Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Tại Dị Giới Thành Võ Thánh (Dịch)

Chương 137: Trình Thiên Dã tức giận

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Lão Ngô chính là người đàn ông trung niên ở bên cạnh Trình Thiên Dã.

Khi vừa nhìn thấy dòng tin nhắn này, Dương Phóng còn có chút do dự.

Nhưng chẳng mấy chốc hắn phát hiện lão Ngô ngay sau đó lại gửi một tin nhắn với cú pháp là @all vào trong nhóm, yêu cầu tất cả mọi người đều phải chạy tới cục cảnh sát Xương Bắc khu.

Lúc này Dương Phóng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tin nhắn cũng không phải chỉ gửi riêng cho mình, mà còn gửi cho những người khác nữa."

Hơn nữa hắn phát hiện trong nhóm đó chẳng mấy chốc đã bị cấm nhắn tin.

Nói rõ chuyện Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai chết thảm lần này là chuyện rất nghiêm trọng.

Dương Phóng làm ra vẻ dường như không có việc gì cả, đứng dậy khỏi giường, trước tiên rót một ly nước ấm uống hết để cho mình được bình tĩnh lại một chút.

Sau đó thì đeo giày, đi ra ngoài gọi xe taxi, chạy thẳng về phía cục cảnh sát Xương Bắc khu.

Cũng vào lúc đó.

Hiện tại chỉ có tất cả các thành viên còn lại của nhóm đang hoạt động và đã nhận được tin nhắn.

Mọi người đều cảm thấy sợ hãi, ra ngoài bắt taxi và chạy về phía cục cảnh sát.

Có người vui vẻ có người buồn sầu.

Mà người ưu sầu nhất trong số đó không thể nghi ngờ gì nữa chính là mấy người Cương Ca và Ngưu Ca.

Bọn họ trước đó ở nơi định cư đã xúi giục người dân địa phương động thủ với những người Lam tinh lâm trận bỏ chạy, nếu như mấy người Lam tinh đó mà tố cáo bọn họ với Trình Thiên Dã, chỉ sợ Trình Thiên Dã sẽ không để cho bọn họ được tốt hơn.

Cộng thêm hiện tại hai người Quách Thiên Khiếu đều đã chết rồi, chỗ dựa lớn nhất của bọn họ cũng đã mất đi rồi ...

Xem như bị mấy người Lam tinh đánh cho một trận ở thế giới hiện thực thì bọn họ cũng không dám ý ới gì.

Vào lúc mọi người đang ở trên đường chạy tới, lão Ngô cuối cùng cũng nghĩ tới một chuyện, lập tức giải trừ chế độ cấm nhắn tin, gửi tới một tin nhắn nữa.

"Bây giờ các ngươi lập tức điểm danh, không được phép nhắn tin chen vào, ta đến thống kê thương vong một chút!"

Tin nhắn vừa gửi ra, các thành viên trong nhóm bắt đầu thi nhau điểm số.

Lần điểm danh này, lập tức để cho lão Ngô và Trình Thiên Dã đều phải biến sắc.

Thành viên trong nhóm này cộng thêm bọn họ vốn là 84 người.

Kết quả bây giờ chỉ còn lại có 43 người còn trả lời.

Những người còn lại tất cả đều chết cả rồi?

"Là Huyết tế? Chẳng lẽ những thế lực như Hắc Long quân, Kiếm tháp họp mặt triển khai Huyết tế rồi sao?"

Trình Thiên Dã chấn kinh trong lòng.

Nếu không không có khả năng sẽ phải chết nhiều người tới như vậy.

Một đêm này có tới 39 người đột tử.

Chắc chắn sẽ là chuyện lớn!

Trong lúc nhất thời, Trình Thiên Dã, lão Ngô tất cả đều đi qua đi lại ở chỗ này, trong lòng sốt sình sịch, khó mà bình tĩnh nổi.

Bọn họ rất muốn nhanh chóng hỏi mọi người đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra?

Cũng may có một số người ở cách cục cảnh sát Xương Bắc khu khá gần, chỉ mất mười mấy phút là đã chạy tới nơi này rồi.

Trình Thiên Dã, lão Ngô ngay lập tức đưa người kia vào trong phòng họp và bắt đầu chất vấn hắn ta một cách nghiêm khắc.

Vừa mới bắt đầu người kia còn ấp a ấp úng, không dám nói ra chân tướng sự thật.

Nhưng ở dưới con mắt cảnh giác và hiểu ý của Trình Thiên Dã và lão Ngô, người kia vẫn là không thể không khai ra tất cả những chuyện đã xảy ra.

Từ lúc Huyết tế bắt đầu cho đến lúc Hành Giả Võ Tòng xuất hiện, lại đến thời điểm Quách Khiếu Thiên và Tưởng Khai dẫn dắt bọn họ đi chiếm cứ nơi định cư, sau đó lại tới chuyện hai người Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai chết thảm.

Từng chuyện từng chuyện một tất cả đều là được Trình Thiên Dã và lão Ngô ép hỏi mà nói ra đầu đuôi câu chuyện.

Trình Thiên Dã và lão Ngô đầu tiên là chấn kinh, sau đó là kinh hãi, rồi đến hoài nghi, cho đến cuối cùng thì sắc mặt đã tái mét lại, tức giận đến phát run cả người.

"Khốn kiếp!"

Trình Thiên Dã tức giận quát lớn, đập vào bàn một cái bộp một tiếng, chấn động đến bàn tay của chính hắn cũng phải đau nhức, mất đi cảm giác.

Hắn quyên mất nơi này đang là ở thế giới hiện thực, trên người mình nào có loại lực lượng cường đại như ở thế giới bên kia, còn muốn một bàn tay đập nát cả cái bàn, kết quả bàn không nát, bàn tay thiếu chút nữa thì báo hỏng.

