Ngay cả Tri Tùy cũng biết, nếu Thẩm Trăn thật sự chết trong tay nàng, Thẩm Dục sẽ không tha cho nàng.
*
Tri Tùy có thể không xuất sắc ở những mặt khác, nhưng đối với muội muội nhà mình thì xưa nay luôn có cầu tất ứng.
Vì thế lúc rời đi, cuối cùng hắn vẫn để Tri Ngu mang theo vị dược liệu đó như ý nguyện.
Chỉ chờ xe ngựa vừa đến Thẩm phủ, nàng liền sai một tỳ nữ lập tức mang thuốc đến Tê Lạc Viện nơi Thẩm Trăn ở, đồng thời nhắn gửi lời mời Thẩm Dục tối nay đến Hương Thù Uyển ngồi chơi một lát.
Tri Ngu đoán rằng nể mặt dược liệu chữa bệnh cho Thẩm Trăn, hắn sẽ không từ chối.
Làm xong tất cả mọi việc, trời cũng đã tối sầm.
Dưới hành lang treo những chiếc đèn lồng bốn góc, ánh sáng màu cam ấm áp xua tan những vầng tối tăm.
Đẩy cửa vào phòng là hương thơm ngào ngạt phả vào mũi, từ thoang thoảng trước cửa, kéo dài vào tận bên trong rèm trướng lại càng thêm nồng nàn.
Mỹ nhân trên giường sau khi tắm gội đã thay một chiếc váy trắng màu hoa lê mềm mại rộng rãi, mái tóc đen nhánh buông xuống một bên chiếc cổ trắng như tuyết, tựa như dải lụa đen mềm mượt uốn lượn xuống trước ngực.
Mắt thấy thời gian trôi qua từng khắc, chẳng mấy chốc đã gần đến giờ Tý.
Lòng Tri Ngu thấp thỏm không yên, ngồi trên đầu giường cũng không dám lơ là ngủ quên.
Chỉ là hơi ấm hun người đến không mở nổi mắt, đến cuối giờ Hợi, Tri Ngu cố gắng nhấp một ngụm trà lạnh, gắng gượng vực dậy tinh thần, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài rèm châu, chắc là tỳ nữ.
Nàng đang định gọi người nọ vào mang lò sưởi đi, lạnh một chút mới tỉnh táo được.
Đúng lúc đó, một bàn tay vén rèm châu lọt vào tầm mắt.
Bàn tay to rộng trắng xanh được ánh nến chiếu vào ánh lên một tia ấm áp.
Người tới thong thả bước vào, ánh nến mờ ảo chầm chậm lướt qua sống mũi và đôi mắt hắn, hòa vào bóng tối.
Có lẽ do ảnh hưởng của độc tên, sau khi vào đêm, đôi con ngươi của hắn dường như cũng phủ một lớp màng âm u mỏng, lúc nhìn người khác luôn có cảm giác không được chân thật cho lắm.
Tri Ngu hé miệng, lời định gọi người vừa đến bên môi bỗng dưng ngừng lại, rồi nhanh chóng phản ứng.
Chuyện xấu hổ ban ngày bây giờ chỉ có thể giả ngốc coi như chưa từng xảy ra.
Nàng có chút không quen, mỉm cười với người vừa tới, ánh mắt sau đó cẩn thận dè dặt lướt qua bát canh trên chiếc bàn không xa hắn.
“Sức khỏe của Thẩm cô nương đã khá hơn chút nào chưa?”
Từng chữ đều không nhắc đến dược liệu đã gửi đi, nhưng lời hỏi thăm lại như đang ngầm nhắc đến công lao của mình.
Dù không có tình cảm gì khác, nhưng nàng đã chủ động xin dược liệu từ nhà mẹ đẻ rồi vội vàng gửi đến, dẫu chỉ là người xa lạ, cũng nên có chút nể mặt.
Vẻ mặt nam nhân tĩnh lặng như nước giếng cổ, nghe được sự quan tâm trong giọng nói của nàng, dường như có điều suy nghĩ, chậm rãi mở môi.
