Người này sao không nghe cho hết lời đã tiếp tục rồi?
Thật là không theo lẽ thường chút nào!
Cố Lan Đình chưa từng hôn ai, cũng chưa từng có tư thế thân mật thế này với bất kỳ người nào khác.
Hắn dựa theo bản năng, nhẹ nhàng cắn một cái lên môi nàng, liếm láp nghiền ngẫm, đôi mắt đào hoa sóng sánh ánh nước nhìn chằm chằm vào đôi gò má ửng hồng của nàng.
"Há miệng."
Đầu lưỡi tách mở hai cánh môi, tiến thẳng vào trong miệng nàng.
Môi lưỡi của Cố Lan Đình nóng bỏng, rõ ràng tướng mạo văn nhã, nhưng động tác lại mạnh mẽ bá đạo đến vậy.
Bàn tay thon dài của hắn khóa chặt hai cổ tay nàng ấn lên đỉnh đầu, đầu lưỡi ở trong miệng nàng mút mát, ép buộc môi lưỡi nàng phải quấn quýt lấy nhau.
Thạch Uẩn Ngọc bị ấn trên giường, lưng dán chặt vào lớp chăn đệm mềm mại, cảm giác như rơi vào một thế giới mông lung khác.
Màn trướng xanh mờ, ánh nến vàng vọt.
Cứng rắn và mềm mại, lạnh lẽo và nóng bỏng.
Tâm trí nàng cũng theo đó mà mê muội.
Cố Lan Đình lúc đầu còn có chút sống sượng, nhưng chỉ trong chốc lát đã trở nên điêu luyện, hôn đến mức nàng đầu váng mắt hoa, không thở nổi.
"Ưm... ưm..."
Lưỡi hắn lướt qua tận cuống lưỡi nàng mà mút mát, phát ra tiếng nước chùn chụt.
Nàng bị ép phải há miệng, hai bên hàm mỏi nhừ, khóe mắt trào ra những giọt nước mắt sinh lý.
Không kịp lấy hơi, cuống lưỡi bắt đầu tê dại, trong lòng nàng không ngừng mắng nhiếc Cố Lan Đình là tên sắc quỷ.
Né không được, nàng tìm đúng thời cơ cắn mạnh vào môi dưới của hắn, đẩy đầu lưỡi hắn ra ngoài.
Cố Lan Đình khựng lại một chút, rồi lại quấn lấy đầu lưỡi nàng mút mạnh một cái.
Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy da đầu tê rần, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Nàng run rẩy một cái, nghe thấy tiếng thở dốc khe khẽ của nam tử.
Cố Lan Đình cuối cùng cũng đại phát từ bi mà rời môi.
Hắn vùi đầu xuống, làn tóc như nước rủ xuống vương vãi trên hõm cổ nàng.
Chóp mũi hắn tựa vào mạch máu nơi cổ nàng, hơi thở nóng rực phả ra.
Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được hình dáng kinh người đang cấn vào chân mình.
Cố Lan Đình hơi ngẩng mặt, vừa thở dốc vừa một tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, tay kia định cởi dải thắt lưng.
Thạch Uẩn Ngọc biết không thể trì hoãn thêm nữa, nàng nén chặt nỗi sợ hãi, nghiến răng hạ quyết tâm, dùng sức đẩy mạnh Cố Lan Đình một cái, vén màn trướng ra rồi phục bên mép giường nôn khan.
Cố Lan Đình bị đẩy ra, trên mặt hiện lên vẻ ngỡ ngàng, đến khi thấy Thạch Uẩn Ngọc đang nôn thốc nôn tháo bên giường, thần sắc lập tức trầm xuống.
Hắn xoay người ngồi bên giường, rũ mắt nhìn nghiêng khuôn mặt tái nhợt của nữ nhân, nhẹ nhàng lên tiếng: "Hôn ta, khiến ngươi thấy buồn nôn đến vậy sao?"
Thạch Uẩn Ngọc nôn thêm hai tiếng nữa, mới lảo đảo bò xuống giường quỳ dưới chân hắn, sợ hãi nức nở: "Không, không phải đâu."
"Gia, ngài nghe nô tỳ giải thích!"
Cố Lan Đình rũ mắt nhìn nàng.
Nữ nhân quỳ bên chân hắn, mái tóc xõa tung trên vai, lớp sa y màu anh đào xộc xệch, lộ ra bờ vai trắng ngần như tuyết, cả người run rẩy như đóa hoa đào trên cành.
Thạch Uẩn Ngọc không nghe thấy lời hồi đáp, đang cân nhắc xem có nên nói tiếp hay không thì một bàn tay trắng trẻo thon dài xuất hiện trước mặt nàng.
Ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.
Gương mặt phù dung tái nhợt, hàng mi dài rủ xuống, cánh môi mọng đỏ ướt át.
"Nhìn ta, giải thích đi."
Thạch Uẩn Ngọc bị ép phải nhìn thẳng vào Cố Lan Đình.
Lông mi chậm rãi nâng lên, đôi mắt dưới bóng tối lộ ra, như một làn nước xuân trong núi, sương mù mông lung.
Khóe mắt lấp lánh lệ quang, hơi thở hổn hển, vừa như làm nũng vừa như hờn dỗi, thật đáng thương cũng thật đáng yêu.
Nam tử vạt áo lỏng lẻo, hơi cúi người bóp cằm nàng, đôi mắt đào hoa đa tình như hắc ngọc chìm trong nước, đang nửa khép lặng lẽ quan sát nàng.
Không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Thạch Uẩn Ngọc biết Cố Lan Đình đã nổi giận.
Chỉ cần nói sai một câu, e là sẽ bị lôi ra ngoài trượng tát đến chết.
Nàng nhỏ giọng nức nở: "Nô, nô tỳ từ nhỏ đã có tật này, hễ cứ căng thẳng là tâm khẩu lại đau, nếu không bình phục lại được thì dạ dày sẽ co thắt, dẫn đến nôn khan."
Vì sợ hãi mà nôn khan, rất nhiều người đều có triệu chứng này.
Gương mặt trong lòng bàn tay như hoa lê đẫm mưa, khiến người ta không khỏi xót xa.
Mỹ nhân rơi lệ, người thường sớm đã mềm lòng, nhưng hắn – Cố Lan Đình là ai chứ?
Từ một Tư ngục thất phẩm ở Hình bộ đến Thiếu khanh Đại Lý Tự, rồi đến Án sát sứ tam phẩm hiện tại.
Vụ án hắn từng tra qua nhiều như lông tơ trên người, mỹ nhân hắn từng thấy không biết bao nhiêu mà kể.
Lẽ nào lại không biết Ngưng Tuyết đang diễn kịch?
Hắn quả thực từng muốn giết nàng, nhưng hắn càng cần giữ nàng lại để dùng vào việc khác.
Một mỹ nhân gan dạ, nhạy bén lại biết diễn kịch, vừa khéo đáp ứng được nhu cầu của hắn.
"Thật sao?"
Hắn chỉnh lại lớp trung y hơi xộc xệch, giọng điệu không nghe ra vui giận.
"Gia... nô tỳ không dám nói dối."
Thạch Uẩn Ngọc sụt sùi trả lời, bị nhìn chằm chằm đến mức khó chịu, nàng co người lại, đưa tay kéo chặt lớp sa y lỏng lẻo.
Cố Lan Đình đột nhiên cười khẽ một tiếng, nắm lấy cánh tay nàng, ân cần đỡ người dậy, đặt ngồi xuống bên cạnh mình.
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn đề xuất truyện mới cho admin qua boxchat. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua boxchat hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.