Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tụ Bảo Tiên Bồn (Bản Dịch)

Chương 2: Nhặt được cái chậu sứt (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Một cái sân này có sáu bảy căn phòng.

Tạp dịch đệ tử mỗi người có một gian phòng riêng.

Hạ Bình Sinh nhận chìa khóa và xích sắt rồi mở cửa, trong phòng trống huơ trống hoác, đừng nói là đồ dùng sinh hoạt, ngay cả chăn đệm cơ bản nhất cũng không có.

May mà hiện tại là mùa hè, buổi tối không có chăn cũng không sợ lạnh.

Trong phòng có một cái bát lớn bằng sắt.

"Phía trước nhất là nhà ăn!" Hàn Lão Tam nói: "Mỗi ngày cứ đúng giờ đến ăn cơm là được, muộn là hết đấy..."

Nói xong câu cuối cùng, Hàn Lão Tam như có việc gì đó, vội vàng rời khỏi đây.

Hạ Bình Sinh nhìn quanh căn phòng, lại một lần nữa thấy trống rỗng.

Thế là hắn giơ tay khóa cửa lại, quẩy hai cái thùng nước đi về phía núi sau.

Theo lý mà nói, ngày mai hắn mới bắt đầu gánh nước.

Nhưng phàm sự dự tắc lập bất dự tắc phế (việc gì có chuẩn bị thì thành công, không chuẩn bị thì thất bại), nếu thật sự đợi đến ngày mai mới đi gánh nước, lỡ gặp trục trặc gì thì không còn đường lui, cho nên Hạ Bình Sinh đi trước một chuyến, một mặt là để quen đường, mặt khác cũng muốn xem mình mất bao lâu mới gánh đầy hai chum nước.

Phía sau núi có một dòng suối trong lành từ đỉnh núi chảy xuống, hóa thành thác nước đổ lên tảng đá lớn, tung bọt trắng xóa.

Thác nước này không lớn, chỉ rộng chừng một thước, nhưng chảy mãi không ngừng, lượng nước này cung cấp cho cả ngọn núi là đủ rồi.

Dưới tảng đá lớn nơi thác nước đổ xuống hình thành một vũng đầm nông trong vắt.

Nước trong nhìn thấy đáy, thậm chí có thể thấy rõ cát đá dưới lòng suối.

Hạ Bình Sinh mang hai cái thùng lớn đến, múc đầy nước sạch, sau đó quẩy lên vai đi về.

Hai thùng nước rất nặng, đè ép khiến hắn gần như không thở nổi.

Hai dặm đường núi, hắn đi mất ròng rã một khắc đồng hồ.

Theo tốc độ này, một canh giờ tối đa chỉ gánh được hai đến ba lần, đi về hai mươi lần thì ít nhất cần bảy tám canh giờ.

Để công việc ngày mai nhẹ nhàng hơn, Hạ Bình Sinh gánh xong một lần lại quay lại bờ suối.

Hắn quyết định hôm nay ít nhất phải gánh năm lần, như vậy ngày mai sẽ không vất vả như thế nữa!

Một lần!

Hai lần!

Ba lần!

...

Màn đêm càng lúc càng thâm trầm.

Khi Hạ Bình Sinh đến bờ suối múc nước lần thứ năm, hắn bỗng nhiên phát hiện dưới đáy nước có thứ gì đó đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt!

"Đây là..."

Hạ Bình Sinh hít sâu một hơi tiến lên, phát hiện dưới đáy nước trong vắt cách đó không xa, lại có một cái chậu gốm cũ nát nằm đó.

Cái chậu gốm này đen thùi lùi, vừa vặn phản chiếu một tia ánh trăng.

"Hầy..." Hạ Bình Sinh lau mồ hôi trên trán, nói: "Ta còn tưởng là bảo bối gì, hóa ra là một cái chậu sứt!"

"Nhưng mà, cái chậu sứt này cũng có chút công dụng, cứ mang về đã, bình thường dùng để giặt đồ rửa mặt cũng vừa khéo!"




"Ào..." Hạ Bình Sinh đổ hai thùng nước trên đòn gánh vào chum.

Cái chum lớn này mới chỉ đầy được một nửa.