"Vào thời điểm trước đó ta cũng đã nói với các ngươi rồi, nhiệm vụ hiện tại của các ngươi là sống sót trước đó, mọi chuyện lấy còn sống sót làm đầu! Các ngươi ngược lại thì hay rồi, vậy mà lập tức tham gia vào tranh bá, còn muốn khống chế nơi định cư, các ngươi vốn là không cần phải chết rất nhiều người, đều là dã tâm của các ngươi bành trướng, mới dẫn tới tình trạng tổn thất nặng nề!"

Trình Thiên Dã tức giận quát.

"Trình đội trưởng, ta cũng không muốn như vậy, đều là bị Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai ép, ta không đồng ý thì bọn họ sẽ làm khó ta a!"

Người bị tra hỏi kia vội vàng mở miệng, nói: "Đúng rồi, ở vào thời điểm đối phó với Tam Hà bang có tới bốn người lâm trận bỏ chạy, về sau đều bị bọn họ làm khó dễ!"

"Các ngươi vậy mà còn dám đấu đá với nhau nữa!"

Trình Thiên Dã kinh sợ.

"Ta không có động thủ, đều là chủ ý của đám người Cương Ca, Ngưu Ca, bọn họ đều là được Tưởng Khai sai khiến!"

Người bị tra hỏi kia vội vàng nói.

Trình Thiên Dã và lão Ngô đều tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Thật khốn kiếp!

"Được rồi đội trưởng, đừng nóng giận nữa, cứ chờ tất cả mọi người tới đông đủ rồi lại nói sau!"

Lão Ngô lộ ra vẻ mặt khó coi

Trình Thiên Dã thì cũng hít vào một hơi thật sâu, kiềm chế sự tức giận của mình và tiếp tục hỏi người kia để biết thêm một số thông tin nữa.

. . .

Mọi người nhớ ấn nhút hình trái tim bên dưới mỗi chương truyện để động viên nha...

Chương 138: Hung thủ là ai

Nửa giờ sau.

Dương Phóng cuối cùng chạy tới cục cảnh sát Xương Bắc khu.

Ngay khi bước vào tòa nhà hội nghị, đã gặp phải y tá trẻ Phương Đình.

Sau khi Phương Đình nhìn thấy Dương Phóng thì hai mắt sáng lên, vội vàng nhanh chóng chạy tới nghênh đón, vui mừng nói, "Bác sĩ Dương, ngươi cũng không bị làm sao sao, thật sự là quá tốt rồi."

"Đúng vậy a, ta là trốn ở bên trong địa động nên mới tránh qua được một kiếp, về sau Quách Thiên Khiếu triệu tập mấy người chúng ta, ta cũng không đi."

Dương Phóng nói.

"Ta đây thế mà không biết, ta và mấy người thân ở bên thế giới bên kia nấp ở một chỗ khác, đám người Quách Thiên Khiếu chắc là không tìm được ta, bằng không chắc chắn cũng sẽ bị kéo vào nhập đội."

Phương Đình nói.

"Vậy vận khí của ngươi thật tốt!"

Dương Phóng trả lời.

"Ai, thật ra thì ta cũng là được người cứu."

Phương Đình thở dài, nói: "Vào cái ngày Huyết tế vào buổi tối đó, ta bị một đám cao thủ Kiếm tháp truy sát, thiếu chút nữa thì bỏ mạng chết thảm, về sau được một vị cường giả thần bí cứu, từ đầu đến cuối đều không thấy được mặt của hắn, đúng rồi, nghe nói hắn là Thông Thiên giáo chủ!"

"Thông Thiên giáo chủ?"

Sắc mặt Dương Phóng thay đổi, "Hóa ra là vị cường giả này!"

"Thật sự là đáng tiếc, từ đầu đến cuối ta ngay cả cái bóng của hắn cũng không nhìn thấy rõ được, mà ngay cả hắn cao bao nhiêu ta cũng không biết, thân pháp và tốc độ của vị cường giả đó quả thực đã đạt đến một loại tình trạng không thể tưởng tượng nổi."

Phương Đình cười khổ nói.

Hai người bấm thang máy, đi về phía gian phong số 501 ở tầng trên.

Ở bên trong phòng 501.

Những người còn sống sót còn lại, gần như phần lớn người đều đã chạy tới.

Lại trải qua hơn hai mươi phút nữa.

Tất cả mọi người đều đã có mặt đông đủ.

Sắc mặt hai người Trình Thiên Dã và lão Ngô đều tái mét, từ bên ngoài đẩy cửa đi vào.

Tên vừa bị tra hỏi trước đó có vẻ mặt sợ hãi và lặng lẽ lẻn vào bằng cửa sau.

Trong toàn bộ phòng họp lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh.

"Được, các ngươi thật là tài giỏi!"

Trình Thiên Dã vừa tới đã nghiến răng cười giận dữ, đứng ở trên bục phát biểu, nói: "Chuyện gì đã xảy ra ta đã biết được toàn bộ rồi, xem ra các ngươi thật đúng là không sợ chết, ta thực sự không nghĩ tới vì lợi ích, các ngươi thế mà lại có gan làm ra loại chuyện này!"

"Trình đội trưởng, chúng ta đều là bị ép buộc, là Quách Thiên Khiếu, Tưởng Khai khăng khăng ép buộc chúng ta..."

"Đúng vậy Trình đội trưởng, chúng ta cũng không muốn làm như vậy a!"

"Đúng rồi, còn có Ngưu Ca, Cương Ca hai cái tên khốn kiếp này, bọn họ còn uy hiếp dụ dỗ đối với ta!"

. . .

Đám người thi nhau kêu la.

Trong đám người, cả hai người Ngưu Ca, Cương Ca đều theo bản năng mà rụt cổ một cái, sợ bị mọi người đánh hội đồng.

"Lý Ngưu, Đàm Cương, cả hai người đứng lên cho ta!"

Trình Thiên Dã giận dữ quá lớn, ngay lập tức gọi hai người bọn họ đứng lên.

Hai người bị dọa đến khẽ run lẩy bẩy, vội vàng đứng lên.

