Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Yêu Em Khi Đã Muộn (Dịch)

Chương 12: Cô Ôn, rất thiếu tiền sao?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Ôn Mạn nhẹ giọng an ủi: “Chuyện tiền bạc con sẽ nghĩ cách.”

Dì Nguyễn thương cô, chiều hôm đó đưa cho Ôn Mạn một cuốn sổ tiết kiệm, bên trong là tiền riêng của bà, khoảng hơn một triệu tệ.

Ôn Mạn biết đây là tiền dưỡng lão của dì Nguyễn.

Cô nắm chặt cuốn sổ, giọng hơi nghẹn ngào: “Con dùng tạm trước, sau này…”

Dì Nguyễn lại ngắt lời cô: “Dì còn một căn hộ nhỏ ở ngoại ô xa, tuy hơi cũ nhưng cũng ở tạm được. Ôn Mạn… con nhất định phải cố gắng hết sức để lo vụ kiện cho ba con.”

Ôn Mạn gật đầu.

Dì Nguyễn xuất viện, Ôn Mạn đón bà đến một căn nhà thuê tạm.

Căn nhà nằm trong một khu chung cư cũ, là căn hộ hai phòng ngủ rộng 60 mét vuông, nội thất cũng đơn sơ đến thảm hại, hoàn toàn không thể so sánh với căn hộ cao cấp trước đây.

Dì Nguyễn đi một vòng rồi dọn vào ở.

Ôn Mạn rất áy náy, cô nhờ Bạch Vi tìm giúp hai công việc làm thêm.

Bạch Vi không mấy tán thành: “Bản thân công việc của cậu đã chiếm không ít thời gian rồi, lại còn nhận thêm hai việc nữa, không muốn sống nữa à?”

Ôn Mạn rất kiên trì: “Tớ không sao.”

Bạch Vi đoán cô cần dùng tiền vào nhiều việc nên đành tìm việc cho cô, ngoài ra còn lôi cả khoản tiền tiết kiệm riêng của mình ra cho Ôn Mạn vay.

Ôn Mạn ghi nhớ ân tình này.

Hàng ngày sau khi tan làm, cô lại đến nhà hàng làm thêm. Tuy có chút mệt mỏi nhưng mỗi giờ có thể kiếm được 500 tệ.

Cô vốn xinh đẹp, đàn piano lại hay, quản lý rất sẵn lòng thuê cô.

Hoắc Thiệu Đình và Ôn Mạn gặp lại nhau chính tại nhà hàng này.

Hoắc Thiệu Đình không đi ăn một mình, anh đi cùng một người phụ nữ rất có sức hút. Trông như đối tác công việc, nhưng lại có chút gì đó mập mờ.

Ôn Mạn không hề ngạc nhiên, một người đàn ông ưu tú như Hoắc Thiệu Đình, bên cạnh chắc chắn không thiếu phụ nữ.

Cô biết thân biết phận, cô và Hoắc Thiệu Đình là người của hai thế giới khác nhau. Dù có gặp mặt, cô cũng chọn không làm phiền, chỉ khi vô tình chạm mặt ở toilet mới khẽ gật đầu: “Luật sư Hoắc.”

Hoắc Thiệu Đình đang hút thuốc ở khu vực cho phép, nhìn thấy Ôn Mạn, anh nhíu mày.

Người phụ nữ này gầy đi một vòng.

Cằm nhọn hoắt, tuy đẹp nhưng luôn có cảm giác chỉ cần bóp nhẹ là vỡ tan.

Hoắc Thiệu Đình biết rõ, trung tâm đào tạo của Ôn Mạn là nơi rất cao cấp, không cho phép giáo viên nhận việc riêng bên ngoài.

Anh từ từ nhả ra một vòng khói.

Làn khói lan tỏa giữa hai người, anh mới gạt tàn thuốc: “Cô Ôn, rất thiếu tiền sao?”

Ôn Mạn ngẩn người.

Cô không ngờ Hoắc Thiệu Đình còn hạ mình nói chuyện với cô, sững lại một lúc mới khẽ “vâng” một tiếng: “Đúng là rất thiếu.”

Hoắc Thiệu Đình lập tức đoán ra đây là do Cố Trường Khanh ra tay.

