Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mạo Họ Lang Nha (Bản Dịch)

Chương 19: Danh Thứ (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Nhìn lại danh thứ, hắn chợt nghĩ, danh thứ này viết tuy đúng với tập tục thời bấy giờ, nhưng vấn đề là thân phận của mình là giả. Đừng nói là trong gia phả của Lang Nha Vương thị chắc chắn không tìm thấy mình, mà ngay cả cửa ải gặp mặt trò chuyện cũng chưa chắc đã qua nổi.

Hay là chơi chút chiêu trò trên danh thứ?

Vừa để lại ấn tượng tốt cho đối phương, vừa tạo tiền đề cho việc giải thích thân phận sau này.

Nghĩ đến đây, hắn vung bút viết tiếp một bài thơ nhỏ: “Cố viên lộ mạn mạn, song tụ lệ bất can. Tương phùng hà tu vấn, bằng quân báo bình an.” (Đường về quê cũ xa xăm, hai làn tay áo lệ đầm chẳng khô. Gặp nhau chẳng thiết hỏi han, nhờ ông nhắn giúp một câu an lành.)

Vương Dương biết, bài thơ này của Sầm Tham bị hắn sửa lại như vậy có thể nói là “mất hết tinh khí thần”, nhưng vì để ngụy trang thân phận, hắn cũng đành để tiêu chuẩn nghệ thuật thi ca chịu chút hy sinh.

Sau khi Vương Văn thư rời đi, vẫn còn có chút ngẩn ngơ. Tiết Đội chủ hỏi: “Lão Vương, ngươi xem danh thứ hắn viết xong liền cứ như vậy, sao thế, hắn viết đẹp lắm à?”

Thấy Vương Văn thư không đáp, Tiết Đội chủ cao giọng gọi: “Lão Vương!”

Vương Văn thư giật mình, lúc này mới hoàn hồn lại.

“Ngươi rốt cuộc là bị làm sao thế?!”

Vương Văn thư thần sắc khó hiểu nói: “Vị tiểu công tử này trông cũng có vẻ là người thông hiểu văn nghĩa, chỉ là chữ này...”

“Chữ làm sao?” Tiết Đội chủ sốt sắng truy hỏi.

“Chữ này viết quá đỗi bình thường!”

“Hả?!” Tiết Đội chủ rõ ràng không ngờ tới câu trả lời như vậy.

Vương Văn thư liên tục lắc đầu, như thể tự lẩm bẩm: “Bình thường, quá mức bình thường! Bình thường đến không thể bình thường hơn! Thật sự là quá bình thường rồi! Lẽ nào, lẽ nào là ta không biết thưởng thức?”


Tiết Đội chủ về trướng, cởi áo ngoài chuẩn bị nghỉ ngơi, ngoài trướng có tiếng người nói: “Đội chủ, hiện giờ có tiện không? Tiểu nhân có thể vào không?”

Tiết Đội chủ nghe thấy giọng nói, mỉm cười: “Vào đi.”

Hắc Hán cười hì hì bước vào trướng, Tiết Đội chủ trêu chọc: “Lão tiểu tử ngươi không hầu hạ Vương công tử sao? Còn nhớ đến ta à?”

Hắc Hán làm vẻ sợ hãi nói: “Tiểu nhân nào dám quên Đội chủ! Hầu hạ Vương công tử chẳng phải cũng là vì phân ưu cho đại nhân sao?”

“Được rồi, bớt nói nhảm đi! Chút tâm tư của ngươi ta còn không biết sao? Chẳng phải là muốn thoát khỏi binh tịch sao?” Tiết Đội chủ nằm sấp trên giường, Hắc Hán thành thục xoa bóp cho hắn.

Tiết Đội chủ nhắm mắt, giọng lười biếng:

“Ngươi xem giá lương thực năm nay tăng đến mức nào rồi? Biết bao nhiêu người đói đến mức phải ăn hạt mè, nuốt ngó sen? Đãi ngộ binh hộ dù kém, ít ra vẫn còn có bánh mà ăn. Cách hai ngày còn được húp một bữa cháo cám mạch, dù sao cũng không chết đói được. Hơn nữa năm nay cũng là đặc biệt, những năm trước mỗi ngày ba đến năm thăng lương, chưa từng thiếu hụt của các ngươi. Ngươi còn gì mà không biết đủ nữa?”

