Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nhị Tẩu Cực Phẩm Của Thám Hoa Lang (Dịch FULL)

Chương 13: Mạnh Thanh ta nào phải kẻ dễ bắt nạt (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Đỗ Lê đấm nhẹ hắn một cái: "Thay đồ xong thì mau ra đây."

Mạnh Xuân cười hì hì, bắt đầu cởi cúc thay y phục.

Đỗ Lê quay lại gian phòng phía nam, hắn cất số tiền đồng còn lại trong ống tay áo vào rương gỗ, từ trong ngăn kéo lấy ra gói giấy dầu đựng kẹo mạch nha, mang ra cho Xảo Muội ăn.

"Nhị thúc, hôm nay con không ra ngoài chơi nữa đâu." Xảo Muội vừa liếm kẹo vừa cam đoan.

"Khi nào nãi nãi con về thì con mới được ra ngoài chơi." Đỗ Lê dặn.

Mạnh Xuân thay đồ xong đi ra, hắn thấp hơn Đỗ Lê ba thốn nhưng lại mập mạp hơn một chút, y phục của Đỗ Lê mặc trên người hắn có chút chật chội nhưng cũng tạm vừa vặn.

"Đi thôi." Đỗ Lê dẫn hắn đi làm việc.

Bữa trưa nhà họ Đỗ ăn muộn, Mạnh Xuân và Đỗ Lê đi tiễn Mạnh mẫu ra bến đò đã mất không ít thời gian, đường đi làm việc lại tốn thêm một nén nhang, lúc xuống ruộng dắt trâu cày bừa thì trời đã chẳng còn sớm.

Trời tối mới thu dọn ra về, Mạnh Xuân chỉ mới làm việc được hơn một canh giờ. Trên đường về, hắn nhẹ nhàng nói: "Cũng không mệt lắm mà, tỷ phu huynh nói quá nghiêm trọng rồi."

Đỗ Lê không giải thích, đợi đến lúc cấy mạ thì mới biết có mệt hay không.

Về đến nhà, Đỗ mẫu đã chuẩn bị xong bữa tối, là cháo nấu bằng nước canh gà còn thừa buổi trưa, cùng với món giá đỗ xào vốn không được dọn lên bàn lúc trưa.

Mạnh Xuân nhìn cơm rồi lại nhìn thức ăn, hỏi: "Tỷ tỷ đệ ăn chưa? Tỷ ấy cũng ăn cơm nước giống chúng ta sao?"

"Không để tỷ tỷ con chịu thiệt đâu, nó có thêm một bát trứng hấp đấy." Đỗ mẫu bực dọc nói, "Ăn đi, nó ăn xong rồi."

Buổi trưa Đỗ Lê đã làm ầm một trận, Đỗ mẫu không dám gây chuyện nữa, dù không thích Mạnh gia, không thích nàng dâu họ Mạnh này đến mức nào, bà cũng chỉ đành nén cơn ghét bỏ trong lòng, thành thật chăm sóc Mạnh Thanh ở cử.

"Tỷ tỷ đệ không thích ăn trứng hấp nước lã, mấy con gà mái chúng đệ mang đến, bà cứ cách một ngày lại giết một con hầm cho tỷ ấy ăn." Mạnh Xuân dặn dò, lại bổ sung thêm: "Tỷ ấy ăn không hết thì chúng con cũng có thể ăn, thúc thúc làm việc vất vả, để bồi bổ cho thúc ấy."

Đỗ phụ: ...
Sao lại kéo lão vào chuyện này rồi?

"Đúng vậy, cách một ngày giết một con, thân gia cho gà bà bỏ công, bồi bổ cho vợ thằng hai cho tốt." Đỗ phụ như một người hiền lành lên tiếng dặn dò.

Đỗ mẫu không nói gì, trong lòng thì nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm, ai đời ở cử mà lại ăn nhiều gà đến thế.

"Cha, tam đệ không có nhà, tối nay tiểu cữu tử ngủ ở phòng nó." Đỗ Lê nói với Đỗ phụ.

Đỗ mẫu vừa định phản đối thì nghe lão nhà mình nói: "Được, nó ngủ phòng A Mẫn, còn người làm thuê thì ngủ ở gian đông. Bà nó này, bà dọn dẹp mấy cái máy dệt ở gian đông đi, trải hai cái ổ rơm ra cho người làm thuê đến có chỗ ngủ."

"... Tôi biết rồi." Đỗ mẫu chỉ đành nghe theo.