“Nàng ấy uống thuốc rồi, đã có chuyển biến tốt.”
Lòng Tri Ngu hơi yên tâm, thầm nghĩ Thẩm Trăn là người hắn yêu thương trong lòng, nàng tỏ ra thiện ý với Thẩm Trăn, có lẽ cũng sẽ khiến hắn thả lỏng đôi chút.
Nhưng Thẩm Dục chỉ liếc nàng một cái khó hiểu, không đợi nàng có hành động tiếp theo đã nói tiếp câu thứ hai khi đến đây.
“Đêm nay ta còn có việc khác, không tiện ở cùng phu nhân, lát nữa ta sẽ quay lại thăm nàng.”
Giọng hắn ôn nhuận như ngọc, dưới đôi mày mắt dịu dàng quyến luyến lại không thể nắm bắt được cảm xúc rõ ràng nào.
Dù đã trải qua việc đỗ trạng nguyên và giữ chức Đại Lý Tự Thiếu Khanh, trên người hắn vẫn có một loại khí chất thư sinh khó lý giải.
Thư sinh nho nhã vô hại, dáng vẻ thư thái, khí chất hoa mỹ, khắp người không có sự thô kệch của nông dân, không có mùi tiền của thương nhân, lại càng không có vẻ khôn lỏi trơn tru của chốn quan trường.
Hơn nữa, hắn sinh ra đã có vẻ thoát tục như tiên, nghe nói ngày đỗ đầu bảng khoa thi, công chúa đương triều cũng từng có ý với hắn.
Nếu không có sự trơ trẽn vô sỉ của Tri gia ép buộc trèo cao, có lẽ bây giờ hắn đã tiến xa hơn một bậc.
Hắn dường như đã cho Tri Ngu đủ thời gian để phản ứng, sau khi nói xong còn dừng chân một lúc rồi mới quay người rời đi.
Thương thay cho Tri Ngu đợi hắn nửa ngày, đầu óc sắp cứng đờ ra.
Đế giày hắn vừa chạm xuống nền đất này còn chưa kịp ấm đã muốn rời đi, gần như không cho nàng chút không gian nào để suy nghĩ.
Tri Ngu ngây người ra một lúc, rồi theo bản năng hoảng hốt thẳng người dậy, nàng ngước mắt nhìn, trong tầm mắt ngoài bóng lưng của hắn ra chính là một chén trà lạnh trên chiếc bàn nhỏ bên tay.
Gần như không hề suy nghĩ, nàng giơ tay ném mạnh chén trà về phía bóng lưng của hắn.
Chén sứ xanh rơi xuống đất liền vỡ tan.
Tiếng vỡ chói tai đột ngột xé toạc một vết rách dữ tợn trong bầu không khí bình yên giả tạo ban nãy.
Kèm theo đó là một cơn đau nhói ở đầu ngón tay.
Một mảnh vỡ nhỏ bằng móng tay không ai để ý nảy lên, rạch một đường trên bàn tay đang buông thõng bên người của nam nhân.
Vừa vặn cắt đứt bước chân hắn đang định bước đi.
Chuỗi hành động ăn vạ tự nhiên như nước chảy mây trôi này lại vô tình khớp với tính cách đanh đá của nguyên chủ trước khi bị dọa sợ.
Thân hình mỏng manh của Tri Ngu khẽ run, cố gắng hết sức để tái hiện lại sự ngang ngược vốn có của nguyên chủ, cắn môi nói: “Lang quân thành thân với ta mà chưa từng ở lại dù chỉ một đêm…”
“...cũng thôi đi.”
“Nhưng người đã quên khế ước bán thân của Thẩm cô nương… vẫn còn ở Tri gia.”
Thẩm Trăn tuy xưng hô là biểu huynh muội với Thẩm Dục, nhưng thực chất lại là con gái của vú nuôi Thẩm Dục.
Ngày xưa vú nuôi vì chăm sóc Thẩm Dục mà không may làm lạc mất Thẩm Trăn, trước khi tìm được nàng về, Thẩm Trăn vẫn luôn làm nô tỳ ở Tri gia.