"Hai người các ngươi những con sâu làm rầu nồi canh này, về sau ta sẽ xử lý các ngươi!"

Trình Thiên Dã giận dữ quát lớn.

Hắn cố gắng kiềm chế buộc cho mình phải bình tĩnh lại.

Có nhiều việc quan trọng hơn đang chờ hắn giải quyết ngay bây giờ.

Trình Thiên Dã lại hít một hơi thật sâu nữa, không tiếp tục để ý tới hai người Lý Ngưu và Đàm Cương, sau đó dùng một đôi mắt sắc bén nhìn về phía mọi người, trầm giọng nói, "Mọi người, Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai tuy rằng đã chết rồi, nhưng còn có một số chuyện hiện tại vẫn là phải điều tra cho rõ, chuyện thứ nhất chính là hung thủ giết chết Quách Thiên Khiếu và Tưởng Khai, tên hung thủ này có dáng dấp như thế nào, các ngươi chẳng lẽ đều không nhìn thấy được sao?"

"Không nhìn thấy được, hắn ra tay quá nhanh, chờ khi chúng ta chạy tới thì hai người đội trưởng đều đã chết rồi."

"Đúng vậy, ta chỉ biết viết thương là do bị trường đao chém vào!"

"Đúng vậy, đều là một đao đứt đầu, thực sự là quá nhanh!"

. . .

"Vậy hắn có phải là người xuyên không hay không, các ngươi cũng không biết sao?"

Trình Thiên Dã cau mày nói, "Có thể hắn chính là cái tên Hành Giả Võ Tòng kia hay không? Hành Giả Võ Tòng không phải cũng dùng trường đao sao?"

"Trình đội trưởng, không thể nào là Hành Giả Võ Tòng được, thực lực của Hành Giả Võ Tòng thực sự đáng sợ, muốn giết chết hai người Quách Thiên Khiếu căn bản sẽ không động thủ vụng trộm như vậy, xem như lập tức xâm nhập vào tổng bộ thì cũng không có người nào có thể ngăn cản được hắn, tên đó chính là kẻ cuồng giết người, tồn tại một ngày xử lý gần trăm người."

Một thành viên trong nhóm đứng lên trả lời ngay lập tức.

"Đúng vậy, Hành Giả Võ Tòng cực mạnh luôn a."

"Hắn cần gì phải giết người lén lút như vậy."

"Ngoài ra còn không phát hiện chất kịch độc nào ở xung quanh."

Mọi người lại hò hét lên lần nữa.

"Vậy các ngươi cho rằng Hành Giả Võ Tòng và Thông Thiên giáo chủ có phải là cùng một người hay không?"

Sắc mặt Trình Thiên Dã rất nghiêm túc, tiếp tục hỏi, "Hay là nói, bọn họ ra từ cùng một tổ chức? Nghe nói Quách Thiên Khiếu đi kiểm tra thi thể trước đó, ở trên người mấy người Hoang Dã, Bích Thủy đều phát hiện dấu hiệu trúng độc, mơ hồ giống như cùng một loại độc mà Thông Thiên giáo chủ sử dụng, có đúng hay không?"

"Đúng vậy a, dường như là cùng một loại độc!"

"Tuy nhiên cũng không thể nào là cùng một người được, nhiều nhất chỉ là cùng một tổ chức mà thôi!"

. . .

"Tại sao ngươi có thể khẳng định như vậy?"

Trình Thiên Dã hỏi.

"Bởi vì vũ khí bọn họ sử dụng khác nhau, võ kỹ cũng khác nhau, thậm chí ngay cả tính cách cũng khác nhau, vậy thì làm sao có thể là cùng một người cho được?"

Chương 139: Tổ chức thần bí, số 0

Tên thành viên trong nhóm trước đó mở miệng nói, "Tính cách của Hành Giả Võ Tòng rõ ràng là lỗ mãng, hai cái trường đao trong tay hắn trực tiếp giết người như thể mất hết tính người, còn Thông Thiên giáo chủ thì nhẹ nhàng hơn nhiều, nhiều nhất từ đằng sau âm thầm cho ngươi một nhát kiếm, cam đoan không để cho ngươi xuất hiện bất kỳ tâm lý sợ hãi nào!"

"Đúng vậy, chính là như vậy!"

"Không thể nào là cùng một người được."

Mọi người thi nhau mở miệng.

Trình Thiên Dã và lão Ngô đưa mắt nhìn nhau.

Không phải cùng một người!

Thì như vậy có khả năng rất lớn là ra từ cùng một tổ chức?

Đây là cái tổ chức gì?

Tại sao một chút thông tin chính thức của bọn họ còn chưa lấy được?

"Mọi người, vậy các ngươi biết làm sao có thể liên hệ được Hành Giả Võ Tòng và Thông Thiên giáo chủ không?"

Lão Ngô đột nhiên mở miệng hỏi.

"Không biết, hai người này đều rất thần bí, thần long thấy đầu không thấy đuôi a."

"Nghe sự phân tích của Quách Thiên Khiếu thì hai người này chắc chắn đều đã rời khỏi nơi định cư rồi, bởi vì bọn họ giết nhiều người ở nơi định cư như vậy, nếu như không rời khỏi nhanh, sớm muộn gì cũng sẽ bị thế lực lớn của Bạch Lạc thành đuổi tới, không thể tiếp tục ở lại!"

"Đúng vậy, hai người này nói không chừng đều đã tiến về Bạch Lạc thành rồi!"

. . .

Tiến về Bạch Lạc thành!

Trong lòng Trình Thiên Dã và lão Ngô đều sôi trào mãnh liệt.

Nếu như đối phương thật đi tới Bạch Lạc thành, vậy bọn họ có lẽ có thể nếm thử việc liên hệ đến hai người này ở Bạch Lạc thành.

"Ta vốn cho rằng Thông Thiên giáo chủ chỉ là một thân một mình, không nghĩ tới hắn lại đến từ một tổ chức thần bí, vì để gọi cái tổ chức thần bí này, chúng ta cần phải đặt cho cái tổ chức này một cái mật danh mới được."