Hôm nay năm lần đã hoàn thành.

Hắn dùng cái chậu gốm cũ nát kia múc chút nước rửa tay và mặt, lại rửa sạch sẽ trong ngoài cái chậu, sau đó múc nửa chậu nước mang về phòng.

Nửa chậu nước này là để uống, lỡ như buổi tối khát nước cũng không cần chạy ra ngoài.

Về đến phòng, khóa trái cửa, Hạ Bình Sinh lại dùng then cửa chặn chặt lại.

Ánh trăng như nước, xuyên qua khe hở của cửa sổ chiếu vào trong phòng, loang lổ mộng ảo.

Hạ Bình Sinh lăn ra giường, cứ thế ngủ say sưa.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài truyền đến một hồi tiếng chiêng dồn dập!

Phải dậy sớm rồi!

Hạ Bình Sinh kéo lê thân thể mệt mỏi vội vàng đứng dậy, sau đó cầm bát sắt chạy về phía nhà bếp.

Vì đã đến giờ cơm.

Buổi sáng phải ăn no mới có sức làm việc chứ?

Các tạp dịch đệ tử lần lượt bước ra khỏi phòng mình, đi về phía nhà ăn phía trước.

Hơn hai mươi người, lộn xộn thành một đoàn.

Trương lão đại vẫn ở trần nửa thân trên nhưng mặc một chiếc quần đỏ sẫm, thấy người đã đông đủ liền lần lượt điểm danh. Điểm danh xong, hắn nói: "Ăn cơm thôi... Lão Bào kia, múc cho tiểu tử này nhiều thịt một chút, nhất định phải ăn cho no... nếu không không có sức gánh nước đâu!"

Hắn không phải là thương hại Hạ Bình Sinh, mà là Trương lão đại hiểu rõ sự vất vả của việc gánh nước.

Vốn dĩ Hạ Bình Sinh tuổi còn nhỏ, năm nay mới mười bốn tuổi, nếu không ăn no thì lấy đâu ra sức làm việc?

Việc không xong, thì cuối cùng người xui xẻo vẫn là Trương lão đại hắn.

Đừng quên, hắn là ban trưởng của ban tạp dịch này!

"Cảm ơn Trương lão đại!" Hạ Bình Sinh ngây ngô, vẻ mặt đầy cảm kích tạ ơn Trương lão đại.

Hắn còn nhỏ tuổi, nhân tình thế thái và một số đạo lý cơ bản nhìn vẫn chưa rõ ràng, tự nhiên không nghĩ tới tầng ý nghĩa sâu xa hơn này.

Phải nói rằng, đồ ăn của tiên môn vẫn rất phong phú.

Bữa sáng thịt thà cũng cho ăn đủ.

Sau khi ăn xong, Hạ Bình Sinh rửa sạch bát, về phòng chuẩn bị ra thác nước sau núi gánh nước, nhưng vừa mới vào phòng, cảnh tượng trong phòng lại khiến hắn có chút sững sờ.

Cái chậu hôm qua hắn đựng nước suối để bên cửa sổ, vốn dĩ bên trong chỉ có nửa chậu nước sạch, nhưng hiện tại nửa chậu nước sạch đó đã biến thành một chậu đầy ắp, hơn nữa còn hiện ra một màu xanh biếc.

"Thật kỳ lạ, mới có một đêm mà nước đã biến chất rồi sao?"

Hạ Bình Sinh đặt bát sắt xuống, đi tới bên cửa sổ, ghé đầu vào quan sát kỹ lưỡng.

Đến gần mới thấy nước này thật sự rất xanh, loại xanh biếc rực rỡ.

Nhìn là biết đã bị hỏng rồi.

"Xem ra sau này không thể dùng cái chậu này đựng nước được nữa!" Hạ Bình Sinh đưa tay nhấc chậu lên, tiện tay đổ chậu nước xanh biếc này ra ngoài cửa sổ: "Sau này... cứ dùng nó giặt quần áo vậy!"

"Loảng xoảng" một tiếng, hắn tùy tay ném cái chậu xuống đất, Hạ Bình Sinh quẩy đòn gánh lên, mở cửa phòng đi về phía suối nguồn.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6