Vệ Trọng Hành thầm nghĩ, mẫu thân hắn cũng xuất thân bình dân, nhưng ngay cả đối mặt với Vệ lão phu nhân cũng chưa từng lộ vẻ sợ hãi. Ngược lại, Thường Tố Âm thường xuyên vì vài chuyện vặt vãnh mà bất đồng ý kiến với Vệ lão phu nhân, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai. Vệ lão phu nhân tức quá, sẽ lấy xuất thân của Thường Tố Âm ra nói, bảo nàng là con gái một ông lái đò, lấy đâu ra tự tin mà thấy tiệm nàng chọn tốt hơn tiệm của bà. Thường Tố Âm phản bác, Vệ lão phu nhân coi thường lái đò, nhưng con trai bà là con rể lái đò, cháu nội bà là cháu ngoại lái đò, ngay cả bản thân bà cũng đã kết thông gia với lái đò rồi. Thường Tố Âm khi còn là thiếu nữ đã có tính cách đanh đá, sau khi thành thân có thu liễm đôi chút, nhưng đủ để làm Vệ lão phu nhân tức nghẹn, kết cục của sự việc luôn là Vệ lão phu nhân thỏa hiệp.
Vệ Trọng Hành thử thay Vân Chi vào vị trí của Thường Tố Âm, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hắn khó mà tưởng tượng được, Vân Chi mang khuôn mặt nhu nhược kia đi tranh chấp với người ta sẽ như thế nào. Nếu đổi lại là Vân Chi và Vệ lão phu nhân bất hòa, nàng chắc chắn sẽ lập tức đổi ý, mặc cho Vệ lão phu nhân nói gì nghe nấy.
Vân Chi tò mò hỏi: "Biểu huynh cười gì vậy?"
"Cười muội..."
Vệ Trọng Hành thốt ra, định nói cười tính tình của Vân Chi, lại kịp thời dừng lại, lắc đầu nói không có gì.
Hoa Lưu Quang mời rượu khách khứa, vì khách đến đều là bằng hữu thân thiết nên buổi tiệc không hề gò bó, khá tùy ý. Đi đến trước mặt Vệ Trọng Hành, ý cười trên mặt Hoa Lưu Quang càng đậm, cùng Vệ Trọng Hành nói về lần du hồ trước không xem được pháo hoa, mấy ngày tới định đi thêm chuyến nữa. Vệ Trọng Hành cũng nói muốn đi cùng.
Vân Chi rũ mắt, chuyện du hồ mà Vệ Trọng Hành nói nàng hoàn toàn không biết, chắc hẳn là hắn cùng vài người bạn thân, trong đó đương nhiên bao gồm cả Hoa Lưu Quang, cùng nhau dạo hồ chơi đùa. Đây là chủ đề riêng tư giữa hai người, nàng không thể xen vào.
Đợi khi đã định xong thời gian du hồ, Vân Chi dịu dàng đứng dậy, nâng chén chúc mừng sinh thần Hoa Lưu Quang. Nàng ngửa cổ, uống cạn rượu trong chén kê lang. Vân Chi uống gấp, cổ họng bị sặc, ho liên hồi, gò má trắng ngần ửng lên ráng hồng. Vệ Trọng Hành không tán thành nhìn nàng, ngày thường Vân Chi không thường uống rượu, đột ngột uống quá nhiều, hèn chi bị sặc.
Thấy Vân Chi tìm khăn tay không thấy, Vệ Trọng Hành dứt khoát đưa khăn lụa tùy thân của mình cho nàng. Vân Chi nắm chặt, khẽ lau trên môi. Nàng nháy mắt với Vệ Trọng Hành, dùng khẩu hình nhắc nhở hắn đừng quên chuyện bộ y phục trên người.
Vệ Trọng Hành quả nhiên mở lời, hỏi Hoa Lưu Quang may bộ đồ mới hết bao nhiêu bạc, hắn muốn mua lại bộ y phục này. Như vậy, Vân Chi có thể yên tâm mặc, không lo chiếm tiện nghi của Hoa Lưu Quang.