Trình Thiên Dã ngưng giọng nói.

"Đúng vậy, đối với một tổ chức nằm ngoài tầm kiểm soát của quốc gia mà nói, không có mật danh là tuyệt đối không được."

Lão Ngô cũng trầm giọng nói.

Càng quan trọng hơn chính là, những gì bọn họ hiểu về tổ chức này là bằng 0.

Có thể làm xáo trộn trật tự xã hội hay không?

Có thể cố tình tạo ra tình trạng bất ổn hay không?

Có thể bị ảnh hưởng bởi các thế lực bên ngoài và gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia hay không?

Đây là những mối đe dọa tiềm ẩn!

"X có nghĩa là ẩn số trong toán học, một tổ chức như vậy, đến nay chúng ta đều chưa có thông tin gì, cho nên, hãy coi tổ chức đó là một ẩn số và gọi là X? Mọi người thấy sao?"

Trình Thiên Dã nói.

Mọi người thi nhau nhíu mày.

"X? Tiếng anh?"

"Không tốt lắm, này làm sao có thể sử dụng tiếng anh để thay thế đây, tốt xấu gì cũng là người của chúng ta, dùng văn tự của chính chúng ta sẽ tốt hơn nhiều, ví dụ như Ngọc Hư cung, Tử Tiêu cung ..."

"Đúng rồi!"

. . .

Trình Thiên Dã không khỏi khẽ lắc đầu.

Ngọc Hư cung, Tử Tiêu cung, những cái tên như vậy quá trống rỗng và quá lớn.

Để cho người ta nghe sẽ có loại cảm giác khó chịu!

Với cả, nào có nhà nước nào lại kích động tham vọng của người khác.

"Trình đội trưởng, hay là dùng số 0 để thay thế cho tên thế lực của bọn họ, ngươi cảm thấy thế nào? Số 0 cũng có nghĩa là không biết, và hiểu biết của chúng ta về tổ chức này cũng là con số không."

Lão Ngô ở bên cạnh nhịn không được nói.

"Số 0?"

Trình Thiên Dã hơi trầm ngâm.

Cái mật danh này thắng ở ngắn gọn, thuận tiện, và số 0 này tốt hơn nhiều so với Ngọc Hư cung, Tử Tiêu cung không đáng tin cậy.

"Được rồi, từ giờ trở đi, chúng ta sẽ sử dụng số 0 để thay thế thế lực có thể tồn tại đằng sau Thông Thiên giáo chủ, cho đến nay, các thành viên đã biết chính là Hành Giả Võ Tòng và Thông Thiên giáo chủ, hy vọng sẽ không còn thành viên nào khác trong tương lai..."

Trình Thiên Dã nói.

Một tổ chức lớn bí ẩn nằm ngoài tầm kiểm soát của quốc gia, nếu có quá nhiều người, đó chắc chắn sẽ là một nhân tố không ổn định.

Khi đó, áp lực từ phía trên đối với hắn sẽ càng lớn hơn.

Dương Phóng ngồi ở trong đám người, mặt cứ nghệt ra.

Số 0?

Này cũng có thể nghĩ ra được?

"Được rồi, danh hiệu Hành Giả Võ Tòng này từ nay cũng nên biến mất ..."

Hắn đang tự nhủ với mình.

Bây giờ mọi người đều biết rằng Hành Giả Võ Tòng đã giành được Thần chủng.

Như vậy hắn tự nhiên không có khả năng lại đi sử dụng cái danh hiệu này một lần nữa.

"Mọi người, ta vừa mới được nghe nói qua về tình huống trong nơi định cư từ chỗ Viên Khải, có thể nói là vô cùng nghiêm trọng, lương thực khan hiếm, tài nguyên khan hiếm, lại thêm mùa đông rét đậm đã tới, ngoài ra còn có Tà Linh quấy phá, về sau nơi định cư này chắc chắn sẽ không thích hợp để ở nữa, các ngươi đều có tính toán gì, nghĩ ra chưa?"

Trình Thiên Dã nhìn về phía mọi người.

Tất cả mọi người đều cau mày suy nghĩ.

Đúng a!

Hai người Quách Thiên Khiếu đã chết cả rồi, chỉ dựa vào bọn họ thì chắc chắn sẽ không thể kiểm soát được nơi định cư này.

Hiện tại còn thiếu lương thực và tài nguyên, nếu như còn tiếp tục ở lại đây nữa vậy chắc chắn sẽ chỉ còn một con đường chết.

Trình Thiên Dã nhìn thấy thần sắc của mọi người, không thể không than nhẹ một tiếng, nói: "Di chuyển đi, chỉ có di chuyển mới là con đường sống duy nhất của các ngươi, nếu như cứ ở lại nơi định cư này thì các ngươi ngay cả việc sống sót qua mùa đông này hay không thì cũng khó nói!"

"Di chuyển?"

"Thế nhưng là chúng ta nên di chuyển tới đâu?"

"Đúng vậy a, Trình đội trưởng, chung quanh rừng rậm cực kỳ nguy hiểm, không chỉ có dã thú quấy phá, còn có các loại Tà Linh, hơn nữa chúng ta bây giờ còn đắc tội Vạn Phúc thương hội, Thanh Mộc bang, chỉ sợ bọn họ sẽ không chấp nhận chúng ta!"

Ngay lập tức đám người tất cả đều luống cuống.

Chương 140: Trình Thiên Dã giảng bài

Trình Thiên Dã, lão Ngô cả hai đều mang vẻ mặt nặng nề.

Vấn đề này ngay cả bọn họ cũng không có cách nào.

Bản thân bọn họ bây giờ đang ở Bạch Lạc thành, khoảng cách tới nơi định cư Hắc Thiết tụ có tới hơn ngàn dặm lộ trình.

Coi như muốn giúp thì cũng không thể nào ra tay được.

