức

Đầu người bay ra, máu tươi bắn tung tóe rơi rụng, phản chiếu bông tuyết trên bầu trời.

"Chậm rồi."

Dương Phóng tiếp tục bước về phía trước.

Nhưng vào lúc này!

Những người còn lại cuối cùng cũng đã lần lượt tỉnh táo lại.

Khuôn mặt tất cả mọi người đều tái nhợt, hai lỗ tai vẫn còn vang lên ong ong, nét mặt lộ vẻ sợ hãi, vội vàng nhìn ra phía xung quanh.

"Tướng quân chết rồi!"

"Hoang Dã sư huynh cũng đã chết rồi!"

"Đàm trưởng lão, Ngô trưởng lão đều đã bị giết!"

"Mau trốn a!"

Không biết ai là người đầu tiên hét lớn lên.

Tất cả mọi người đều tỉnh táo lại, tất cả đều lộn nhào bỏ chạy tán loạn về nơi xa.

Mặc dù có người còn chưa tỉnh táo lại, nhưng ở dưới sự chen chúc giẫm đạp xô đẩy của đám người, vẫn là chẳng mấy chốc đã tỉnh táo lại, lộ ra vẻ mặt sợ hãi, cũng vội vàng chạy trốn theo.

Dương Phóng hít một hơi thật sâu, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống.

Hắn cố gắng để cho thân thể không ngã, trong lòng vô cùng nghiêm túc, cầm thật chặt trường đao trong tay, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tốt!

Trốn như vậy là tốt!

Lúc này chỉ cần bất cứ một người nào tới đây đoán chừng đều có thể giết chết chính mình.

Nhỡ đâu bọn họ phát hiện mình đã rơi vào trạng thái nỏ mạnh hết đà vậy thì rắc rối.

Toàn bộ tổng bộ Hắc Hổ bang.

Người người hoảng sợ, hận trên người không mọc thêm ra tám cái chân để chạy cho nhanh hơn.

Bọn họ vừa mới tỉnh táo lại, trong đầu ngoại trừ sợ hãi ra thì chẳng còn nghĩ được gì khác.

Vào lúc này, căn bản không có bất kỳ kẻ nào có thể tỉnh táo để mà suy nghĩ, càng không có bất kỳ kẻ nào dám can đảm dừng lại.

Gần như chỉ trong vài cái chớp mắt.

Toàn bộ tổng bộ Hắc Hổ bang người còn sống đều đã trốn hết.

Tuyết càng rơi càng lớn.

Mặt đất ngổn ngang, để lại rất nhiều xác chết.

Dương Phương đứng tại chỗ bất động, khôi phục ước chừng nửa canh giờ, trên bả vai, cổ tay, quần áo, tóc tai đều đã được tuyết rơi xuống bao phủ trong màu trắng.

Cuối cùng, hắn chầm chậm thở hắt ra một hơi.

Nội khí gần như khô kiệt đã khôi phục đến ba bốn thành.

Dương Phóng quyết định thật nhanh, lập tức bắt đầu tìm kiếm trên thi thể của mọi người.

Đặc biệt là đám người Tống Vạn, Hoang Dã, Bích Thủy, Bạch Phong, Đàm trưởng lão...

Đám gia hỏa này đều là nhân vật có mặt mũi!

Tìm trong thi thể của những người có địa vị cao này thì chắc chắn sẽ có rất nhiều đồ tốt.

Dương Phóng đặc biệt cởi một chiếc áo choàng từ trên người một tên trưởng lão ra, đặt Tịch Tà ngọc, bạc vụn, vàng lá, đan dược không biết tên, bí tịch, nội giáp, tất cả mọi thứ đều đặt vào trên chiếc áo choàng đó.

Sau khi lục soát được một vòng, trực tiếp chồng chất một đống chồng chất vào trên chiếc áo choàng này.

Hắn gói ghém toàn bộ lại, một bao lớn thật dày, rồi lập tức cõng nó sau lưng, lao về phía cái hố mà hắn đã đào ra trước đó.

Kết quả mới chỉ vừa lao ra không được bao xa.

Đôi mắt của Dương Phóng bắt đầu tối sầm lại một cách nhanh chóng.

Từng đợt cảm giác suy yếu trước nay chưa từng gặp phải ập đến toàn thân, nhấn chìm hắn vào trong đó.

"Không tốt, tác dụng phụ của Bạo Khí quyết đã xuất hiện."

Dương Phóng cắn đầu lưỡi một cái, cưỡng ép để cho mình được tỉnh táo, tăng dốc bước chân và lao về phía nơi ở trước đó.

Vừa mới lao ra khỏi một con hẻm nhỏ.

Dương Phóng đột nhiên biến sắc, thân thể dừng lại, một đôi mắt lạnh lẽo cách chiếc mặt nạ màu trắng nhìn về phía trước mặt.

Ngay đầu ngõ.

Hai vị tăng nhân trên người mặc áo cà sa màu đen, ngăn cản ở chỗ đó, trong tay cầm Thiền trượng, một mặt lộ vẻ đau khổ.

