Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Phu Nhân Duy Nhất Của Ninh Phủ (Dịch FULL)

Chương 20: Mộng tỉnh

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Tiểu thư, A Nguyên còn có mấy lời muốn nói với tiểu thư… Tiểu thư có thể quay đầu lại nhìn nô tài một chút không, coi như thương hại nô tài, nghe nô tài nói xong mấy lời cuối cùng được không?”

Ôn Tuyết Yểu bị khơi gợi lại ký ức.

Hồi ức và mộng cảnh đan xen quấn lấy nhau, cuối cùng xé nát đối phương.

Nàng đột nhiên giằng ra khỏi tay Tiểu Thử và Hứa Lưu Song, dùng sức day day khóe mắt đang hơi cay.

Đang định quay người, cổ tay đã bị người ta nắm lấy.

Ninh Hành bình tĩnh nhìn nàng, giọng nói nhàn nhạt: “Ôn tiểu thư, nếu thật sự đau đến không đi được, tại hạ cũng có thể bế cô lên xe ngựa. Chuyện có nguyên do, chắc cũng sẽ không có lời ra tiếng vào gì.”

Ôn Tuyết Yểu gỡ tay hắn ra, lắc đầu.

Ninh Hành nhìn nàng không chớp mắt, một lát sau mới buông tay.

Nàng vốn định giải thích một câu rằng sở dĩ nàng còn chưa đi được là muốn nói rõ với Nguyên Diệp, nhưng lại nghĩ, có ai sẽ để tâm chứ?

Vậy thì, hà tất phải nói cho người khác nghe?

Đây chỉ là sự đoạn tuyệt với quá khứ của một mình nàng, là sự giằng xé và tỉnh táo của một mình nàng.

Ôn Tuyết Yểu hít sâu một hơi, rồi quay người, nhưng không đi ngược lại, mà đứng yên tại chỗ.

Cách một khoảng rất xa, nàng từ trên cao nhìn xuống Nguyên Diệp: “Nguyên Diệp, nếu ngươi còn muốn sống, thì không nên cầu xin ta nghe ngươi nói gì, mà nên cầu xin đám đại phu đang vây quanh Cao tiểu thư kia, bảo họ cũng cứu ngươi nữa.”

Nguyên Diệp ngẩn người, như không thể tin mình vừa nghe thấy gì.

Im lặng một lát, trên mặt hắn lại hiện lên vẻ mặt trắng trợn trần trụi, chỉ là lần này trong biểu cảm ẩn chứa mấy phần rối rắm.

Hắn liếc mắt nhìn Ninh Hành đã quay người rời đi sau lưng Ôn Tuyết Yểu, thê lương nhếch khóe môi: “Nguyên Diệp hiểu rồi, tiểu thư, là nô tài làm khó người rồi.”

Làm khó sao?

Ôn Tuyết Yểu thầm nghĩ, hắn làm khó nàng đâu chỉ có khoảnh khắc này.

Từ sớm khi nàng thổ lộ tâm ý với hắn.

Khi nàng đề nghị đến Ninh phủ từ hôn, khi nàng chống đối với Ôn tướng, khi nàng mấy lần thấp thỏm bất an trong sự lúc gần lúc xa của hắn, sao hắn không nói, là hắn làm khó nàng?

Ôn Tuyết Yểu cười khẽ: “Nếu ngươi đã biết, sau này đừng làm bất cứ chuyện gì khiến ta cảm thấy khó xử nữa.”

“Tiểu thư, người có ý gì?” Nguyên Diệp run giọng, như có dự cảm, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Cao Gia Nguyệt được mọi người vây quanh khiêng khỏi trường đua, xung quanh trở nên trống trải, lúc này mới có người phát hiện ra Nguyên Diệp vẫn luôn bị phớt lờ.

Đúng như Ôn Tuyết Yểu đã nghĩ, dù nàng không quan tâm, người của Bạch gia cũng sẽ không để Nguyên Diệp chết thảm ở trường đua.

Bởi vì tuy hắn chỉ là một hạ nhân, nhưng trong mắt người khác cũng là hạ nhân của Tướng phủ. Sau ngày hôm nay, càng là ân nhân cứu mạng của đích nữ Tướng phủ.

Khi hắn nhìn Ôn Tuyết Yểu lần nữa, trong mắt chỉ còn sự yếu đuối, không hề có chút hung tợn như ban nãy.

“Tuyết Yểu tỷ tỷ, hình như đó là người hầu bên cạnh tỷ.” Hứa Lưu Song nhắc nhở.

