Cố Trường Khanh ấn nhẹ vào bắp chân cô ta.
Hoắc Minh Châu đau đến bật khóc: “Đau chết em mất… Cố Trường Khanh, anh mau đưa em đến bệnh viện đi.”
Cố Trường Khanh đặt cô ta vào trong xe.
Khi đứng thẳng người dậy, anh ta liếc nhìn nhà kho lần cuối.
Ôn Mạn, đừng trách tôi!
Cố Trường Khanh lên xe rồi lập tức khởi động, anh ta sợ rằng chỉ cần chậm thêm một giây, anh ta sẽ hối hận!
…
Nhà kho bỏ hoang.
Tế Hầu nhổ một bãi nước bọt, chửi ầm lên: “Thứ không đáng tiền, hai triệu cũng không đáng! Đành cho anh em hưởng vậy.”
Hắn lại thúc giục mấy tên côn đồ kia: “Chơi thì chơi, đừng làm lỡ việc!”
Mấy tên côn đồ kia vô cùng phấn khích.
Anh em bọn chúng chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào nuột nà đến thế, nói thật, còn xinh đẹp hơn cả vị hôn thê của tổng giám đốc Cố… Nếu được nếm thử không biết sẽ sung sướng đến mức nào!
Trong mắt Ôn Mạn ngập tràn nỗi sợ hãi.
Nhưng cô càng hận hơn!
Nếu như trước đây cô vẫn còn mong chờ Cố Trường Khanh sẽ nương tay, thì từ giờ phút này, cô đối với anh ta chỉ còn lại lòng căm hận!
Đám côn đồ đang rục rịch hành động, đột nhiên, một tiếng “cạch” giòn tan vang lên từ góc nhà kho.
Bọn chúng giật nảy mình!
Là ai?
Hoắc Thiệu Đình dựa người vào bức tường xám xịt, tay nghịch chiếc bật lửa.
Anh có khí chất cao quý, vẻ ngoài lại tuấn tú, bộ vest đắt tiền trên người và cái nhà kho rách nát này tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Anh thản nhiên cười: “Cô Ôn, sao lần nào gặp cô cũng trong bộ dạng thảm hại thế này?”
Ôn Mạn sững sờ.
Cô từ từ quay đầu lại, nhìn thấy Hoắc Thiệu Đình đang bước về phía mình… Cùng lúc đó, vô số tiếng còi cảnh sát vang lên từ bốn phía.
Giây phút này, cô chưa bao giờ cảm kích anh đến thế!
Giữa khung cảnh hỗn loạn, Ôn Mạn được bế bổng lên.
Cô dựa vào lồng ngực Hoắc Thiệu Đình, vòng tay anh rất ấm áp, mang theo mùi hương nam tính nhàn nhạt dễ chịu.
Nhà kho bỏ hoang dần lùi xa…
Những dây thần kinh căng như dây đàn của Ôn Mạn cuối cùng cũng được thả lỏng, cô khẽ nhắm mắt lại, ngay sau đó cảm thấy đầu óc choáng váng.
“Hoắc Thiệu Đình.” Cô níu chặt áo sơ mi của anh, khó nhọc gọi khẽ.
Hoắc Thiệu Đình cúi đầu, thấy sắc mặt Ôn Mạn trắng bệch.
Ôn Mạn tựa vào người anh, yếu ớt nói: “Gáy tôi bị đập một cái, có lẽ bị chấn động não rồi.”
Hoắc Thiệu Đình không chần chừ, lập tức lái xe đưa cô đến bệnh viện.
Ôn Mạn nằm ở ghế sau, từng cơn khó chịu ập đến.
Cô rất muốn nôn!
Hoắc Thiệu Đình một tay lái xe, một tay gọi điện thoại.
[Chú Lâm, là cháu Thiệu Đình đây, cháu có một người bạn muốn đưa đến nhờ chú xem giúp.]
[Có thể là chấn động não ạ.]
