Tiếng người ồn ào bên tai đã át đi hai tiếng gọi nàng ban nãy.
Nhưng điều đó không ngăn cản được việc khi nàng ngơ ngác nhìn quanh, vẫn nhận ra một trong hai giọng nói đó đến từ Ninh Hành, người đang mang vẻ mặt nghiêm nghị đi về phía nàng.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào mặt nàng, rõ ràng là đang đứng ngược sáng, nhưng Ôn Tuyết Yểu lại kinh ngạc vì mình có thể nhận ra vẻ hoảng hốt trên gương mặt đối phương.
Nàng ngẩn người đứng một lúc. Dường như thấy nàng không sao, nha hoàn thị vệ bên cạnh đã quay người đi về phía Cao Gia Nguyệt đang bị thương nặng hơn.
Sau đó, nàng nghe thấy một giọng nói yếu ớt lại truyền đến.
Ninh Hành dường như cũng nghe thấy, vì thế bước chân đang đến gần của hắn khựng lại, ánh mắt dời xuống, nhìn về phía bãi cỏ.
Ánh mắt Ôn Tuyết Yểu cũng theo đó mà chuyển xuống.
Ánh mắt đang ngước lên nhìn nàng kia, nào có chút nhẫn nhịn thường ngày, trắng trợn và trần trụi, toàn là tham luyến và ái mộ.
Gần như không cần hắn nói, Ôn Tuyết Yểu cũng có thể đọc được hai chữ từ ánh mắt khao khát của hắn, "Lại đây".
Nguyên Diệp thở hổn hển, thân thể ngã trên đất thậm chí còn bắt đầu run rẩy co giật vì đau đớn.
Trên vai hắn, một mũi tên sắc nhọn xuyên qua toàn bộ xương bả vai.
Máu đen đỏ đã nhuộm cả một vùng cỏ xanh non dưới thân hắn thành một màu đỏ thẫm.
“Tiểu thư.” Giọng Nguyên Diệp lạc đi, “Đau quá.”
Ôn Tuyết Yểu nhìn, hốc mắt dần cay xè.
Trong khoảnh khắc nàng đứng đó nhìn hắn, trong đầu đã vô số lần vụt qua những lời tỏ tình của hắn lúc hấp hối trong mơ.
Dáng vẻ thê thảm, động lòng người đó, giống hệt như lúc này.
Với trong mơ, không sai một ly.
Ôn Tuyết Yểu nghe thấy mình khẽ thở dài một tiếng.
Dường như có thứ gì đó trong lồng ngực ầm ầm sụp đổ.
Sau đó, thiếu nữ đứng ngược sáng quay người đối mặt với ánh dương rực lửa.
Run rẩy đưa đầu ngón tay ra, khẽ gọi một tiếng.
— “Ninh Hành.”
Trong tầm mắt của Ôn Tuyết Yểu là yết hầu đang chuyển động lên xuống của Ninh Hành, làn da trắng lạnh, trên cằm có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt không quá rõ.
Sau một tiếng cười khẽ mơ hồ từ trên đỉnh đầu vọng xuống, một đôi bàn tay rộng dày, khớp xương rõ ràng hiện ra trước mắt.
“Đừng sợ.”
Nàng như bị mê hoặc, đặt tay mình lên. Giây tiếp theo, một lực đạo từ lòng bàn tay truyền đến kéo nàng về phía trước.
Mà trong mắt người ngoài, lại giống như Ôn Tuyết Yểu chủ động lao vào lòng Ninh Hành.
Ở góc độ nàng không nhìn thấy, chân mày Ninh Hành khẽ nhướng lên.
“Có phiền không nếu ta giúp cô kiểm tra vết thương một chút?” Ánh mắt Ninh Hành rơi xuống chân phải đi lại có chút khó khăn của nàng ban nãy.
Ôn Tuyết Yểu nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng, đối phương như đã đoán được suy nghĩ của nàng: “Không phiền phức đâu, chỉ là xem giúp cô một chút thôi, nếu thật sự bị thương đến xương, thì cần phải báo cho đại phu xử lý kịp thời, nếu không để lại di chứng mới là phiền.”