Đại phu duy nhất trên trường đua lúc này đều đang bận chăm sóc Cao tiểu thư rồi, với thân phận của Nguyên Diệp, tự nhiên phải đợi sau.

Nếu muốn chữa trị kịp thời, phải do Ôn Tuyết Yểu phái người đến y quán gần nhất mời đại phu.

Nói xong, Ôn Tuyết Yểu lại từ trong lòng lấy ra thứ gì đó đưa cho Tiểu Thử: “Cho hắn.”

Đó là một tờ giấy mỏng, chính là khế ước bán thân của Nguyên Diệp mà Ôn Tuyết Yểu đã mang theo từ trước.

Rồi nàng nhàn nhạt nhìn Nguyên Diệp, không còn chút cảm xúc thừa thãi nào: “Nguyên Diệp, Ôn Tuyết Yểu ta cảm tạ ơn cứu mạng hôm nay của ngươi, vật này ngươi nhận lấy, xem xong sẽ hiểu.”

Thấy có người hầu muốn khiêng mình đi, Nguyên Diệp bất chấp tất cả mà gạt người đó ra, cố chấp nhìn Ôn Tuyết Yểu: “Tiểu thư, có phải hôm nay nô tài đã làm sai điều gì không?”

Hơi thở Nguyên Diệp rối loạn, hắn nắm chặt tờ giấy mỏng, đến khi nhận ra đó là thứ gì, đầu óc đột nhiên choáng váng.

Nhất thời, hắn không phân biệt được cơn đau xuyên thấu lồng ngực, rốt cuộc là vì cái gì?

Là vì mũi tên sắc nhọn sao?

Trước khi hôn mê, hắn thấy Ôn Tuyết Yểu quay người, là một sự kiên định và lạnh lùng mà hắn chưa từng thấy.

Rốt cuộc là sai ở bước nào?

Tại sao lại biến thành như bây giờ?

Hắn cố gắng nhớ lại, nhưng khi đôi mắt nặng trĩu nhắm lại, trong đầu hắn có thể nghĩ đến, lại chỉ có nụ cười đơn thuần của Ôn Tuyết Yểu.

Năm đó ở Giang Nam, trên chiếc thuyền con giữa hồ, thiếu nữ cười e thẹn, nói với hắn, A Nguyên, ta hình như có chút thích ngươi rồi.

Sau này về kinh thành, dưới gốc bồ đề, ánh mắt nàng nhìn hắn nghiêm túc và thành kính, nàng nói, Nguyên Diệp, sau khi ta từ hôn, chúng ta về lại Giang Nam có được không?

Nàng rõ ràng vẫn luôn không biết mệt mỏi mà bước về phía hắn, vẫn luôn kiên định không đổi mà chọn hắn. Tại sao lần này, bóng lưng rời đi lại không có một chút lưu luyến nào?

Nguyên Diệp chìm vào giấc mơ.

Trong mơ, hắn lấy thân mình đỡ tên, Ôn Tuyết Yểu bất chấp tất cả lao về phía hắn, không màng ánh mắt dị nghị của mọi người mà nắm chặt tay hắn.

Lặp đi lặp lại gọi tên hắn: “Nguyên Diệp… Nguyên Diệp…”

Không lâu sau, cảnh tượng đột ngột thay đổi.

Giữa trời tuyết giá, Ôn Tuyết Yểu bị người ta ném vào một ngôi miếu hoang, một con dao găm lóe sáng lạnh lẽo tàn nhẫn rạch lên má nàng.

“Thôi được rồi.” Ôn Tuyết Yểu thở dài, không nhìn Nguyên Diệp nữa, mà nói với người hầu ban nãy: “Phiền ngươi đưa hắn xuống trước, lát nữa ta sẽ cho người tìm thầy thuốc đến khám cho hắn.”

Khi đối diện với ánh mắt đang nhìn mình, ánh mắt hắn bỗng chốc lạnh đi.

Bóng người trước mặt và kẻ vung dao găm trong mơ đột nhiên trùng khớp.

Nguyên Diệp âm trầm nói: “Sao ngươi lại ở đây?”

Ôn Tuyết Yểu vốn nghĩ sẽ trả lại khế ước bán thân đã chuộc cho Nguyên Diệp, rồi sắp xếp cho hắn ở trang tử ngoài thành chữa trị, cũng coi như trả ơn cứu mạng ngày đó một cách công khai.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6