Sắc mặt Hoa Lưu Quang hơi lạnh đi. Một bộ y phục nàng tặng nổi, nhưng Vệ Trọng Hành vì Vân Chi mà mở miệng với nàng, điều đó chứng tỏ giữa nàng và Vân Chi, Vân Chi quan trọng hơn. Phải rồi, Vân Chi là biểu muội của hắn, còn nàng chẳng qua chỉ là bằng hữu. Nhưng trong lòng Hoa Lưu Quang không thoải mái, nàng luôn ngỡ rằng hai người khác với bằng hữu thông thường.
Nhưng Vệ Trọng Hành làm sao hiểu được tâm tư nữ tử, hắn đương nhiên không nhận ra Hoa Lưu Quang đã không vui, thấy nàng không nói lời nào, liền tự mình ước lượng lấy ra một thỏi vàng, giá trị đủ để may thêm mấy bộ đồ mới, giao cho tỳ nữ của Hoa Lưu Quang.
Hoa Lưu Quang lạnh lùng nói: "Không dùng hết nhiều thế đâu, huynh thật là hào phóng."
Vệ Trọng Hành nhớ ra hạ lễ chưa tặng, liền đưa tay vào ngực, nói con khỉ phỉ thúy này là hắn vừa nhìn đã ưng ý, Hoa Lưu Quang chắc chắn sẽ thích.
Hoa Lưu Quang nhớ đến những lời Vân Chi đã nói, hoàn toàn không có ý định xem diện mạo thật của con khỉ phỉ thúy, cộng thêm chuyện mua áo đưa bạc vừa rồi, nàng tức giận nói: "Thứ khác không cần tặng. Nếu huynh muốn tặng, cứ quy ra vàng bạc đi."
Nàng vốn là nói lẫy, nam tử nào hiểu chút tâm tư nữ tử lúc này nên dịu giọng lại, nói mình đã tốn bao công sức chọn quà thế nào, Hoa Lưu Quang nghe xong chắc chắn sẽ nguôi giận. Nhưng Vệ Trọng Hành trong chuyện nam nữ vẫn chưa khai khiếu. Nam tử bình thường đến tuổi hắn đã sớm biết chuyện tình ái, nhưng hắn một lòng chỉ mê cưỡi ngựa bắn tên, đối với sự dịu dàng, cố ý lấy lòng của tỳ nữ thì làm ngơ không thấy. Vệ lão phu nhân từng muốn chọn thông phòng nha đầu cho hắn, trực tiếp tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường đợi hắn về. Vệ Trọng Hành thấy vậy lập tức biến sắc, sai người quăng cả giường lẫn người ra ngoài. Hắn không hiểu phong tình như thế, Vệ lão phu nhân không dám cưỡng ép nạp thiếp, sợ làm hắn sinh lòng phản nghịch, sau này càng không mặn mà chuyện phòng the. Cảm giác của Vệ Trọng Hành đối với Hoa Lưu Quang rất mông lung, chưa nói đến thâm tình, chỉ là ở bên nàng, hắn thấy tâm tình vui vẻ.
Về việc giương cung bắn tên, Vệ Trọng Hành là nhân vật trên đỉnh núi. Nhưng về việc phỏng đoán tâm tư nữ tử, hắn chẳng biết gì cả.
Chính như lúc này, Vệ Trọng Hành hoàn toàn không nhận ra Hoa Lưu Quang đang nói ngược, ngẩn người một lát, hứng khởi tặng quà vừa rồi tan biến, thuận theo lời nàng gật đầu: "Được, trên người ta không mang theo vàng bạc, lát nữa sẽ sai người mang đến."
Hoa Lưu Quang tức đến cực điểm, nhưng không thể rút lời. Nàng không thể vừa nói không nhận quà, sau đó lại đòi nhận, đành hậm hực quay người bỏ đi.
Vệ Trọng Hành sờ con khỉ phỉ thúy, trong lòng thấy khá thất vọng, hắn thực sự thấy món đồ này tốt mới định tặng cho Hoa Lưu Quang, không ngờ nàng lại thích vàng bạc hơn.