Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tần Lại (Bản Dịch)

Chương 6: Lục nghĩa hăng hái là nghĩa vụ mỗi người Tần nên làm

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Kẻ bị truy đuổi lúc trước đại khái là một thương nhân bản địa, lúc chạy trốn vẫn không quên mang theo túi hành lý nặng nề trên người. Thấy có người ra ngăn cản tặc nhân, gã lập tức lộ vẻ mừng rỡ, lách mình ra sau lưng hai người, nói một tiếng "đa tạ" rồi chạy biến mất dạng, chỉ để lại Quý Anh và Hắc Phu lấy hai địch bốn.

Bốn tên tặc nhân kia nhìn qua đã biết là đạo phỉ vùng Vân Mộng Trạch, trong đó ba kẻ quần áo rách rưới, mặt mũi đen nhẻm, tay cầm vũ khí thô sơ, hoặc là đầu qua buộc vào gậy ngắn, hoặc là rìu, nĩa xăm cá. Duy chỉ có gã đại hán râu quai nón đứng giữa là khoác trên mình bộ da giáp rách nát, tay cầm một thanh thiết kiếm mài sáng loáng!

Kẻ này là thủ lĩnh đám tặc nhân, thấy Hắc Phu và Quý Anh làm hỏng chuyện tốt của mình, gã liền dang rộng hai tay, ra hiệu cho ba tên đồng bọn tản ra, đồng thời dùng giọng địa phương nồng nặc quát: "Muốn giữ mạng thì cút ra!"

Hắc Phu không hề sợ hãi, kiếp trước khi thực tập ở đồn cảnh sát hắn đã không ít lần đi theo thực hiện nhiệm vụ, cảnh tượng tương tự thấy nhiều rồi, bèn cười đáp: "Lời này nên là ta nói với các ngươi mới đúng." Đồng thời hắn chỉ tay về phía Quý Anh nói: "Ngươi một tên, ta ba tên!"

Nói đoạn, Hắc Phu đột ngột tiến lên, áp sát gã đại hán râu quai nón, làm bộ vung kiếm đâm tới, ép tên thủ lĩnh tặc nhân phải lùi lại vài bước...

Sự việc diễn ra nhanh như chớp, đợi đến khi Quý Anh phản ứng lại, Hắc Phu đã thu hút sự chú ý của ba người, tên tặc nhân còn lại thì tìm đến gã.

Quý Anh tuy hay khoác lác rằng võ nghệ mình cao cường, nhưng thực tế chỉ học được chút quyền cước phòng thân, may mà tên tặc nhân giao thủ với gã cũng chẳng có bản lĩnh gì, hai kẻ "gà mờ" vờn nhau hồi lâu, ngoài việc khắp người đầy bùn đất, thở hồng hộc ra thì đều chưa bị thương.

Nhưng Quý Anh vẫn cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, nghĩ rằng Hắc Phu lấy một địch ba, chắc chắn không phải đối thủ, đợi ba tên tặc nhân kia giải quyết xong Hắc Phu sẽ quay lại vây công gã.

Phen này đen đủi thật rồi! Quý Anh muốn khóc mà không ra nước mắt, thầm mắng: "Ta mới mười chín, còn chưa cưới vợ mà! Nếu cứ thế này mà chết, sao đối diện được với phụ mẫu?"

Đang lúc gã suy tính cách thoát thân, bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng rên hừ hừ, Quý Anh kinh hãi, tưởng là Hắc Phu trúng chiêu, tranh thủ liếc nhìn một cái, lại thấy một tên tặc nhân cầm rìu hung tợn lao về phía Hắc Phu đã ngã gục dưới đất, cổ chân trúng một kiếm, đồng thời tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn khôn cùng!

"Ơ? Tên Hắc Phu này thân thủ khá đấy chứ."

Chưa đợi Quý Anh kịp mở miệng khen ngợi, tên tặc nhân trước mắt lại lao lên, hai người giằng co một hồi mới tách ra. Lúc này gã lại nghe thấy một tiếng thảm thiết, vội vàng quay đầu, lại thấy tên tặc nhân dùng đoản qua cũng bị Hắc Phu đánh ngã, hai tay ôm lấy cái đùi máu chảy đầm đìa, gào khóc không thôi, thanh đoản kiếm đã cắm sâu vào trong, chỉ còn lộ ra chuôi kiếm.

