Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Trường Sinh Tu Tiên, Đồng Hành Cùng Linh Quy (Bản Dịch)

Chương 15: Cao Bội Dao (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Cô bé trông yếu ớt, suy dinh dưỡng này, thế mà lại mang trong mình tứ hệ ngụy linh căn. Thiên phú còn tốt hơn cả hắn và Đại Ngưu.

Trần Giang Hà nghi ngờ Cao Bội Dao căn bản không phải cháu gái lão Cao, vì điều này không khớp với những gì lão Cao từng nói trước đây. Mười lăm mười sáu tuổi đã đến Vân gia làm ngư nông, bảy tám mươi năm chưa từng rời khỏi Kính Nguyệt hồ, ở đâu ra một đứa cháu gái?

Xem ra lão Cao rời đi trong Ngư miên kỳ là vì cảm thấy đại hạn sắp đến, nên ra ngoài tìm kiếm tiên miêu có linh căn để kế thừa y bát. Làm ngư nông ở Vân gia bảy tám mươi năm, dù chỉ là ngư nông sơ cấp thì cũng tích cóp được chút ít. Tu sĩ Luyện Khí kỳ một khi qua sáu mươi tuổi mà tu vi vẫn là Luyện Khí sơ kỳ thì cơ bản sẽ không lãng phí tài nguyên lên người mình nữa. Cho nên, lão Cao có tiền tiết kiệm, có lẽ còn không ít.

Chỉ là lão Cao ra ngoài tìm tiên miêu như vậy thực sự có chút lỗ mãng, vì rất dễ bị kẻ xấu nhìn trúng mà chặn đường giết người đoạt bảo. Vạn hạnh là lão đã sống sót trở về, còn mang theo một tiên miêu tứ hệ ngụy linh căn, đúng là gặp vận may lớn. Tất nhiên, cũng có thể là do cơ duyên của Cao Bội Dao thâm hậu nên mới được lão Cao phát hiện, đưa lên con đường tu tiên.

"Giang Hà ca nói đúng, sang năm đệ cũng sẽ sắp xếp chu đáo cho Bội Dao muội muội." Đại Ngưu cũng lớn tiếng phụ họa.

Lão Cao thay mặt Cao Bội Dao cảm ơn. Lại nói thêm vài lời nhờ vả Trần Giang Hà và Dư Đại Ngưu sau này chiếu cố Cao Bội Dao nhiều hơn, rồi kết thúc buổi tụ họp cuối năm lần này.




Ngày hôm sau.

Trần Giang Hà bước ra khỏi thuyền đánh cá, lên bến cảng, liền thấy Vương Khuê đang tươi cười trò chuyện với một thanh niên chất phác. Thanh niên kia ánh mắt né tránh, thần thái do dự không định, dường như đang rất khó xử.

Thật khéo, Vương Khuê cũng nhìn thấy Trần Giang Hà, nhưng không hề lạnh lùng đối mặt mà lại dùng ánh mắt hòa nhã, ra hiệu cho hắn đừng nói nhiều. Rõ ràng, Vương Khuê lại đang mượn linh sa, sợ Trần Giang Hà phá hỏng chuyện tốt.

Nhưng Vương Khuê có chút lo xa rồi, hắn và thanh niên kia chẳng có quan hệ gì, sao lại đi làm hỏng chuyện của gã? Đối với tính cách hạng người như Vương Khuê, Trần Giang Hà đã hiểu thấu đáo. Ngay lần đầu tiên gã mở miệng mượn linh sa mà dứt khoát từ chối, chẳng những không đắc tội chết gã, mà còn khiến gã từ đó không còn đánh chủ ý lên người mình nữa.

Trần Giang Hà thản nhiên cười, đi về phía phường hội từ một hướng khác. Mục đích hắn tới bến cảng lần này, ngoài việc tụ họp cuối năm và đại hội ngư nông, chính là mua một viên Dưỡng Khí Đan.

"Lão Cao, Bội Dao."

Khi đi đến cổng phường hội, hắn đụng mặt lão Cao và Cao Bội Dao đang đi tới.

"Giang Hà."

