Hoắc Minh Châu choàng tay qua cổ anh, ánh mắt trong veo đầy quyến rũ: “Cố Trường Khanh, chúng ta đã đính hôn rồi, khi nào anh mới chịu lên giường với em?”
Cố Trường Khanh đang định nói vài lời qua quýt, ánh mắt anh ta lại vô tình liếc thấy Ôn Mạn ở trong góc.
Ôn Mạn đang đứng ở hành lang, không biết đã đứng xem bao lâu rồi.
Cố Trường Khanh đột ngột ấn Hoắc Minh Châu vào lòng mình, anh ta không muốn cô phát hiện ra Ôn Mạn.
Còn bản thân anh ta lại dán chặt mắt vào Ôn Mạn.
Việc Ôn Mạn được cứu là điều anh ta không thể ngờ tới. Vốn dĩ anh ta đã quyết định hy sinh cô, không ngờ mạng của Ôn Mạn cũng lớn thật, bình an vô sự trở về.
Tâm tư của Cố Trường Khanh, làm sao Hoắc Minh Châu biết được?
Cô chìm đắm trong mật ngọt tình yêu, những ngón tay trắng nõn khẽ lướt trên lồng ngực vị hôn phu, nhỏ giọng thúc giục: “Cố Trường Khanh, anh còn chờ gì nữa?”
Cố Trường Khanh đáp lấy lệ một tiếng.
Anh ta muốn xem phản ứng của Ôn Mạn, nhưng Ôn Mạn chỉ khẽ nhếch môi, rồi nhanh chóng xoay người định rời đi…
Tim Cố Trường Khanh thắt lại.
Trước đây Ôn Mạn yêu anh ta đến nhường nào, chỉ cần anh ta có chút không vui là cô sẽ buồn bã cả buổi, tìm trăm phương ngàn kế để dỗ anh ta vui.
Vậy mà bây giờ, anh ta sắp lên giường với người khác, cô lại chẳng hề rung động!
Anh ta không tin… không tin Ôn Mạn không có chút cảm giác nào!
“Thật sự muốn đến vậy sao?”
Giọng Cố Trường Khanh nhàn nhạt.
Tiếp đó, anh ta khẽ túm lấy mái tóc dài của cô gái trong lòng, cúi đầu hôn cô cuồng nhiệt…
Anh ta vừa vội vàng vừa hung hãn.
Hoắc Minh Châu không chịu nổi, khẽ đấm vào vai anh ta oán trách: “Cố Trường Khanh, anh sao vậy?”
Cố Trường Khanh dừng lại.
Ánh mắt anh ta sâu thẳm, trong đáy mắt là sự u ám đặc quánh không tan.
Anh ta đột ngột bế bổng Hoắc Minh Châu lên, tiến về phía phòng bệnh VIP, Hoắc Minh Châu ngượng ngùng nép vào vai anh, lí nhí hỏi: “Anh thật sự muốn em sao?”
Cố Trường Khanh khẽ “ừm” một tiếng.
Lúc xoay người bước vào hành lang phòng bệnh, anh ta liếc mắt nhìn qua, nhưng Ôn Mạn đã biến mất từ lúc nào.
Ánh mắt Cố Trường Khanh chợt ảm đạm.
Trở lại phòng bệnh riêng, anh ta và Hoắc Minh Châu lần đầu xảy ra quan hệ. Hoắc Minh Châu vừa e thẹn lại vừa táo bạo, Cố Trường Khanh không thể nói là hoàn toàn không hưởng thụ, chỉ là… dường như vẫn thiếu chút gì đó!
Khi kết thúc, đã là rạng sáng.
Cố Trường Khanh ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài ban công, trên bàn tròn nhỏ đặt một hộp thuốc lá, anh ta đã hút bốn năm điếu rồi.
Rõ ràng anh ta đã có được mọi thứ mình muốn, một vị hôn thê xinh đẹp yêu kiều cùng tất cả lợi ích mà cô mang lại, cơ thể cũng vừa mới được thỏa mãn, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ.