Ôn Tuyết Yểu nhìn xung quanh, mọi người đều đang bận rộn xem xét tình hình của Cao Gia Nguyệt, cũng không có ai chú ý đến nàng, vì vậy nàng khẽ gật đầu.
Ninh Hành khuỵu gối ngồi xổm xuống, từ góc độ của Ôn Tuyết Yểu, có thể nhìn thấy phần gáy lộ ra khi hắn cúi đầu, đường cong ưu mỹ, bờ vai rộng dày vững chãi, xuống nữa là năm ngón tay thon dài như được tạc từ ngọc.
Lúc này đôi tay ấy đang không ngừng tiến lại gần mình, nàng lập tức nhớ lại cảm giác khi đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, khô ráo, ấm áp, mạnh mẽ.
Ôn Tuyết Yểu siết chặt lòng bàn tay.
Bàn tay Ninh Hành dừng lại ở vị trí cách bắp chân nàng một tấc, khẽ hỏi: “Được không?”
Dường như chỉ cần nàng nói một tiếng từ chối, hắn sẽ lập tức dừng lại, không hề khiến người ta nghĩ đến những chuyện vượt quá giới hạn hay mờ ám.
Ôn Tuyết Yểu “ừm” một tiếng.
Giây tiếp theo, vị trí nối giữa mắt cá chân và bắp chân được bao bọc qua lớp vải mềm mại.
Da đầu nàng tê dại, cảm giác đau nhức khiến nàng không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
Ninh Hành nghe tiếng liền lập tức thu tay lại, nhíu mày ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bị trật khớp rồi.”
Nói xong, hắn đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh một vòng, rồi lại nhìn về phía Ôn Tuyết Yểu.
Cảm nhận được sự căng thẳng của nàng, Ninh Hành thở dài một tiếng, ôn tồn thương lượng với nàng: “Để Tiểu Thử và Hứa tiểu thư dìu cô xuống được không?”
Ôn Tuyết Yểu gật đầu.
Ninh Hành thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, khi Ninh Thập Nhất gọi Hứa Lưu Song đang vây quanh Cao Gia Nguyệt lại, lúc Ôn Tuyết Yểu đang được hai người dìu đi, sau lưng lại truyền đến một giọng nam hấp hối.
Ninh Hành nhấc mí mắt, không để lộ cảm xúc mà nhìn vào mặt Ôn Tuyết Yểu.
“Tiểu thư…”
Giọng nói yếu ớt, nhưng không ảnh hưởng đến việc nó lọt rõ vào tai mấy người có mặt.
Tiểu Thử có chút căng thẳng nhìn tiểu thư nhà mình, như thể sợ đối phương sẽ làm ra hành động kinh người nào đó giữa chốn đông người.
Thân hình Ôn Tuyết Yểu hơi cứng lại.
Thiếu niên ngã trên bãi cỏ ngực đã sớm bị nhuộm đỏ, lúc này đang thở dốc từng hơi, ánh mắt tràn đầy hy vọng và lưu luyến nhìn về phía Ôn Tuyết Yểu.
Đôi mắt hoa đào cong lên dường như ẩn chứa trăm ngàn dịu dàng và vạn lời muốn nói, đến nỗi Hứa Lưu Song chỉ liếc nhìn một cái đã bị tình cảm cuộn trào trong đôi mắt ấy dọa sợ.
Nàng ấy dường như nhớ lại lời đồn gần đây trong kinh thành về đích nữ Tướng phủ và một mã nô, nghĩ đến đây, không nhịn được mà len lén liếc nhìn Ninh Hành bên cạnh.
Người sau mắt hơi cụp xuống, dường như không hề để tâm đến chuyện này.
Trong lúc mấy người mỗi người một tâm tư đang dừng bước, giọng nói lại vang lên lần nữa, yếu ớt hơn lần trước.
“Tiểu thư, A Nguyên đau quá, nô tài có phải sắp chết rồi không.”
Ôn Tuyết Yểu im lặng không nhúc nhích.