Lần này Quý Anh thực sự kinh ngạc: "Liên tiếp đánh ngã hai người, Hắc Phu thật lợi hại!"

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Quý Anh căn bản không biết phía sau đã xảy ra chuyện gì, nhưng sự việc tiếp theo khiến gã cả đời khó quên.

Lúc này, kiếm của Hắc Phu đang cắm trên đùi tên tặc nhân thứ hai, trong tay không còn vũ khí, nhưng hắn vẫn phải đối mặt với gã đại hán râu quai nón trang bị đầy đủ kia, phen này phải làm sao đây!

Đại hán râu quai nón cũng nghĩ đến điểm này, cuồng vọng cười lớn: "Thằng ranh con, cho dù thân thủ ngươi có giỏi đến đâu, mất binh khí rồi cũng không phải đối thủ của nãi công!"

Nói xong, gã gầm lên một tiếng "Chết đi!", một tay cầm kiếm lao thẳng về phía Hắc Phu! Thế trận này là muốn đâm xuyên người Hắc Phu!

Tim Quý Anh treo ngược lên tận cổ họng, Hắc Phu lại chẳng hề hoảng loạn, hắn đứng yên tại chỗ, hai chân dang rộng, dưới chân khẽ động, hai nắm đấm đặt trước ngực, đôi mắt nhìn chằm chằm vào động tác của đại hán râu quai nón, xác định phạm vi tấn công của gã.

Đợi đến khi gã sắp lao đến trước mặt, hắn mới đột ngột né sang một bên, đồng thời tay phải nhanh chóng chộp lấy cánh tay trái của tặc nhân, dùng lực kéo mạnh về phía mình, tay trái biến thành nắm đấm nện thẳng vào khuỷu tay tặc nhân!

Keng! Chỉ một chiêu, đã dứt khoát đánh rơi thanh đoản kiếm từ tay đại hán râu quai nón xuống đất.

Không chỉ Quý Anh, ngay cả đại hán râu quai nón cũng sững sờ, đây chính là "tay không đoạt trắng khí" trong truyền thuyết sao!

Đại hán râu quai nón kinh hãi, liên tục lùi bước, gã mất vũ khí nhưng hung tính vẫn còn, định vung nắm đấm phản kích.

Hắc Phu đã dự liệu từ trước, đầu tiên là một chiêu gạt đỡ, chộp lấy cánh tay gã, sau đó chân trái nhấc lên, dùng sức đá mạnh vào bụng tặc nhân, trúng ngay đích!

Đợi đại hán đau đớn cúi người, Hắc Phu lại dùng khuỷu tay trái nện mạnh vào lưng gã, ép đại hán râu quai nón nằm rạp xuống đất, không thể động đậy, rồi bị Hắc Phu nhặt lấy vũ khí, gí sát vào cổ họng...

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt, Hắc Phu dùng những chiêu thức lưu loát, dứt khoát hạ gục ba tên tặc nhân!

Quý Anh đã kinh ngạc đến há hốc mồm, tên tặc nhân đang đối đầu với gã thấy tình cảnh này, sớm đã vắt chân lên cổ mà chạy...

Hắc Phu đè chặt đại hán râu quai nón, hơi thở đã dồn dập, hắn biết tình cảnh vừa rồi của mình rất nguy hiểm, không hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài.

Nước Tần thượng võ, nam tử ra ngoài đều mang theo binh khí, đoản kiếm của hắn chỉ dài hơn một thước, tương đương với dao găm chiến đấu của học viện cảnh sát vũ trang đời sau, mà chiến đấu bằng dao găm cầm ngược chính là kỹ năng Hắc Phu luyện tập nhiều nhất. Hơn nữa cả kiếp trước lẫn kiếp này hắn đều thuận tay trái, nên chiêu thức không giống người thường, khiến đối phương khó lòng phòng bị.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn đề xuất truyện mới cho admin qua boxchat.
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua boxchat hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6