"Tất cả những gì chúng ta có khả năng cung cấp cho các ngươi bây giờ chỉ là thông tin, và phần còn lại chỉ có thể dựa vào chính các ngươi, chỉ cần các ngươi đoàn kết hỗ trợ lẫn nhau mà nói, ta tin rằng việc đi qua khu rừng rậm rạp kia sẽ không có vấn đề gì, nhưng nếu như các ngươi lại tiếp tục nội đấu với nhau vậy chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp."

Trình Thiên Dã trầm giọng nói.

Khu rừng rậm rạp tràn đầy nguy hiểm, chỉ dựa vào lực lượng cá nhân thì rất khó có thể đi qua được.

Xem như cao thủ Tứ phẩm, Ngũ phẩm nếu như lạc đường thì cũng vẫn sẽ phải chết thảm.

Đám đông lại trở nên bối rối một lần nữa.

Sau đó, Trình Thiên Dã trịnh trọng giới thiệu với mọi người một số nguy cơ có thể xảy ra trong khu rừng rậm rạp.

Dương Phóng trong đám đông lắng nghe hết sức chăm chú, trong lòng ngưng trọng.

Mỗi một loại nguy hiểm, mỗi một loại giải pháp, Trình Thiên Dã đều đã nói ra tất cả.

Hắn đã cố gắng để cho mình nói ra càng kỹ càng càng chi tiết hơn.

Đương nhiên, cho dù hắn kỹ càng chi tiết như thế nào đi nữa, cũng không thể đảm bảo tất cả mọi người đều có thể sống sót.

Bởi vì trong rừng rậm bất cứ lúc nào cũng sẽ sinh ra biến hóa khác nhau.

Nếu cuối cùng một nửa trong số nhóm người này có thể còn sống sót, hắn đã cảm thấy hài lòng rồi.

Liên tiếp hai giờ trôi qua.

Chẳng mấy chốc đã hơn mười một giờ đêm.

Trình Thiên Dã khóe miệng khô khốc, hắn nhìn thoáng qua thời gian, mở miệng nói: "Thời gian cũng đã không còn sớm, hôm nay chúng ta dừng ở đây, ba ngày sau ta sẽ cố gắng giảng cho các ngươi nhiều nhất có thể, hiện tại các ngươi trở về đi."

Đám người thi nhau đứng dậy và bắt đầu rời khỏi nơi này.

"Lý Ngưu, Đàm Cương, hai người các ngươi đừng rời đi!"

Đột nhiên, giọng điệu của Trình Thiên Dã trầm xuống, hắn ngăn hai người họ lại, lạnh lùng nói, "Không phải các ngươi thích bắt nạt người khác sao? Ba ngày sau tất cả đều vào tù cho ta, ta sẽ để cho các người nếm trải cảm giác bị người khác bắt nạt là gì!"

Sắc mặt Lý Ngưu, Đàm Cương tái mét lại, trong lòng hoảng sợ.

Với thân hình mập mạp này của bọn họ, đi vào tù là có thể sẽ bị tróc ra một lớp da!

Nhưng hai người đều không dám từ chối, ở sau khi cười lấy lòng, vội vàng rời khỏi nơi này.

Ở sau khi đuổi hai người bọn họ đi, Trình Thiên Dã lại cau mày lại lần nữa, mặt mày ủ rũ.

Báo cáo lần này nên viết như thế nào đây?

Một lần đã chết mất nhiều người như vậy!

Ngoài ra còn có một tổ chức bí ẩn với mật danh là 0.

"Lão Ngô, ngươi đi nghỉ trước đi, ta đi viết báo cáo."

Trình Thiên Dã phất phất tay, trầm giọng nói.

"Đội trưởng, hay là để ngày mai lại viết báo cáo đi."

Lão Ngô nhịn không được mở miệng.

"Không được, chuyện ngày hôm nay nhất định phải làm trong ngày hôm nay, ngươi đi nghỉ ngơi đi, mặt khác phân phó bộ phận kỹ thuật, bắt đầu từ ngày mai, dùng mọi phương thức điều tra một chút về Thông Thiên giáo chủ và Hành Giả Võ Tòng."

Trình Thiên Dã tiếp tục nói.

"Vâng, đội trưởng!"

Lão Ngô nói.

. . .

Dương Phóng một đường quay trở lại nhà, để cho thân thể mình ngã nhoài vào trên ghế sa lon, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Bị áp lực trong khoảng thời gian dài khiến hắn bây giờ trở nên vô cùng mệt mỏi.

Thực sự muốn có một trận phóng túng trong thế giới hiện thực.

Có điều hắn biết chuyện này còn lâu mới kết thúc.

Chờ lần sau quay trở lại đó, hắn sẽ phải di chuyển quy mô lớn theo thương hội.

Cuộc hành trình ngàn dặm này sẽ không dễ dàng như vậy.

Dương Phóng nhìn vào thời gian một lần nữa.

Bây giờ đã là mười một giờ bốn mươi lăm phút tối.

"Được rồi, ngủ trước cái đã!"

Hắn lập tức cởi quần áo ra, bắt đầu rửa mặt.

. . .

Nhoáng một cái ba ngày trôi qua.

Trong khoảng thời gian ba ngày này, mỗi ngày Dương Phóng đều chạy tới cục cảnh sát Xương Bắc khu.

Vì có thể để cho bọn họ đi xuyên qua khu rừng rậm ở mức độ tốt nhất, trong khoảng thời gia ba ngày qua, Trình Thiên Dã đều đang giảng bài cho bọn họ, giảng cho mọi người tất cả những thông tin về nơi hoang dã mà bản thân mình tìm hiểu được ở thế giới bên kia, càng là giảng về tình huống không có Tịch Tà ngọc thì nên chạy trốn như thế nào, nên lẩn tránh Tà Linh như thế nào vân vân và mây mây.

Tuy nhiên trong đám người, chỉ một số ít người có thể thực sự lắng nghe.