"Tội lỗi tội lỗi!"

Hắc Ấn thiền sư người cầm đầu một tay dựng thẳng lên, phức tạp nói, "Sát nghiệt thí chủ tạo ra thật sự nhiều lắm."

"Lão hòa thượng, các ngươi cũng muốn chết sao?"

Dương Phóng nói với giọng lạnh lùng, ánh mắt vô tình, trường đao trong tay đã được nắm chặt lại.

"A Di Đà Phật."

Hắc Ấn thiền sư niệm phật một cái, mở miệng nói: "Chúng ta không dám là kẻ địch, chỉ hy vọng thí chủ lòng dạ từ bi đừng giết hại nữa."

"Hừ!"

Dương Phóng hừ lạnh một tiếng, dưới lớp mặt nạ không nhìn rõ vẻ mặt, nói: "Thiên Thần tổ chức chúng ta làm việc, không cần các ngươi đến khoa tay múa chân? Cút!"

Hắn cuối cùng quát ra một tiếng lôi âm, nhưng thân thể hắn đột nhiên lùi lại, lao về phía một con hẻm nhỏ khác.

Thi triển Đạp Tuyết công, nhanh chóng chạy khỏi nơi này.

Hai vị tăng nhân đầu óc vang lên ong ong, rơi vào trạng thái thất thần kéo dài khoảng ba bốn giây mới tỉnh táo lại lần nữa.

Hai người kinh hãi trong lòng, lui về phía sau, hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ vừa rồi ... thế mà lại mất đi ý thức trong chốc lát?

...

Thẳng tới mãi một lúc sau, tâm tình dao động của hai vị hòa thượng mới dần dần bình tĩnh lại.

"Sư huynh, vừa rồi hắn nói là hắn đến từ Thiên Thần tổ chức?"

Hắc Pháp thiền sư bên cạnh lộ ra vẻ kinh ngạc, nhịn không được mà hỏi.

Hắc Ấn thiền sư ngưng trọng gật đầu, nói nhỏ, "Thiên Thần tổ chức ... ta dường như chưa bao giờ nghe thấy!"

"Đúng vậy, ở Bạch Lạc thành nhiều năm như vậy mà ta cũng chưa bao giờ nghe thấy, không chỉ có như vậy, các nơi định cư ở mấy ngàn dặm xung quanh ta đều đã đi qua, dường như cũng chưa từng nghe thấy tên của cái tổ chức này!"

Vẻ mặt của Hắc Pháp thiền sư thay đổi.

Đây là một cái tổ chức thần bí ... không người biết đến?

Càng quan trọng hơn chính là!

Đối phương còn đạt được Thần chủng!

Còn giết chết rất nhiều cao thủ như vậy!

Những cao thủ bị giết chết kia còn đều là người của các thế lực lớn trong Bạch Lạc thành.

"Đi thôi, chúng ta đi xem những người còn sống sót khác đi."

Hắc Ấn thiền sư ngưng nghị nói.

Tăng nhân bên cạnh chậm rãi gật đầu.

Hai người lập tức rời khỏi nơi này.

. . .

Chương 125: Cơ hội sao? Cơ hội gì?

...

Ở bên ngoài nơi định cư.

Tất cả mọi người như thể đang nổi điên lên vậy, vắt chân lên cổ chạy như điên.

Người nào người nấy đều vô cùng sợ hãi, ngay cả quay đầu cũng không dám quay lại nhìn một chút.

Bọn họ sợ khi mình vừa mới quay đầu lại thì lại có một nhát đao rơi vào gáy của chính mình.

Trước đó khi bọn họ đồ sát những người dân bản địa ở nơi định cư này thì còn không cảm thấy có cái gì ghê gớm, nhưng bây giờ cho đến khi tai nạn rơi vào chính trên người bọn họ, mỗi người bọn họ đều sợ hãi một cách khác thường, hồn phách gần như thể bay ra ngoài.

"Tống Vạn tướng quân đại nhân chết rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Tống Vạn Tướng quân bị tên kia giết chết rồi, tên kia còn chiếm được cả Thần chủng nữa!"

"Chuyện về Thần chủng là thật, nó thật sự tồn tại ở trên đời!"

"Mau trốn a!"

Đám người chạy tới hỗn loạn tưng bừng, tất cả đều liều lĩnh chạy bán sống bán chết trốn về phía khu rừng rậm.

"Tưởng Khai, Tưởng Khai!"

Trong khi Tưởng Khai đang hoảng loạn dùng hết tốc lực để chạy trốn, đột nhiên, một tiếng gọi khẽ vang lên từ đằng sau hắn, sau đó một bóng người nhanh chóng tới gần tóm lấy thân thể của Tưởng Khai.

Tưởng Khai bị dọa đến vội vàng quay trở lại chém một cái.

Một tiếng keng vang lên, trường đao của hắn bị đối phương ngăn cản lại.

"Ngươi điên rồi sao, là ta đây!"

