Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Niên 80: Mỹ Nhân Yêu Kiều Cùng Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Rồi (Dịch)

Chương 14: Dựa Dẫm Con Nhà Người Ta

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Còn có lần, mẹ bảo chị em xào rau, mới rời bếp một lúc suýt chút nữa cháy luôn cả nhà bếp, từ đó trong nhà không ai dám để chị ấy nấu nữa.”

Những gì Tô Hiểu Huệ nói đều là thật. Ở nông thôn, nhất là con gái, làm sao có chuyện không biết nấu ăn?

Hoắc Kiến Quốc rõ ràng cũng không nghĩ tới, nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng Tô Uyển: “Nếu con bé thật sự không biết nấu ăn, nhà hiệu trưởng Tống cũng sẽ không giữ lại.”

Ngô má cũng lên tiếng bênh vực: “Sao lại không biết? Con bé Tô Uyển tay chân lanh lẹ, hai ngày nay giúp tôi không ít việc, sáng nay chỗ quần áo đó là do con bé giặt đấy.”

“Thế cô có thấy con bé nấu ăn, xào nấu bao giờ chưa?” Bà Hoắc nghiêm giọng hỏi.

Câu này khiến Ngô má nghẹn lời. Quả thực, cơm nước đều là bà nấu, Tô Uyển chỉ phụ nhặt rau, bóc tỏi, vo gạo linh tinh thôi.

“Thật là hồ đồ! Nhỡ đâu để nhà hiệu trưởng Tống ăn vào rồi bị sao, hoặc làm cháy nhà, thì con đường thăng tiến của Tiểu Hoắc coi như chấm hết! Mà nếu nghiêm trọng hơn, cả nhà họ Hoắc cũng bị liên lụy!”

Bà Hoắc vừa nói dứt lời, liền “chát” một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn, nghiêm giọng quát: “Sao lại giới thiệu một đứa lười biếng vụng về đi làm bảo mẫu? Ngô má, mau đi tìm con bé về ngay!”

Ngô má bị khí thế của bà Hoắc dọa đến mặt mày tái mét, lúng túng nói: “Giờ này chắc Tô Uyển đã đến nhà hiệu trưởng Tống rồi, tôi cũng không biết hiệu trưởng ở đâu…”

Bà chỉ tình cờ nói chuyện với bà Vương ở chợ, ngoài việc biết tên chủ thuê thì cũng không hỏi cụ thể địa chỉ. Hôm qua gặp nhau xong, bà Vương dẫn Tô Uyển đi luôn, còn bà thì phải về nấu cơm.

Hoắc Kiến Quốc vẫn tin tưởng Tô Uyển, nhưng lời Tô Hiểu Huệ nói cũng không thể là bịa. Ông đi vào thư phòng, gọi điện thẳng đến văn phòng của Hoắc Tiêu Hàn.

Chuông điện thoại vang “tút tút” mãi không có ai nghe, đến khi sắp gác máy thì Hoắc Tiêu Hàn mới thở hổn hển bắt máy, rõ ràng là vừa chạy về.

“Tiểu Hoắc, con có số điện thoại của hiệu trưởng Tống không?” Hoắc Kiến Quốc không vòng vo, tóm lược tình hình cho con trai.

“Ba, con đúng là có nghe dân làng nói nó từng nấu một bữa khiến cả nhà ngộ độc, ba ngày sau mới khỏi.” Hoắc Tiêu Hàn cau chặt mày, nhận ra vấn đề không đơn giản.

Trước đây anh chỉ xác minh vấn đề về nhân phẩm của Tô Uyển rồi mới báo cáo lại cho ba mẹ, còn chuyện khác vì chưa có chứng cứ nên không nhắc tới.

“Con sẽ lập tức gọi cho con trai hiệu trưởng Tống. Ba đừng lo, giờ còn chưa đến giờ nấu cơm đâu.” Hoắc Kiến Quốc nghe xong, sắc mặt càng thêm nặng nề.

Ông dặn con phải liên hệ ngay với phía hiệu trưởng, nói lời xin lỗi rồi đưa Tô Uyển về nhà họ Hoắc, tránh mọi chuyện vượt tầm kiểm soát.

“Tiểu Hoắc nói sao? Mới đến có ba ngày mà đã gây chuyện như vậy rồi.”

Khi trở lại phòng khách, bà Hoắc thấy sắc mặt chồng có phần nặng nề, liền hừ lạnh.

“Bà à, Tiểu Hoắc đã gọi cho con trai hiệu trưởng rồi, chắc chẳng mấy chốc Tô Uyển sẽ quay lại.”

“Hừ, tôi đã nói mà, tự dưng lại đòi đi làm bảo mẫu, lúc đầu tôi còn tưởng nó thật sự biết hối cải, hóa ra nhà hiệu trưởng lại có con trai…

Vội vã dọn đến nhà người ta ở, dùng danh nghĩa làm bảo mẫu để kiếm chồng tốt, nó cũng tính toán kỹ lắm rồi.”