Những người còn lại trên cơ bản đều ngáp ngủ.

Mà ngay cả Phương Đình, chính là liên tục gật gù.

Mặc dù bọn họ đã cố gắng lắng nghe, thế nhưng là cũng hết cách rồi, thân thể hoàn toàn không nghe theo sự sai bảo, nghe xong một buổi đã mệt rã rời.

Mà liên tục trong ba ngày qua, những người trong bộ phận kỹ thuật vẫn chưa tìm thấy bất kỳ thông tin nào về Thông Thiên giáo chủ, Hành Giả Võ Tòng.

Bởi vậy mà gõ hỏng tới mấy cái bàn phím.

. . .

Thành phố Nam.

Trong một tòa nhà bí ẩn.

Trong một căn phòng rộng rãi.

Vào lúc này đang tụ tập một đám người xuyên không tinh anh của thành phố Nam.

Ở trong tay bọn họ đều cầm báo cáo mà Trình Thiên Dã vừa mới gửi tới cách đây không lâu.

Mỗi người đều nhíu chặt mày.

Huyết tế, Thần chủng, Tống Vạn của Hắc Long quân chết thảm, Hành Giả Võ Tòng, Thông Thiên giáo chủ ...

Mỗi một từ đều làm lòng người phải kinh ngạc.

Chương 141: Phiền phức của Trần Thi Nghiên

"Cao thủ Lục phẩm cũng bị giết nhiều như vậy ... Hành Giả Võ Tòng này rốt cuộc là ai?"

Một người xuyên không giật mình nói.

"Chúng ta bây giờ cũng không tra được bất kỳ thông tin nào của đối phương, Trình đội trưởng ở bên kia bây giờ tạm thời mệnh danh tổ chức của đối phương là 0."

Một người đàn ông trung niên cầm đầu mở miệng nói.

Hắn chính là người phụ trách đội tác chiến đặc biệt của thành phố Nam, tên là Nhậm Quân!

Không chỉ phụ trách thành phố nam, đồng thời còn là người tổng phụ trách của mấy cái thành phố khác ở xung quanh.

"Thành phố Nam chúng ta hiện tại đã biết người xuyên không mạnh nhất là Lục phẩm đỉnh phong, theo suy nghĩ của các ngươi, Hành Giả Võ Tòng và Thông Thiên giáo chủ này có phải cũng đã là Lục phẩm đỉnh phong rồi hay không?!"

Mặc Quân mở miệng hỏi.

"Khó nói, không dễ để phán đoán!"

"Đúng vậy a, khó mà đoán được."

"Lục phẩm đỉnh phong đã là một bước ngoặt, đến cảnh giới này thì nhất định phải chuyển tu Linh cấp tâm pháp, mà Linh cấp tâm pháp ngay cả chúng ta hiện tại cũng rất khó có thể lấy được, đối phương lại lấy được từ chỗ nào?"

Mọi người đều ở trong một tâm trạng phức tạp, thi nhau mở miệng.

Bọn họ nghĩ rằng thân phận mình có được sau khi xuyên qua đã vượt xa người bình thường.

Không nghĩ tới bây giờ lại đột nhiên xuất hiện một cái tổ chức vô cùng thần bí?

Thành viên trong đó càng là từng người đều thần bí đáng sợ!

Quả thực không thể tưởng tượng!

. . .

Bên trong một gian phòng.

Nhậm Quân nghe mọi người bàn tán, đi tới đi lui, trong lòng cuộn trào mãnh liệt, đột nhiên nhìn về phía một nữ tử trong số đó, mở miệng nói, "Thi Nghiên, ngươi xác định người cầu hôn ngươi kia có tu vi là Thất phẩm sao?"

Trong đám người một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp gật đầu liên tục, nói: "Đúng vậy, chắc chắn là Thất phẩm sơ kỳ, hắn vừa mới đột phá thì lợi dụng lực lượng của gia tộc, tạo áp lực với gia tộc của ta, muốn đính hôn với ta!"

"Tu vi Thất phẩm!"

Nhậm Quân nhíu mày nhăn trán.

Những người như bọn họ mặc dù địa điểm xuyên không tới là Bạch Lạc thành, nhưng cuộc sống cũng không được thoải mái cho lắm.

Ở đâu có người thì ở đó có giang hồ.

Cái này thì nơi nào cũng giống nhau.

Cũng giống như thành viên nữ này ở bên trong nhóm của bọn họ, tên là Trần Thi Nghiên.

Đối phương xuyên không qua thế giới biên kia thì trở thành thành viên của một môn phái võ đạo, trẻ tuổi xinh đẹp, tu vi cường đại, ngay từ đầu đã sử dụng tài nguyên của môn phái, quả thực hỗ trợ được rất nhiều người Lam tinh vừa xuyên qua, có thể nói là có công lao to lớn.

Nhưng đối phương cũng vẫn vậy, vẫn có phiền phức của riêng mình!

Trong môn phái của nàng ta, có một thiếu niên thiên tài vô cùng cường đại, sớm đã nhìn trúng Trần Thi Nghiên, ở sau lần tu vi đột phá đến Thất phẩm này, lập tức lợi dụng lực lượng của gia tộc, tạo áp lực với gia tộc của Trần Thi Nghiên, muốn ép buộc Trần Thi Nghiên phải gả cho hắn.

Trần Thi Nghiên cùng đường bí lối, chỉ có thể tới tìm hắn người tổng phụ trách này để xin sự giúp đỡ.

Nhưng cũng đáng tiếc, người xuyên không cường đại nhất hiện tại của thành phố Nam bọn họ cũng chỉ mới tới Lục phẩm đỉnh phong mà thôi.

Căn bản không thể nào là đối thủ của đối phương.

Mà người xuyên không mạnh nhất của thành phố Lạc, thành phố Khánh, Ma Đô ... lại có khoảng cách với Bạch Lạc thành quá xa, căn bản không chạy tới được.

