Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Yêu Em Khi Đã Muộn (Dịch)

Chương 17: Luật sư Hoắc, bạn gái của anh à?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Đôi mắt sâu thẳm của anh không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng lại có vẻ rất nghiêm túc.

Ôn Mạn không dám tranh cãi, đành ngoan ngoãn tựa vào vai anh, nương theo tay anh mà uống từng ngụm nước nhỏ. Không biết có phải là ảo giác của Ôn Mạn không, cô luôn cảm thấy anh ôm cô chặt hơn một chút.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra.

Bác sĩ Lâm vừa bước vào đã thấy cảnh tượng thân mật trong phòng, ông cười hiền hòa: “Cô khách hàng cảm thấy thế nào rồi?”

Ôn Mạn vô cùng ngượng ngùng.

Nhưng mặt Hoắc Thiệu Đình lại dày đến đáng kinh ngạc, anh kiên quyết đút cho cô uống hết cốc nước, lúc này mới buông Ôn Mạn ra để nói chuyện với bậc trên: “Cô Ôn đây bị Minh Châu làm liên lụy, chăm sóc cô ấy là điều nên làm ạ.”

Bác sĩ Lâm tính tình rất tốt: “Ra là vậy! Thân phận này thay đổi nhanh thật đấy!”

Sau khi kiểm tra cho Ôn Mạn, xác định không có vấn đề gì, ông lại cười nói: “Có Thiệu Đình tự mình chăm sóc, chắc là sẽ nhanh khỏi hơn đấy.”

Mặt Ôn Mạn nóng ran cả lên!

Bác sĩ Lâm cười ha hả rồi rời đi.

Ôn Mạn lấy điện thoại ra định gọi cho dì Nguyễn, Hoắc Thiệu Đình lại nói: “Tôi đã gọi điện xin phép giúp cô rồi, cũng tiện nói với dì của cô là cô phải đi công tác mấy ngày.”

Ôn Mạn: “…”

Hoắc Thiệu Đình dường như không cảm nhận được sự bất mãn của cô, lại nhẹ nhàng nói thêm: “Tôi đã bảo trợ lý mang cơm tới.”

Ôn Mạn không nhịn được nữa.

Cô hỏi Hoắc Thiệu Đình: “Anh trông chừng tôi thế này, là sợ tôi phá hoại hạnh phúc của em gái anh sao?”

Hoắc Thiệu Đình dựa vào tủ đầu giường, đang nhắn tin Wechat cho trợ lý, nghe vậy liền cười khẽ một tiếng.

“Cô Ôn định dùng cái gì để phá hoại đây?”

“Cơ thể cô? Hay là đoạn tình cũ không mấy tốt đẹp kia?”

“Tôi tưởng Cố Trường Khanh đã đưa ra lựa chọn rồi chứ, cô Ôn à, ‘dây thần kinh phản xạ’ của cô dài vậy sao?”



Anh ta vô cùng đẹp trai, nhưng miệng lưỡi lại chẳng nể nang ai, chút cảm tình ít ỏi của Ôn Mạn đối với anh phút chốc tan thành mây khói.

Cô xoay người, cố tình quay lưng về phía anh.

Hoắc Thiệu Đình vắt chéo đôi chân dài, nhìn người phụ nữ trên giường bệnh, khẽ cười một tiếng gần như không thể nghe thấy.

Hình như giận rồi!

Khoảng nửa tiếng sau, thư ký của Hoắc Thiệu Đình mang bữa tối tới.

Cô thư ký nhìn thấy Ôn Mạn, chợt nhớ ra đã từng gặp cô gái này một lần ở văn phòng luật sư.

Vốn tưởng chỉ là cô ấy đơn phương theo đuổi, ai ngờ sếp nhà mình cũng khá để tâm đến người ta, còn tự mình chăm sóc, rồi vận dụng quan hệ các kiểu, làm hẳn một ‘combo’ trọn gói.

Ánh mắt cô thư ký mang theo vài phần mờ ám.

Tâm trạng Ôn Mạn không tốt nên không để ý đến những điều này, cô cũng thực sự đói rồi, liền cảm ơn rồi mở hộp cơm bằng gỗ ra.

Là cháo thịt dễ tiêu hóa, thích hợp cho người bệnh.

Mùi rất thơm!

Một dòng nước ấm chảy qua lòng Ôn Mạn, cô cảm nhận được sự chu đáo của Hoắc Thiệu Đình. Tính cô vốn mềm mỏng, lúc này vừa cảm động đã nhanh chóng cúi đầu trước: “Luật sư Hoắc, hôm nay cảm ơn anh!”

Hoắc Thiệu Đình không có ý định dùng bữa tối cùng cô.

Anh vẫn vắt chéo đôi chân dài, vừa dùng điện thoại xử lý công việc vừa lơ đãng nói: “Cô Ôn không cần khách sáo! Dù sao thì tôi cũng có mục đích khác.”

Ôn Mạn bị chặn họng, khựng lại một chút.

Cô đã chịu ơn người ta, đối phương lại là nhân vật lớn có quyền có thế, cô đành hạ mình: “Là tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Hoắc Thiệu Đình ngước mắt nhìn cô.

Ôn Mạn biết điều, cứ để mặc cho anh nhìn.

Trong lòng cô cũng lờ mờ biết được, anh thích ngoại hình và vóc dáng của cô… bởi vì trong ánh mắt anh ít nhiều đều mang theo ý tứ tình ái nam nữ.

Hoắc Thiệu Đình nhìn đủ rồi, mới từ từ cất điện thoại đi: “Thật lòng chứ?”

Khí thế của anh quá lớn, Ôn Mạn không dám nhìn thẳng nữa, giả vờ húp cháo: “Thật lòng.”

Hoắc Thiệu Đình dường như đã hài lòng, liền dẫn thư ký rời đi.

Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Ôn Mạn một mình nằm trên giường, cảm thấy xung quanh trống trải vô cùng… Cô vẫn còn hơi khó chịu, bèn nhắm mắt ngủ luôn.

Khi tỉnh lại lần nữa, đã là chín giờ tối.

Vì là khu phòng bệnh VIP nên buổi tối đặc biệt yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài kia hòa cùng tiếng côn trùng chim chóc.

Ôn Mạn đi đến bên cửa sổ, mở ra.

Dưới lầu có một khu vườn, cây cối um tùm, điểm xuyết những loài hoa cỏ đủ màu sắc, đang vào độ nở rộ của tiết đầu hè.

Ôn Mạn đột nhiên muốn xuống dưới đi dạo.

Một lát sau, cô bước trên thảm cỏ xanh mềm mại, hít hà hương cỏ cây trong lành, cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Trăng sáng sao thưa, vạn vật tĩnh lặng.

Ngay khi Ôn Mạn đang lên kế hoạch cho một tương lai nhạt nhẽo, một giọng nói nũng nịu mềm mại vang lên: “Cố Trường Khanh, anh hôn em thêm cái nữa đi mà…”

Ôn Mạn sững sờ, vô cùng bất ngờ.

Hoắc Minh Châu?

Cô ta cũng ở bệnh viện này sao?

Ôn Mạn khẽ ngước mắt, liền nhìn thấy một đôi tình nhân đang quấn quýt như sam dưới ánh trăng, ôm nhau hôn đến khó rời.

Cố Trường Khanh ôm eo vị hôn thê, nâng niu gương mặt cô, trân trọng như báu vật.

Người có tính khí như anh ta, vậy mà lại dỗ dành Hoắc Minh Châu như dỗ một đứa trẻ: “Tối nay là lần cuối nhé! Em nên đi ngủ rồi.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6