"Sáng mai con đi vào thành một chuyến sớm, tìm hai người làm thuê nhanh nhẹn về đây." Đỗ phụ bảo Đỗ Lê.

"Để con đi cho." Đỗ Minh lên tiếng, vào thành thuê người làm, đi đi về về mất cả ngày, phần lớn thời gian đều ở trên thuyền, người không phải chịu mệt.

"Cũng được, vậy con đi đi." Đỗ phụ đổi ý.

Đỗ Lê không nói gì, hắn nghiêng người nhìn ra ngoài trời, có tiếng trẻ con khóc. Hắn buông bát đũa đi về gian phòng phía nam, vào cửa thấy Mạnh Thanh đang đánh đá lửa châm đèn.

"Để ta, để ta." Hắn đón lấy đá lửa, nhìn lên giường hỏi: "Thằng bé này sao lại khóc?"

"Tè dầm rồi." Mạnh Thanh xoa trán, "Có phải sắp mưa không? Trong phòng ngột ngạt quá, làm thiếp nhức đầu chóng mặt."

Đá lửa va đập bắn ra tia lửa vào đĩa dầu, tia lửa gặp dầu bùng lên ngọn lửa, căn phòng tức thì sáng choang. Đỗ Lê đặt đá lửa xuống, dùng mu bàn tay chạm vào trán nàng, không thấy nóng.

"Nàng ngoài chóng mặt ra còn chỗ nào không khỏe không? Đêm nay trời có sao, ngày mai không mưa đâu." Hắn nói.

"Vậy chắc là do thiếp ngủ nhiều quá." Mạnh Thanh vươn vai một cái, bảo: "Chàng đi ăn cơm đi, muộn chút nữa là không còn cơm đâu."

Đỗ Lê đi bế đứa nhỏ đang khóc oa oa, thay cho nó miếng tã sạch, quay đầu nói: "Dùng nước lá ngải cứu tắm qua, mùi trên người nó thơm tho hơn hẳn."

Mạnh Thanh đưa tay lên ngửi mùi trên người mình.

Đỗ Lê lập tức giải thích: "Ta không có ý đó đâu."

"Qua vài ngày nữa, đợi người thiếp sạch sẽ hơn chút, chọn ngày nắng ráo, chàng đun cho thiếp một thùng nước lá ngải cứu, thiếp cũng muốn lau rửa một chút." Mạnh Thanh nói.

"Trên người nàng không có mùi, không cần rửa." Đỗ Lê vẫn giữ nguyên ý kiến cũ.

"Mũi thiếp có hỏng đâu." Mạnh Thanh tiến lại gần bế lấy đứa trẻ, nói: "Mau đi ăn cơm đi."

Đỗ Lê lúc này mới rời đi.



Lúc này Mạnh gia cũng đang dùng bữa, nhắc đến chuyện ban ngày, Mạnh mẫu tức giận mắng mỏ, mắng xong bà dỗi nói: "Sau này ngoại tôn đầy tháng hay thôi nôi, ông cứ đi Đỗ gia, tôi ở lại trông tiệm, tôi không đi chịu cái cục tức đó đâu."

Mạnh phụ không tin, lão nhấp một ngụm rượu, giọng ồm ồm nói: "Bà không đi tận mắt nhìn thì bà yên tâm được sao?"

"Nhìn rồi cũng chẳng yên tâm." Mạnh mẫu thấy lão còn tâm trí uống rượu, bà tức giận giật lấy bát rượu trong tay lão, tự mình uống cạn một hơi.

"Đỗ gia thật là keo kiệt bủn xỉn, hôm nay bày biện cái tiệc gì không biết, đến một ngụm rượu cũng không có." Bà lau miệng phàn nàn.

Mạnh phụ cười ha hả, lão bê vò rượu rót thêm nửa bát, nói: "Bà bớt lo đi, con gái mình sinh ra mà bà còn không hiểu sao? Nó sẽ không chịu thiệt đâu, cứ chờ mà xem."

...

Mạnh Thanh yên lặng trốn trong phòng ở cử, sau lễ tắm ba ngày, chuyện bên ngoài cửa nàng tuyệt nhiên không hỏi han, một lòng dồn vào việc bảo dưỡng bản thân và nuôi nấng đứa trẻ. Nàng im hơi lặng tiếng, ôn thuận như thể biến thành một người khác, khiến Mạnh Xuân vốn lớn lên cùng nàng cảm thấy vô cùng xa lạ, cũng rất khó chịu.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6