Cứ như vậy, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Thi Nghiên nhảy vào hố lửa.

Mặc dù nói thế giới bên kia là thế giới khác, thế nhưng linh hồn, cảm giác tóm lại là giống nhau.

Bị người làm ô uế ở thế giới khác là cả một đời tổn thương tâm hồn.

Nhậm Quân thở dài trong lòng, đi tới đi lui, lại nhìn về phía báo cáo trong tay một lần nữa.

"Có lẽ hiện tại chỉ có tổ chức số 0 này mới có thể cứu được Thi Nghiên ..."

Hắn đột nhiên cắn răng một cái, nói: "Ta sẽ gọi điện cho Trình Thiên Dã ngay bây giờ và sẽ bảo hắn cần phải tìm ra được tổ chức này càng nhanh càng tốt!"

Ban đầu hắn cũng đã hết hy vọng rồi, hiện tại bên phía Trình Thiên Dã lập tức để cho hắn nhìn thấy được một bản báo cáo như vậy.

Hắn nhất định phải tạo áp lực cho Trình Thiên Dã!

. . .

Thật tình không biết, Trình Thiên Dã bên kia sớm đã loay hoay tới sứt đầu mẻ trán rồi.

Thời gian giảng giải ba ngày sớm đã kết thúc.

Bên hắn vậy mà vẫn còn đang bận rộn.

Thậm chí ngay cả một vị thành viên lãnh đạo cấp cao nào đó cũng đích thân gọi điện thoại tới.

"Trình đội trưởng, nhiệm vụ của ngươi bây giờ chính là cần phải tìm được cái người đạt được Thần chủng kia, chúng ta nhất định phải nhanh chóng tìm hiểu rõ ràng sự huyền bí tồn tại ở bên trong Thần chủng, một khi chúng ta nghiên cứu ra Thần chủng thì sau này sẽ có rất nhiều đất dụng võ ở thế giới bên kia!"

"Vâng, vâng, lãnh đạo yên tâm, ta chắc chắn sẽ dốc toàn lực để tìm kiếm!"

Trình Thiên Dã trả lời lặp đi lặp lại.

"Ừm, nếu như hắn cần điều kiện gì thì nhất định phải đáp ứng!"

Một giọng nói truyền đến từ đầu điện thoại bên kia.

"Vâng, vâng!"

Trình Thiên Dã tiếp tục trả lời.

Hắn cúp điện thoại, cười khổ trong lòng.

Tìm được bọn họ sao?

Nói nghe thì dễ quá rồi!

Nếu không phải tên của bọn họ quá đặc thù, hắn cũng hoài nghi hai người đó có phải là những người xuyên không hay không.

Đối phương giống như căn bản không sử dụng điện thoại vậy.

Chẳng lẽ bọn họ liên lạc với nhau đều sử dụng mạng bên ngoài sao?

Ngay khi Trình Thiên Dã vừa cúp điện thoại thì số điện thoại của Nhậm Quân lại lập tức gọi tới.

Điện thoại vừa thông một cái Nhậm Quân đã lấy một giọng điệu rất nghiêm khắc để khiển trách Trình Thiên Dã.

Trình Thiên Dã không còn gì để nói.

Chương 142: Quay trở lại lần nữa.

Mà ở ngay khi Trình Thiên Dã đang rối loạn tưng bừng.

Kẻ chủ mưu của tất cả những chuyện này, Dương Phóng, vẫn đắm mình trong quá trình tu luyện vất vả hàng ngày.

Chương trình học của Trình Thiên Dã ngoại trừ giảng những mối nguy hiểm khác nhau của khu rừng rậm mà còn bao quát cấu trúc chung của Bạch Lạc thành.

Thậm chí ngay cả phân chia cảnh giới võ học về sau cũng được nhắc đến trong lần này.

Võ học từ Nhất phẩm đến Lục phẩm đỉnh phong được gọi là Phàm cấp!

Từ Thất phẩm cho đến Thập phẩm đỉnh phong thì được gọi là Linh cấp!

Mà ở trên Thập phẩm thì được gọi là võ giả Siêu Phẩm!

Chỉ là võ giả Siêu Phẩm trong lời giảng của Trình Thiên Dã là vô cùng hiếm thấy.

Cho dù ở Bạch Lạc thành, cũng giống như của quý hiếm có vậy.

Thuộc về một nhân vật huyền thoại.

Trong Bạch Lạc thành hiện tại nhiều nhất là võ giả từ Tứ phẩm đến Ngũ phẩm, có thể đạt tới Thất phẩm trở lên thì đều đã là những nhân vật lớn cầm quyền một phương.

Mà muốn đạt tới Thất phẩm thì nhất định phải tu luyện Linh cấp tâm pháp thì mới được.

Đáng tiếc!

Hai môn tâm pháp trên người Dương Phóng bây giờ đều thuộc về Phàm cấp.

Hơn nữa Hắc Hổ quyết của hắn cũng sắp tu luyện đến đại thành viên mãn, xem như đại thành viên mãn thì cũng chỉ có thể để cho tu vi của hắn đạt tới Lục phẩm đỉnh phong mà thôi.

Muốn đi vào Thất phẩm thì nhất định phải tìm được Linh cấp tâm pháp.

Mà bản (quyển) Linh cấp tâm pháp này, ngay cả bên thành phố Nam bên kia cũng chỉ lấy được một bản.

Theo cách nói của Trình Thiên Dã thì có tiền cũng chưa chắc đã mua được, ở trong các loại chợ lớn muốn mua cũng khó có thể mua được, chỉ có đi chợ đen thì may ra mới bắt gặp được.

Hoặc là bái nhập vào một số môn phái võ đạo.

Hô! Hô! Hô!

Trong công trường bỏ hoang, trong tay Dương Phóng cầm một thanh kiếm gỗ, đang tu luyện Thứ Kiếm thuật.

Trong số đông đảo các môn võ kỹ mà hắn học đến nay thì Thứ Kiếm thuật này là mạnh nhất.

