Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con (Dịch Full)

Chương 19: Chương 19

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Chương 19: Chương 19

Chương 19: Chương 19

Di Trần thấy An Dạng là người rộng lượng, lại nói chuyện tiếp.

"Có một câu dì không biết có nên nói hay không.”

An Dạng đại khái có thể đoán được, nhưng người ta lại là trưởng bối, cô cũng không có ý kiến gì.

"Di Trần, dì là người lớn, con lại mới đến đây, mong dì dạy bảo con nhiều hơn ạ."

Di Trần nghe những lời này, cảm thấy An Dạng là một cô gái hiểu chuyện, đầu óc cũng không ngốc nghéch, Thẩm Các đúng là biết chọn người.

"Di chỉ muốn nói là, nếu ba thằng nhóc này quá nghịch ngợm, nên mắng cứ mắng, nên đánh cứ đánh, đừng quá chiều chuộng."

Miếng thịt trong miệng Thẩm Luyện đột nhiên mắt hét vị ngon.

Bà dì thật quá đáng, sao tự nhiên lại bán đứng bọn chúng.

Thảm Đồ đã mong có mẹ từ lâu rồi, những đứa trẻ khác đều có mẹ yêu thương, cho nên nhóc cũng muốn.

Mẹ đã xuất hiện rồi, nhóc hứa sẽ không nghịch ngợm hay gây sự gì đâu. Phải nói là nhóc con này đã sớm ngóng trông "mẹ mới” tới, bởi vì người khác đều có mẹ, cho nên nhóc cũng muốn mẹ.

"Bà, con hứa sẽ nghe lời, sẽ làm gương cho em trai, không nghịch ngợm đâu."

Di Trần 'ai u' một tiếng.

"Nghe này nghe này, Thẩm Đồ nhà chúng ta đã trưởng thành hơn rồi."

Sau đó bà khẽ lay người Thẩm Luyện.

"Con đã nghe em trai nói chưa, đừng có mà xụ mặt tỏ thái độ nữa.”

Thảm Luyện hung hăng nhai một miếng cơm.

"Vâng, cháu cũng sẽ nghe lời."

An Dạng khẽ mỉm cười, quản lý may đứa trẻ này đối với cô chẳng có gì khó khăn, khi còn là đầu bếp trong căn cứ, cô cũng đã chăm sóc rất nhiều trẻ mô côi, hơn nữa bản thân cô cũng rất thích hòa đồng với trẻ nhỏ.

"Vâng, dì Trần, dì cứ yên tâm đi."

Bữa cơm trôi qua không quá lâu.

Thức ăn trên bàn đều hết sạch.

Dì Trần cũng không muốn trì hoãn việc đoàn tụ của 'gia đình nhỏ' này.

"Di về trước đây, mấy đứa dọn dẹp sau nhé.”

Thâm Các và An Dạng tiễn bà ra tới cửa.

Sau đó mới đóng cửa lại rồi cùng nhau trở về.

Cô thu dọn chén đũa trên bàn ăn, sau đó mang chúng xuống phòng bếp, rửa sạch sẽ chỉ trong chốc lát.

Thảm Các đi ra giếng múc nước, xách về hai xô đầy.

An Dạng thấy Thẩm Các biết làm mọi chuyện, cũng không tồi.

Thảm Các suy nghĩ, anh cần phải nói rõ với An Dạng về mọi chuyện trong nhà.

"Thảm Luyện, con dẫn các em về phòng chơi đi, hoặc là đi ra ngoài cũng được."

Thảm Luyện vui sướng vang' một tiếng.

"Đi mau lên, chúng ta có thể ra ngoài chơi."

Nói xong liền hấp tấp chạy đi.

Thẩm Các ngăn cản tụi nhỏ.

"Đừng chạy nhanh như vậy, chờ Phương Kỳ nữa.”

An Dạng cũng duỗi tay giữ chặt người.

"Vừa mới ăn no, không thể chạy nhanh như vậy, lát nữa bụng các con sẽ khó chịu."

Thẩm Luyện không biết phải nói gì, cha chưa bao giờ dặn dò bọn chúng như vậy.

Cậu nhóc nắm lấy tay Phương Kỳ, trong miệng lam bam gì đó nghe không rõ, cầm lấy cây súng nhỏ của mình rồi đi chơi, nhưng cũng nghe lời không chạy nữa.

Thảm Các thấy tụi nhỏ đã đi ra ngoài, liền đem so tiết kiệm của mình ra.

"Trong này là tiền lương mấy năm nay của tôi, còn có cả tiền trợ cấp nữa, em nhìn thử xem. Còn trong hộp này là các loại phiếu được phát mỗi tháng. Thỉnh thoảng tôi sẽ đưa cho dì một ít và tiêu vào một số việc. Số còn dư đều cất ở đây."

Đó là một hộp sắt nhỏ.

Trước đây khi còn độc thân, Thẩm Các không quá quan tâm tới mấy thứ này, cứ có tiền là cất vào trong hộp.

Đôi khi cấp dưới thiếu tiền, anh sẽ lấy ra cho vay. Hoặc khi cần dùng tiền vào việc gì đó, anh mới lấy hộp sắt ra.

Bây giờ đã kết hôn rồi, bản thân thì thế nào cũng được, nhưng anh không muốn để cho người ta phải thiếu thốn. An Dạng nhận lấy, nhìn số tiền bên trong, quả nhiên là không ít.

Qua nhiều năm công tác, anh đã tiết kiệm được hai ngàn đồng.

Có thể dùng cho việc chi tiêu hằng ngày.

Số phiếu cũng nhiều không kém.

Lay phiếu ra, phiếu gạo, phiếu dầu... rồi phân loại cần thận.

Thâm Các đưa nắm tay lên miệng, ho khan hai tiếng.

"Tiền lương một tháng của tôi là 65 đồng 5 hào 9 xu, cộng thêm một ft phiếu, cụ thể nhiều hay ft thì tôi cũng không biết, bởi vì bình thường chẳng may khi để ý."

An Dạng gật đầu, số tiền này quả thật không nhỏ. "Được rồi, tôi sẽ chuẩn bị một cuốn số nhỏ, ghi chép toàn bộ chỉ tiêu hằng ngày của chúng ta."

Vốn dĩ Thảm Các muốn nói không cần đâu, nhưng lại nghĩ đến hợp đồng hôn nhân của hai người bọn họ, tuy bản thân anh chẳng quan tâm, nhưng hình như An Dạng rất để ý, cho nên đành đồng ý.

"Được, để tôi đi đun nước nóng, tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải dậy sớm nữa."

An Dạng ừ một tiếng.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6