Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con (Dịch Full)

Chương 18: Chương 18

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Chương 18: Chương 18

Chương 18: Chương 18

An Dạng nghe hai chàng lính kia gọi anh là trung đoàn trưởng Thâm, mới biết Thâm Các là một lãnh đạo.

Đi qua cửa lớn mới xem như tiến vào quân khu, nhưng còn cách khu huấn luyện chuyện nghiệp rất xa, nơi này chẳng qua chỉ là nhà ở của quân nhân mà thôi.

Thảm Các dẫn An Dạng rẽ vào hai con đường mới đến nhà anh.

Bà Trần đứng chờ ở cửa, từ xa đã nhìn thấy ba người họ.

Thảm Luyện lật dat chạy tới muốn ôm đùi Tham Các, nhưng vừa bước ra cửa, nhìn thấy cha còn đang be một đứa trẻ khác, nhóc con liền ngây ngắn cả người.

Đã hơn 5 giờ chiều, trời bắt đầu sắm tối.

Thẩm Luyện nhìn đứa bé trong lồng ngực Thắm Các, sau đó nhìn sang An Dạng đang đứng bên cạnh, lại chạy trở về.

Hai người tới gần, bà Trần tiến lên nhìn mặt An Dạng, vừa nói chuyện vừa đánh giá.

"Mau, mau vào nhà đi, đây là An Dạng hả, xinh gái quá đi. Đi đường có mệt lắm không? Nhà cửa dì đã quét tước qua một lượt giúp hai đứa rồi, còn nấu thêm mấy món ăn nữa, đi đường cả ngày chắc mấy đứa đói bụng lắm rÔi.” An Dạng còn chưa biết rõ về tình hình nhà Thảm Các.

Nhất thời cô không biết nên gọi bà là gì.

Thẩm Các cũng quên nói với An Dạng, vì vậy anh liền nhanh chóng giới thiệu.

"Đây là dì Trần, từ nhỏ tôi đã được di nuôi lớn.”

An Dạng cười đáp lại.

"Con chào dì, làm phiền dì rồi."

Di Trần xua xua tay.

"Không phiền không phiền, đâu có gì đâu."

Vừa dứt lời liền bước vào nhà chính.

Quả thật, nhà cửa trong quân khu tốt hơn hẳn so với nhà ở thôn, ít nhất cũng là gạch xanh mái ngói, bên trong bên ngoài đều sạch sẽ thoáng mát, sân vườn cũng rộng rãi.

Thảm Các đặt Phương Kỳ xuống.

"Dì, đây là Phương Kỳ, mới hơn hai tuổi."

Di Trần rất hay mềm lòng, lại là người thích trẻ con.

"Ai u, hai tuổi thật sao? Sao lại gầy như vậy? Mau tới đây, cho bà ôm một cái nào."

Phương Kỳ quay đầu nhìn thoáng qua An Dạng, sau đó di tới để dì Trần ôm.

Di Trần rất vui vẻ.

Trẻ con không sợ người lạ là chuyện tốt, đặc biệt là con trai, không thể ngượng ngung xoắn xit như bé gái được.

"Nào, mau rửa tay đi, chúng ta vừa ăn vừa nói."

Thảm Các dẫn An Dạng đi rửa tay.

Ba anh em Thảm Luyện đứng bên cạnh nhìn Phương Kỳ.

"Bà ơi, em ấy là em út sao?"

Di Trần 'ừ' một tiếng.

"Đúng vậy, mẹ các con nhìn qua cũng là người hiền lành, mấy đứa không được bắt nạt mẹ đâu nhé."

Thắm Luyện hu một tiếng.

"Nếu cô ấy thật sự tốt bụng, con cũng không thèm khi dễ."

Di Trần giơ tay df vào trán cậu bé một cái. "Thằng nhóc này, đi rửa tay nhanh lên, rồi vào ăn cơm."

Thẩm Luyện xoay người chạy đi rửa tay.

Thảm Đồ và Thẩm Dư cũng đi theo anh trai.

Dì Trần ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xíu không được máy lạng thịt của Phương Kỳ.

Thở dài một hơi, mấy năm nay quả thật cuộc sống chẳng dễ dàng gì.

Bàn ăn trong nhà Thảm Các là một cái bàn dài, vừa đủ cho mọi người ngồi.

Cải trắng xào, bí đao ham miến, một đĩa thịt bằm rang mắm, và một đĩa rau trộn miền.

Bốn món ăn, tạo thành một mam com hoan chinh.

Trong nổi con có cơm, bột ngô vào bột gạo trắng.

Tay nghề của dì Trần chỉ ở mức trung bình, không quá xuất sắc.

Nhưng tất cả mọi người đều đói bụng.

Thẩm Các luôn tuân thủ nguyên tắc ăn cơm không nói chuyện.

Nhưng dì Trần lại không có thói quen này.

"An Dạng, đây là ba đứa con của Thẩm Các, đứa lớn nhất 5 tuổi - Thảm Luyện, đứa thứ hai 4 tuổi - Thắm Đồ, đứa nhỏ nhất ba tuổi - Thắm Dư, đều được nhận nuôi, nhưng máy đứa trẻ này đều đi theo Thảm Các từ khi còn rất nhỏ, cho nên tình cảm cũng chẳng khác gì người thân ruột thịt."

Vừa bước vào nhà An Dạng đã nhìn thấy 3 đứa trẻ, trước đó Thảm Các đã nói qua với cô, vậy nên cô cũng đã chuẩn bị tinh thần sẵn rồi.

"Thảm Các đã nói với con về tụi nhỏ rồi ạ."

Di Trần khit mũi.

"Mấy đứa mau gọi mẹ đi."

Thâm Đồ há miệng muốn lên tiếng, nhưng cậu nhóc thấy anh trai ngồi im không động tĩnh, cũng không dám gọi nữa.

An Dạng nhoẻn miệng cười, loại chuyện như này, ép buộc cũng không phải là tốt.

"Dì à, không sao đâu, trước tiên cứ sống với nhau thật hoà thuận là được."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6