Quách Thiên Khiếu gọi Tưởng Khai dừng lại, lộ ra vẻ kinh sợ.

"Là ngươi, có chuyện gì không?"

Tưởng Khai thở hổn hà hổn hển, vẻ mặt trắng bệch, vội vàng nhìn lại về phía phương hướng nơi định cư.

Chỉ thấy bên trong nơi định cư không có bất kỳ người nào đang đuổi theo, lúc này hắn mới thở ra một hơi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy trên dưới toàn thân tất cả mọi nơi đều truyền đến cảm giác vô cùng mệt mỏi, nhất là hai chân của hắn, đến bây giờ gần như là đã mềm nhũn ra rồi.

Vừa rồi bọn họ ít nhất phải có khoảng thời gian tới hai ba phút rơi vào trong trạng thái ngơ ngơ ngác ngác thất thần.

Cho dù bây giờ bọn họ đã khôi phục lại ý thức, nhưng vẫn cảm thấy hồn phách của mình như thể đang bay bổng, hai chân chạy như bay.

Quách Thiên Khiếu cũng thở ra một hơi thật dài, ngưng giọng nói, "An toàn rồi, tên kia không có đuổi theo."

"Đúng vậy a, không có đuổi theo tới đây, vậy là an toàn rồi."

Tưởng Khai nói lại lời nói của hắn, cũng vẫn đang thở hổn hển.

"Đúng rồi, tên kia ... cũng là người xuyên không!"

Sắc mặt Quách Thiên Khiếu thay đổi, nói nhỏ.

"Người xuyên không sao? Làm sao ngươi biết?"

Tưởng Khai biến sắc, nhưng đột nhiên phản ứng lại, hoảng sợ nói, "Hành Giả Võ Tòng?"

"Đúng vậy, trước đó hắn tự báo ra tục danh của mình, nói rằng mình là Hành Giả Võ Tòng, này không phải rõ ràng là người xuyên không sao? Xem như thế giới này thật có người cùng tên, hắn nhiều nhất cũng chỉ gọi bản thân mình là Võ Tòng, nào có tự cho chính mình danh hiệu là 'Hành Giả Võ Tòng'!"

Quách Thiên Khiếu lập tức nói.

"Lại là thêm một người xuyên không có thực lực đáng sợ nữa sao?"

Tưởng Khai cả kinh nói.

Không!

Này nào chỉ đáng sợ đâu!

Gia hỏa này là nghịch thiên.

Một người thịt tất cả mọi người!

Mà ngay cả tướng quân dẫn đội lần này của Hắc Long quân cũng bị chém chết!

Cao thủ Lục phẩm quả thực giống như cọng rơm cọng rạ vậy.

Có thể tưởng tượng được, một khi tin tức được truyền trở về thì chắc chắn sẽ tạo ra sóng to gió lớn tới cỡ nào.

"Càng quan trọng hơn chính là, gia hỏa đó đã đạt được Thần chủng, cuối cùng hắn sẽ là ai ở trong thế giới hiện thực? Hắn là người của thành phố Nam hay là người của thành phố Phương? Có quan hệ gì với Thông Thiên giáo chủ kia hay không?"

Quách Thiên Khiếu suy nghĩ rất sâu xa, trong lòng hắn không cách nào bình tĩnh lại, đặc biệt chạy đi tìm Tưởng Khai để thương lượng.

"Ngươi hoài nghi hắn và Thông Thiên giáo chủ kia là cùng nhau?"

Tưởng Khai giật mình, đột nhiên mở miệng nói, "Có thể chính là cùng một người hay không?"

"Không có khả năng!"

Quách Thiên Khiếu nói với giọng nói cực kỳ quả quyết: "Những người bị Thông Thiên giáo chủ giết chết trước đó, ta cũng đều đã nhìn qua, tất cả đều là bị khoái kiếm cắt vào cổ mà chết, hơn nữa Thông Thiên giáo chủ còn tinh thông ám khí, độc công, nhưng gia hỏa kia thì sao? Đao pháp của hắn tự do tự tại, thủ đoạn sử dụng chính là cứng đối cứng trực diện, rõ ràng là người có tính cách lỗ mãng, hoàn toàn không phù hợp với tác phong âm hiểm của tên Thông Thiên giáo chủ kia, cho nên ta khẳng định không phải là cùng một người!"

"Cũng phải!"

Tưởng Khai gật đầu như gà mổ thóc, mở miệng nói: "Những người bị Thông Thiên giáo chủ giết chết trước đó, ta cũng nhìn thoáng qua, đúng là như vậy, vậy bọn họ có phải là ở vào cùng một tổ chức hay không?"

"Chuyện này thì ta không rõ ràng cho lắm, trừ khi bây giờ chúng ta quay trở lại kiểm tra thi thể!"

Sắc mặt Quách Thiên Khiếu biến đổi nói.

"Ngươi bị điên rồi sao!"

Tường Khai thất thanh mà nói.

Lúc này mà quay trở lại đó, sợ rằng chỉ có con đường chết, mà chết cũng không biết mình chết như thế nào.

"T

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6