Hắc Hán tận tâm xoa bóp, trên mặt nở nụ cười bất đắc dĩ: “Nếu là một mình tiểu nhân thì thế nào cũng được. Chẳng phải trong nhà còn có một đứa con gái sao? Haiz, không nhắc đến nữa. Đội chủ, ngày mai các ngài không phải đi Giang Lăng sao? Có thể cho tiểu nhân đi theo hộ vệ không? Tiểu nhân vừa hay nhân tiện về nhà một chuyến, nghỉ nốt mấy ngày phép của tháng này.”

“Chẳng phải vừa mới gửi lương về nhà sao? Còn lương để gửi nữa à?”

“Hết lương gửi rồi, chỉ là muốn về nhà thăm con bé thôi.”

Tiết Đội chủ được bóp thoải mái, kéo dài giọng nói: “Là muốn về nhà thăm con gái, hay là muốn nịnh bợ vị tiểu tử kia đây?”

Hắc Hán hắc hắc cười nói: “Đều muốn, đều muốn cả.”

“Các ngươi những người này, đều tưởng rằng bám được vào sĩ tộc là có thể nhận được lợi lộc gì. Tên Đinh Cửu kia cũng muốn đi, vì thế còn tặng ta năm thăng khẩu phần lương thực đấy. Ta nói cho các ngươi biết, đừng có mơ mộng quá, biết đâu người ta vừa bước chân vào cửa nhà người thân là đã quên sạch chúng ta rồi. Chúng ta coi như công cốc cả lũ.”

Hắc Hán dùng sức bóp vai cho Đội chủ, khuôn mặt đen nhẻm vì mệt mỏi mà hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy hy vọng.

......

Vương Dương đêm nay ngủ không ngon giấc. Một mặt suy nghĩ đối sách, một mặt mơ màng thiếp đi. Lúc thì mơ thấy Tiết Đội chủ hung thần ác sát lôi hắn vào doanh trướng, lúc thì mơ thấy Hứa biên tập máu me đầm đìa nằm trên bãi cỏ, thậm chí còn mơ thấy thiếu niên tuấn tú và tráng hán xuyên không về hiện đại, tố cáo hắn mưu sát trước truyền thông. Giữa chừng hắn giật mình tỉnh giấc đến ba bốn lần!

Trạng thái tinh thần luôn căng thẳng cùng với áp lực tâm lý chưa từng trải qua này còn khiến hắn nảy sinh phản ứng sinh lý buồn nôn, cũng may lúc đó dân chúng tầng lớp dưới thực hiện chế độ ăn hai bữa, khoảng tám giờ sáng ăn một lần, gọi là “triều thực”; khoảng bốn giờ chiều ăn một lần nữa, gọi là “tịch thực”. Cho nên Vương Dương khi đến doanh trại đã “thành công” lỡ mất bữa ăn.

Thêm vào đó cuộc sống trong quân doanh khốn khó, Tiết Đội chủ cũng thật sự không lấy ra được món ăn ra hồn nào để “bồi dưỡng” cho Vương Dương, nếu không Vương Dương vừa buồn nôn có khi đã nôn thốc nôn tháo ra rồi.

Sáng sớm, Hắc Hán đã bưng nước sạch đến hầu hạ Vương Dương thức dậy.

Vương Dương rửa mặt xong, Hắc Hán lại dâng lên một nhúm muối nhỏ. Vương Dương suy nghĩ một chút, hỏi: “Cái này... là dùng để đánh răng?”

Hắc Hán gật đầu. Đây là Đội chủ đặc biệt dặn dò, nhà bình thường nào dám dùng muối để đánh răng?

Vương Dương tưởng rằng thời đó không có bàn chải, nhớ đến cụm từ “thần tạc xỉ mộc” (sáng sớm nhai cành cây), liền hỏi: “Có cành dương liễu không?”

Hắc Hán không hiểu: “Công tử cần cành dương liễu làm gì?”

“Các ngươi không dùng cành dương liễu đánh răng sao?”

Hắc Hán ngơ ngác: “Cành dương liễu mà cũng đánh răng được sao?” Trong lòng thầm nghĩ: Hóa ra các thế gia đại tộc đều dùng cành dương liễu đánh răng, đợi khi về nhà phải kể cho con gái nghe mới được.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn đề xuất truyện mới cho admin qua boxchat.
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua boxchat hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6