"Giang Hà ca ca."

Lão Cao thấy Trần Giang Hà, dắt tay Cao Bội Dao cười đi tới chào hỏi. Cao Bội Dao nhút nhát khẽ gọi một tiếng, rồi lại trốn sau lưng lão Cao.

Trao đổi vài câu, lão Cao liền dẫn Cao Bội Dao rời khỏi phường hội, đi vào khu chợ kế bên. Trần Giang Hà cũng sải bước vào phường hội.

Nơi công cộng không nên giao lưu quá nhiều, dù có chuyện gì cũng thường là đến tửu lầu hoặc trên thuyền cá. Có thể gặp lão Cao ở phường hội, Trần Giang Hà cũng đoán ra được vài phần. Một là đưa Cao Bội Dao đi mở mang tầm mắt, làm quen với các loại môi trường ở bến cảng, sau này dù lão không còn, Cao Bội Dao cũng không đến mức mù mờ. Hai là, chắc hẳn là mua Uẩn Linh Đan cho Cao Bội Dao.

Cao Bội Dao không phải tiên miêu do Vân gia mang về, dù có linh căn thì Vân gia cũng sẽ không ban tặng Uẩn Linh Đan. Lão Cao đã muốn để Cao Bội Dao kế thừa y bát, tự nhiên phải dẫn dắt cô bé vào tiên đồ, trở thành tu sĩ Luyện Khí. Uẩn Linh Đan giúp dẫn linh nhập thể nhanh chóng là thứ không thể thiếu.

Trần Giang Hà dạo một vòng quanh phường hội, vẫn là những sạp hàng đó, phần lớn đều bán vật liệu.

"Trong phường hội cũng không thường thấy Phù sư khách khanh và Đan sư khách khanh, bọn họ bán những vật liệu này cho ai?"

"Chẳng lẽ là bán cho ngư nông?"

Lần trước tới phường hội hắn đã có thắc mắc này. Ngư nông sơ cấp bổng lộc không cao, cả năm trời kịch trần cũng chỉ được một trăm ba mươi hạt linh sa, căn bản không đủ tiêu hao cho việc tự học vẽ linh phù, chứ đừng nói đến luyện đan. Nhưng lại không thấy khách khanh, vậy đối tượng tiêu thụ của những sạp vật liệu này chỉ có thể là ngư nông cao cấp.

Ngư nông cao cấp nuôi cá Thanh Ngư nhỏ một năm được bao nhiêu bổng lộc? Trần Giang Hà từng hỏi lão Cao, nhưng lão cũng không biết gì về việc này. Nếu những vật liệu này thật sự bán cho ngư nông cao cấp, vậy bổng lộc nuôi cá Thanh Ngư nhỏ ít nhất cũng phải gấp năm, thậm chí gấp mười lần nuôi cá Thanh Ngư lớn.

Thu hồi tâm trí, hắn đi tới sạp đan dược. Chủ sạp vẫn là người phụ nữ đó, ba năm trôi qua, nếp nhăn trên mặt bà ta nhiều hơn và sâu hơn. Lần trước gặp, trên mặt còn thoa chút phấn son nhàn nhạt, lần này lại không thấy hương phấn son đâu nữa. Tu sĩ Luyện Khí kỳ một khi qua sáu mươi tuổi, nếu không uống Trú Nhan Đan, dung mạo sẽ già đi rất nhanh, cơ bản chỉ ba năm năm là từ dáng vẻ thanh tráng niên bước vào trung lão niên.

"Một viên Dưỡng Khí Đan."

Trần Giang Hà lấy ra một túi vải đã chia sẵn, bên trong có hai trăm mười hạt linh sa. Một trăm hạt linh sa đổi một khối linh thạch cần bù thêm năm hạt linh sa, đổi hai khối linh thạch tự nhiên cần mười hạt.

Người phụ nữ chủ sạp nhận lấy túi vải, thần thức quét qua liền biết số lượng linh sa, sau đó cầm lấy bình ngọc đựng Dưỡng Khí Đan đổ ra một viên đặt vào hộp gỗ đưa cho Trần Giang Hà.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6