Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Yêu Em Khi Đã Muộn (Dịch)

Chương 19: Cố Trường Khanh, anh định đền bù thế nào?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Cố Trường Khanh không thể làm được!

Hai tay anh ta đút trong túi quần, đứng thẳng tắp: “Đợi em nghĩ thông suốt rồi chúng ta nói chuyện sau.”

Ôn Mạn không thể nhịn được nữa, cô dùng hết sức ném chiếc nhẫn kim cương trong tay về phía anh ta.

“Cố Trường Khanh, anh cút đi!”

Chiếc hộp nhỏ cứng rắn sượt qua thái dương Cố Trường Khanh, để lại một vệt máu nhỏ…

Cố Trường Khanh không hề để tâm.

Anh ta cúi xuống nhặt chiếc hộp nhỏ bỏ vào túi áo, sẽ có một ngày, anh ta đích thân đeo chiếc nhẫn này cho Ôn Mạn, khiến cô cam tâm tình nguyện trở thành người phụ nữ của anh ta.

Anh ta nói: “Ôn Mạn, lần này là sự cố ngoài ý muốn!”

Ôn Mạn nhắm mắt lại, bảo anh ta cút đi!

Cố Trường Khanh còn muốn nói gì đó, cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị đẩy ra.

Người bước vào là Hoắc Thiệu Đình.

Hôm nay anh ăn mặc vô cùng lịch lãm. Bộ vest đen trắng kinh điển, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, càng tôn lên gương mặt anh tuấn quyến rũ của anh!

Không khí trong phòng bệnh có chút kỳ lạ, nhưng Hoắc Thiệu Đình dường như không nhận ra.

Anh khẽ gật đầu với Cố Trường Khanh, rồi đi đến bên giường Ôn Mạn, rút từ trong túi áo ra một tờ hóa đơn.

“Cô Ôn, hóa đơn viện phí của cô tổng cộng là 22.600… thêm WeChat rồi chuyển khoản cho tôi nhé?”

Cảm xúc của Ôn Mạn còn chưa ổn định lại, Hoắc Thiệu Đình đã cầm lấy điện thoại của cô.

Anh dựa vào thành giường của cô, quét mã để thêm bạn trên WeChat.

“Cô Ôn nghèo thật đấy, trong ví chỉ có 18.000 thôi à?”

Mặt Ôn Mạn nóng bừng lên!

Hoắc Thiệu Đình nói năng rất nghiêm túc: “Còn nợ 4.600, hay là hôm nào đó đi đánh một trận golf với tôi, 4.600 này coi như xóa.”

Ôn Mạn khẽ ngẩng đầu.

Mái tóc xoăn màu trà dài đến eo, mềm mại buông xõa, cả người cô cũng toát lên vẻ dịu dàng.

Tay cô đặt lên cánh tay Hoắc Thiệu Đình, nhẹ giọng nói: “Bây giờ tôi có thể đi cùng anh.”

Hoắc Thiệu Đình liếc cô một cái, rồi lại nhìn Cố Trường Khanh, anh cười nhạt nói một câu hai nghĩa: “Trường Khanh, cậu ra ngoài một lát đi! Cậu ở đây, cô Ôn không thoải mái được đâu!”

Tiếng “Trường Khanh” này đã hoàn toàn áp đảo Cố Trường Khanh.

Cố Trường Khanh siết chặt chiếc hộp nhung, dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch mới miễn cưỡng nở một nụ cười: “Tôi không làm phiền nữa!”

Anh ta mở cửa bước ra, không hề ngoảnh đầu lại!

Cửa vừa đóng, toàn thân Ôn Mạn như mất hết sức lực, cô dựa vào đầu giường thì thầm: “Luật sư Hoắc, cảm ơn anh!”

Hoắc Thiệu Đình đặt điện thoại của cô xuống.

Anh hỏi lại đầy ẩn ý: “Không phải muốn đi cùng tôi sao?”