[Vâng, mười phút nữa cháu tới.]
…
Hoắc Thiệu Đình gọi điện xong, nhìn vào gương chiếu hậu, giọng nói rất ôn hòa hỏi: “Khó chịu lắm sao?”
Ôn Mạn nhắm mắt, đau đớn “ừm” một tiếng.
Tiếng “ừm” ngắn ngủi ấy vỡ vụn, khiến người đàn ông nghe mà không khỏi đau lòng.
Giọng Hoắc Thiệu Đình trầm khàn: “Một lát nữa là đến bệnh viện rồi.”
Trong cơn khó chịu triền miên, Ôn Mạn mơ màng nghĩ: Không ngờ một người đàn ông như Hoắc Thiệu Đình cũng có lúc dịu dàng đến vậy.
Tới bệnh viện, nhờ có quan hệ của Hoắc Thiệu Đình, cô được đưa thẳng đến phòng cấp cứu để chụp CT.
Lão bác sĩ Lâm kia cầm phim lên, giơ cao nhìn một lượt, sau đó cười nhạt: “May quá, chỉ là chấn động não nhẹ thôi! Nằm viện theo dõi hai ngày là được.”
Hoắc Thiệu Đình cảm ơn ông.
Bác sĩ Lâm nhìn Ôn Mạn, rồi lại cười tủm tỉm hỏi: “Bạn gái à?”
Hoắc Thiệu Đình rất mực chừng mực đáp: “Một khách hàng, tình cờ gặp thôi ạ.”
“Ra là khách hàng!” Bác sĩ Lâm vẫn cười tủm tỉm: “Thiệu Đình, cậu đưa ‘cô khách hàng’ đi làm thủ tục nhập viện đi, lát nữa chú sẽ bảo y tá qua truyền dịch.”
Hoắc Thiệu Đình cũng không giải thích gì thêm.
Anh bế Ôn Mạn đưa cô về phòng bệnh, rồi đi đóng viện phí.
Ôn Mạn vô cùng cảm kích, cô muốn chuyển tiền cho anh, nhưng cơ thể quá khó chịu khiến cô chỉ có thể nằm trên giường bệnh chống chọi với cảm giác trời đất quay cuồng… Mơ mơ màng màng, cô ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, kim truyền dịch đã được rút ra.
Ôn Mạn cảm thấy đỡ hơn, cô khẽ quay đầu, qua cửa sổ thấy bên ngoài trời đã nhá nhem tối.
Một bóng người cao ráo đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, giọng nói được đè xuống rất thấp.
Là Hoắc Thiệu Đình.
Ôn Mạn tựa vào gối, lặng lẽ nhìn anh.
Dáng người Hoắc Thiệu Đình rất đẹp, cao 1m86, một chiều cao lý tưởng để phụ nữ phương Đông nép vào lòng! Ôn Mạn đã tiếp xúc với anh vài lần, không thể không thừa nhận rằng luật sư Hoắc dù không giàu có đến thế, thì số phụ nữ theo đuổi anh cũng chẳng hề ít.
Hoắc Thiệu Đình nói chuyện điện thoại xong, quay người lại liền bắt gặp ánh mắt của Ôn Mạn.
Cô rất yên tĩnh, gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần tựa vào gối, mang một vẻ đẹp mong manh đặc biệt.
Hoắc Thiệu Đình bất chợt rung động, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt: “Còn định nhìn bao lâu nữa?”
Mặt Ôn Mạn nóng lên, cô khẽ nói: “Tôi muốn uống nước.”
Cô vốn nghĩ Hoắc Thiệu Đình sẽ gọi y tá, không ngờ anh lại tự mình rót cho cô một cốc nước ấm, đi đến mép giường ngồi xuống, rồi vòng tay qua người cô.
Ôn Mạn buộc phải tựa vào lồng ngực anh, cô khẽ giãy giụa: “Luật sư Hoắc, để tôi tự làm!”
Hoắc Thiệu Đình liếc cô một cái.