Bà Hoắc tức giận không thôi. Ban đầu chưa đến mức nổi đóa, nhưng nhìn sắc mặt chồng sau khi gọi điện thì biết ngay lời Tô Hiểu Huệ kể còn chưa phải toàn bộ sự thật.

“Nó biết rõ mình không biết nấu ăn mà còn nhờ Ngô má giới thiệu công việc bảo mẫu, đúng là đầu óc nhanh nhạy.

Biết mấy nhà thuê nổi đều không tầm thường, một khi sống chung, lại bám riết lấy con trai người ta, rồi dựa vào danh tiếng nhà họ Hoắc, đến lúc ấy người ta có không muốn cưới cũng không được.”

Bà Hoắc chưa từng thấy ai toan tính sâu xa như vậy. Cơn giận bốc lên tới ngực, bà vứt luôn bát cơm, ôm lấy lồng ngực bực bội quay về phòng.

“Bà Hoắc, bà đừng giận nữa ạ.” Tô Hiểu Huệ nhanh chân đuổi theo khuyên nhủ.

Sớm biết vậy cô ta đã để muộn chút hẵng nói, đợi đến khi Tô Uyển thật sự làm cơm mà gây chuyện thì nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ không giữ cô lại nữa.

Bây giờ chuyện đã bung ra thế này, cho dù Tô Uyển có quay về, thì những ngày sau này ở nhà họ Hoắc cũng chẳng dễ chịu gì đâu.

Tốt quá rồi, là tự cô ta chuốc lấy!

Hoắc Tiêu Hàn cúp máy xong lập tức gọi đến bệnh viện quân khu, nơi con trai hiệu trưởng Tống làm việc, nhưng được báo rằng bác sĩ Tống đang cấp cứu bệnh nhân, ít nhất cũng phải một đến hai tiếng nữa mới ra khỏi phòng mổ.

Không còn cách nào khác, anh đành phải tự mình đến nhà hiệu trưởng Tống. Ai ngờ vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng thì Ủy viên Chính trị Lưu đã đuổi theo gọi anh lại, bảo rằng vừa có công văn khẩn cấp, cần triệu tập ngay cuộc họp.

Quân lệnh như sơn, Hoắc Tiêu Hàn không chần chừ mà lập tức bước vào phòng họp.

Khi họp xong quay về đã là mười giờ rưỡi. Anh gọi lại đến bệnh viện thì bác sĩ Tống vẫn chưa ra khỏi phòng mổ.

Lúc trước học ở trường quân đội, anh từng đến nhà hiệu trưởng Tống một lần, còn nhớ mang máng nhà nằm trên tầng ba của khu nhà dành cho lãnh đạo, lên cầu thang rồi rẽ phải là đến.

“Bảo mẫu mới của nhà hiệu trưởng Tống nấu ăn ngon thật đấy, món thịt kho tàu thơm nức mũi, mùi bay khắp cả khu giáo viên, con tôi ngửi thấy mà phát thèm, cứ đòi ăn cho bằng được!”

“Đúng thế, tôi ngửi mà cũng đói bụng luôn, thơm thật đấy.”

“Sáng nay tôi ra chợ mua rau thì tình cờ gặp cô bảo mẫu nhỏ ấy, đeo cái gùi mây, xinh lắm luôn, trông như diễn viên trên tạp chí ấy. Giọng thì dịu dàng nhỏ nhẹ, gọi ai cũng một tiếng ‘thầy’, nghe êm tai vô cùng.”

Hoắc Tiêu Hàn vừa bước đến tầng hai của khu nhà thì đã nghe thấy mấy người đang bàn tán về bảo mẫu mới nhà hiệu trưởng Tống, khẽ cau mày.

Nấu ăn ngon, còn thơm lừng, đeo gùi mây – họ đang nói đến Tô Uyển sao?

Anh sải bước lên tầng ba, mùi thịt kho tàu nồng đậm dần dần lan đến. Trời mùa hè nóng bức, người ta chẳng mấy khi muốn ăn, vậy mà chỉ ngửi thôi cũng thấy đói.

Trước cửa nhà hiệu trưởng Tống có vài đứa trẻ đang đứng chờ, đứa nào đứa nấy đều chảy nước miếng, hiệu trưởng Tống cười tươi gắp cho mỗi đứa một miếng thịt đặt vào lòng bàn tay.

Lũ trẻ vừa ăn vừa liếm tay, ánh mắt thòm thèm nhìn ông, rõ là chưa đã thèm.

Vừa thấy Hoắc Tiêu Hàn cao lớn thẳng thớm trong bộ quân phục ngắn tay màu vàng nhạt xuất hiện ở hành lang, hiệu trưởng Tống liền vui mừng reo lên:

Hiệu trưởng vừa nói vừa ngoái vào trong bếp gọi: “Tiểu Uyển, có khách, dọn thêm chén bát ra, mang luôn bát thịt kho còn lại ra đây!”

“Vâng ạ~” Giọng đáp trong trẻo ngọt ngào như suối reo, vang lên thánh thót từ phía bếp truyền tới.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6