Ôn Mạn ngước mắt, ngạc nhiên nhìn anh: “Không phải… Luật sư Hoắc, vừa rồi tôi chỉ phối hợp với anh thôi.”

Hoắc Thiệu Đình vẫn nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thẳm không nhìn ra cảm xúc.

Anh có ngoại hình xuất chúng, lại cứ nhìn mình như vậy, là phụ nữ ai mà không có cảm giác… Ôn Mạn cảm thấy cơ thể khẽ rung động, sự tự giác của phái nữ lặng lẽ thức tỉnh.

Hoắc Thiệu Đình cúi người xuống.

Anh không hôn cô ngay, mà dùng một tay nâng gương mặt Ôn Mạn, đầu ngón tay hơi thô ráp khẽ lướt qua gò má mềm mại của cô, rồi nắm lấy tóc cô, không mạnh không nhẹ mà vuốt ve, xoa nắn.

Kiểu tra tấn từ từ thế này là giày vò người ta nhất.

Ôn Mạn nào đã từng trải qua những chuyện này, cô không chịu nổi, khẽ rên một tiếng: “Hoắc Thiệu Đình!”



“Không gọi tôi là luật sư Hoắc nữa à?”

Sống mũi thẳng tắp của anh chạm vào mũi cô, hai người ở cực gần, hơi thở quấn quýt vào nhau.

Hoắc Thiệu Đình có thể hôn cô bất cứ lúc nào.

Ôn Mạn níu chặt áo sơ mi của anh, tim đập thình thịch… cô muốn nhắm mắt lại.

Nhưng Hoắc Thiệu Đình không cho phép, anh khẽ giật tóc cô, giọng nói trầm khàn: “Ôn Mạn, mở mắt ra nhìn chúng ta hôn nhau.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, không hiểu sao, Ôn Mạn lại cảm thấy rung động đến chết đi được.

Cô mở to mắt, đôi môi đỏ khẽ run, từ từ áp vào môi anh.

Hoắc Thiệu Đình đột ngột siết chặt lấy cô.

Có lẽ vì địa điểm là phòng bệnh, nên cả hai đều đặc biệt có cảm giác… Vốn chỉ là một nụ hôn phớt nhẹ, giờ lại dần có xu thế cháy lan như lửa đốt đồng!

Hoắc Thiệu Đình có chút không khống chế được, anh trầm giọng hỏi: “Ôn Mạn, em chắc chứ?”

Ôn Mạn có một thoáng tỉnh táo.

Cô theo bản năng muốn đẩy Hoắc Thiệu Đình ra, nhưng rồi lại nghĩ đến tình cảm mấy năm nay của mình chỉ là một trò cười, việc cô giữ mình trong sạch vốn chẳng có ý nghĩa gì. Nghĩ đến đây, Ôn Mạn chủ động dâng lên đôi môi đỏ mọng.

Mơ màng… cô vậy mà lại có cảm giác sung sướng khi trả thù!

Hoắc Thiệu Đình kết thúc nụ hôn.

Lòng tự trọng của đàn ông không cho phép anh tiếp tục, anh buông Ôn Mạn ra, dựa sang một bên chỉnh lại chiếc áo sơ mi xộc xệch. Anh liếc nhìn vẻ mặt vẫn còn đang mê man của cô, giọng điệu nhàn nhạt: “Cô Ôn, bị thương thành ra thế này rồi, còn không biết yên phận một chút!”

Ôn Mạn hoàn toàn tỉnh táo, cô vừa xấu hổ vừa mất mặt!

Hoắc Thiệu Đình không để cô tiếp tục khó xử, anh rút ra một điếu thuốc trắng, xoay tròn giữa những ngón tay.

Một lúc sau, anh đột nhiên lên tiếng: “Cô chắc hẳn rất tò mò, với nhân cách của Cố Trường Khanh, tại sao tôi không ngăn Minh Châu đính hôn với cậu ta!”

Ôn Mạn chờ Hoắc Thiệu Đình nói tiếp.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6