Nam chính đã trở thành bạo quân đang ôm bộ xương trắng đã mục rữa khô héo của nàng mà phát điên.
Một chiếc bình sứ tinh xảo lớn bằng lòng bàn tay được người ta tiện tay đặt lên chiếc bàn đá cẩm thạch trắng ngoài trời.
Nửa canh giờ sau, Tri Ngu gặp được huynh trưởng của nguyên chủ ở hậu viện Tri gia.
Một thanh niên chừng hơn hai mươi tuổi, tướng mạo có phần đôn hậu giống mẫu thân của hắn. Nhưng thần thái lại tùy tiện, tản mạn, giống như mấy tên công tử ăn chơi trác táng tính tình không tốt ngoài đường.
“A Ngu, đừng nói là huynh trưởng không giúp ngươi, thứ trong bình này là đồ tốt mà ta phải tốn rất nhiều công sức mới có được đấy.”
Nói xong còn không quên nở một nụ cười nham hiểm, cái dáng vẻ đầy khí chất phản diện này, Tri Ngu chắc chắn hắn chính là người huynh trưởng pháo hôi của nguyên chủ rồi.
Ở Tri gia, nhân vật có khí chất giống hắn vẫn còn hai người nữa.
Một là người cha tham sống sợ chết, bộc lộ hết sự xấu xa của bản tính con người của nguyên chủ, người còn lại là vị kế mẫu độc ác ngấm ngầm, đã mua chuộc người trà trộn vào Thẩm phủ để chờ thời cơ trừ khử nữ chính giúp Tri Ngu.
Mà vị huynh trưởng rõ rành rành là pháo hôi trước mắt này cũng không cam chịu tụt lại phía sau, đã cung cấp không ít tình tiết phản diện cho nam nữ chính, tạo ra cho họ rất nhiều cơ duyên gắn kết chặt chẽ.
Tri Ngu đã vào trong đại bản doanh phản diện của nhà mình, nhưng lại chẳng dám lơ là dù chỉ nửa phần.
Ánh mắt nàng dời xuống một chút, lại rơi vào lọ thuốc mà nam nhân vừa ném lên bàn, không khỏi do dự.
“Thuốc này…”
Thấy Tri Ngu không nhận ngay, ánh mắt nam nhân lập tức sắc như chim ưng lướt qua mặt nàng, nhạy bén hỏi: “Muội muội, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao, thuốc này là do chính ngươi cầu xin mà có…”
Trước khi đối phương nảy sinh nghi ngờ, Tri Ngu đành phải lên tiếng cảm ơn, chậm rãi đáp: “Đây… đây chính là thứ A Ngu cần, may mà có huynh trưởng.”
Nói xong liền không dám do dự nữa, cất món đồ đó vào sát người.
Nào ngờ Tri Tùy nghe vậy lại càng cười quái dị hơn, lên tiếng trêu chọc: “Đúng là người đã thành thân rồi, vậy mà chẳng biết xấu hổ chút nào.”
Tri Ngu nghe mà ngơ ngác, không biết mình đã không biết xấu hổ ở chỗ nào.
Chỉ là nói nhiều ắt sẽ sai nhiều, hơn nữa hôm nay trở về còn phải tính chuyện mang dược liệu của Thẩm Trăn về cùng.
Tri Ngu uyển chuyển đề cập chuyện này với đối phương.
Trong thang thuốc của Thẩm Trăn thiếu một vị thuốc quan trọng, mà nay vị thuốc đó đang nằm trong tay hắn.
Phụ thân của Tri gia làm việc ở Hộ bộ, nhưng Tri Tùy lại là một thương nhân thực thụ, nhờ vào một vài mối quan hệ của gia đình mà gần như đã độc chiếm việc kinh doanh dược liệu trong thành.
Việc giữ lại một vị dược liệu vốn đã quý hiếm từ một Thẩm Trăn vô danh tiểu tốt đối với hắn mà nói quả là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Muội muội vừa nói gì?”
Tri Tùy có chút kinh ngạc nhìn Tri Ngu.