Từng đạo kiếm ảnh liên tục không ngừng được đâm vào khoảng không trước mặt,mỗi một kiếm đâm ra đều mang theo tiếng xé gió rất nhỏ, thậm chí ngay cả những cột trụ xi măng cũng lần lượt để lại những vết lõm nông.

Môn Thứ Kiếm thuật này đã được hắn tu luyện ra dáng.

Ngoài đó ra, độ thông thạo của các môn võ kỹ như Cự Thạch công, Huyết Chiến Đao pháp của hắn cũng tăng lên trong những ngày này.

Cứ như vậy.

Trong nháy mắt mười ngày đã trôi qua.

Ngày xuyên không vẫn chưa đến.

Dương Phóng cũng không vội vàng, tận dụng thời gian rảnh rỗi, vẫn đang tu luyện mỗi ngày.

Chỉ khi đến ngày thứ mười một, Trình Thiên Dã lại triệu tập tất cả các thành viên chạy tới cục cảnh sát Xương Bắc khu một lần nữa để thảo luận về các vấn đề

Lần này, khi tất cả mọi người chạy đến phòng 501, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ giật mình một cách rõ ràng.

Ở bên trong phòng 501 đột nhiên có thêm một khuôn mặt xa lạ chưa từng nhìn thấy trước đây.

Một nữ tử!

Thân thể cao ráo, khuôn mặt thanh tú, trên đầu để mái tóc ngắn, nhìn khoảng chừng hai mươi tuổi.

Có một loại vẻ đẹp trung tính.

Sau khi nhìn thấy mọi người đến đông đủ, nữ tử kia lập tức nở ra nụ cười hiền lành, gật đầu chào hỏi với bọn họ.

"Xin chào mọi người!"

"Mọi người, để cho ta giới thiệu một chút!"

Trình Thiên Dã lập tức giới thiệu với mọi người, nói: "Vị nữ sĩ này là người xuyên không đến từ thành phố Nam, tên là Trần Thi Nghiên, nàng ta xuyên không qua bên đó với thân phận là con gái của Trần trưởng lão Thập Tự môn tại Bạch Lạc thành, hiện tại mà nói, là người có thân phận cao nhất trong những người xuyên không bên trong thành phố Nam!

Nếu như các ngươi có thể đi tới Bạch Lạc thành một cách thuận lợi, đều có thể đến tìm Trần nữ sĩ để được giúp đỡ ở dưới tình huống không tìm được công việc cho mình!

Trần nữ sĩ sẽ đích thân sắp xếp công việc cho các ngươi!

Điểm này thì các ngươi yên tâm đi, rất nhiều người xuyên không bên trong thành phố Nam đều được Trần nữ sĩ đích thân sắp xếp việc làm, cam đoan sẽ để cho mọi người được hài lòng.

Đương nhiên, nếu như các ngươi ngượng ngùng mà nói thì cũng có thể tới tìm ta, chỉ là công việc ta sắp xếp cho các ngươi chắc chắn không có được tốt bằng so với Trần nữ sĩ!

Thân phận của ta ở thế giới bên kia chỉ là một tên cai ngục mà thôi!"

Mọi người giật mình.

Từng người một, bọn họ nhanh chóng bước tới và làm quen với nữ tử trước mặt này.

Nụ cười trên môi Trần Thi Nghiên rất đẹp, khua tay nói, "Mọi người cứ yên tâm đi, ta có thể giúp được thì chắc chắn sẽ giúp!"

"Thật sự là cám ơn Trần cô nương."

"Đúng vậy a, cảm ơn Trần cô nương, Trần cô nương vừa xinh đẹp vừa tốt bụng."

"Trần cô nương đã có người yêu chưa."

Mọi người thi nhau cười nói, hỏi thăm.

Trình Thiên Dã để cho mọi người và Trần Thi Nghiên làm quen với nhau một lúc, đồng thời đặt một cái ám hiệu để tiện cho việc liên lạc bên thế giới bên kia, sau đó hắn lập tức dẫn theo Trần Thi Nghiên rời khỏi nơi này.

Rất nhiều người còn chưa kịp hỏi hết đành nói lời tạm biệt một cách miễn cưỡng.

Dương Phóng thì một mặt bình tĩnh quay trở về chỗ ở.

Chuyện lúc trước chỉ là một tình tiết nhỏ xen vào giữa đối với hắn mà thôi.

Nếu như ở vào mấy tháng trước, hắn khả năng sẽ còn cần người khác tìm kiếm việc làm cho hắn.

Nhưng bây giờ trên người hắn có tới mấy ngàn lượng bạc, hoàn toàn đủ để tự lực cánh sinh.

. . .

Sau đó lại thêm ba ngày nữa trôi qua.

Cuối cùng ở vào buổi tối ngày thứ mười lăm.

Nơi cánh tay của Dương Phóng lại truyền đến từng đợt cảm giác nóng bỏng khó tả.

Hắn nhìn thoáng qua, lập tức dùng việc tu luyện lại, thành thành thật thật nằm im ở trên giường, bắt đầu chờ đợi thời điểm xuyên không tới.

Chương 143: Lưu trưởng lão đi cùng

Đầu óc mê muội, ngơ ngơ ngác ngác.

Tối tăm và sáng sủa ...

Xoát!

Bên trong cửa hàng Vạn Xuân, Dương Phóng đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, mồm thở hổn hà hổn hển liên tục, vẻ mặt trắng bệch, trên dưới toàn thân mồ hôi đầm đìa, giống như vừa trải qua một trận vận động vất vả vậy.

"Có vẻ như mỗi lần xuyên không qua đây, trên người đều sẽ xuất hiện mồ hôi."

Hắn sờ lên trán của mình rồi đứng dậy khỏi giường, đầu tiên là uống một bầu nước.

Sau đó lại mở bảng thông tin độ thành thạo ra để xem.

Tu vi: Lục phẩm 390/600.

Tâm pháp: Hắc Hổ quyết

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6