Anh cũng không ra mặt bênh vực, chỉ lướt mắt qua cơ thể Ôn Mạn.

Một người kén chọn như Hoắc Thiệu Đình cũng phải thừa nhận, nếu Ôn Mạn muốn kiếm tiền nhanh thì thực ra rất dễ dàng. Cô không chỉ xinh đẹp, tính tình cũng rất mềm mỏng, lúc hôn hay khi làm ‘chuyện ấy’ lại giống hệt một con thú non.

Không có người đàn ông nào lại không thích!

Việc cô có thể chịu khổ làm thêm, ngược lại khiến Hoắc Thiệu Đình bất ngờ.

Nhưng luật sư Hoắc là người tôn trọng phụ nữ, anh khẽ hất cằm, đầy khí chất.

Ôn Mạn biết anh đã cho phép đi qua, vội vàng bước vào nhà vệ sinh.

Lúc đi ra, Hoắc Thiệu Đình đã không còn ở đó, người phụ nữ xinh đẹp đi cùng anh đương nhiên cũng đã rời đi.

Ôn Mạn nghĩ, luật sư Hoắc có lẽ sẽ có một đêm phóng túng.

---

Nhà hàng đóng cửa lúc mười giờ.

Ôn Mạn bước ra ngoài, trời đã đổ mưa vừa.

Lất phất, khiến mặt đường màu xám loang loáng ánh đèn…

Ôn Mạn không mang ô, đành lấy túi xách che trên đầu, chạy khoảng hai trăm mét để trú dưới trạm xe buýt.

Quần áo trên người cô ướt sũng, run rẩy cầm điện thoại gọi taxi… Trời mưa rất khó bắt xe, Ôn Mạn đợi mãi mà không thấy chiếc nào.

Đối diện trạm xe buýt.

Một chiếc Bentley Continental màu vàng kim đỗ bên đường, Hoắc Thiệu Đình ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn Ôn Mạn.

Anh nhìn cô chạy trong mưa, quần áo ướt đẫm… toàn thân run rẩy.

Ở ghế phụ, Hoắc Minh Châu đang ngồi.

Hoắc Minh Châu đã chơi điện thoại được một tiếng, cô buồn chán ngáp dài: “Anh, không phải anh nói muốn đưa em đi ăn khuya sao? Anh chọn cả tiếng rồi mà vẫn chưa chọn được chỗ… Ơ, kia không phải là bạn gái của Khương Nhuệ à?”

Hoắc Thiệu Đình khẽ lau vô lăng, lười biếng hỏi: “Bạn gái Khương Nhuệ?”

Hoắc Minh Châu vỗ vào cửa sổ xe: “Chính là chị vừa xinh đẹp lại có thân hình nóng bỏng đó! Anh, chúng ta cho chị ấy đi nhờ một đoạn đi?”

Hoắc Thiệu Đình tỏ vẻ khá miễn cưỡng: “Bạn gái của Khương Nhuệ, không tiện lắm đâu nhỉ?”

“Chị ấy bắt được xe rồi!” Hoắc Minh Châu đột nhiên tiếc nuối nói.

Hoắc Thiệu Đình nhìn sang.

Quả nhiên một chiếc taxi màu xanh lam đã quay đầu, lướt qua xe của anh.

Bên cạnh, Hoắc Minh Châu tìm số điện thoại của Khương Nhuệ rồi gọi đi.

[Khương Nhuệ, anh làm bạn trai kiểu gì thế?]

[Lúc nãy em vừa thấy chị Ôn Mạn đấy.]

[Muộn thế này rồi mà anh cũng không đến đón chị ấy à?]



Bên kia Khương Nhuệ cười hề hề: “À… là do anh đây làm bạn trai chưa tốt!”

Hoắc Thiệu Đình nghe vậy, khẽ nhếch môi.

Khương Nhuệ cũng không khách sáo thật!

Hoắc Minh Châu lại nói với Khương Nhuệ vài câu rồi cúp máy.

Cô khoác tay Hoắc Thiệu Đình, làm nũng: “Anh, tiệc sinh nhật của em mời chị Ôn Mạn đến đàn piano được không? Chị ấy đang khó khăn, em trả cho chị ấy hai mươi nghìn tệ.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6