Đối mặt với sự dò xét của người huynh trưởng trên danh nghĩa, Tri Ngu cố gắng để bản thân thích ứng với cái nhìn soi mói này, sau đó chậm rãi lên tiếng.
“Ta lại thấy dược liệu này vẫn nên đưa cho Thẩm cô nương dùng.”
Tri Tùy vô cùng ngạc nhiên.
“Lần trước muội muội bị người treo cổ chết trong phòng dọa cho mất mật thì cũng thôi đi…”
Hắn đang nói đến lần trước Tri Ngu cứ nhất quyết xông vào nơi làm việc của Thẩm Dục để gây sự, nào ngờ vừa đẩy cửa vào đã nhìn thấy một tù nhân bị xiềng xích siết cổ đến chết.
Sau khi trở về, nàng ốm một trận thập tử nhất sinh, cả người hoàn toàn rũ rượi.
Nam nhân nói rồi chuyển giọng, ánh mắt như không thể tin nổi.
“Sao bây giờ tính tình dường như cũng trở nên lương thiện rồi?”
Dường như sự thay đổi sau còn khiến hắn kinh ngạc hơn cả chuyện trước.
Ánh mắt rơi trên người nàng trở nên lạnh lẽo.
Nếu không chuẩn bị tâm lý từ trước, e rằng lúc này Tri Ngu đã sớm hoảng hốt thừa nhận lỗi lầm rằng mình biểu hiện chưa đủ ác độc.
Bị huynh trưởng hỏi khó, nàng cũng nhất thời ngập ngừng không nói nên lời.
Tính cách trở nên lương thiện là một điều đại kỵ đối với nguyên chủ…
Nhưng bản thân nàng lại ngu dốt, còn chưa thành thạo việc làm điều ác.
Tri Ngu nghĩ tới nghĩ lui, siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, trong đôi mắt mờ sương ngưng tụ vài phần hoang mang.
“Vậy… nếu không có vị dược liệu này, huynh trưởng có nghĩ Thẩm cô nương sẽ chết không?”
Câu hỏi ngược này lập tức khiến sắc mặt đối phương thay đổi.
Hắn nhìn ngang ngó dọc, giọng điệu hoảng hốt khó hiểu: “Muội muội sao lại oan cho ta?!”
“Tuyệt đối không thể, ta đã tra rồi, thiếu vị thuốc này nhiều nhất chỉ khiến nàng ta bệnh thêm mấy ngày, không chết được đâu!”
Cái vẻ hổ giấy này, chẳng qua cũng chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.
Tri Ngu gật đầu, kiên nhẫn dẫn dắt.
“Nếu đã không giết được Thẩm cô nương, cần gì phải tốn công như vậy?”
“Những hình phạt tàn khốc khó chịu đựng có rất nhiều, hoặc là lột da nhồi đất nướng chín, hoặc là chặt tứ chi bỏ vào vò rồi rắc muối vào ướp.”
“Hoặc là đặt người lên một chiếc nồi hấp lớn, dùng hơi nước nóng để hấp cho da thịt người đó chín mềm nhừ ra từng chút một, đến lúc mở nắp vung ra chính là mùi thịt thơm lừng…”
“Cách nào mà chẳng hơn cái trò trẻ con của huynh trưởng?”
Sau khi Tri Ngu kể chi tiết một lượt những cách hầm món thịt truyền thống đó, lúc ngước mắt lên thì thấy sắc mặt Tri Tùy đã hơi tái đi.
Nàng còn đang ngờ rằng mình nói quá nông cạn, ai ngờ đối phương nín nửa ngày trời mới nặn ra được một câu: “Muội muội có tấm lòng thật là độc ác.”
Tri Ngu sững sờ, rồi cảm thấy mừng như được ban ơn.
Vô tình lại đạt được hiệu quả tàn nhẫn độc ác, đối với nàng mà nói đúng là thu hoạch ngoài ý muốn.
Thế là những lời còn lại lại biến thành huynh trưởng kiên nhẫn khuyên bảo nàng phải biết chừng mực một chút.