Anh ta không thể quên được ánh mắt của Ôn Mạn: Chế giễu, và không hề bận tâm!
Một vòng tay mềm mại ôm lấy anh ta từ phía sau.
Hoắc Minh Châu áp vào lưng anh, dịu dàng hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Cố Trường Khanh dụi tắt điếu thuốc, kéo vị hôn thê vào lòng, anh ghé vào tai cô thì thầm: “Minh Châu, không ai tốt hơn em cả.”
Hoắc Minh Châu nép vào lòng anh, kéo lấy tay anh: “Anh phải đối xử tốt với em một chút, biết không? Phải yêu em mãi mãi, nhường nhịn em!”
Yết hầu của Cố Trường Khanh khẽ chuyển động.
Anh ta không biết yêu ai, thứ anh ta yêu chỉ có quyền thế!
Ôn Mạn là vậy, Hoắc Minh Châu cũng không ngoại lệ, anh ta chỉ chọn người có lợi hơn cho mình mà thôi.
Một lúc sau, Hoắc Minh Châu đột nhiên lên tiếng: “Vừa rồi em có thấy chị Ôn! Cố Trường Khanh, có phải anh vẫn tự trách vì không cứu được chị ấy không? Không sao đâu, anh trai đã cứu chị ấy rồi, còn tự tay chăm sóc nữa… Anh cứ yên tâm đi.”
Yên tâm?
Cố Trường Khanh cười khẩy một tiếng.
Rồi tâm trạng anh ta lại chùng xuống, anh ta nhớ lại thái độ khác thường của Hoắc Thiệu Đình đối với Ôn Mạn…
Sáng sớm, Ôn Mạn tỉnh dậy.
Bên gối cô là một chiếc hộp nhung vuông vắn tinh xảo.
Ôn Mạn ngẩn người, mở ra xem.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, kiểu dáng kinh điển của Tiffany, số cara trông cũng không hề nhỏ.
Ôn Mạn đoán ra người tặng là ai.
Cô cảm thấy thật mỉa mai.
Cố Trường Khanh đã dồn cô vào đường cùng, hại cô suýt chút nữa bị cưỡng hiếp, vậy mà vẫn còn mặt mũi tặng nhẫn kim cương cho cô!
Cô đang định nhờ y tá trả lại cho anh ta thì cửa phòng được đẩy ra.
Cố Trường Khanh bước vào, thấy Ôn Mạn đang ngắm chiếc nhẫn kim cương, anh ta hiếm khi dịu giọng: “Tỉnh rồi à? Em thích không?”
Ôn Mạn đậy nắp hộp lại, cười nhạt.
“Thích chứ.”
“Phụ nữ nào mà không thích kim cương!”
“Nhưng Cố Trường Khanh, đồ của anh, tôi không muốn thứ gì cả.”
…
Ôn Mạn từng nghĩ khi gặp lại bộ mặt đó của anh ta, cô sẽ buồn nôn và tức giận, nhưng cô lại bình tĩnh đến bất ngờ, như thể đang đối xử với một người xa lạ.
Có lẽ, sau khi đã hoàn toàn tuyệt vọng thì cũng chẳng còn yêu nữa rồi!
Cố Trường Khanh cụp mắt xuống, nói rất khẽ: “Ôn Mạn, đây là sự đền bù của anh dành cho em, không có ý gì khác.”
Ôn Mạn ngẩng đầu, cố nén nước mắt chực trào: “Đền bù? Cố Trường Khanh, anh nợ tôi, anh lấy gì để đền bù? Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi với tôi, vậy thì hãy buông tha cho ba tôi!... Tôi sẽ lập tức đưa ba mẹ rời khỏi thành phố B, từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh, càng không cản đường của anh nữa! Cố Trường Khanh, xem như tôi cầu xin anh, được không?”
